Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Chương 99
Hạ Văn Nam nghe thấy Minh Lộ Xuyên nói vậy thì bật dậy ngồi xếp bằng: “Nhưng ba tức giận bỏ đi rồi.”
Có vẻ Minh Lộ Xuyên không định ngủ tiếp, hắn ngồi dậy bên giường, đưa tay lấy quần áo bên cạnh: “Đi đâu?”
Hạ Văn Nam lắc đầu: “Em không biết.”
“Cứ để ông ấy đi đi, lớn từng này rồi không đi lạc đâu.” Minh Lộ Xuyên vừa nói vừa mặc quần áo lại cho chỉnh tề.
Hạ Văn Nam túm tóc của mình, không khỏi thở dài.
Đến xế chiều hôm đó, cậu gọi cho Minh Khâm vài cuộc nhưng không thấy trả lời, trước khi tan làm, Hạ Văn Nam gọi thêm một lần nữa đến nhà họ Minh, dì giúp việc bảo rằng Minh Khâm chưa về.
Hạ Văn Nam không thể ngồi yên nổi nữa, cậu gọi cho Minh Lộ Xuyên: “Em đến bệnh viện xem thử đây.”
“Bây giờ đến bệnh viện?” Minh Lộ Xuyên hỏi.
Hạ Văn Nam nói: “Em đi xem xem Minh Khâm có đến thăm Tư Thần không.”
Minh Lộ Xuyên nói gì đó với những người xung quanh rồi nói với Hạ Văn Nam: “Anh có chút việc không đi được.”
“Em đi một mình là được rồi.” Hạ Văn Nam nói: “Chỉ đến bệnh viện thôi, có gì phải lo lắng chứ? Không lẽ anh muốn trói em theo bên người mấy ngày này sao?”
Dường như Minh Lộ Xuyên do dự một lúc, sau đó nói: “Để anh gọi tài xế cho em.”
Hạ Văn Nam ngồi xe của Minh Lộ Xuyên đến bệnh viện, bãi đậu xe của bệnh viện bị tắc nghẽn, rất nhiều chiếc xe ô tô xếp thành hàng dài trước cổng bệnh viện. Hạ Văn Nam để tài xế đợi mình ở bãi đậu xe, còn cậu chạy vào trong bệnh viện trước.
Lúc cậu xuống xe, tài xế nói: “Ngài Hạ, nếu có chuyện gì thì phải gọi cho tôi ngay.”
Hạ Văn Nam phất tay: “Tôi biết rồi, sẽ không có chuyện gì đâu mà.” Cậu chỉ muốn xem Minh Khâm có ở trong phòng bệnh cùng với Minh Tư Thần hay không thôi.
Đã hơn sáu giờ tối, trong sảnh tầng một của tòa nhà nội trú vẫn đông người đi qua đi lại.
Khoảnh khắc Hạ Văn Nam bước vào từ bên ngoài, một luồng khí nóng phả lên mặt cậu, mắt thấy có người vội vã đi về phía mình, Hạ Văn Nam vội lách sang bên cạnh nhường đường.
Sau khi né được hai người, Hạ Văn Nam lại đụng trúng một người phía sau mình.
Đó là một Alpha thân hình cao ráo, bờ vai rất rộng, sau khi Hạ Văn Nam đụng trúng thì vội xin lỗi anh ta, Alpha kia chỉ gật đầu một cái rồi vòng qua Hạ Văn Nam tiếp tục đi vào bên trong.
Hạ Văn Nam để ý hốc mắt người kia rất sâu, ngũ quan tựa như con lai, cậu nhìn theo từ sau lưng, thấy mái tóc của anh ta có màu đen hơi xoăn nhẹ, rối như tơ vò cuộn ở sau gáy.
Môi trường xung quanh tương đối kín và đông đúc, rất nhiều mùi hương trộn lẫn vào nhau nhưng Hạ Văn Nam vẫn nhận ra một ít mùi pheromone thoáng qua.
Dù sao ở đây không có nhiều Alpha, đặc biệt là Alpha lai với người nước ngoài.
Hạ Văn Nam lách qua đám đông bước vào thang máy, không gặp lại được Alpha kia nữa. Thang máy chậm rãi đi lên, đi vào phòng bệnh của Minh Tư Thần.
Thím Trương đang ngồi trên chiếc ghế cạnh giường chơi điện thoại, khi nhìn thấy Hạ Văn Nam đến, bà đứng dậy và mỉm cười, nói: “Văn Nam, con đến đấy à?”
Hạ Văn Nam cũng mỉm cười gật đầu: “Thím Trương.”
Minh Tư Thần nằm trên giường, tuy đôi mắt mở to nhưng không nhìn Hạ Văn Nam lấy một cái, chỉ nhìn ngây người nhìn chằm chằm cửa sổ.
Hạ Văn Nam đi đến bên giường, vẫy tay với Minh Tư Thần: “Tư Thần?”
Minh Tư Thần không trả lời.
Hạ Văn Nam đành phải nói với thím Trương: “Tư Thần thức dậy từ lúc nào vậy ạ?”
Thím Trương cất điện thoại di động vào túi, hai tay chắp lại vào nhau: “Xế chiều hôm nay đã tỉnh lại rồi.”
“Không để cậu ấy ngồi dậy một lúc sao ạ?”
“Ngồi hay không ngồi cũng vậy thôi, nó không nhận ra đâu.” Thím Trương đáp vô cùng tự nhiên.
