Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Chương 69: (Ngoại truyện 4): Anh làm bố.
Cuối tháng mười, cả nhà chuyển vào nhà mới.
Quả Cầu Tuyết là người vui nhất, tung tăng chạy nhảy đuổi theo quả bóng nhỏ trên thảm cỏ ngoài sân.
Hành lý của Ngu Thệ Thương đã được gửi đến trước, nhưng người vẫn chưa qua vì bên Hồng Kông vẫn còn một số chuyện cần xử lý.
Năm nay là năm Thương Quân ở lại Bắc Kinh lâu nhất, từ cuối tháng từ cho mãi đến tận giữa tháng mười.
Sau khi đăng ký kết hôn, coi như cũng kết thúc những ngày tháng mỗi người một nơi.
Sáng cuối tuần, cuối cùng Sầm Tô cũng có thể ngủ nướng trong lòng anh.
Một người không có thói quen ngủ nướng, bây giờ lại có thể ngủ đến khi mặt trời lên cao.
Thương Quân dựa vào đầu giường đọc sách, Sầm Tô dựa vào lòng anh.
Ngoài cửa sổ sát đất là một khoảng xanh mướt mắt, thỉnh thoảng vang lên tiếng chim hót lảnh lót.
Cô không khỏi cảm thán: “Đây là cuộc sống thần tiên gì vậy.”
Thương Quân nói: “Đây chỉ là những ngày bình thường nhất.”
Có người thân thiết ở bên, có ngày cuối tuần không phải dậy sớm, còn có thể nằm lười trên giường ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ. Đối với đa số mọi người, đó là niềm hạnh phúc bình dị nhất.
“Em cảm thấy đây là cuộc sống thần tiên là bởi vì trước đó em quá vất vả.”
Sầm Tô hôn lên cằm dưới của anh, cười nói: “Nếm thử dưa ngọt nhỏ sẽ không thấy khổ nữa.”
Thương Quân: “…..”
Bây giờ “Dưa ngọt nhỏ” đã trở thành biệt danh của anh trong giới.
Dưới bài đăng công khai giấy đăng ký kết hôn của Sầm Tô, Thương Uẩn để lại nhiều bình luận nhất, trong đó có một câu viết là:Lớn lên thành dưa ngọt đều là công lao của tôi đấy, lúc nhỏ ngày nào tôi cũng cho nó uống nước đường.
“Gần đây bố em đang bận gì thế? Mấy ngày không đến thăm em rồi.”
Sầm Tô tính, đã bốn ngày chưa gặp bố.
Chỉ cần không bay ra nước ngoài, cho dù bố có bận đến mấy cũng sẽ tranh thủ đến Thâm Quyến thăm cô, cùng cô ăn cơm.
Thương Quân cũng không rõ: “Ngày mai anh đến Hồng Kông bàn công việc, tiện qua chỗ ông ấy xem sao.”
Sầm Tô có hơi lo lắng: “Có phải cơ thể không khỏe không anh?”
“Chắc là không đâu. Hôm qua còn họp video với ông ấy hai tiếng.” Thương Quân gấp sách lại đặt sang một bên, nắm lấy chân cô vắt qua eo mình. Hai tay ôm lấy rồi dùng lực nhấc lên, để cô ngồi đối diện trên người anh.
Cả người Sầm Tô nằm bò lên người anh, nghiêng mặt áp sát vào hõm vai anh.
Thương Quân siết chặt vòng tay, ôm trọn cô vào lòng.
Như này có thể ngắm rõ cảnh sắc ngoài cửa sổ hơn, người cô cũng thư thái hơn.
Nhưng tư thế này chẳng duy trì được mấy phút cô đã cảm thấy khó chịu vì bị ép sát.
“Ngực anh cứng như đá ấy, ép vào em.”
Vừa bị ép vừa thấy cộm.
Thương Quân cúi xuống, thấy ngực cô bị ép đến biến dạng. Chỗ rìa ngực còn có một dấu đỏ nhạt, là dấu vết tối qua anh không cẩn thận để lại.
Anh kéo chăn qua, vo thành một đống to rồi chèn vào giữa hai người.
Có tấm chăn mềm làm vật đệm, Sầm Tô cảm thấy dễ chịu hơn.
Dưới sân vọng lên tiếng gọi của dì: “Cục cưng!”
Xem ra Quả Cầu Tuyết lại nghịch ngợm rồi.
