Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 1: Gả Cho Biểu Ca

Giữa mùa hè rực rỡ, thành Quảng Lăng như được phủ lên một tấm lưới đen mượt mà của đêm tối, vầng trăng non mảnh cong như lưỡi câu lặng lẽ treo nơi trời cao.

Trong gian Tây Xương tĩnh lặng, Thẩm Đường chống cằm ngồi một mình. Ngày mai là ngày xuất giá, vậy mà nàng không sao chợp mắt nổi, cứ xoay đi xoay lại những quân cờ đen trắng trên bàn cờ trước mặt.

Nha hoàn Họa Bình dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, vừa ngáp vừa vươn vai: “Đại tiểu thư, sao người còn chưa ngủ ạ? Mai sáng phải dậy sớm trang điểm tân trang rồi đó. Phủ ta với Kỳ phủ thành thông gia, hôn sự lớn thế này phải náo nhiệt cho ra trò chứ!”

Thẩm Đường hơi giật mình, như mới thoát khỏi mớ tâm tư hỗn độn trong lòng quay đầu lại khẽ mỉm cười: “Được, ta đi ngủ đây.”

Ngày thành thân đã cận kề, vậy mà Thẩm Đường vẫn cảm thấy... có chút không thể tin nổi.


Nàng không thể ngờ rằng, người mình sắp gả cho lại là Tam biểu ca - Kỳ Hoài Cảnh!

Nói là biểu ca, thật ra là cháu trai bên nhà kế mẫu, Kỳ phu nhân cũng tức là có chút quan hệ má-u mủ bên ngoài nhưng không quá gần.



Phụ thân Thẩm gia là người có chút danh tiếng, chưa đến hai mươi tuổi đã thi đỗ tú tài, sau đó cưới thê sinh con. Do chính thất mất sớm, ông tái giá với Kỳ tiểu thư, một thương hộ và lần lượt có thêm nhi tử là Thẩm Đệ và nữ nhi Thẩm Lê.

Thoạt nhìn, cả nhà sum vầy đầm ấm nhưng Thẩm Đường là trưởng nữ của chính thất dường như lại trở thành người thừa.

May mắn thay, kế mẫu Kỳ phu nhân không phải người quá cay nghiệt, mà Thẩm Đường lại dịu dàng hiền hòa nên quan hệ với kế mẫu và các đệ muội cũng khá hòa thuận.

Có điều, Thẩm phụ dù chăm chỉ đèn sách nhưng đường quan lộ lại khá lận đận. Đến tuổi tứ tuần, ông mới chỉ là một viên tiểu quan phẩm cấp tám ở Học chính viện Quảng Lăng, ngày ngày dạy học, viết sách.

Tao nhã, nhưng thanh bần.

Có lẽ vì mãi không gặp vận may trên quan trường, ông nhất tâm muốn tìm cho nữ nhi một người phu quân có tiền đồ. Nhưng tìm tới tìm lui, đắn đo mãi mà vẫn chưa chọn được ai, thế là đến tận năm mười bảy tuổi, Thẩm Đường vẫn còn ở trong khuê phòng, chưa đính hôn.

Cho đến khi Kỳ Hoài Cảnh đột nhiên tới cửa cầu thân, xin cưới Thẩm Đường.

Cả nhà đều sửng sốt.

Xưa nay, chuyện biểu huynh biểu muội thành thân vốn chẳng hiếm, Kỳ phu nhân cũng từng nghĩ đến chuyện gả nữ nhi mình về lại nhà mẹ đẻ giờ đã ngày càng phát đạt. Nhưng nữ nhi ruột của bà là Thẩm Lê vẫn còn nhỏ tuổi, mà Tam gia Kỳ gia...

Ai chẳng biết, hắn vốn định hứa hôn với biểu muội họ Việt bên nhà ngoại ở kinh thành.

Chỉ vì có thầy bói trong kinh phán rằng hắn không nên cưới sớm, nên việc hôn sự mới bị trì hoãn đến nay.

Năm nay, Kỳ Hoài Cảnh đã mười chín tuổi.

