Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 80: Khi Nào Thì Lên Kinh Thành?

 
Kỳ Hoài Cảnh nghe vậy bật cười khẽ, không kìm được mà lắc đầu.

Nhắc đến quê nhà, Lập Đông lại nhớ ra một chuyện: “Tam gia, bao giờ chúng ta lên kinh thành?”

Bạch Lộ nghe thấy vậy cũng ngồi xuống bậc thềm: “Đúng thế, đã lâu rồi chưa quay về phủ Việt gia.”

Ba người họ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tuy danh nghĩa là chủ tớ nhưng tình cảm lại vô cùng sâu đậm.

Cả hai đều biết Kỳ Hoài Cảnh từ trước đến nay luôn có tính toán trong lòng, chắc chắn đã có chủ ý vì thế họ đều chờ hắn nói một lời chắc chắn.

Nhưng Kỳ Hoài Cảnh chỉ mân mê chén trà sứ trắng trong tay, xoay đi xoay lại, hồi lâu cũng không mở miệng.

Mặc dù dưới tay hắn ở Quảng Lăng có cửa hàng của Kỳ gia nhưng gần như hắn chưa bao giờ để tâm đến.

Một là quy mô nhỏ, không đáng bận lòng, hai là đám huynh đệ con thiếp thất cứ luôn âm thầm để mắt tới chút tài sản này...

Còn cửa hàng ở kinh thành mới là sản nghiệp thực sự của hắn.

Năm ngoái, hắn gần như cả năm không về kinh thành, mọi việc ở đó đều do các chưởng quầy xử lý.

Nếu có chuyện quan trọng, họ sẽ phái người thân tín cưỡi ngựa xuyên suốt hai nơi đến gặp hắn để xin chỉ thị.

Hắn đã ở Quảng Lăng quá lâu rồi.

Tết vừa qua, chuyện cửa hàng lại càng bận rộn, đối chiếu sổ sách, kiểm hàng, kết giao thương nhân...Những việc này sớm muộn gì cũng cần hắn đích thân đến kinh xử lý một phen.

Ánh trăng lạnh như nước, Kỳ Hoài Cảnh chậm rãi uống một ngụm trà nóng, cuối cùng mới mở lời: “Đầu tháng Hai sẽ lên kinh.”

Ánh mắt hắn liếc nhìn Thẩm Đường đang cho A Hôi ăn cỏ dưới ánh trăng, rồi nói thêm một câu: “Nhưng sẽ không về phủ Việt gia, bảo người đi dọn dẹp lại phủ đệ của ta trước đi.”

Lập Đông không nói gì, Bạch Lộ khẽ gật đầu.

Sau khi cho A Hôi ăn xong, Phùng Khê lại dẫn Thẩm Đường đi xem hòm đựng hồ sơ y án của nhà mình.

Cuốn y án mới nhất do chính tay Thẩm Đường viết.

Vì dùng giấy Tuyết Lãng hảo hạng, chữ viết kiểu Tâm Hoa tiểu tự tinh tế, nên trông rất nổi bật giữa những tập y án cũ kỹ, nguệch ngoạc của các năm trước.

Phùng Khê cười nói: “May nhờ nàng nghĩa khí tương trợ, lão tổ tông nhà ta nhìn thấy cuốn y án này, không những không mắng mà còn khen ta một trận ra trò.”

Thẩm Đường mỉm cười: “Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà.”

Vừa nói, nàng vừa nhặt vài cuốn y án cũ lên xem.

Chữ viết của các bậc trưởng bối Phùng gia đều đẹp hơn chữ của Phùng Khê, Thẩm Đường lật từng trang một, rất ngạc nhiên: “Những cuốn y án này của nhà nàng viết rất chi tiết, có căn cứ, kiến thức lại sâu rộng mà còn tích lũy bao nhiêu năm nay nên được phân loại biên tập thành sách.”

“Sau này nếu có thể xuất bản, không chỉ là một di sản mà còn là công đức cứu người cho đời sau.”

