Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 79: Hai Người Họ…Đang Ngủ Cùng Nhau Sao?

 
Sân Ngô Đồng Uyển – Trước cổng lớn.

Viền cổ áo choàng lông tuyết trắng bao quanh gương mặt phấn hồng của Thẩm Đường, khiến nàng trông càng thêm diễm lệ.

Thế nhưng nàng lại khẽ nhíu mày, thúc giục Kỳ Hoài Cảnh nhanh chân lên.

Kỳ Hoài Cảnh lại cẩn thận quan sát nàng từ trên xuống dưới một lượt, áo choàng da cáo chống gió ấm áp, lò sưởi tay giấu trong tay áo, giày da hươu mềm mại giữ ấm. Thấy vậy, hắn mới hài lòng gật đầu: “Được rồi, chúng ta đi thôi.”

Thẩm Đường vốn đang sốt ruột muốn đi, lúc này lại khoanh tay đứng yên không nhúc nhích.


“Phu quân, chàng thật sự muốn đi 'dạo trăm bệnh' sao? Hôm nay là mười sáu tháng Giêng, trên phố toàn là cô nương với thiếu phụ, chàng không thấy xấu hổ à?”

Kỳ Hoài Cảnh vừa chỉnh lại dây áo choàng cho nàng, vừa thản nhiên, dõng dạc nói: “Có gì mà xấu hổ? Họa Bình về nhà mẹ đẻ ăn Tết rồi, nếu ta không đi cùng ai sẽ chăm sóc nàng đây?”

Thẩm Đường quay đầu nhìn Bạch Lộ đang đứng cạnh.

Bạch Lộ xách đèn, chỉ mỉm cười không nói gì.

Kỳ Hoài Cảnh nói tiếp: “Nàng ấy là người từ kinh thành đến, không quen đường sá ở Quảng Lăng, nếu các nàng đi lạc thì sao?”

Thẩm Đường lại nhìn hai nha hoàn đang đứng phía sau Bạch Lộ.

Hai nha đầu kia đang xách các hộp điểm tâm và bánh trái, cũng đều im lặng.

“Này thì càng không được, bọn họ mới bao nhiêu tuổi, biết đường đâu mà nhớ?”

Kỳ Hoài Cảnh nói xong, liền bảo nha hoàn mở hộp điểm tâm ra xem, thấy các món đều tươi mới liền gật đầu hài lòng: “Không tệ, mang theo cả đi.”

Thẩm Đường không nhịn được lắc đầu: “Mấy thứ này không cần mang đâu. Hôm nay trên đường đầy rẫy hàng quà vặt, chẳng lẽ còn sợ bị đói sao?”

“Đồ ăn ngoài đường sao có thể ăn bừa được? Ai biết họ có rửa tay hay không?”

“Đường Nhi, sau này nàng ra ngoài cũng phải ít ăn mấy thứ đó đi. Dở thì không nói, lỡ không sạch sẽ về nhà còn không khỏi phiền phức...”

Thẩm Đường nghe được nửa câu đã thấy khó chịu, bất giác lại nhớ tới Việt phu nhân, vội vàng cắt lời hắn: “Được rồi được rồi, đừng lải nhải nữa. Mau đi thôi, tranh thủ lúc mẫu thân đang xem hát. Nếu chậm chút nữa, lại bị gọi đến ngồi bầu bạn... Đến tối mà người cao hứng muốn đi cùng luôn thì càng mất vui!”

Kỳ Hoài Cảnh thấy nàng rốt cuộc cũng đồng ý để mình đi cùng, lúc này mới gật đầu: “Nàng yên tâm, mẫu thân ghét nhất là ra đường chen chúc. Được ở nhà xem hát thoải mái, bà ấy còn lâu mới ra ngoài.”

Một đoàn người rời khỏi phủ. Trên phố, ánh trăng trong trẻo, đèn lồng rực rỡ, tiếng tiêu trống náo nhiệt, nữ quyến khắp thành cùng nhau dạo chơi, khung cảnh vô cùng rộn ràng.