Mẫu thân hắn - Việt thị, mong ngóng từng ngày để đón tiểu thư Việt gia về làm tân nương nhưng nào ngờ hắn lại bất ngờ quay đầu, đến Thẩm gia cầu thân.

Mọi người không sao hiểu nổi, ngay cả Thẩm Đường cũng thấy vô cùng bất ngờ.

Vị Tam biểu ca này, kỳ thực không hẳn là người xa lạ.

Kỳ Hoài Cảnh từ nhỏ đã lớn lên ở kinh thành trong phủ Việt gia. Sau khi trở về Quảng Lăng, từng theo phụ thân nàng đọc sách mấy năm, sau đó cũng thường xuyên lui tới Thẩm phủ làm khách. Quan hệ giữa Thẩm Đường và hắn… miễn cư-ỡng cũng có thể gọi là thanh mai trúc mã.

Chỉ là, hắn chưa bao giờ tỏ ra có ý muốn cưới nàng.

Thậm chí, ngay cả vài ngày trước khi đến cửa cầu thân hắn còn ngồi ở khách đường Thẩm gia đ-ánh cờ với tiểu biểu muội Thẩm Lê.

Thẩm Lê mới chỉ chín tuổi, vừa mới học chơi cờ sao có thể địch lại hắn? Ván cờ vừa mở đã bị vị biểu ca này ép đến không còn đường lui, thấy thế nàng dứt khoát giở trò đưa tay hất tung cả bàn cờ.



Kỳ Hoài Cảnh cũng chẳng giận, chỉ bật cười.

Thẩm Đường vốn dĩ chỉ đứng xem trận đấu nhưng thấy muội muội mình thua mãi, bèn bị giục thay mặt ra tay “báo thù”.

Lúc đó Kỳ Hoài Cảnh mới ngẩng lên nhìn nàng, mỉm cười nhẹ nhàng: “Đường muội muội, muội dám không?”

Thẩm Đường cười thầm, biểu ca rõ ràng biết từ nhỏ nàng đã tinh thông cờ nghệ, sao lại không dám?

Vì muốn “trả thù” thay muội muội mình, nàng xắn tay áo bước lên bàn cờ, dàn quân bố trận, công phá từng bước, đ-ánh cho đối phương liên tục lùi bước cuối cùng chịu thua tâm phục khẩu phục.

Trận thắng đã định, Kỳ Hoài Cảnh mỉm cười nhận thua để mặc tiểu biểu muội cài mấy đóa hoa xuân vừa hái lên tóc mình, hoa cài xiên xẹo, cành ngang cành dọc chen chúc chẳng theo trật tự gì.

Thế mà dáng vẻ hắn vẫn thanh thoát, dung mạo xuất chúng, vài nhành hoa chen vào mái tóc đen nhánh không những không làm mất phong thái, ngược lại càng tôn lên nét tuấn mỹ phi phàm.

Trong lúc đùa vui ấy, một lọn tóc xõa xuống từ trán hắn, rủ nhẹ bên chân mày đang mỉm cười khiến Thẩm Đường thoáng ngẩn người, bất giác sinh ra một ý nghĩ muốn vươn tay chạm vào mái tóc ấy.

Nhưng nàng không làm vậy.

Nàng chỉ khẽ cười, lặng lẽ đứng bên, dõi theo hai biểu huynh muội kia vui đùa.

Dù sao, hắn cũng không phải biểu ca ruột của nàng, giữa họ vẫn cách một tầng huyết thống.

Huống chi, nàng đã lớn thế này, bình thường chỉ khi có phụ thân và kế mẫu cùng ở nhà thì nàng mới ra gặp vị biểu ca từ thuở bé quen thân này. Làm sao có thể tùy tiện như thế được?

Có lẽ chính vì khoảnh khắc thất thần đó, mà mấy ngày sau, khi Kỳ phu nhân nói với nàng rằng Kỳ Hoài Cảnh đã tới cửa cầu thân, nàng liền gật đầu.



Bởi vì, sau đêm nay... lọn tóc ấy... sẽ rơi xuống ngay bên gối nàng, đêm nào cũng thế.