Phùng Khê nở một nụ cười nghi hoặc.

“Chỉ là… mấy thứ này thôi sao? Một đống sổ sách cũ rách, cũng chỉ lúc rảnh rỗi ta mới lật xem, chẳng phải thứ gì quý báu cả.”

Thẩm Đường nhìn đống y án chất cao như núi, nhất thời trầm mặc.

Chúng không phải do danh y nổi tiếng viết ra, không dùng dược liệu quý hiếm cũng chẳng chữa cho quan lại quyền quý nhưng lại là kết tinh bao năm hành y khắp hang cùng ngõ hẻm của ba đời Phùng gia.

Y học coi trọng thực chứng, biết đâu trên một tờ giấy cũ nát nào đó lại ghi chép phương thu[ố]c cứu mạng mà người dân thường tìm mãi không ra thì sao?!

Nàng cụp mắt, khẽ vuốt những trang giấy ố vàng, khẽ thở dài: “Thật đáng tiếc… Dân thường muốn trừ bệnh tránh họa, thường chỉ biết đến chùa khấn Phật, cầu xin Bồ Tát phù hộ.”

“Thế nhưng những dòng chữ thực sự có thể giúp họ trừ bệnh tránh họa như thế này lại bị chôn vùi trong rương gỗ cũ, năm này qua năm khác, đến mục nát thành tro.”

Phùng Khê không hiểu được cái gọi là dân chúng hay thiên hạ gì đó, chỉ nhẹ nhàng vỗ vai nàng an ủi: “Không đáng tiếc đâu. Nhà ta chỉ biết chữa bệnh, năm miệng ăn cộng thêm Lập Đông, gom lại cũng chẳng ai có khả năng viết sách.”

Thẩm Đường khép cuốn sổ cũ lại, quay đầu cười hỏi: “Vậy có phải nàng đang thiếu một người bạn, rảnh rỗi, có tâm lại từng biên tập sách không?”

Phùng Khê khoanh tay, mỉm cười nhìn nàng: “Không thiếu. Ta đúng là có một người bạn như vậy, nhưng ta lại không muốn làm phiền người đó vì chuyện này.”

“Này nhé, một là đống sổ này quá nhiều, ta đọc lật bao nhiêu năm nay, đến giờ vẫn chưa đọc hết một lượt. Hai là…”

Nàng thẳng thắn mỉm cười: “Hai là ta không tin sẽ có người bỏ tiền ra mua loại sách này. Rõ ràng là một vụ đầu tư lỗ vốn, may ra còn phải đổ vào vài trăm lượng bạc mà chẳng thu được gì cả, vậy thì cần gì chứ?”

Thẩm Đường quay đầu liếc nhìn Kỳ Hoài Cảnh đang ngồi trong ánh trăng, sau đó quay lại, nháy mắt với nàng: “Vừa khéo đấy, người bạn mà nàng nói… hình như cũng không thiếu tiền để tiêu đâu.”

Trên đường về nhà, Thẩm Đường hào hứng kể cho Kỳ Hoài Cảnh nghe “đại sự” mới mà mình vừa nhận.

Kỳ Hoài Cảnh nghe xong, cả đoạn đường im lặng chẳng buồn đáp lời.

Thẩm Đường vươn tay kéo đai lưng của hắn, không cho hắn đi quá nhanh: “Phu quân à, chàng giận gì vậy? Ta vốn nhàn rỗi cũng chẳng có việc gì làm, coi như gi-ết thời gian, còn có thể luyện chữ nữa.”

“Giống như mấy hôm trước sửa lại y án ấy, cũng chẳng mệt mỏi gì...”

Nàng hỏi liên tục mấy lần, mãi đến khi sắp về đến nhà thì rốt cuộc Kỳ Hoài Cảnh mới chịu mở miệng nói thật.

“Nếu nàng thấy nhàn rỗi buồn chán, cũng có vô số cách để giải khuây như đốt hương, cắm hoa, xem kịch, nghe hát, chơi cờ, đ-ánh xúc xắc… nhưng tất cả đều không đủ khiến nàng thích thú!”

