Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 68: (Ngoại truyện 3): Ngày mai anh muốn cùng em đi đăng ký kết hôn. Phó tổng Sầm, em đồng ý không?


Tối buổi tiệc đính hôn, Thương Quân về nhà cũ một chuyến.


Bà cụ Thương thấy anh đi vào một mình, bà cụ cứ nhìn mãi ra phía sau nhưng nửa phút vẫn chẳng thấy bóng dáng Sầm Tô đâu.


“Chỉ có một mình con về à? Sầm Tô đâu?”


Thương Quân tiện tay vắt áo vest lên sô pha: “Đi dạo cùng Ngu Duệ và bà nội rồi ạ.”


Lúc ngồi vào bàn tiệc mẹ Ngu có nói rằng lần tới đến Bắc Kinh phải đặt thêm mấy bộ sườn xám nữa.


Sầm Tô sao có thể để bà cụ chờ đến lần sau, tiệc đính hôn vừa kết thúc đã cùng Ngu Duệ đưa bà cụ đi dạo các cửa hàng sườn xám, còn hẹn trước vài thợ mau lâu năm.


Bà cụ Thương nói: “Không biết con về nên không nấu món con thích ăn.”


Vừa nói, bà cụ đã xoay người về phía nhà bếp bảo đầu bếp làm thêm hai món nữa.


Đầu bếp đang làm món tôm luộc, Thương Uẩn đích thân yêu cầu làm.


Bình thường là người rất ít khi ăn tôm cá, chẳng biết hôm nay vì sao đột nhiên đổi khẩu vị, còn dặn nấu nhiều thêm một chút.


Thương Quân cầm cốc nước đi về phía phòng trà.


Trong phòng trà đang rất nhộn nhịp, bốn người vây quanh bàn đánh bài giết thời gian, tiếng nói cười không ngớt.


Nhà đông người có cái hay chính là lúc nào cũng có thể tụ tập làm ván bài.


Lúc Thương Quân đẩy cửa bước vào, em gái và Nghiêm Hạ Ngôn đang chia nhau bao lì xì của Thương Uẩn.


“Anh cả, sao anh về thế?”


“Về nói với mẹ một tiếng, anh định ngày mai cùng Sầm Tô đi đăng ký kết hôn.”


“Wao! Chúc mừng, chúc mừng!” Thương Thấm rút hai tờ tiền đưa qua, mượn hoa dâng Phật: “Tân hôn vui vẻ.”


Thương Quân không chê ít, thản nhiên nhận lấy.


Hai trăm tệ đủ cho Sầm Tô mua không ít sữa chua.


Còn có thể mua thêm đồ ăn vặt cho Quả Cầu Tuyết.


Trước đó Thương Uẩn không nghe anh trai nhắc chuyện đăng ký kết hôn, tò mò hỏi: “Ngày mai là ngày lành gì sao?”


Thương Quân cầm ấm trà lên rót, nói: “Bản thân cảm thấy hợp thì ngày nào cũng là ngày tốt.”


Chiều tối mai Sầm Tô phải bay về Thâm Quyến, anh nghĩ đi nghĩ lại chi bằng tranh thủ sáng mai rảnh thì đi đăng ký luôn.


Ngày mai là ngày 11, sau này kỷ niệm ngày đính hôn và kỷ niệm ngày đăng ký có thể chúc mừng liền nhau.


Nghiêm Hạ Ngôn cũng chúc mừng, kèm theo lời xin lỗi: “Quà đăng ký kết hôn của anh chị em bù sau nhé.”


Thời gian quá gấp gáp, nhất thời cô ấy chưa nghĩ ra nên chọn món gì.


Thương Quân: “Người một nhà cả, không cần khách sáo. Em đặc biệt bay về dự tiệc đính hôn của anh và Sầm Tô, tấm lòng chính là món quà tuyệt vời nhất.”


Dự án ở nước ngoài của Nghiêm Hạ Ngôn vẫn chưa kết thúc, bình thường Thương Uẩn có mời như nào cũng chẳng mời được cô ấy về. Biết anh đính hôn, cô ấy đã cố gắng thu xếp thời gian để kịp quay về.


Hứa Hành ngồi bên cạnh lên tiếng: “Tối mai chúc mừng hai người đăng ký, để tôi sắp xếp.”


Thương Quân nói nhận tấm lòng: “Tối mai Sầm Tô về Thẩm Quyến, không kịp ăn cơm.”