Quả Cầu Tuyết chỉ ngoan ngoãn, nghe lời ở trước mặt mẹ. Chỉ cần một giây không thấy mẹ nó liền tưởng mẹ không có nhà, lập tức nhảy tưng bừng.
Sầm Tô thu hồi ánh mắt khỏi cửa sổ, cầm điện thoại lên mở nhạc.
Giai điệu dạo đầu quen thuộc vang lên, bây giờ Thương Quân chỉ cần nghe thấy giai điệu này sẽ nhớ ngay đến buổi sáng hôm đó Sầm Tô bắt tàu điện ngầm sang Hồng Kông thăm anh.
Sầm Tô ngồi thẳng dậy trong lòng anh, cười nói: “Em hát cho anh nghe nhé.”
Thương Quân: “Bản tiếng Quảng ĐSo?”
Sầm Tô gật đầu: “Em học từ bố đấy.”
Mấy tháng nay, chỉ cần buổi tối gọi video với bố cô sẽ tập bài hát này.
Bố đã sửa từng câu từng chữ cho cô, phát âm mẫu cho cô nghe. Sau mấy tháng, cách nhả chữ của cô đã có chất riêng.
Cô vặn nhỏ tiếng nhạc, hắng giọng rồi hát thử vài câu.
Thương Quân nhân lúc cô không chú ý đã bí mật bật chế độ quay phim rồi để sang một bên, không quay cô mà chỉ ghi lại giọng hát.
Bản nhạc bắt đầu lặp lại.
Sầm Tô úp ngược điện thoại xuống chăn, bắt đầu hát theo giai điệu.
Đây là lần đầu tiên Thương Quân nghe cô hát. Giọng nói trong veo như suối nguồn, sạch sẽ, thanh thoát, không vương chút tạp âm nào.
Suốt quá trình hát cô nhìn sâu vào mắt anh, nửa sau bài hát cô dần nhập tâm, cảm xúc đong đầy.
Trong tiếng hát uyển chuyển của cô, Thương Quân không chỉ nhớ ngày cô đến Hồng Kông thăm anh mà còn nhớ về lần đầu hai người gặp nhau, nhớ về cửa hàng flagship ở trung tâm thương mại, cô đứng ngoài cửa sổ sát đất chụp ảnh anh.
Nhớ lần đầu tiên đi ăn đồ Pháp, cô bảo anh kiểm tra giúp lớp trang điểm mắt.
Nhớ ở trong phòng sách của anh, cô bắt mạch thay anh.
Nhớ lần đầu tiên hai người dắt Quả Cầu Tuyết đi dạo, cô cố ý vòng tay ôm lấy eo anh.
Nhớ ở dưới tầng buổi tiệc đính hôn của Triệu Tuân, cô hôn anh trước mặt mọi người.
Còn nhớ cả rạng sáng hôm đó cô bay đến dành bất ngờ cho anh, ném quả bóng nhỏ màu hồng về phía anh.
…..
Biết bao nhiêu khoảnh khắc cứ thế hiện ra theo từng tiếng nhạc.
Dường như ngay từ lần đầu gặp gỡ, tình yêu của cô vẫn luôn nồng nhiệt như vậy.
Đến bây giờ vẫn vậy.
Chưa từng thay đổi.
Lúc âm nhạc tiến vào đoạn cao trào, Sầm Tô nắm lấy một bàn tay anh, đầu ngón tay tìm đến mạch đập của anh.
Thương Quân cười, muốn rút tay lại nhưng bị cô nắm chặt.
Ngón tay Sầm Tô đặt lên cổ tay anh, điệp khúc của bài hát vừa khéo trùng khớp với nhịp tim đang đập dồn dập của anh.
Giống như buổi chiều hôm ấy, “hỷ mạch” mà cô bắt được trong phòng đọc sách của anh.
Thương Quân để mặc cô ấn lên mạch mình, anh cũng không kìm nén hơi thở nửa, để cho nhịp tim loạn nhịp điên cuồng.
Anh nghĩ, dù tim mình có đập nhanh thế nào cũng chẳng kém cỏi như người bạn thân Ngu Thệ Thương kia.
Tiếng nhạc dứt hẳn, căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh.
Sầm Tô buông cổ tay anh ra, hai tay chống lên vai anh, cúi người hôn anh: “Chúc mừng sếp Thương, là hỷ mạch. Chúc mừng sếp Thương, là một cặp song sinh trai gái.”
Thương Quân bật cười, bàn tay áp sau gáy cô, hôn lên môi cô không cho cô nói lung tung nữa.
