Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Chương 116: Ngoại truyện 09
Minh Lộ Xuyên say quá rồi.
Lúc đứng ở ven đường chờ đợi taxi, Hạ Văn Nam gần như dùng hết sức lực toàn thân để chống đỡ cơ thể hắn, Minh Lộ Xuyên tựa đầu lên vai Hạ Văn Nam, tiếng hít thở vẫn luôn vang bên tai cậu.
Hạ Văn Nam cũng uống không ít rượu, chỉ cảm thấy nửa bên mặt của mình đang bị lửa thiêu đốt, cậu cố gắng đỡ lấy Minh Lộ Xuyên, mãi cho đến khi nhét được hắn vào hàng ghế sau xe taxi, cậu cũng chật vật chui vào theo.
Lái xe hỏi Hạ Văn Nam địa chỉ.
Minh Lộ Xuyên phát ra tiếng hít thở nặng nề, dường như đau đớn mà cựa quậy cơ thể, đang dựa đầu vào cửa sổ xe lại chuyển hướng quay về trên vai Hạ Văn Nam, giọng hắn khàn khàn: “Hạ Văn Nam.”
Hạ Văn Nam vội vàng báo địa chỉ cho tài xế, sau đó thử đỡ Minh Lộ Xuyên ngồi dậy.
Minh Lộ Xuyên nắm lấy cánh tay của Hạ Văn Nam đang dìu mình, lẩm bẩm không rõ: “Tôi muốn về nhà.”
Hạ Văn Nam nhịn không được liếc hắn một cái, nhận ra đôi mắt kia đang nhắm chặt, biết Minh Lộ Xuyên chỉ say rượu rồi nói sảng nhưng cậu vẫn trả lời hắn: “Bây giờ đang đưa anh về đây.”
Minh Lộ Xuyên không nói gì nữa, chỉ là từng tiếng thở đều nương theo lồng ngực kịch liệt phập phồng, tựa như đang thở dài.
Hạ Văn Nam không đẩy Minh Lộ Xuyên ra nữa, cậu nhìn bên ngoài cửa xe, thấy dưới đèn đường, hình ảnh mờ nhòe của hàng cây bên đường không ngừng lùi về sau rời khỏi tầm mắt của mình. Cảm giác mệt mỏi ùn ùn kéo tới, Hạ Văn Nam khép hờ mắt dự định nghỉ ngơi một chốc.
Đến lúc cậu mở mắt ra một lần nữa, tài xế đã đưa bọn họ tới điểm đến.
Hạ Văn Nam nhìn khung cảnh phía ngoài xe, trong nháy mắt liền nhận ra mình vừa phạm phải sai lầm, lúc nãy cậu đã nói địa chỉ nhà trọ của mình cho tài xế. Hạ Văn Nam định dìu Minh Lộ Xuyên thì lập tức buông tay ra.
Tài xế ngồi ở ghế lái, châm một điếu thuốc, không nói gì chờ hai người bọn họ xuống xe.
Hạ Văn Nam do dự năm giây rồi đỡ Minh Lộ Xuyên xuống xe.
Hiện tại cậu đã mệt rã rời, thực sự không thể để tài xế đưa đến chỗ ở của Minh Lộ Xuyên, lại dìu hắn lên lầu một lần nữa, nhìn hắn nằm ngủ hẳn hoi rồi mới trở về được.
Đã về đến nơi rồi, Hạ Văn Nam lựa chọn lười biếng một chút, cậu quyết định đưa Minh Lộ Xuyên say đến thần chí không rõ về căn phòng trọ chật chội của mình, cứ để Minh Lộ Xuyên ngủ một giấc rồi ngày mai tính tiếp.
Minh Lộ Xuyên say xỉn đến mức này, chắc sẽ không cảm thấy chỗ ngủ không thoải mái đâu nhỉ, hơn nữa Hạ Văn Nam còn có thể sớm tắm rửa một chút rồi đi ngủ, quá ổn rồi còn gì?
Gần như phải vác Minh Lộ Xuyên lên trên lưng, Hạ Văn Nam mới có thể dùng một cánh tay còn lại để lấy chìa khóa mở cửa.
Trong phòng đen kịt một màu, dù là ban đêm nhưng vẫn lưu lại không khí oi bức của ngày hè oi bức. Cấu trúc của căn phòng trọ này rất đơn giản, chỉ có một gian phòng ngủ và nhà vệ sinh, phòng ngủ cũng không rộng rãi lắm, bên trong có một chiếc giường đôi, tủ quần áo và bàn đọc sách đơn sơ, còn lại không còn vật dụng nào cả.
Hạ Văn Nam đẩy Minh Lộ Xuyên lên giường, còn mình thì tựa vào bàn đọc sách bên cạnh thở hổn hển một lúc lâu, đợi đến khi nhịp thở bình ổn trở lại mới bật đèn trong phòng. Ánh sáng trắng của bóng đèn giữa trần nhà được bật lên, chiếu sáng cả căn phòng trong chớp mắt, Minh Lộ Xuyên đang nằm trên giường lập tức nhíu mày, vươn tay che trước mặt mình.
Hạ Văn Nam ngồi xuống nâng chân Minh Lộ Xuyên lên, sau khi tháo chiếc giày da thì đến đôi tất màu đen, lần lượt tháo cả hai chiếc giày cho hắn.
Đây là lần đầu tiên cậu tháo giày cho một người đàn ông, cảm giác vô cùng vi diệu. Nghĩ tới đây, Hạ Văn Nam bỗng nhận ra mình chưa từng cởi giày nữ bao giờ, lập tức hơi ủ rũ.
