Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 2: Xoa Eo Giúp Ta Với

 

Đang trò chuyện thì bất chợt ngoài cửa vang lên tiếng ph-áo rộn ràng, thì ra tân lang đã tới rước tân nương.

Từ phủ Thẩm gia đến Kỳ phủ gia, tiếng trống chiêng vang trời, ph-áo n-ổ rền vang, rộn ràng tưng bừng, lời chúc phúc vang không dứt bên tai.

Đến khi vào động phòng, mọi người lại xúm vào đùa giỡn, náo nhiệt mở khăn voan... Thẩm Đường chỉ kịp liếc nhìn một cái, thì Kỳ Hoài Cảnh đã bị đám người hò reo kéo đi uống rư-ợu.

Không gian chợt yên ắng lại, Thẩm Đường khẽ thở phào, ngẩng đầu quan sát tân phòng.



Kỳ gia vốn phú quý, mà Kỳ Hoài Cảnh lại được cưng chiều từ nhỏ nên phòng tân hôn càng thêm sang trọng lộng lẫy, nến đỏ cao ngất, đèn bạc sáng lấp lánh, dưới chân trải thảm gấm mềm mượt, lò hương tỏa hương lan thơm ngát.

Ở giữa sảnh, chiếc đỉnh đồng lớn đựng đầy đá lạnh chất cao như núi.

Thẩm Đường thầm cảm khái trong lòng, Kỳ gia khác hẳn Thẩm gia, đúng là một nơi đầy rẫy phồn hoa và vinh hoa phú quý.

Mà nàng, tân nương hôm nay cũng chẳng phải khách lạ của Kỳ gia. Tân lang vốn nên là người xa lạ chưa từng gặp mặt, lại là người mà nàng đã quen biết từ lâu.

Nhưng dù có là thanh mai trúc mã, dù đã thân thuộc từ nhỏ, hôm nay chính thức bước vào nhà phu quân, thành thân thực sự rồi trong lòng Thẩm Đường vẫn có chút căng thẳng.

Chuyện hôn nhân đâu giống như đ-ánh cờ, thua rồi còn có thể cười cho qua, rồi bắt đầu lại ván khác.

Nàng… không thể thua được.

Các nha hoàn thi nhau tấp nập lấy lòng tân nương, thì “két” một tiếng, cửa phòng bỗng mở ra.

Kỳ Hoài Cảnh trong bộ hỷ phục đỏ rực bước vào, nét mặt tươi cười, vung tay ra hiệu cho đám nha hoàn lui hết.

Chẳng bao lâu, trong phòng chỉ còn lại đôi tân lang tân nương.

Ánh mắt chạm nhau, Thẩm Đường lập tức cúi gằm, tim đập loạn trong lồng ngự-c.

Rõ ràng là người đã gặp biết bao lần, thế mà trong đêm động phòng hoa chúc này nàng vẫn không tránh khỏi bối rối.



Trái lại, Kỳ Hoài Cảnh dường như chẳng chút căng thẳng, quay người đóng cửa lại vừa đi tới vừa giãn vai lười biếng.

“Ôi chao, hôm nay mệt ch-ết đi được, nàng có mệt không?”

Không đợi Thẩm Đường trả lời, hắn đã xoay người ngồi xuống rồi ngả lưng nằm hẳn lên giường, tay chân duỗi thẳng thảnh thơi vô cùng.

Thẩm Đường quay đầu lại nhìn hắn, rõ ràng là biểu ca quen thuộc từ bé, vậy mà lúc này trong mắt nàng lại chẳng khác gì một người xa lạ chưa từng gặp.

Thẩm Đường chưa từng thấy một Kỳ Hoài Cảnh như thế này.

Hắn vốn là người phong nhã tuấn tú, dáng người cao ráo, lông mày rậm, mắt phượng, sống mũi cao thẳng. Thường ngày hay mặc áo dài màu trăng, đầu đội ngọc quan, nhìn giống một nho sinh ôn hòa hơn là một công tử nhà giàu.

