Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển

Chương 98


Hạ Văn Nam nghe thấy Minh Khâm nói không muốn ăn nữa, cậu lập tức nói không chút nghĩ ngợi: “Vậy đi thôi, quay lại nghỉ ngơi một lúc, lát nữa còn phải làm việc tiếp.”


Đến giờ nghỉ trưa, Hạ Văn Nam nhường phòng nghỉ của mình cho Minh Khâm, còn mình an tọa trên ghế tựa, cậu ngả lưng về phía sau, gác chân lên bàn làm việc, khoanh tay lại đánh một giấc ngon lành.


Trong lúc thiu thiu ngủ, Hạ Văn Nam cảm thấy ai đó đang nhìn mình, vừa mở mắt ra thì thấy Minh Khâm lù lù trước mặt, đang nhìn cậu chằm chằm không chớp mắt.


Hạ Văn Nam giật thót, vội đạp lên cạnh bàn khiến chiếc ghế lăn ra đằng sau, xoay một vòng đụng trúng cửa sổ sát đất. Cậu bình tĩnh lại, xoa ngực: “Cái gì vậy hả?”


Minh Khâm khoanh tay, hít một hơi thật sâu rồi nói: “Hạ Văn Nam, con nói thật cho ba, có phải ba già rồi không?”


Hạ Văn Nam không hiểu chuyện gì đang xảy ra, “Hả?” một tiếng, cậu suy tư một lúc rồi nói: “Chưa già mà, bây giờ 50 tuổi mới được gọi là trung niên.”


Minh Khâm nói: “Ý ba không phải như vậy, ba muốn hỏi là so với Omega có phải ba đã già rồi, không còn sức hấp dẫn với Alpha đúng không?”


Hạ Văn Nam ngồi ngay ngắn lại, cậu xoa mái tóc rối bù của mình, mơ màng đáp: “Con là Beta mà, cái này phải hỏi Alpha mới biết được.”



Minh Khâm không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ.


Lúc này Hạ Văn Nam mới thấy tỉnh táo hơn một chút, cậu nhận ra Minh Khâm đang đứng trước mặt mình mà cậu cứ ngồi như vậy thì không nên, Hạ Văn Nam đành đứng lên, tựa vào bàn làm việc của mình, dò hỏi: “Ba giận con à?”


“Hả?” Minh Khâm nhìn cậu. 


Hạ Văn Nam nói: “Có phải do mấy lời con nói lúc ăn trưa khiến ba không vui đúng không?”


Minh Khâm bình thản đáp: “Không đâu.”


Hạ Văn Nam sắp xếp câu từ trong đầu mình một lúc rồi mới lên tiếng: “Con chỉ thuận miệng nói vậy thôi, nếu ba muốn tìm Alpha chân ái của mình thì cứ tìm đi, đừng lúc nào cũng tính toán với người ta là tốt rồi.”


“Khi nào mà ba cần đi tìm Alpha chân ái của mình chứ?”


“Vậy có phải ba còn nhớ Doãn Trạch Cạnh đúng không?” Hạ Văn Nam vừa tốt ra câu này, sắc mặt Minh Khâm lập tức trở nên khó coi, vì vậy Hạ Văn Nam vội nói: “Con cảm thấy cậu ta không xứng đáng, ba nên tìm một người khác tốt hơn.”


Minh Khâm hít sâu một hơi, tựa như đang đè nén tâm trạng của mình: “Ở trong mắt con, ba là người không thể sống thiếu Alpha phải không?”



Hạ Văn Nam dè dặt đáp: “Nhưng gần đây tâm trạng của ba không tốt thật mà.”


Minh Khâm nói: “Bây giờ Tư Thần còn đang ở trong bệnh viện, không biết tình trạng ra sao, con muốn ba phải giữ tâm trạng tốt à?”


“Nhưng có thấy hôm nay ba đến bệnh viện thăm Tư Thần đâu? Hơn nữa, tình trạng của Tư Thần cũng không phải mới ngày một ngày hai…” Nói đến đây thì Hạ Văn Nam khựng lại, cậu cảm thấy mình nói câu này hơi trùng lặp với ngày hôm qua, không biết có nên tiếp tục nói hay không, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của Minh Khâm, cậu không nhịn được mà muốn xả ra nỗi bực tức của mình: “Nếu không phải bị người ta chửi thẳng mặt, làm sao ba để ý đến sự sống chết của Tư Thần hả?”


Minh Khâm lạnh lùng nhìn cậu: “Tư Thần là con trai của ba!”


Hạ Văn Nam đã nói đến đây, cậu cũng không thèm che giấu nữa mà phun toàn bộ suy nghĩ trong đầu của mình ra: “Con trai của ba thì sao? Ngoại trừ chính bản thân mình thì ba có quan tâm ai đâu? Chúng con đều biết Minh Lộ Xuyên không phải con ruột của ba nên coi như không tính đi, nhưng Tư Thần bị tai nạn, bị tổn thương não đến mức biến thành người thiểu năng trí tuệ, ngoài ba ra thì cậu ấy có thể dựa vào ai nữa đây? Nhưng ba có thực sự là chỗ dựa cho cậu ấy chưa? Nếu như Lục Hoài Dã không chửi thẳng vào mặt ba, liệu ba có lo lắng cho tình trạng dần chuyển biến xấu của Tư Thần hay không? Hay là mỗi tháng cứ để Tư Ngạn đưa cậu ấy đi tái khám là coi như hoàn thành nhiệm vụ rồi?”