Giai nhân như dệt nhưng Kỳ Hoài Cảnh lại trở nên có phần lạc lõng giữa đám đông, có lẽ vì hắn quá tuấn tú, đi đến đâu cũng khiến người ta ngoái đầu nhìn theo.

Vậy mà hắn vẫn thản nhiên tự tại, như thể đang dạo bước trong sân nhà mình.

Thẩm Đường đi phía sau, nhịn không được tặc lưỡi trầm trồ, ghé tai Bạch Lộ thì thầm: “Biết sớm thế này, chi bằng cho chàng giả làm cô nương, chắc chắn không bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy.”

Bạch Lộ nghiêng đầu nghe nàng nói, mỉm cười đáp: “Nếu thật có một cô nương cao lớn như Tam gia, e là người ta còn chú ý hơn.”

Thẩm Đường cũng cười gật đầu đồng tình.

Hiếm khi được ra ngoài, Thẩm Đường rất hào hứng, đi qua mấy cây cầu vẫn chưa muốn về.

Kỳ Hoài Cảnh đề nghị: “Hay là ta đưa nàng đến nhà phụ mẫu chơi một lát? Nhạc phụ chắc vẫn chưa ngủ đâu.”

Thẩm Đường lắc đầu: “Thôi đi, gặp Tiểu Lê Nhi lại bị con bé bám lấy cả nửa ngày.”

Mùng hai Tết hôm đó, hai phu thê đã về Thẩm gia chúc Tết.

Thẩm Lê từ nhỏ đã quấn lấy Thẩm Đường như cái đuôi, nay thấy tỷ tỷ đã xuất giá, còn ca ca Thẩm Đệ thì suốt ngày đến học đường trong nhà chỉ còn mình nàng là trẻ con, thật cô đơn buồn chán.

Vừa thấy tỷ tỷ trở về, cô bé liền dính lấy không rời lại còn nằng nặc đòi đ-ánh cờ với biểu ca mà tất nhiên vẫn thua thảm hại.

Đến lúc chia tay, Thẩm Lê nước mắt lưng tròng cứ như muốn theo tỷ tỷ về nhà hắn để ở luôn.

Giờ mà nửa đêm hai phu thê lại đến Thẩm gia, không chừng tối nay trên giường sẽ có thêm một… đứa trẻ.

Kỳ Hoài Cảnh lại hỏi có muốn đến nhà Tống di mẫu không, Thẩm Đường vẫn lắc đầu: “Di mẫu thích nhất là đi ‘dạo trăm bệnh’, không chỉ muốn trừ bệnh cho mình mà còn phải trừ luôn cho cả nhà. Năm nào di mẫu cũng đi đến nửa đêm mới về, giờ này chắc chắn không có ở nhà đâu.”

Nàng đợi một lúc, thấy Kỳ Hoài Cảnh vẫn chưa nghĩ ra nơi nào thích hợp để đi bèn chậm rãi nêu một ý tưởng hay: “Hay là… mình tới thăm Phùng Khê với Lập Đông nhé? Nhà họ đều là đại phu, chắc không có tục lệ ‘dạo trăm bệnh’ đâu, biết đâu đang ở nhà.”

Kỳ Hoài Cảnh nheo mắt nhìn nàng, rõ ràng trong lòng đã có chủ ý vậy mà cứ phải vòng vo mãi mới chịu nói ra.

“Sao nàng không nói sớm luôn đi, có gì đâu mà phải ngại!”

Thẩm Đường cười cong cả mắt: “Thì lúc nãy ta chưa nghĩ ra mà. Với lại muộn thế này rồi, mình cũng chẳng báo trước, nhỡ họ đang ngủ thì sao?”

Kỳ Hoài Cảnh bỗng cười khẽ, ghé tai nàng nói nhỏ: “Sợ gì, hai phu thê người ta có đang ngủ thì cũng phải mặc y phục đàng hoàng rồi mới ra mở cửa cho nàng.”

Thẩm Đường vốn không có ý đó nhưng bị hắn nói thế thì trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh kia, vừa xấu hổ, vừa buồn cười: “Chàng đúng là… ôi trời ơi, ta không đi nữa!”

Kỳ Hoài Cảnh ngửa đầu cười lớn, kéo tay nàng đi tiếp.