Loại tự nhiên này khiến Hạ Văn Nam cảm thấy có chút lạnh nhạt, nhưng cậu không nói gì, dù sao bản thân mới đến nhà họ Minh cùng lắm một, hai năm, còn thím Trương đã nuôi dưỡng hai anh em Minh Tư Thần và Minh Tư Ngạn suốt từ khi còn nhỏ, so ra thì Hạ Văn Nam càng giống người ngoài hơn.
Hạ Văn Nam đứng cạnh giường nhìn Minh Tư Thần một lúc, hỏi thím Trương: “Hôm nay ba có ghé qua không ạ?”
Thím Trương đáp: “Dì không thấy ngài Minh tới đây.”
Vốn dĩ cậu đến đây để tìm Minh Khâm, bây giờ không thấy Minh Khâm cũng không tiện rời đi ngay lập tức, cậu chỉ có thể ngồi xuống với Minh Tư Thần khoảng chừng mười phút.
Có lẽ Minh Tư Thần cũng không cần Hạ Văn Nam bầu bạn, phần lớn thời gian cậu ta đều tròn mắt ngây người, thím Trương cũng không nói chuyện gì với nhau, bầu không khí trong phòng bệnh tĩnh lặng đến lúng túng, mãi cho đến khi Hạ Văn Nam cảm thấy đến lúc nên về, cậu thở phào một hơi rồi đứng lên, nói: “Vậy con về trước đây ạ.”
Thím Trương tiễn cậu đến cửa phòng bệnh.
Hạ Văn Nam tự bước ra ngoài, đưa tay che cánh cửa phòng bệnh. Bên ngoài hành lang tràn ngập mùi thơm của đồ ăn khiến Hạ Văn Nam cũng cảm thấy đói bụng, lúc này cậu mới nhớ ra mình chưa ăn cơm tối.
Cậu đứng tại chỗ do dự một lúc, suy nghĩ xem có nên gọi Minh Lộ Xuyên xem hắn đã hoàn thành công việc chưa, hay là gọi cho Lâm Trữ Thu để rủ cậu ta ăn tối chung.
Trong lúc đang do dự, bỗng nhiên Hạ Văn Nam ngửi thấy một mùi pheromone thoang thoảng trong không khí, hơi quen quen, chính là pheromone của Alpha mà cậu đụng phải ở dưới tầng.
Cậu ngẩng lên nhìn bốn phía xung quanh, nhưng không nhìn thấy bóng dáng của Alpha kia đâu.
Bỗng Hạ Văn Nam có một cảm giác rất kỳ lạ, cậu từ từ đi về phía thang máy.
Xuống dưới tầng trệt, Hạ Văn Nam đứng trong sảnh của tòa nhà nội trú một lúc, rồi điện thoại của cậu đột nhiên reo lên.
Cậu tưởng là Minh Lộ Xuyên gọi cho mình, nhưng cầm điện thoại lên thì thấy tên người gọi là Lâm Trữ Thu.
“A lô?” Hạ Văn Nam nhận điện thoại.
Ngữ khí của Lâm Trữ Thu vô cùng nghiêm túc: “vn, tao có việc cần nói cho mày biết.”
Lâm Trữ Thu nói: “Kết quả xét nghiệm máu của Minh Tư Thần đã có kết quả rồi, bên khám nghiệm nghi ngờ rằng tình trạng hiện tại của Minh Tư Thần không phải do ngoại thương, mà là dùng thuốc hướng thần* trong một thời gian dài.”
*Thuốc hướng thần (hay còn gọi là thuốc tâm thần) có tác dụng dùng để điều trị các rối loạn tâm thần, làm thay đổi chức năng não, từ đó ảnh hưởng đến tâm trạng, nhận thức, hành vi và ý thức của người sử dụng.
“Hả?” Hạ Văn Nam giật mình.
Lâm Trữ Thu nói: “Dựa theo tình huống hiện tại thì hẳn là luôn có người cho Minh Tư Thần uống loại thuốc này, nhà mày có muốn điều tra việc này không?”
Hạ Văn Nam nói: “Ừ, tao sẽ thương lượng với người nhà của cậu ấy ngay.”
“Đợi có kết quả chi tiết hơn, tao sẽ gọi lại cho mày sau.”
“Bây giờ mày đang ở bệnh viện à?” Hạ Văn Nam hỏi Lâm Trữ Thu trước khi cúp điện thoại.
Lâm Trữ Thu nói: “Không, buổi chiều tao qua bên trường học rồi.”
Hạ Văn Nam đành phải nói: “Được rồi, cảm ơn mày.”
Sau khi cúp máy, Hạ Văn Nam rơi vào trạng thái hỗn loạn ngắn ngủi, cậu gọi điện thoại cho Minh Lộ Xuyên nhưng hắn không bắt máy, có lẽ còn đang bận xử lý công việc.
Cậu quay người chạy về hướng thang máy, vừa đi vừa gọi điện cho Minh Khâm.
Chuông chờ vừa vang lên, Minh Khâm không bắt máy mà còn cúp điện thoại của Hạ Văn Nam.
“Mẹ kiếp!” Hạ Văn Nam không ức chế được mà văng tục, cho dù cuộc gọi bị từ chối nhưng cậu vẫn nói: “Đúng là loại ba phế vật vô tích sự!”
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Story
Chương 99
10.0/10 từ 34 lượt.