Minh Khâm hơi cúi đầu, mở to hai mắt nhìn chằm chằm Hạ Văn Nam, dường như sắp phát cáu.


Giây phút này Hạ Văn Nam không cảm thấy em sợ điều gì, cậu hất hàm, kiêu ngạo trừng mắt nhìn lại: “Để con đoán xem ba nghĩ gì nhé. Sau khi Minh Tư Thần bị tai nạn biến thành người thiểu năng, ba cho cậu ấy thức ăn chỗ ở, thuê bảo mẫu chăm sóc cậu ấy hai mươi tư tiếng, ba cho rằng như vậy đã là tận tâm tận lực rồi chứ gì? Dù sao ba vẫn còn hai đứa con trai, dù sao Minh Nghiên vẫn được kế thừa và tiếp tục phát triển, số tiền kiếm được tiêu không hết, ba còn có một tên bạn trai là Alpha trẻ đẹp. Tư Thần chỉ là một đứa con Beta thôi, ba còn có thể làm gì hơn nữa chứ?”


Nói một hơi, Hạ Văn Nam ngừng lại, đưa tay lấy cốc nước trên bàn hớp một ngụm.


Minh Khâm chậm rãi nói: “Con cảm thấy những câu từ đó phù hợp để nói chuyện với ba sao?”



Không thể nhìn ra biểu cảm trên khuôn mặt Minh Khâm lúc này, lồng ngực phập phồng dữ dội, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt sắc lạnh nhìn Hạ Văn Nam trừng trừng một lúc, sau đó quay lưng rời đi.


Hạ Văn Nam nhìn theo bóng lưng đối phương, thấy Minh Khâm mở cửa phòng làm việc, sống lưng mảnh khảnh thẳng tắp, bước chân trầm ổn mà rời đi.


Cửa phòng không đóng lại nhưng Hạ Văn Nam không còn thấy bóng dáng của Minh Khâm nữa, chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân vang vọng trong hành lang, xa dần rồi biến mất theo tiếng thang máy. 


Hạ Văn Nam ngồi xuống chiếc ghế tựa văn phòng rộng rãi và thoải mái của mình, nhấc ly nước lên uống một ngụm.


Trong lòng Hạ Văn Nam có một loại cảm giác vô cùng sảng khoái, cậu ngả người ra sau, giơ chân lên đung đưa qua lại.


Nhưng cảm xúc này chỉ kéo dài khoảng vài phút, sau đó nỗi bất an liền tràn lan.


Hạ Văn Nam uống thêm vài ngụm nước nữa, trong đầu hồi tưởng lại lời nói của mình cùng với biểu cảm trước khi rời đi của Minh Khâm, cuối cùng cậu đứng lên, đi đến phòng làm việc của Minh Lộ Xuyên.


Vẫn chưa hết giờ nghỉ trưa, Minh Lộ Xuyên đang chợp mắt trong phòng nghỉ.


Hạ Văn Nam nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, thấy Minh Lộ Xuyên không bị đánh thức, cậu tưởng là Minh Lộ Xuyên mệt do tối hôm qua hai người quá phóng túng, nghĩ đến đây, Hạ Văn Nam có chút tự đắc. Cậu khẽ bước đến bên giường không phát ra chút tiếng động, cởi giày ra rồi bò lên giường Minh Lộ Xuyên, trên người cậu vẫn là bộ âu phục chỉnh tề.



Chiếc giường khẽ lay động khiến Minh Lộ Xuyên tỉnh dậy, hắn mở mắt ra, đồng tử hơi co lại một chút rồi từ từ thả lỏng, vươn tay về phía Hạ Văn Nam.


Hạ Văn Nam chui vào lồng ngực hắn, nằm xuống bên cạnh.


Minh Lộ Xuyên vẫn chưa tỉnh hẳn, hắn nâng tay sờ lên đầu mình, vuốt ngược tóc về phía sau, hỏi: “Sao vậy?”


Hạ Văn Nam nhớ lại nguyên do mình mò đến đây, nói: “Em lỡ mắng ba anh rồi.”


Minh Lộ Xuyên nhìn cậu: “Mắng chuyện gì?”


Hạ Văn Nam hồi tưởng lại những lời mình nói lúc nãy, không khỏi chột dạ, cậu vùi mặt vào chăn của Minh Lộ Xuyên, chỉ chừa lại đôi mắt to tròn nhìn hắn: “Em nói là ba không sống chân thành với người khác thì cũng sẽ không còn ai sống chân thành với ba, sau này chắc chắn ba sẽ cô độc đến cuối đời.”


Minh Lộ Xuyên yên lặng.


Hạ Văn Nam hỏi hắn: “Có phải em quá đáng lắm không?”


Minh Lộ Xuyên nói: “Không, em nói đúng lắm.”



Nhiều khi thấy em Nam mỏ hỗn dữ thần, ai dè là được anh Xuyên dung túng =))))))


Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển Truyện Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển Story Chương 98
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...