Nghĩ đến đây, trong lòng Thẩm Đường chợt dâng lên một làn sóng rung động, tay vuốt nhẹ quân cờ đã được mình mân mê đến ấm lên, tim đập thình thịch không ngừng.

Hôm sau, khi trời mới hửng sáng, tiếng ph-áo cưới đã vang rền khắp sân viện phủ Thẩm gia, cờ đỏ treo cao, chữ hỷ dán khắp nơi, không khí náo nhiệt vô cùng.

Vì mẫu thân của Thẩm Đường mất sớm, nên di mẫu ruột - Tống phu nhân, sợ Kỳ tẩu tẩu đối xử không tốt với cháu gái, đã đến từ sáng sớm để hỗ trợ lo liệu.

“Đường Nhi à, Kỳ gia ấy, gia thế lớn, người đông chuyện nhiều. Con vốn sống khiêm tốn dè dặt, sau này càng phải chăm chỉ cẩn trọng, đối nhân xử thế thật hòa nhã...”

Kỳ phu nhân tuy là kế mẫu, nhưng thường ngày cũng đối xử với Thẩm Đường không tệ. Giờ thấy nàng sắp xuất giá về lại nhà mẹ đẻ của mình, bà cũng tỏ ra nghiêm túc vừa trang điểm vừa dặn dò không ngừng.

“Hoài Cảnh từ bé đã được nuông chiều, trong nhà thì như tiểu ma vương, không ai dám chọc. Sau này nếu hai đứa có xảy ra tranh cãi gì, con… cũng nên nhường nó một chút...”

Thẩm Đường ngồi ngay ngắn ở giữa, nghe hai vị trưởng bối thay phiên căn dặn, chỉ ngoan ngoãn gật đầu, không hề cãi lời.

Trong lúc nói chuyện, Kỳ phu nhân lặng lẽ đ-ánh giá nàng từ đầu đến chân.

Thẩm Đường vốn luôn giản dị mộc mạc, mãi đến hôm nay khoác lên hỷ phục rực rỡ, vẻ đẹp mới thực sự tỏa sáng: làn da trắng mịn như tuyết, tóc đen như mây, lông mày cong tựa núi xa, đôi mắt như nước thu long lanh trong trẻo, dung nhan rực rỡ khiến người ta không khỏi rung động.

Kỳ phu nhân thầm thở dài trong lòng, thật đáng tiếc.

Một tiểu thư quan gia đoan trang như thế này, dịu dàng thì có thừa nhưng mạnh mẽ lại chưa đủ.
Sau khi gả vào Kỳ phủ gia… có lẽ sẽ hưởng được phú quý, nhưng e rằng khó mà giữ được yên ổn.

Năm xưa khi Kỳ phu nhân gả cho phụ thân Thẩm Đường, Kỳ gia khi ấy chỉ là thương hộ khá giả mà thôi. Nhưng nhờ có sự hậu thuẫn mạnh mẽ từ nhà mẹ đẻ Việt gia ở kinh thành, Kỳ gia ngày càng phát đạt, giờ đây đã trở thành một trong những danh môn vọng tộc có tiếng ở Quảng Lăng.



Kỳ phu nhân thầm nghĩ, đứa cháu trai được cưng chiều từ nhỏ kia lại muốn cưới Thẩm Đường, chắc là vì thích tính tình dịu dàng, biết điều của con bé. Nhưng e rằng...

Sau này sẽ khó mà khống chế được hắn.

Huống hồ, phụ thân của Kỳ Hoài Cảnh mất sớm, mẫu thân thì tính tình thất thường; huynh trưởng dòng chính qua đời từ nhỏ; Nhị ca cùng cha khác mẹ thì nắm giữ phần lớn sản nghiệp trong tay, còn Nhị tẩu thì lại là một người nữ nhân đảm đang, sắc sảo, giỏi quán xuyến việc nhà...

Cái chức “Tam phu nhân” ở Kỳ phủ gia này, không dễ mà ngồi yên được đâu! 


Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Story Chương 1: Gả Cho Biểu Ca
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...