Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Chương 79
Sự thật đã chứng minh, làm một ít vận động trước khi đi ngủ rất có lợi cho giấc ngủ. Sau đó Hạ Văn Nam quên béng chứng mất ngủ của mình, ngủ một mạch đến gần tám giờ sáng.
Lúc cậu tỉnh dậy Minh Lộ Xuyên đã không còn ở trong phòng nữa, cậu mơ màng đưa tay chạm vào điện thoại, Minh Lộ Xuyên gửi cho cậu một tin nhắn: [Nhìn em ngủ ngon quá nên không gọi dậy, tôi xuống nhà trước.]
Hạ Văn Nam lọ mọ đứng dậy, vội vàng đánh răng rửa mặt, thay quần áo rồi đi xuống cầu thang, trong phòng ăn phát ra tiếng mọi người đang dùng bữa sáng.
Ngay khi cậu đặt chân đến cửa phòng ăn, cậu vô thức khựng lại bởi vì nhìn thấy Doãn Trạch Cạnh đã trở lại, đang ngồi bên cạnh Minh Khâm ăn sáng.
Dường như Minh Lộ Xuyên nhìn thấy sự do dự của cậu, hắn ngẩng đầu lên nói: “Lại đây ngồi đi.”
Hạ Văn Nam vội vã bước đến rồi ngồi xuống bên cạnh Minh Lộ Xuyên.
Minh Khâm hỏi Hạ Văn Nam bằng tông giọng như thường ngày: “Văn Nam, tối hôm qua ngủ ngon chứ?”
Hạ Văn Nam gật đầu: “Ngon lắm ạ.”
Doãn Trạch Cạnh nhìn thấy ly sữa của Minh Khâm đã cạn, đưa tay lấy bình sữa định rót thêm sữa cho Minh Khâm.
Minh Khâm nói: “Anh muốn uống cà phê.”
Doãn Trạch Cạnh ngay lập tức đáp: “Em đi pha cho anh.” Rồi đứng dậy đi vào bếp.
Một lúc sau Doãn Trạch Cạnh mang tách cà phê đã pha xong đặt trước mặt Minh Khâm, cậu ta về lại chỗ ngồi của mình. Cậu ta vừa tiếp tục dùng bữa vừa nhìn Minh Khâm: “Vậy bây giờ em liên hệ với công ty thực tập mới nhé?”
Minh Khâm: “Ừ.”
Một tay Doãn Trạch Cạnh chống cằm, một tay khuấy chén cháo trước mặt rồi khẽ thở dài một hơi, thở dài xong nhưng thấy Minh Khâm không có phản ứng gì nên cậu ta không nói gì thêm.
Đồng thời, anh khẽ thở dài. Sau khi thở dài, anh không nói gì khác khi thấy Minh Khâm không có phản ứng.
Minh Khâm nâng tách cà phê chậm rãi thưởng thức, lúc đặt tách cà phê lên lại bàn ăn, đột nhiên chú nói với Minh Lộ Xuyên và những người còn lại: “Tuần sau là sinh nhật của chú Đoàn, mỗi đứa tự chuẩn bị quà tặng đi nhé.”
Hạ Văn Nam ngẩng đầu lên, tất nhiên cậu không biết chú Đoàn kia là ai.
Minh Tư Ngạn nói: “Con không biết lúc đó Hoài Dã có kịp sắp xếp thời gian để tham dự nữa không ạ.”
Minh Khâm: “Cứ cố gắng trong khả năng thôi, dù sao cũng đã thân thiết với nhà chú Đoàn nhiều năm rồi.” Nói xong, Minh Khâm lại nhìn Minh Tư Ngạn: “Tại sao gần đây không thấy Hoài Dã tới nhà mình?”
Minh Tư Ngạn rủ hàng mi, cậu ta ngây người nhìn chằm chằm chiếc đĩa nhỏ trước mặt: “Anh ấy đang bận công việc, dạo này tụi con cũng không gặp mặt nhiều.”
Minh Khâm nghe vậy thì nhíu mày: “Hai đứa đính hôn lâu như vậy rồi cũng nên kết hôn đi chứ, đừng lãng phí thêm thời gian nữa.”
Minh Tư Ngạn chẳng nói chẳng rằng, khuôn mặt tỏ sự khó chịu, dĩ nhiên đây không phải chuyện một mình cậu ta quyết được.