Đến ngõ Mộc Lan, thấy nhà Phùng gia vẫn còn sáng đèn, Thẩm Đường khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Bạch Lộ tiến lên gõ cửa, vừa gõ hai cái đã có người lên tiếng trả lời.

Trước khi cửa mở, Kỳ Hoài Cảnh lại ghé tai nàng thì thầm: “Xem ra hai người họ vẫn chưa ngủ.”

Thẩm Đường vừa mới cố tỏ vẻ đoan trang được một chút, đã lại bị hắn trêu đến bật cười không chịu nổi.

Vì vậy, khi Phùng Khê mở cửa ra, liền nhìn thấy dáng vẻ nàng đang cười đến cong cả lưng: “Ơ, sao các người lại… Này, nàng cười gì thế?”

Lập Đông cũng đi ra sau đó, đột ngột thấy một nhóm người quen đứng trước cửa nhà mình giữa đêm khuya, cũng có phần ngạc nhiên: “Mọi người giờ này… Tam phu nhân sao thế?”

Kỳ Hoài Cảnh chậm rãi chắp tay, vẻ mặt nghiêm trang: “Đại phu, nửa đêm khuya khoắt mà phu nhân ta lại phát bệnh… mắc cười. Đặc biệt đến đây xin thu[ố]c.”

Thẩm Đường: “Hahaha… A chàng im miệng ngay cho ta!”

Người lớn trong nhà Phùng gia đã ngủ cả rồi, Phùng Khê liền giới thiệu lần lượt từng “thành viên chưa ngủ” trong nhà cho Thẩm Đường: “A Hoàng.”

“Gâu gâu!”

“A Lục.”

“Chiu chiu chiu chiu~”

“A Hồng.”

“Ọp… ọp… ọp…”

Thẩm Đường dừng chân trước cái chum cũ nơi A Hồng đang nằm: “Ta nhận ra nó! Đây là con… mà Hoài Cảnh đưa cho Lập Đông…”

Phùng Khê gật đầu: “Không sai, là tuyết hà.”

Thẩm Đường suýt nữa thì buột miệng nói ra từ “cóc ghẻ” nhưng cuối cùng vẫn nuốt vào, mỉm cười chào hỏi: “A Hồng, chúc mừng năm mới nha!”

Ánh trăng sáng như sương. Kỳ Hoài Cảnh ngồi thảnh thơi trên bậc thềm trước phòng, nhìn hai nàng trong sân đi tới đi lui, nhận lấy tách trà nóng do Lập Đông đưa, nhấp một ngụm rồi hỏi: “Sao các người không chuyển đến chỗ tốt hơn mà ở?”

Nếu trước đó hắn chưa từng đến, thì cả đoàn hôm nay chắc chẳng tìm nổi cái con ngõ cũ nát này.

Lập Đông ngồi xuống bên cạnh hắn: “Đây là nhà của nàng.”

Kỳ Hoài Cảnh ngẩng đầu nhìn cái sân nhỏ cũ kỹ, có vẻ chẳng mấy tán đồng: “Đổi sang một cái viện tốt hơn, chỉ cần người không đổi thì vẫn là nhà thôi.”

Lập Đông đáp: “Nàng lớn lên ở đây.”

“Vậy hai người định cứ ở đây mãi à? Thế nhà của ngươi thì sao?”

Lập Đông vốn là đứa trẻ được Việt lão thái gia nhặt về, nuôi dưỡng từ nhỏ trong phủ Việt gia.

Sau này lớn lên, hắn có mua một căn nhà nhỏ ở Kinh thành. Từ khi chuyển đến Quảng Lăng, thì hầu như không quay lại ở nữa.

Hắn chậm rãi nói: “Lúc mới thành thân, ta từng nói với nàng rằng ta không phụ không mẫu, chỉ có một căn nhà cũ ở quê. Nàng nghe xong bảo ta đáng thương quá, rồi nói đừng nghĩ nhiều, đây chính là nhà của mình rồi.” 


Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Story Chương 79: Hai Người Họ…Đang Ngủ Cùng Nhau Sao?
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...