Trong lúc hôn nhau đùa nghịch, Sầm Tô bị anh đè xuống dưới thân.
Tấm rèm voan trắng từ từ khép lại trong ánh ban mai dịu nhẹ.
Cành lá sum suê bên ngoài bị ngăn lại bên ngoài lớp rèm, chỉ còn lại bóng cây lay động, ánh sáng loang lổ đan xen.
Sầm Tô bị vật gì đó cộm vào người, vòng tay ra sau sờ thử, là điện thoại.
“Sao điện thoại lại ở đây?”
Thương Quân đang hôn cô lên chỗ lúc nãy cô chê bị ép đau, tranh thủ rảnh mới trả lời: “Lúc nãy ghi lại tiếng em hát.”
Sầm Tô nhấn vào đoạn video đó, giọng hát của cô vang khắp căn phòng.
Mọi tiếng nức nở và th* d*c đều bị tiếng nhạc che lấp.
Cô không quên đẩy anh: “Anh chưa đeo bao.”
Cứ ngỡ lúc nãy anh được cô bắt mạch mà nhất thời quên mất đeo.
Thương Quân hôn từ cổ lên khóe môi cô: “Vừa rồi không phải em vừa chúc mừng anh có hỷ mạch sao? Em muốn hay không muốn?”
Anh khàn giọng nói: “Nếu muốn anh sẽ không đeo nữa.”
Sầm Tô siết chặt lấy cổ anh: “Muốn có thật nhiều dưa ngọt nhỏ. Nếu như anh có thể một lần cho em một cặp dưa ngọt long phụng, em sẽ thưởng cho anh ba trăm nghìn tệ. Cố lê.”
Thương Quân bật cười, suýt nữa mất hết sức lực.
Lần nữa hôn lên môi cô, không cho cô nói nữa.
Mãi đến mười một giờ, hai người mới rời giường.
Sầm Tô đứng dưới vòi hoa sen, từng dòng ấm áp hòa cùng nước nóng chảy xuống.
Cô có thể cảm nhận được, hôm nay anh vô cùng nồng nhiệt.
Dường như nhiều hơn bất cứ lần nào trước đây.
Chẳng sót một chút nào, toàn bộ trao cho cô.
…..
Buổi chiều, Thương Quân họp video trong phòng họp trên tầng, Sầm Tô ở dưới sân chơi bóng cùng Quả Cầu Tuyết.
Bà cụ Lâm dựa lưng vào ghế nằm dưới nắng, cầm điện thoại quay video cho cháu ngoại và Quả Cầu Tuyết.
“Sầm Sầm, sao cuối tuần này bố con không sao?”
Chỉ bốn ngày Ngu Thệ Thương không xuất hiện, tất cả mọi người đều nhắc tới ông.
Buổi trưa Sầm Tô vừa gọi điện cho bố, ông nói mấy ngày nay nhiều cuộc họp trực tuyến quá nên không đi được.
Cô ném quả bóng nhỏ cho Quả Cầu Tuyết, để nó tự chơi rồi ngồi xuống cạnh bà ngoại: “Bố con nói ngày kia sẽ sang ăn cơm tối.”
Còn về việc ngày mai bận gì thì bố không nói rõ.
Bà cụ Lâm đặt điện thoại lên bàn: “Bà còn lo lắng cậu ấy với mẹ con lại cãi nhau cơ.”
Sầm Tô bảo bà ngoại yên tâm trăm phần trăm: “Bố con có chọc ai cũng chẳng chọc mẹ con giận đâu. Bà xem, dạo này mẹ cứ vùi đầu vào thiết kế, nhìn là biết không giống kiểu đang giận dỗi.”
Nhắc đến chuyện con gái làm thiết kế, bà cụ Lâm không nhịn được mà than vãn: “Lúc cần nghiêm túc thì không nghiêm túc, lúc đi học toàn bắt bố con làm bài tập, giờ gần năm mươi tuổi rồi lại bày đặt giả vờ tích cực.”
Sầm Tô cười nói: “Là tích cực thật, không phải giả ạ. Sống đến già, học đến già mà bà.”
Bà cụ Lâm ngoài miệng thì cằn nhằn nhưng lúc con gái nói muốn quay lại ngành thiết kế bà cụ đã ngay lập tức lấy tiền tiết kiệm ra hỗ trợ con gái mở studio.
Cuối cùng con gái cũng không còn mắc kẹt trong đống nợ nần, có thể làm chuyện mình thích.
