Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Chương 78
Hiển nhiên là Doãn Trạch Cạnh mặt dày hơn cả, cậu ta không hề có ý định tránh mặt những người còn lại, chỉ mềm giọng nói với Minh Khâm: “Tại sao tự nhiên anh lại nói thế? Không phải em vẫn luôn như thế này sao?”
Thoạt nhìn Minh Khâm cũng không tức giận, chỉ nhàn nhạt đáp: “Như thế này là như nào? Bám sau đít anh?”
Doãn Trạch Cạnh nghe vậy cũng không chút bực bội, kề sát vào tại Minh Khâm nói nhỏ một câu.
Hạ Văn Nam không thể nghe được câu đó, nhưng nhìn thần sắc Doãn Trạch Cạnh thì có lẽ là một câu đùa không phù hợp với lứa tuổi trẻ em.
Lúc này Minh Khâm cười khẩy một tiếng, nói với Doãn Trạch Cạnh: “Nếu không muốn ăn thì biến ra ngoài, cửa nhà luôn mở rộng không ai cản em, còn muốn ăn bám thì ngoan ngoãn đi chứ?”
Rổ cuộc Doãn Trạch Cạnh cũng ngồi thẳng người lại đàng hoàng không cợt nhả nữa, nhìn Minh Khâm không nói lời nào.
Hạ Văn Nam đột nhiên nghĩ, kỹ năng diễn xuất của Doãn Trạch Cạnh chẳng ra làm sao, một sinh viên được bao nuôi không phải diễn như thế này. Nếu đổi lại là Hạ Văn Nam đang ngồi ở đó, nhất định phải diễn ba phần thanh cao, ba phần khuất nhục, bốn phần là không cam tâm đấu tranh nội tâm ghê gớm vào, phải làm như thể không có bông tuyết nào trong sạch bằng mình ấy.
Ánh mắt Hạ Văn Nam sáng quắc nhìn chòng chọc vào Doãn Trạch Cạnh, trong lòng đã không nhịn được muốn xông lên diễn thay cậu ta vai này. Mãi khi Minh Lộ Xuyên huých nhẹ vào tay cậu, mắt Hạ Văn Nam mới miễn cưỡng rời khỏi khuôn mặt Doãn Trạch Cạnh. Cậu nghiêng người gần hơn với Minh Lộ Xuyên, hỏi: “Cái gì?”
Minh Lộ Xuyên thấp giọng: “Em thu liễm lại chút đi.”
Hạ Văn Nam nghe không hiểu lắm: “Gì cơ?”
Ngón trỏ của Minh Lộ Xuyên chạm lên gò má cậu, đẩy mặt cậu về hướng chính diện.
Lúc này Hạ Văn Nam mới hiểu ra được, cúi đầu giả bộ và cơm.
Doãn Trạch Cạnh vẫn nhìn Minh Khâm, mà Minh Khâm chỉ nhẹ nhàng cầm đũa lên tiếp tục bình thản ăn cơm.
“Anh Khâm.” Giọng điệu của Doãn Trạch Cạnh trở nên nghiêm trọng hơn, “Hôm nay anh bị sao vậy?”
Minh Khâm không nói gì.
Doãn Trạch Cạnh chuyển hướng sang Minh Tư Ngạn: “Hôm nay có chuyện gì khiến anh Khâm không vui à?”
Minh Tư Ngạn không thể vờ như mình mắt mù tai điếc, đành phải ngẩng đầu lên nói với Doãn Trạch Cạnh: “Hôm nay ba lên công ty, chuyện bên Mạt Trạch hẳn cậu cũng biết rồi.”
Doãn Trạch Cạnh quay sang Minh Khâm một lần nữa: “Anh vì chuyện công ty mà giận cá chém thớt em sao?”
Minh Khâm thẳng thừng: “Đúng, anh thích giận cá chém thớt vậy đấy.”
Doãn Trạch Cạnh đứng phắt dậy, động tác của cậu ta khiến chân ghế ma sát với mặt sàn phát ra tiếng vang khá lớn.
Hạ Văn Nam giật hết cả mình nhìn Doãn Trạch Cạnh, cậu sợ một giây sau Doãn Trạch Cạnh sẽ úp cả bát cơm lên mặt Minh Khâm, sau đó lớn tiếng tuyên bố rằng cậu ta chính là cậu ấm thứ hai của Mạt Trạch, cũng chính là gián điệp. Bây giờ cậu ta đã thành công lấy được công thức nước hoa, muốn say bye bye với Minh Khâm. Không phải Hạ Văn Nam cảm thấy đau lòng Minh Khâm nhưng sợ rằng lúc đó sẽ cực kỳ lúng túng, cậu không biết có nên cản Doãn Trạch Cạnh lại rồi báo cảnh sát hay không.