Hứa Hành: “Cuối năm Thương Thấm muốn đến Hải Thành nghỉ dưỡng, đến lúc đó bù lại sau.”


Anh ta hỏi Thương Uẩn: “Đi cùng chứ?”


Thương Uẩn: “Xem thời gian của Hạ Ngôn.”


Nói rồi, ánh mắt anh ta nhìn Nghiêm Hạ Ngôn ở phía đối diện.


Trừng hợp Nghiêm Hạ Ngôn cũng ngẩng lên nhìn anh ta.



Ánh mắt hai người giao nhau trong chốc lát.


Hiếm khi anh nhường bước để cô quyết định.


Nghiêm Hạ Ngôn gật đầu với Hứa Hành: “Cuối năm vừa hay em có thời gian.”


Thời gian của bốn người đã chốt xong, Thương Thấm nhìn về phía anh cả: “Chị dâu bận rộn như vậy, tuần trăng mật của hai người chắc hỏng rồi, đi Hải Thành coi như hưởng tuần trăng mật đi.”


Chuyến đi của sáu người cứ thế được quyết định.


Thương Quân gửi lịch trình cho bạn thân, hỏi:Anh và cô Sầm có đi không?


Ngu Thệ Thương trả lời như này:Cậu đã mời rồi, tôi có thể không đi sao?


Thương Quân:Anh có thể từ chối, tôi không giận đâu.


Ngu Thệ Thương cười:Không làm trưởng bối gây mất hứng được.


Lần trước đi Hải Thành toàn là tiếc nuối, chẳng thể tận hưởng trọn vẹn bãi cát và biển cả.


Thậm chí đến các ngõ ngách trong nhà nghỉ cũng chưa kịp ngắm nhìn kỹ.


Thương Quân gửi thời gian dự kiến cho bạn thân:Đặt hai phòng cho nhà em trai với em gái tôi.


Anh không cần phải ở nhà nghỉ nữa, có thể ở phòng của Sầm Tô.


Ngu Thệ Thương:Không bao trọn cả khu cho họ à?


Thương Quân:Không cần. Bao trọn còn phải bù thêm tiền ăn cho bọn chúng. Mùa cao điểm du lịch, các phòng khách cứ để cho khách ngoài thuê.


Anh lại nhớ ra:Đừng quên đặt phòng cho chính mình đấy.


Ngu Thệ Thương do dự, không biết có nên đặt thêm phòng cho mình không.


Nhưng nghĩ lại, có lẽ đến cuối năm ông và Sầm Tông Y đã làm hòa rồi.


Sau một hồi suy nghĩ, ông dặn thư ký đặt bốn phòng hạng sang view biển, hai phòng cho nhà Thương Uẩn và Thương Thấm, hai phòng còn lại cho vệ sĩ đi cùng.


Còn phòng của mình ông không đặt.


Ông nghĩ kỹ rồi, cho dù đến lúc đó vẫn chưa làm hòa thì ông sẽ ngủ tạm trên sô pha phòng khách dưới nhà Sầm Tông Y.


Hải Thành bốn mùa như mùa hè, đừng nói là ở phòng khách cho dù có dựng lều ở trên bãi cát cũng ngủ được.


Chưa đến mười phút, thư ký gọi điện lại.


Ngu Thệ Thương trả lời bạn thân:Đặt xong rồi.


Tiện tay gửi số phòng qua.


Thương Quân:Nhanh vậy sao?


Ngu Thệ Thương:Tìm quản lý đặt, trên ứng dụng hết lâu rồi.


Thật ra là quản lý cố ý giữ lại mấy phòng cho ông, đoán là trước sau dịp Tết gia đình bọn họ có thể sẽ về Hải Thành đoàn tụ.


Thương Quân gửi số phòng cho em gái: “Số phòng nhà nghỉ.”


Thương Thấm thấy chỉ có hai phòng: “Không phải nói bao trọn gói ở thế nào thì ở sao?”


Thương Quân: “Em ăn nhiều quá, nhà nghỉ không làm ăn thua lỗ.”


Thương Thấm cười haha.


Cô ấy lắc lắc bao lì xì lớn trong tay: “Em có tiền mà.”


Thương Uẩn tiếp lời: “Đó là tiền mừng tuổi anh cho em rể, không phải cho em đâu.”


Hứa Hành: “…..”


Hôm nay mới mùng 10 tháng 10, vậy mà anh ta đã nhận được tiền mừng tuổi sớm rồi.