Bà cụ thẳng thắn với cháu gái: “Bà tưởng bố cháu vô ý nói mẹ cháu chẳng thiết kế ra nổi cái gì nên mẹ cháu mới quên ăn quên ngủ như vậy.”
“Chuyện đó càng không thể nào. Trong mắt bố con, mẹ chỉ cần vẽ vừa vài nét cũng là kiệt tác nghệ thuật.”
Bà cụ Lâm bật cười.
Sầm Tô nằm sấp lên tay vịn ghế: “Bà ngoại, bà không cần lo lắng cho hai người họ đâu. Nếu như rảnh rỗi quá, chi bằng bà giúp con và Thương Quân nghĩ tên ở nhà cho em bé đi ạ. Dù sao sớm muộn gì cũng dùng đến, đặt sẵn mấy cái.”
Bà cụ Lâm không nghĩ nhiều: “Hai đứa đều bận, còn chưa biết khi nào mới định có con.”
Hai đứa đều có kế hoạch riêng, bà cụ chưa bao giờ hối thúc.
“Có bận đến mấy vẫn có thời gian sinh con mà bà.”
Sầm Tô nói nhờ có cộng sự đắc lực là Triệu Bác Ức nên cô cũng thoải mái hơn nhiều: “Thư ký của con cũng rất giỏi.”
“Tên Ất Tinh đúng không?”
“Vâng ạ. Vừa xinh đẹp lại thông minh, làm việc thì điềm đạm.”
Sầm Tô nắm lấy tay bà ngoại, nhẹ nhàng xoa bóp những khớp xương đã bị biến dạng: “Con không đọc sách nhiều, tên ở nhà giao cho bà nhé.”
Bà cụ Lâm nói: “Bé gái thì gọi là Bé Ngọt Ngào hoặc là Bé Hạt Đường, bé trai thì gọi là Bé Sao Biển cũng hay đấy.”
Sầm Tô thích Bé Hạt Đường ngọt ngào.
Từ nhỏ cô cũng thích sao biển nhỏ.
Bà cụ Lâm đã nghĩ sẵn một đống tên ở nhà: “Còn có Bé Gạo, Bánh Gạo, Mầm Gạo, Kẹo Gạo, Bé Gạo Vui Vẻ.”
Bà cụ cười hỏi cháu gái: “Đủ cho con chọn chưa?”
“Không phải con thích hoa hồng sao? Gọi là bé Hoa Hồng cũng hay.” Bà cụ Lâm bổ sung thêm.
Bà cụ trêu cháu gái: “Nếu vẫn không được thì gọi là Bánh bao nhân đậu đỏ, Bánh bao nhân trứng sữa, Há cảo tôm.”
Sầm Tô suy nghĩ: “Hay gọi là Mì sốt tương đậu đi bà.”
Bà cụ Lâm dở khóc dở cười: “Thế không được, chẳng đáng yêu gì cả.”
Hai bà cháu thảo luận tên ở nhà của em bé suốt buổi chiều.
Sầm Tô quyết định sẽ hỏi thêm ý kiến của bố, nhưng cô cũng đã dự đoán được chắc chắn bố sẽ nói tên nào cũng hay.
—
Sáng sớm hôm sau, Thương Quân là người thức dậy đầu tiên trong nhà.
Đầu bếp đã chuẩn bị bữa sáng theo kiểu trà sáng Hồng Kông. Ngu Thệ Thương mặc dù chưa dọn đến ở nhưng đầu bếp và người giúp việc đã có mặt đầy đủ.
Thương Quân vừa ăn sáng vừa gửi tin nhắn cho bạn thân:Trưa nay đi ăn cùng nhau?
Ngu Thệ Thương:Trưa nay không được, tôi phải nghỉ ngơi.
Thương Quân:?
Thương Quân:Nghỉ mà không ăn cơm?
Ngu Thệ Thương không giấu bạn thân:Hẹn bác sĩ, hôm nay làm tiểu phẫu.
Thương Quân nhìn hai chữ “tiểu phẫu” liền gọi sang ngay: “Phẫu thuật gì?”
Ngu Thệ Thương: “Phẫu thuật không đau không ngứa.”
“…..”
Thương Quân không muốn hiểu nhưng lại hiểu ngay.
Sau này anh chắc chắn không có thêm cậu em vợ nào nữa.
“Sao lại tự dưng nghĩ đi… triệt sản?”
Ngu Thệ Thương không trả lời trực diện: “Đừng nói cho Sầm Sầm.”
“… Tôi nói với Thương Uẩn chuyện này làm gì?”