Kết quả là Doãn Trạch Cạnh không hất cơm lên mặt Minh Khâm, cậu ta cũng không nói gì cả, chỉ xoay người rời khỏi phòng ăn.
Ngay sau đó Hạ Văn Nam nghe thấy tiếng động phát ra từ cửa ngoài của phòng khách, hẳn là Doãn Trạch Cạnh vừa mới đạp cửa ra ngoài.
Minh Khâm vẫn tiếp tục bình tĩnh ăn cơm.
Hạ Văn Nam nín nhịn một lúc, nhưng không thể không hỏi: “Cứ để cậu ta bỏ đi như thế ạ?” Nếu chỉ đơn giản thả Doãn Trạch Cạnh đi thì lợi cho cậu ta quá, chuyện cậu bị tai nạn có phải do người khác bỏ thuốc ngủ hay không vẫn chưa tra hỏi rõ mà.
Tất cả mọi người đổ dồn ánh mắt về phía cậu.
Hạ Văn Nam nói: “Con chỉ hỏi vậy thôi ạ.”
Minh Lộ Xuyên vỗ vai cậu: “Ăn cơm trước đi.”
Cơm nước xong xuôi, Minh Khâm không lên tầng nghỉ ngơi cũng không ra ngoài tản bộ, chú ngồi trong phòng khách uống trà xem tivi.
Hạ Văn Nam, Minh Lộ Xuyên và Minh Tư Ngạn không thể làm gì khác, cả ba cùng ngồi trong phòng khách bồi Minh Khâm.
Minh Khâm không nói một lời, chú nghiêng người tựa vào lưng ghế sofa, tách trà trước mặt chưa một lần được đụng đến, chỉ đốt một điếu thuốc lá rồi hút.
Hạ Văn Nam cũng không muốn uống trà, sau khi nghe Minh Lộ Xuyên nói mình bị mất ngủ, cậu rất chú ý đến chuyện đó, sợ bây giờ uống trà thì buổi tối sẽ không ngủ được. Cậu cũng tự hỏi tại sao mình có ý nghĩ này, kể từ khi mất trí nhớ cậu có bao giờ mất ngủ đâu.
Màn hình tivi lớn đang chiếu tin tức trong giới giải trí.
Rõ ràng không có ai hứng thú với chuyện xảy ra trong giới giải trí, nhưng mỗi người đều xem tivi như thể rất chú tâm vào nó.
Sau tin tức về một nữ diễn viên Omega công khai mối quan hệ của cô, màn hình đột nhiên chuyển sang tin khác, nhắc đến một cái tên: Lê Hân. Đó là một video quay lén, địa điểm là bãi đỗ xe dưới tầng hầm, Lê Hân đội mũ và đeo kính râm bước vào một chiếc xe với cùng một Alpha cao ráo cũng đội mũ và kính râm.
Không có hành vi thân mật nhưng tất cả âm thanh trong video đều ám chỉ rằng mối quan hệ giữa hai người không đơn giản, và một đoạn ngắn trong video đó được lặp đi lặp lại nhiều lần, khung hình cũng zoom lại gần hơn đến khuôn mặt của Alpha đó, có thể nhìn thấy được một chút đường nét của người đó ẩn bên dưới cặp kính râm, chỉ rõ rằng đây chính là Lộ Vấn Hành.
Dường như người đưa tin đồn sợ công chúng quên mất Lộ Vấn Hành là ai nên cố tình chiếu rất nhiều tác phẩm cùng clip nhận giải thưởng cũ của Lộ Vấn Hành. Cuối cùng là buổi họp báo bộ phim điện ảnh của Lê Hân có sự xuất hiện của Lộ Vấn Hành làm diễn viên khách mời, người đó nói một cách mỉa mai: Có vẻ như đại tiền bối đã giúp đỡ hậu bối rất nhiều, cũng cực kỳ quan tâm đến hậu bối.
Hạ Văn Nam ngơ ngác xem xong toàn bộ video đó, cậu mông lung quay lại nhìn Minh Lộ Xuyên, trên khuôn mặt hắn vẫn chẳng có chút cảm xúc nào. Sau đó Hạ Văn Nam lại nhìn Minh Khâm, thấy Minh Khâm chỉ đang hút thuốc chứ chẳng biểu lộ vẻ mặt gì, tựa như không một ai nhận ra Lộ Vấn Hành, chỉ có một mình cậu chú ý đến thôi.