Bà cụ Thương gõ cửa phòng trả, gọi bọn họ ra ăn cơm.


Trên bàn ăn, chỗ Thương Uẩn thường ngồi đặt một đĩa tôm luộc lớn.


Không ai bóc tôm cho anh ta, vậy anh ta sẽ bóc cho em rể ăn.


Suốt bữa cơm, Hứa Hành không ăn món nào khác, chỉ ăn tôm anh vợ bóc đã no căng bụng.


Nửa năm tới, có lẽ anh ta chẳng muốn nhìn thấy con tôm nào nữa.


Sau bữa ăn, bà cụ Thương lén hỏi cháu trai cả: “Thương Uẩn chịu đả kích gì thế? Nó muốn làm Hứa Hành ăn no quá mà chết à?”


Thương Quân chỉ nói: “Chắc là muốn ăn tôm do Hạ Ngôn bóc.”


Bà cụ Thương: “… Nó đúng là làm màu!”



Thương Quân về đến căn hộ đã gần mười giờ, Sầm Tô cũng vừa về không lâu.


Buổi tối cô cùng Ngu Duệ đưa bà nội đi ăn mì sốt tương đậu, lại đi dạo quanh những con nhỏ náo nhiệt.


Bà nội cảm thán, may mà mấy năm cuối đời nghĩ thông suốt nếu không đời này đúng là sống uổng phí.


Bà nội lại nói: Phải cảm ơn con và mẹ con, nếu không có con bà đã chẳng thể quay lại Hồng Kông.


Sầm Tô đang ở phòng thay đồ, nghe thấy tiếng động liền quay lại: “Anh về rồi à.”


“Đang dọn hành lý sao?”


“Vâng. Tối mai anh không cần tiễn em đâu, bố em sẽ đưa em ra sân bay.”


Thương Quân cũng không có thời gian đưa: “Ngu Thệ Thương biết chiều mai anh có cuộc họp đàm phán, không đi được.”


So với việc gọi bố vợ, anh vẫn thấy gọi thẳng tên thuận miệng hơn.


“Chả trách bố em chẳng hỏi xem anh có đi tiễn không.”


Thương Quân lấy chiếc nhẫn kim cương của cô từ trong túi ra, lồng vào sợi dây chuyền rồi vòng tay từ phía sau đeo lên cổ cho cô: “Tuần sau anh đến Thâm Quyến, biệt thự đã trang trí xong rồi, chúng ta tranh thủ thời gian chuyển nhà.”


Gần đây Sầm Tô bận dự án robot chẩn đoán và điều trị, bận tối tăm mặt mũi nên suýt nữa quên mất chuyện trang trí biệt thự: “Nhanh vậy đã xong rồi ạ?”


Thương Quân: “Hoàn thiện từ tháng trước rồi.”


Tầng dưới không động chạm gì, chỉ sửa vài phòng ở tầng ba nên khối lượng công việc không lớn.


Tranh thủ chuyển sang nhà mới trước khi bà ngoại quay về, để tiện bà tắm nắng ngoài sân.


Anh bảo cô tối nay đi ngủ sớm: “Sáng mai phải dậy sớm.”


Sầm Tô nói: “Sáng mai em không có việc gì, không cần dậy sớm.”


Dây chuyền đã đeo xong, Thương Quân cúi đầu hôn lên gáy cô: “Có lẽ vẫn phải dậy sớm.” 


Nói rồi anh xoay cô lại đối diện với mình, nhìn cô nói: “Ngày mai anh muốn cùng em đi đăng ký kết hôn. Phó tổng Sầm, em có đồng ý không?”


Sầm Tô ôm lấy anh, cười vui mừng đáp lại: “Đồng ý, em đồng ý.”


Cô đặt một nụ hôn sâu lên môi anh: “Nửa đêm dậy em cũng đồng ý. Cũng phải chúc mừng bố em, tìm được người con rể tốt đến mức đốt đuốc cũng chẳng tìm thấy.”


Thương Quân cười: “Lại trêu anh.”


“Là lời thật lòng mà. Sao em lại nỡ trêu anh chứ.”


Sầm Tô choàng tay qua cổ anh: “Vì sao lại chọn ngày mai? Lâu Duy Tích xem ngày tốt cho à?”


Hôm nay ở tiệc đính hôn Lâu Duy Tích còn nói đùa, nói muốn chọn một ngày tốt lành để hai người đi đăng ký kết hôn.


Thương Quân: “Không vì sao cả. Chỉ muốn sớm cùng em đi đăng ký kết hôn thôi.”