Ngoại trừ bác sĩ, Ngu Thệ Thương chỉ kể mỗi cho một mình bạn thân.
Đối với ông, việc làm bố ở tuổi năm mươi không sao cả, nhưng tuổi của Sầm Tông Y đã rõ rành rành. Ở tiệc mừng thọ, lời của Duệ Duệ đã nhắc nhở ông lỡ như chẳng may trúng thủng, sản phụ cao tuổi dù là sinh con hay giữ lại con đều cực kỳ tổn hại đến sức khỏe.
Ông đã có Sầm Sầm và Quả Cầu Tuyết, đã vô cùng mãn nguyện.
Để để phòng lỡ như, ông quyết định làm phẫu thuật trước khi cả hai người làm hòa.
Mấy ngày nay tập đoàn nhiều việc lại có lịch hẹn phẫu thuật nên không có thời gian đến Thâm Quyến, khiến con gái lo lắng sức khỏe của ông có vấn đề.
Việc chọn nói cho Thương Quân cũng là để vào thời điểm then chốt sẽ có người nói đỡ giúp ông.
Ngu Thệ Thương lại nói: “Trong lòng cậu tự biết là được, đừng có gặp tôi là nhìn chằm chằm.”
Thương Quân cười: “Anh đúng là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.”
Anh lại hỏi thêm: “Làm hòa với cô Sầm chưa?”
“Làm hòa còn không nói cho cậu sao?”
Thương Quân nghĩ, cũng đúng.
Với tính cách của bạn thân, việc đầu tiên làm sau khi làm hòa chính là bảo anh kéo ông vào nhóm chat gia đình.
Kết thúc cuộc gọi, Ngu Thệ Thương xuống nhà đi đến bệnh viện, hẹn phẫu thuật lúc chín giờ.
Hôm đó bác sĩ nghe ông muốn triệt sản đã sửng sốt một hồi lâu.
Đó là một tiểu phẫu cực kỳ đơn giản, mọi việc đều suôn sẻ.
Chiều tối ngày hôm sau, ông vội vàng đến Thâm Quyến thăm con gái, cũng thăm Sầm Tông Y.
Sầm Tô tan làm về nhà là thấy bố, chạy tới ôm ông trước: “Để con xem nào, mấy ngày nay bố mệt có gầy đi không.”
Ngu Thệ Thương cười: “Bố chỉ bận chút thôi, không mệt.”
Trong sân có tiếng xe truyền tới, Thương Quân đã về.
Sau khi bước vào nhà, anh không khỏi nhìn bạn thân một cái.
Ngu Thệ Thương: “…..”
Còn nói không lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.
Bây giờ trong nhà Sầm Tông Y là người bận nhất, mãi đến lúc gần ăn cơm tối bà mới từ trên phòng làm việc tầng hai đi xuống.
Bà cụ Lâm đã viết lại tất cả những cái tên ở nhà mà bà đã nghĩ ra được. Lúc ăn cơm, bà cụ đưa cho mọi người xem: “Chọn một cái tên mọi người đều thích, nếu không hợp thì bà lại đặt tiếp, dù sao bà cũng có nhiều thời gian.”
Sầm Tông Y nhìn con gái: “Hai đứa định có em bé à?”
Không đợi Sầm Tô nói, bà cụ Lâm đã đỡ lời: “Sầm Sầm sợ mẹ nhàn rỗi quá, bảo mẹ cứ đặt tên trước.”
Thương Quân không nói gì nhiều.
Dù sao chuyện sinh em bé không phải cứ muốn là có ngay được.
Lỡ như không đậu thai, bây giờ nói ra ngược lại lại khiến mọi người mừng hụt.
Mười ngày sau, kỳ kinh nguyệt của Sầm Tô đến đúng hẹn.
Cũng may hôm đó không nói gì nhiều.
Anh và Sầm Tô không quá để ý chuyện này, mỗi lần đều tận hưởng niềm vui trọn vẹn.
Điều khác biệt duy nhất so với trước đây là không cần phải đeo bao nữa.
Đó là một buổi trưa đầu tháng mười hai.
Thương Quân vừa kết thúc buổi đàm phán kinh doanh, mở điện thoại ra tin nhắn đầu tiên là của Sầm Tô:Chúc mừng, chúc mừng ~ Trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu. Chúc mừng sếp Thương đã hái được quả dưa ngọt nhỏ xíu~
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Story
Chương 69: (Ngoại truyện 4): Anh làm bố.
10.0/10 từ 32 lượt.