Có vẻ Doãn Trạch Cạnh đã thực sự tìm một công ty thực tập mới, sau khi ăn sáng xong thì cậu ta vội vàng chạy đi.
Trước khi Minh Tư Ngạn rời khỏi phòng ăn, cậu ta nói với Hạ Văn Nam: “Văn Nam, em có chút việc phải làm nên không đợi anh với anh hai được.”
Hạ Văn Nam vội đáp: “Cậu mau đi đi, đừng làm trễ công việc.”
Minh Tư Ngạn vẫy tay tạm biệt, thoạt nhìn lưu luyến không muốn rời khỏi Hạ Văn Nam.
Hạ Văn Nam ăn sáng trễ, lúc ăn xong thì Minh Khâm cũng đã về phòng trước, Minh Lộ Xuyên cũng đứng dậy để đi lấy xe.
Trong phòng ăn chỉ còn lại một mình Hạ Văn Nam, cậu vội vàng giải quyết món trứng gà và sữa. Lúc đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài, bỗng nhiên cậu nhìn thấy dì giúp việc ra khỏi bếp, đang bắt đầu dọn bàn ăn của bọn họ.
Hạ Văn Nam dừng bước.
“Dì ơi.” Cậu gọi.
Dì giúp việc ngẩng đầu lên, mỉm cười nhẹ nhàng: “Ngài Hạ vẫn chưa đi làm à?”
Nội tâm Hạ Văn Nam khẽ dao động: “Dì làm việc ở nhà họ Minh lâu chưa ạ?”
Dì giúp việc đáp: “Chưa lâu lắm, khoảng hai năm thôi. Không giống như chị Trương, hình như chị ấy làm ở đây hơn mười hai năm rồi.”
Khoảng thời gian hai năm này khiến Hạ Văn Nam có chút nhạy cảm, cậu hỏi: “Vậy sau khi Tư Thần bị tai nạn thì dì mới tới đây làm việc ạ?”
Dì giúp việc gật đầu: “Nghe nói là lúc trước chị Trương chỉ nấu ăn và quét dọn, sau khi Tư Thần xảy ra tai nạn thì chuyển sang chăm sóc cho Tư Thần, rồi mới thuê dì đến để làm thay phần việc của chị Trương.”
“Thì ra là vậy. Vậy hẳn là chuyện con bị tai nạn dì cũng biết rõ.”
Bàn tay đang dọn dẹp của dì giúp việc khựng lại: “Đúng vậy, hôm đó con làm dì sợ muốn chết, may mà không có chuyện gì nghiêm trọng.”
“Bữa tối hôm con bị tai nạn cũng là dì nấu đúng không ạ?”
“Là dì nấu.” Dì giúp việc đáp.
“Thời điểm mọi người ăn cơm, dì chỉ ở trong bếp thôi ạ?” Hạ Văn Nam hỏi.
Sau một khoảng thời gian dài ăn cơm tại nhà họ Minh, cậu thấy từ khi bắt đầu nấu ăn cho đến khi cả nhà ăn cơm xong, dì giúp việc sẽ không rời khỏi khu vực bếp.
Nghe câu hỏi của Hạ Văn Nam, dì giúp việc nhớ lại rồi đáp: “Đúng vậy.”
“Còn có ai khác vào bếp ngày hôm đó không?”
Dì giúp việc lộ vẻ mặt ngạc nhiên: “Hả? Sao con cũng hỏi về chuyện này vậy?”
“Có ai hỏi ngoài con nữa ạ?” Hạ Văn Nam ngẩn người.
“Vừa mới sáng sớm hôm nay ngài Lộ Xuyên đã xuống đây, cậu ấy cũng hỏi vấn đề y chang con vậy.”
Hạ Văn Nam bừng tỉnh, cũng không quá ngạc nhiên, cậu hỏi lại: “Vậy có ai khác vào bếp không ạ?”
Dì giúp việc nói: “Con có vào bếp đấy.”
“Con vào ạ? Con vào để làm gì vậy dì?”