Hạ Văn Nam đành phải giả vờ như mình cũng không biết gì, đưa tay nhấc tách trà của mình lên nhưng vừa ngửi thấy mùi trà đậm đặc liền thả lại lên bàn, chỉ nhấp một chút làm ướt môi.
Buổi tối Minh Khâm bảo Minh Lộ Xuyên và Hạ Văn Nam ở lại qua đêm, không một ai phản đối.
Sau khi sắp xếp xong nằm lên giường lớn cùng với Minh Lộ Xuyên, mắt Hạ Văn Nam cứ mở thao láo, nhủ thầm chuyện mình mắc chứng mất ngủ thật là kỳ lạ, cả người cậu hoàn toàn tỉnh táo không chút buồn ngủ.
Bỗng nhiên Hạ Văn Nam nói: “Em bị mất ngủ rồi.”
Tiếng thở đều đều của Minh Lộ Xuyên bị cắt đứt, như là vừa tỉnh dậy, một lúc sau mới không vui đáp lại: “Gần đây em đã không còn bị mất ngủ lâu rồi mà.”
Hạ Văn Nam mơ hồ: “Ừm, nhưng mà bây giờ em lại không thấy buồn ngủ. Giống như có người nói là em sẽ bị mất ngủ, sau đó em lo lắng quá nên mất ngủ thật luôn ấy.”
Minh Lộ Xuyên không nói gì.
Hạ Văn Nam tò mò hỏi: “Hôm nay xảy ra nhiều chuyện như vậy mà anh cũng ngủ được hả?”
“Vì tôi buồn ngủ.”
“Vụ Lộ Vấn Hành với Lê Hân…”
“… chỉ là mấy chuyện nhảm nhí tẻ nhạt thôi.”
“Ồ được. Vậy còn chuyện Mạt Trạch thì sao?”
Minh Lộ Xuyên trở mình, đưa mắt nhìn Hạ Văn Nam: “Chờ tin tức. Tôi đã nói rồi, không cần phải phản ứng quá độ làm gì, thị trường nước pheromone có rất nhiều chỗ trống, ai cũng có thể bước vào, nhưng vào rồi có làm được hay không còn phải dựa vào bản lĩnh của bọn họ.”
“Thế còn Doãn Trạch Cạnh?”
“Liên quan gì đến tôi? Cậu ta cũng không phải bạn trai của tôi.”
“Nhưng cậu ta cũng coi như là gián điệp thương mại đi?”
Minh Lộ Xuyên cười nhạt một tiếng: “Mới đầu cậu ta đòi thực tập ở Minh Nghiên, vốn dĩ Minh Khâm cũng không quá đồng tình, sau đó tôi cũng không thể cho cậu ta có cơ hội tiếp xúc với công việc quan trọng trong công ty.”
“Ài…”
“Em thở dài cái gì?”
“Không có gì, chỉ là cảm khái con người Minh Khâm tâm địa sắt đá thôi.”
Minh Lộ Xuyên không đáp.
Hạ Văn Nam lại nói: “Nhưng tối hôm nay ba có hút thuốc.”
“Thì sao?”
“Em chưa từng nhìn thấy ba hút thuốc. Có lẽ trong lòng ba cũng cảm thấy khó chịu, anh nói thử xem Doãn Trạch Cạnh có quay về không? Hay là cứ để mặc mọi chuyện như vậy?”
Đột nhiên Minh Lộ Xuyên tiến lại gần, hôn lên môi Hạ Văn Nam.
Đợi đến khi Minh Lộ Xuyên buông đôi môi của Hạ Văn Nam ra, cậu mới hơi xấu hổ hỏi: “Sao tự nhiên anh lại hôn em?”
Minh Lộ Xuyên nói: “Không phải em bị mất ngủ sao?”
Hạ Văn Nam hỏi hắn: “Cái này với mất ngủ có liên quan gì?”
“Hỗ trợ giấc ngủ cho em.” Vừa nói, tay Minh Lộ Xuyên vừa sờ đến eo Hạ Văn Nam.
Hạ Văn Nam lập tức phản ứng lại, nhỏ giọng hỏi: “Có tác dụng không?”
“Cứ thử xem.” Minh Lộ Xuyên lại đến gần hôn lên môi Hạ Văn Nam một lần nữa.
Chuyên mục yapping trước khi đi ngủ cùng Nam Nam =))))
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Story
Chương 78
10.0/10 từ 34 lượt.