Cởi giày cho Minh Lộ Xuyên xong, Hạ Văn Nam quỳ gối bên mép giường, nâng một cánh tay của hắn lên, cởi một bên áo khoác âu phục rồi khom lưng nâng phần gáy lên một chút, giúp hắn cởi áo khoác ra.
Trong phòng quá nóng, bộ tây trang chỉnh tề của Minh Lộ Xuyên mau chóng thấm một lớp mồ hôi.
Lòng bàn tay Hạ Văn Nam sau khi nâng gáy của hắn thì cũng bị dính đầy mồ hôi, giúp Minh Lộ Xuyên cởi áo khoác xong, cậu chùi lớp nước đó lên quần áo rồi vô thức ngửi mùi vị lưu lại trên tay mình.
Không hẳn toàn bộ là mồ hôi, phần gáy đối Alpha mà nói là một bộ phận đặc biệt, mồ hôi ở nơi đó mang theo mùi pheromone của hắn, là một mùi thơm gỗ nhẹ nhàng khoan khoái.
Không chỉ mồ hôi, trên áo khoác cũng thấm đẫm mùi pheromone của Minh Lộ Xuyên, bên trong căn phòng chật hẹp, mùi pheromone khó có thể thoát ra ngoài, từng vị trí trong phòng mau chóng bị mùi hương này xâm chiếm.
Hạ Văn Nam vứt chiếc áo khoác đó sang một bên, ngồi quỳ trên giường nhìn chằm chằm Minh Lộ Xuyên một chốc lát, sau đó vẫn giúp hắn cởi cúc áo sơ mi và cổ tay, cả dây thắt lưng cũng tháo ra.
Hạ Văn Nam mở máy điều hòa trong phòng, lê cơ thể ướt đẫm mồ hôi vào nhà vệ sinh tắm rửa.
Tắm xong, Hạ Văn Nam thay một bộ đồ ngủ ngắn, cậu quay lại giường thì thấy Minh Lộ Xuyên khôi phục tư thế dùng cánh tay che mắt, xem ra là ngủ không ngon khi bị ánh đèn k*ch th*ch.
Hạ Văn Nam đẩy hắn tựa vào bức tường bên trong, tắt đèn rồi nằm nghiêng ở mép giường bên ngoài.
Trên giường chỉ có một tấm chăn mỏng, Hạ Văn Nam tự đắp lên người mình, nghĩ đến quần áo mà Minh Lộ Xuyên đang mặc, cậu đành chia một góc chăn nhỏ chỉ đủ che đi phần ngực cho hắn.
Sau đó xoay người đưa lưng về phía Minh Lộ Xuyên, Hạ Văn Nam mau chóng thiếp đi.
Nhưng giấc ngủ này không êm đẹp thẳng đến hôm sau, lúc trời chưa sáng Hạ Văn Nam tỉnh lại, cậu nghe thấy có tiếng hít thở của một người khác, mơ màng một hồi lâu mới hồi tưởng lại chuyện xảy ra tối qua.
Nhịp thở của Minh Lộ Xuyên vừa nặng nề vừa gấp gáp, không biết vì sao nhưng Hạ Văn Nam luôn cảm thấy tiếng hít thở của hắn ẩn chứa sự tức giận.
Âm trầm, dễ nổi nóng, đây đều là đánh giá của những người khác đối với Minh Lộ Xuyên, Hạ Văn Nam cũng chỉ tiếp xúc gần với hắn ít ngày, cậu không cảm thấy hắn dễ nổi nóng, chẳng qua tinh thần Minh Lộ Xuyên có chút sa sút.
Loại cảm giác này kỳ thật không quá chính xác, dù sao Minh Lộ Xuyên tiếp xúc với cậu cũng vì công việc, thực sự hắn là người như thế nào Hạ Văn Nam vẫn không rõ ràng.
Ngoại trừ tiếng thở nặng nề, điều khiến Hạ Văn Nam cảm thấy khó chịu nữa chính là nhiệt độ cơ thể nóng rực của Minh Lộ Xuyên.
Không biết từ lúc nào, một chân của Minh Lộ Xuyên đụng vào chân Hạ Văn Nam, cách một lớp quần mỏng manh, cẳng chân kia vừa săn chắc cơ bắp vừa nóng ấm. Hạ Văn Nam vô thức xích ra ngoài mép giường hơn, vừa dịch chuyển một khoảng nhỏ, Hạ Văn Nam liền lăn xuống đất khi vừa xoay người.
Một tiếng “rầm” trầm đục vang lên, tiếng hô hấp của Minh Lộ Xuyên cũng tạm dừng lại, Hạ Văn Nam tưởng là hắn tỉnh rồi, bò dậy từ dưới giường, nhích lại gần nhìn hắn trong bóng tối. Ở một khoảng cách rất gần, tiếng hít thở của Minh Lộ Xuyên vang lên lần nữa, vẫn duy trì tư thế vừa nãy không thay đổi.
Hạ Văn Nam đành phải ra tay, đẩy chân hắn ra rồi quay lại vị trí của mình, tiếp tục ngủ.
May mà giấc ngủ này kéo dài đến tận bình minh, lúc này trời chưa sáng hẳn, Hạ Văn Nam mở to mắt, nương theo ánh nắng nhè nhẹ xuyên qua ô cửa sổ, cậu nhìn thấy một bóng người cao lớn ngồi bên giường, hơi khom lưng nghiêng người về phía trước, chống tay trên trán.
“Minh Lộ Xuyên?” Hạ Văn Nam khẽ gọi.
Người bên giường chỉ hơi ngẩng đầu, không quay lại nhìn cậu.
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Story
Chương 116: Ngoại truyện 09
10.0/10 từ 34 lượt.