Hôm nay, hắn khoác lên người hỷ phục thêu gấm đỏ rực, đầu đội kim quan, thắt lưng đai ngọc, trông lại càng thêm phần cao quý, anh tuấn không gì sánh được.

Kỳ Hoài Cảnh cũng đang lặng lẽ quan sát nàng.

Bình thường Thẩm Đường ăn mặc giản dị, ít khi trang điểm. Hôm nay khoác lên người hỷ phục đỏ thắm, đầu đội phượng quan lấp lánh vàng ngọc, đôi má ửng hồng phấn thắm, cô nương vốn thanh nhã linh động ấy, nay lại mang theo vài phần quyến rũ rực rỡ khó tả.

Trông nàng có vẻ rất bình tĩnh, thế nhưng… chiếc khăn gấm đỏ trong tay đã bị vò đến gần như nhàu nát.

Thấy tân nương của mình căng thẳng đến thế, Kỳ Hoài Cảnh khẽ mỉm cười nghiêng người về phía trước, đưa tay kéo lấy dải lụa đỏ bên hông nàng. Dùng chút lực, liền dễ dàng kéo nàng ngã vào lòng.

Thẩm Đường bất ngờ ngửa người, không kìm được mà thốt lên khe khẽ.

May sao, nàng sớm đã được cánh tay vững chãi của chàng đỡ lấy.

Cả hai cùng ngã xuống, bốn mắt nhìn nhau, tim Thẩm Đường đập thình thịch dữ dội.

Kỳ Hoài Cảnh cố ý trêu ghẹo để nàng bớt căng thẳng.

“Đường muội, sao nàng ngồi thẳng đơ thế kia? Giống như bị phạt đ-ánh vào tay vậy.”

Hồi còn nhỏ, mọi người đều học cùng Thẩm phụ. Mỗi lần phạm lỗi, bị phạt đ-ánh vào tay, đều phải ngồi thẳng lưng chìa tay ra chịu phạt.



Nghe vậy, Thẩm Đường liền bật cười.

Nụ cười ấy khiến nàng thả lỏng hơn đôi chút, lòng cũng trào dâng cảm giác thân thuộc của những năm tháng tuổi thơ từng cùng nhau học hành vui đùa. Nàng khẽ thở dài: “Lúc bị phạt đ-ánh tay thì không có nhiều người nhìn thế này. Hôm nay người đông quá… mệt ch-ết đi được.”

Kỳ Hoài Cảnh thấy nàng cười thì cũng âm thầm nhẹ nhõm, lông mày đang căng cũng giãn ra đôi chút.

“Chỉ mệt thôi sao? Nàng ăn gì chưa? Đói không?”

Thẩm Đường gật đầu: “Lúc nãy các nha hoàn có mang điểm tâm đến, ta ăn được vài miếng. Còn chàng thì sao?”

“Ta cũng uống được hai chén rư-ợu. Nhưng mà… bây giờ bắt đầu thấy hơi đói rồi. Hay là mình kiếm gì ăn nhé?”

“Được, chắc điểm tâm để trên bàn ngoài kia, để ta đi lấy.”

Thẩm Đường vừa định đứng dậy thì đã bị Kỳ Hoài Cảnh giữ lại.

“Không cần dậy đâu… nàng xem, ở đây có lạc này.”

Tấm chăn gấm đỏ trên giường tân hôn vốn được nhét đầy táo đỏ, lạc, nhãn khô, hạt sen, mang ý nghĩa con cháu đầy đàn, phúc lộc sum vầy. Đợi đến khi mở khăn voan, khách khứa lui hết, đám nha hoàn cũng đã dọn dẹp gần xong, để nàng ngồi yên ổn thoải mái trên giường.

Lúc này còn sót lại vài hạt, có lẽ là cố tình để lại lấy may.

Thẩm Đường cũng thò tay vào trong chăn, quả nhiên mò được khá nhiều hạt lạc.