Sầm Tô chỉ vào vali, cười nói: “Áo sơ mi trắng em cũng mang theo rồi, vốn dĩ em cũng muốn ngày mai cùng anh đi đăng ký nhưng lại cảm thấy vừa đính hôn đã đi đăng ký có phải có hơi vội quá không, định lùi lại một tháng.”



Sáng sớm ngày hôm sau, báo thức còn chưa reo Sầm Tô đã tỉnh.


Thương Quân kéo cô vào lòng: “Chưa đến sáu giờ, em dậy sớm thế làm gì?”


Sầm Tô nói nằm cũng chẳng ngủ được, vùi mặt vào lòng anh: “Anh thì sao? Có ngủ được không?”


“Giống em.” Anh nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau.


Sầm Tô chạm vào chiếc nhẫn cưới hơi lành lạnh trên tay anh, ngẩng mặt lên: “Em còn chưa chúc mừng bản thân, vì trong sự nghiệp tương lai của em đã gặp được anh.”


Thương Quân: “Anh cũng vậy.”


Chẳng phải cô cũng ở trong sự nghiệp tương lai của anh sao.


“Đúng rồi, còn có quà tặng anh nữa.” Nói rồi Sầm Tô ngồi dậy khỏi lòng anh.


Thương Quân: “Quà gì vậy?”


Sầm Tô tìm một lúc, nhặt chiếc áo choàng tắm từ dưới thảm cuối giường mặc lên người.


Dép lê chẳng biết bị đá đi đâu mất, cô đi chân trần vào phòng để đồ lấy túi xách.


Thương Quân cũng dậy.


Chưa đến hai phút, cô cầm một chiếc thẻ quay lại.


“Nè, thẻ lương của em đó, anh cứ tiêu thoải mái.”


Thương Quân mỉm cười nhận lấy: “Cảm ơn em.”


Thể lần trước cô đưa anh còn chưa kịp dùng lần nào bọn họ đã chia tay.


Sầm Tô nói không cần đưa thẻ cho cô: “Thẻ bố em cho em còn chẳng có cơ hội quẹt.”


Bình thường không có thời gian đi mua sắm, ăn cơm không phải ở nhà thì cũng ở nhà ăn. Khoản chi lớn nhất bây giờ của cô chắc là tiền mua sữa chua.


Hai người vệ sinh cá nhân xong, thay áo sơ mi trắng tinh khôi.


Chưa đến phòng ăn Sầm Tô đã ngửi thấy mùi đồ ăn thơm phức.


Mẹ đang ở trong bếp làm bánh hành, món bà ngoại thích ăn nhất.


Bố đã đến từ sớm, đang ra máy bài toán số học để bà ngoại làm.


Bà ngoại ngồi trước bàn ăn nghiêm túc tính toán, bây giờ khả năng tính nhẩm của bà không thua gì giới trẻ.


Ngu Thệ Thương quan sát áo sơ mi trắng hai người mặc: “Sáng nay hai đứa đi dự sự kiện à?”


Thương Quân nói: “Đi đăng ký kết hôn.”


Bà cụ Lâm đột nhiên ngẩng đầu lên, nụ cười rạng rỡ hiện nơi khóe mắt: “Chả trách mí mắt trái của bà cứ giật từ mãi.”


Sầm Tông Y bê đĩa bánh hành mới ra lò, tiếp lời: “Đó là do dạo này mẹ xem điện thoại nhiều, mắt quá tải đó.”


“…..” Bà cụ Lâm bật cười, vỗ nhẹ con gái: “Ngày nào cũng chọc tức mẹ!”


Sầm Tô đi đến sau ghế bố, nhắc đến chuyện giật mí mắt, cô cười rồi cúi người ôm lấy cổ bố: “Bố, đợt bố và Thương Quân đến Hải Thành mí mắt phải của con và mẹ cứ giật suốt. Bọn con còn sợ gặp phải vận đào hoa xấu nữa.”


Ngu Thệ Thương cười, nói: “Thương Quân không phải.”


Còn việc ông có phải hoa đào xui xẻo của Sầm Tông Y hay không thì để bà tự định nghĩa.


Sầm Tông Y nhìn ông một cái, không trả lời.


Lúc chia bánh hành, chia cho ông thêm một miếng.


“Đúng rồi, bố. Tuần sau bọn con chuyển nhà, biệt thự đã dọn dẹp xong có thể chuyển vào rồi.”