“Nàng thích nhất là đọc sách, thích viết chữ, thích bới đống giấy vụn kia, đến mức… thích đến nỗi chẳng buồn ăn cơm.”

Thẩm Đường khẽ nhíu mày, nhìn chăm chú vào ánh mắt và hàng lông mày hắn.

“Vậy, chàng giận vì điều đó sao? Vì sở thích của ta… không giống người khác lắm ư?”

Ánh trăng tròn vằng vặc rọi lên gương mặt điềm tĩnh của nàng, khiến Kỳ Hoài Cảnh nhất thời không biết phải mở lời thế nào.

Chính những sở thích “khác người” này của nàng, hết lần này đến lần khác nhắc nhở hắn rằng,
Thẩm Đường đúng ra nên lấy một người đọc sách.

Nhưng… đó đâu phải lỗi của nàng.

Yêu hay không yêu, vốn chẳng nằm trong lòng bàn tay ai cả.

Giống như hắn yêu nàng vậy.

“...Không phải.”

“Là vì mỗi lần nàng bận rộn, sẽ không chịu ăn uống tử tế, cũng ngủ rất muộn, người cũng gầy đi nhiều.”

“Giờ lại còn muốn bận rộn nhiều việc như thế, lại kéo dài lâu đến vậy!”

“Mà nàng thì cứ mãi không biết thương lấy thân mình...”

Thẩm Đường hiểu ý, khẽ gật đầu rồi nheo mắt cười như trăng khuyết.

“Chuyện này đúng là không thể xong trong một sớm một chiều, có khi vài ba năm cũng chưa chắc xong.”

“Cũng có thể bận rộn mãi mà chẳng thu được gì... Nhưng ta có thể hứa với chàng, chỉ xem như giải trí thôi, không để lỡ bữa ăn, cũng sẽ ngủ đúng giờ.”

“Chàng đừng giận nữa, được không?”

Kỳ Hoài Cảnh hừ nhẹ một tiếng, nắm lấy tay nàng, tiếp tục bước đi.

“Miệng hứa suông ai tin? Viết hẳn giấy cam kết cho ta, điểm chỉ vào. Ta còn phải mời một người làm chứng, tiện bề bảo đảm...”

Thẩm Đường bật cười, gật đầu đồng ý.

Khi hai người sắp đến cổng lớn Kỳ gia, vẫn còn vừa đi vừa đùa giỡn chuyện lập khế ước thì chạm mặt một nhóm người lũ lượt đi ra từ cổng phụ.

Thì ra là đoàn hát của Việt phu nhân vừa mới tan buổi diễn.

Các đào kép mặt mày vẫn còn trang điểm đậm, luống cuống khiêng rương đồ, hòm trang sức theo đại quản gia dẫn đường ra ngoài.

Vừa đến gần, quản gia liền chào hỏi, đám đông cũng lập tức dừng lại, đồng thanh cúi người chào: “Tam gia, Tam phu nhân”.

Kỳ Hoài Cảnh chỉ khẽ “ừm” một tiếng, không dừng bước.

Thẩm Đường mỉm cười, khẽ gật đầu với mọi người.

Nhưng trong ánh trăng mờ, nàng bỗng thấy một bóng lưng mảnh mai, cúi gập xuống, trông quen quen…

Nhìn kỹ lại thì không rõ mặt.

Nàng vừa định nhìn kỹ hơn thì Kỳ Hoài Cảnh đã kéo tay nàng bước qua ngưỡng cửa phủ Kỳ gia.

“Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là để A Trân làm người đảm bảo cho nàng đi. Nếu nàng thất hứa, ta sẽ gi-ết nó nấu canh mèo.”

Thẩm Đường thu lại ánh mắt, quay người lại, hơi nâng giọng lên: “Vậy sau này, chàng cũng phải cẩn thận đấy…” 


Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Story Chương 80: Khi Nào Thì Lên Kinh Thành?
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...