Dường như dì giúp việc có ký ức sâu sắc về buổi tối ngày hôm ấy: “Con nói con không muốn uống rượu nên vào bếp để rót nước cam, dì có lấy giúp con ly và chai nước cam trong tủ lạnh.” Nói đến đây, dì giúp việc còn nói: “Biết vậy hôm đó dì cứ để con uống rượu thì không cần phải lái xe, sau đó cũng không xảy ra tai nạn.”
Hạ Văn Nam cười cười, “Không sao đâu ạ, dù sao bây giờ con cũng khỏe lại rồi.” Rồi cậu hỏi thêm: “Trước khi con vào thì có ai vào trong bếp không?”
“Có chị Trương.” Dì giúp việc nói: “Mọi người đều biết chi Trương thường vào bếp để giúp chuẩn bị phần ăn cho Tư Thần, bởi vì cơm của Tư Thần phải chuẩn bị riêng mà. Sau đó hình như có cả Tiểu Doãn cũng vào nữa.”
“Hình như?”
“Khi đó dì đi vào nhà vệ sinh, lúc quay lại thì thấy Tiểu Doãn đi ra ngoài, có vẻ thằng bé mới chơi bóng rổ về nên muốn lấy đồ uống trong tủ lạnh.”
“Ồ…” Hạ Văn Nam vẫn cảm thấy mọi chuyện còn mơ hồ, dài giọng đáp.
Dì giúp việc nói: “Lúc nãy ngài Lộ Xuyên hỏi dì, dì cũng trả lời giống như vậy với cậu ấy. Có vấn đề gì sao?”
Lúc này có tiếng còi xe ô tô phát ra từ ngoài cửa phòng, có vẻ Minh Lộ Xuyên chờ lâu nên đang thúc giục cậu.
Hạ Văn Nam đành phải nói với dì giúp việc: “Không có gì đâu ạ, cảm ơn dì, con đi làm đây.”
Nói rồi cậu chạy ra khỏi phòng bếp, lúc đi mang qua phòng khách thì lấy chiếc áo khoác treo trên kệ, vừa mặc vừa chạy đến phía xe của Minh Lộ Xuyên, mở cửa ghế phó lái ngồi vào trong.
Minh Lộ Xuyên khởi động xe, hỏi cậu: “Làm gì mà lâu vậy?”
Hạ Văn Nam nhỏ giọng: “Em mới hỏi dì giúp việc vài câu ấy mà.”
Minh Lộ Xuyên quay lại nhìn cậu.
Hạ Văn Nam lay khuỷu tay của hắn, “Lái xe đi, trễ giờ làm rồi, chúng ta vừa đi vừa nói.”
Minh Lộ Xuyên lái chiếc xe chậm rãi ra khỏi cửa lớn nhà họ Minh.
Hạ Văn Nam không nhịn được nhìn hoa viên xa dần qua ô kính chiếu hậu, cậu nói với Minh Lộ Xuyên: “Nghe bảo anh cũng đi hỏi dì ấy.”
Minh Lộ Xuyên “ừ” một tiếng.
Hạ Văn Nam sờ đôi môi của mình: “Buổi tối hôm đó mọi người đều uống rượu, chỉ có một mình em uống nước cam, chẳng lẽ có người bỏ thuốc ngủ vào nước cam của em?” Cậu hồi tưởng lại đoạn dì giúp việc nói Doãn Trạch Cạnh lấy đồ uống trong tủ lạnh.
“Không phải đâu.”
Minh Lộ Xuyên đáp lại quá bình tĩnh, Hạ Văn Nam nghi hoặc nhìn hắn: “Sao anh lại khẳng định như vậy?”
“Bởi vì chai nước cam đó chưa mở nắp niêm phong, em lấy chai nước đó tôi còn mở nắp giúp em mà.”
Hạ Văn Nam sửng sốt mất một lúc, dòng suy nghĩ đi chệch khỏi quỹ đạo: “Em yếu đuối vậy á? Uống nước còn phải để anh mở nắp cho?”
Minh Lộ Xuyên liếc nhìn cậu một cái, không nói gì.
Hạ Văn Nam nhíu mày suy tư: “Cũng không chắc chắn lắm, lỡ như là thuốc ngủ dạng lỏng rồi dùng ống tiêm để tiêm vào thì sao?”
Minh Lộ Xuyên nói: “Tôi không biết, nhưng tôi cảm thấy không có khả năng đó.”
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Story
Chương 79
10.0/10 từ 34 lượt.