Sầm Tô buông bố ra, ngồi xuống bên cạnh.


Thương Quân hỏi bạn thân: “Anh định khi nào chuyển qua?”



Tất cả mọi người: “…..”


Thương Quân không nói nên lời.


Kiểu này nào chỉ một tuần ở hai ba ngày, e là định ở tới bốn năm ngày cũng nên.


Nếu như không đoán sai, mấy cái thùng đó chắc chắn đều là kích cỡ lớn nhất.


Mười sáu thùng đồ, mà chỉ có một phòng dành cho ông, để xem định nhét vào đâu.


Sau bữa sáng, Sầm Tô và Thương Quân mang theo giấy tờ tùy thân đi ra ngoài.


Sầm Tông Y và Ngu Thệ Thương tiễn hai người ra tận cửa, hai người lần lượt ôm con gái.


“Em bé lớn của mẹ, tân hôn vui vẻ.”


“Con cảm ơn mẹ.”


Dõi mắt nhìn theo hai người vào thang máy, Sầm Tông Y đóng cửa lại.


Ngu Thệ Thương hỏi: “Thủ tục đăng ký kết hôn có rắc rối không?”


“Không rắc rối.”


Sầm Tông Y nói xong mới nhớ ra, ông chưa đăng ký kết hôn bao giờ.


Người chưa từng trải, quả thật rất khó hình dung.


Bà nhìn về phía ông: “Nghe nói anh theo chủ nghĩa không kết hôn?”


Ngu Thệ Thương vội vàng phủ nhận: “Làm gì có.”


Đối với bà, ông chưa bao giờ nghĩ đến chuyện không kết hôn.


Ông đón lấy ánh mắt của bà: “Nếu em bằng lòng, bây giờ chúng ta đi đăng ký kết hôn luôn, xếp hàng đăng ký trước Sầm Sầm và Thương Quân.”


“…..”


Sầm Tông Y khựng lại: “Anh nghĩ nhiều rồi.”


Còn chưa làm hòa ông đã nghĩ đến chuyện đăng ký kết hôn.


Bà không nỡ đả kích ông, nói thêm một câu: “Là anh có hộ khẩu Bắc Kinh hay tôi có?”

Ngu Thệ Thương: “Anh không vội. Đợi về Hải Thành đăng ký sau.”


Sầm Tông Y phát hiện, ông vẫn giống hệt như trước kia, hễ nhắc đến chuyện kết hôn là chưa bao giờ do dự.


Bà cụ Lâm ở phòng khách đợi một lúc lâu vẫn không thấy con gái và cháu Ngu ở lối vào nhà đi vào.


Không biết hai đứa đang nói chuyện gì, có lẽ đang bàn bạc xem nên tặng quà bất ngờ gì cho hai đứa nhỏ.


Bà đã chuẩn bị sẵn hai cái phong bao lì xì thật lớn, đợi hai đứa đăng ký về sẽ tặng ngay.


Thương Quân đã đặt lịch hẹn trước nên mọi quy trình diễn ra nhanh hơn mong đợi.


Chưa đến chín rưỡi, bà cụ Lâm đã thấy cháu gái gửi ảnh vào trong nhóm chat gia đình.


Bà cụ tìm kính viễn thị đeo vào, phóng to ảnh lên xem thật kỹ.


Lần trước hai đứa chụp ảnh chung tại buổi ký kết, bà đã nhìn nhầm thành ảnh đăng ký kết hôn.


Lần này là thật, trong tay mỗi đứa đều cầm một cuốn sổ đỏ chứng nhận kết hôn.


Ngu Thệ Thương đăng tấm ảnh chụp chung lên vòng bạn bè: Chúc mừng con gái yêu quý của bố và bạn vong viên của tôi. Chúc hai đứa hạnh phúc viên mãn, vĩnh kết đồng tâm.


Ông còn đặc biệt @Thương Quân: Lần này chắc đủ để cậu mời tôi uống trà rồi chứ?


Gần như cùng lúc, Sầm Tô cũng cập nhật bài viết mới.


Cô đăng tấm ảnh thẻ của hai người, kèm dòng chú thích:


Quả dưa ngọt bé xíu dù có ép cũng ngọt (vui vẻ)


Chúc mừng bản thân, có một Thương Quân tuyệt vời nhất thế gian


Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Story Chương 68: (Ngoại truyện 3): Ngày mai anh muốn cùng em đi đăng ký kết hôn. Phó tổng Sầm, em đồng ý không?
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...