Kỳ Hoài Cảnh thấy nàng loay hoay tự tay bóc vỏ một hạt, bỗng mở miệng: “Đút cho ta.”



Thẩm Đường nghĩ chắc hắn cũng chưa ăn gì no, nên thật sự đưa tay đưa hạt lạc cho hắn.

Nào ngờ người kia chẳng hề giơ tay đón lấy, mà trực tiếp nghiêng người tới gần cắn lấy ngay hạt lạc từ tay nàng.

Môi răng hắn vẫn còn vương hơi rư-ợu, nóng rực khẽ chạm vào ngón tay nàng.

Một cái chạm nhẹ ấy khiến tim nàng khẽ rung lên.

Thẩm Đường mặt thoáng đỏ bừng, vội rụt tay lại cúi đầu bóc hạt thứ hai.

Kỳ Hoài Cảnh bật cười, lấy luôn hạt lạc từ tay nàng.

“Đến lượt ta bóc cho nàng rồi.”

Hắn cũng nhanh chóng bóc xong, đưa đến bên miệng nàng. Nhưng Thẩm Đường không dám giống như hắn vừa rồi mà trực tiếp ngậm lấy, chỉ khẽ đón bằng tay rồi mới đưa vào miệng.

Kỳ Hoài Cảnh cũng chẳng ép, cứ để nàng tùy ý, vẫn mỉm cười nhìn nàng chăm chú.

Lạc thì thơm bùi, nàng cũng hơi đói nhưng chẳng biết vì sao lại ăn chẳng ra mùi vị gì.

Thấy Kỳ Hoài Cảnh nhìn mình chằm chằm không rời mắt, Thẩm Đường bối rối bèn vội vàng dúi cả nắm lạc trong tay vào tay hắn.

“Cho chàng cả đấy, bóc hết đi.”

Ít ra thì cũng khiến hắn có việc làm, đỡ phải cứ nhìn nàng mãi thế này.

Vừa đưa xong, nàng lại chợt nhớ đến lời dặn dò đầy ân cần của di mẫu và Kỳ phu nhân, Kỳ Hoài Cảnh từ nhỏ đã được cưng chiều, sống trong nhung lụa chưa từng chịu khổ cực gì. Sau khi thành thân, nhất định phải biết nhún nhường, dịu dàng, săn sóc…

Chuyện có nhún nhường hay không thì chưa biết, nhưng mà...cho bóc hết cả nắm lạc thế này, xem như cũng nhường rồi đó chứ?

Thẩm Đường bắt đầu có chút hối hận. Nhưng Kỳ Hoài Cảnh thì lại không để tâm, thật sự kiên nhẫn ngồi đó bóc từng hạt lạc, lại còn đút cho nàng ăn hết từng hạt một.



Chẳng mấy chốc, đống lạc đã bóc gần hết. Thẩm Đường bắt đầu cố tìm chuyện để nói, phá tan bầu không khí mập mờ.

“Hôm nay… chắc bên ngoài chàng bận lắm hả?”

“Ừ, khách rất đông.”

Dạo gần đây, Kỳ gia làm ăn phát đạt, buôn bán thuận lợi, danh tiếng ở Quảng Lăng cũng không ít. Hôm nay lại là đại hôn của Tam gia Kỳ phủ gia, đương nhiên khách khứa tới tấp.

“Vậy chàng có mệt không?”

“Cũng không mệt lắm… nhưng thật ra cũng hơi mỏi. Lưng hơi đau, nàng xoa giúp ta được không?”

Thẩm Đường hơi do dự, nhưng rồi vẫn khẽ gật đầu.

Kỳ Hoài Cảnh mỉm cười hài lòng, tiện tay vứt đám vỏ lạc sang một bên, quay lưng lại, tay kéo nhẹ vạt áo cưới, để lộ phần eo. 


Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Story Chương 2: Xoa Eo Giúp Ta Với
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...