Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển

Chương 115: Ngoại truyện 08


Bởi vì Hề Văn Lộc mà toàn bộ bầu không khí bữa tiệc trở nên vi diệu.


Hạ Văn Nam không biết về người tên Hề Văn Lộc này, cậu cũng không biết rằng Hề Văn Lộc nổi tiếng là người có đời sống cá nhân hỗn loạn, mỗi lần bị phóng viên chụp lén đều đang ở cùng một Alpha khác nhau. Thậm chí trong một cuộc phỏng vấn, Hề Văn Lộc còn thẳng thắn nói với phóng viên rằng anh ta đã phẫu thuật loại bỏ khả năng sinh sản và cải tạo tuyến thể, không có Alpha nào có thể ký hiệu anh ta.


Mặc dù Hạ Văn Nam không biết nhưng những người còn lại có mặt tại bàn tiệc này e là rất tường tận, dường như trong chớp mắt, tất cả mọi người đều minh bạch ý đồ của Hề Văn Lộc.


Vẻ mặt của Minh Tư Ngạn có chút ý vị sâu xa. Toàn bộ công ty đều biết cậu ta và Minh Lộ Xuyên là mối quan hệ cạnh tranh, Hề Văn Lộc là người mà cậu ta tốn không ít tiền và quan hệ mới mời đến Minh Nghiên được, bây giờ Hề Văn Lộc thể hiện hứng thú với Minh Lộ Xuyên ngay trước mặt cậu ta, xem ra Minh Tư Ngạn không định thúc đẩy cũng không hề ngăn cản, chỉ là lùi về một bên yên lặng xem kịch vui.


Mà Từ Tung thì tỏ rõ vẻ ghen ghét, thậm chí anh ta còn chủ động nâng chén rượu với Hề Văn Lộc, mặc dù Hề Văn Lộc không cự tuyệt anh ta, nhưng tất nhiên cũng không bị Từ Tung hấp dẫn chút nào.


Bàn tay táy máy của Hề Văn Lộc từ đầu đến cuối không rời khỏi đùi Minh Lộ Xuyên, mà cho tới bây giờ, Minh Lộ Xuyên cũng không từ chối.


Lúc này, bỗng nhiên trong đầu Hạ Văn Nam xuất hiện một suy nghĩ, cậu lén nhìn Minh Lộ Xuyên một chút, thầm nghĩ dù sau hôm nay cậu cũng là người duy nhất Minh Lộ Xuyên đưa đến bữa tiệc này, cậu nên cân nhắc về phe Minh Lộ Xuyên. Thế là Hạ Văn Nam đưa tay cầm chén trà, vô cùng bất cẩn mà để nước trà lạnh ngắt đổ lên âu phục và quần dài của Minh Lộ Xuyên.


Hạ Văn Nam vội vàng cầm khăn tay lau nước trên quần cho Minh Lộ Xuyên, đồng thời luôn miệng xin lỗi.



Hề Văn Lộc tựa tiếu phi tiếu, rút tay của mình lại.


Minh Lộ Xuyên đứng dậy, nói “xin lỗi” rồi rời khỏi phòng.


Đợi mười mấy giây sau, Hạ Văn Nam cũng đứng dậy đi theo ra ngoài. Cậu bước ra ngoài phòng ăn, lần theo hành lang đi đến nhà vệ sinh cách đó không xa, đẩy cửa đi vào nhưng không thấy Minh Lộ Xuyên, tất cả gian phòng đều trống không. Hạ Văn Nam lại lui ra ngoài, tiếp tục đi về phía trước, trông thấy cuối hành lang có một ban công nhỏ, Minh Lộ Xuyên đang đứng ở nơi đó, đưa lưng về phía cậu nhìn về bầu trời xa xăm.


Hạ Văn Nam chậm rãi đi qua, một luồng gió mát từ bên ngoài ban cồng thổi vào bên trong mang đến mùi rượu nồng nặc. Lúc nãy ở trên bàn tiệc, xung quanh trộn lẫn đủ loại mùi hương nên không cảm nhận được, hiện tại Hạ Văn Nam mới nhận ra Minh Lộ Xuyên đã uống rất nhiều rượu.


Khuôn mặt không chút biểu cảm của Minh Lộ Xuyên vẫn hướng về nơi xa, nói là không biểu cảm cũng không đúng, Hạ Văn Nam cảm thấy sắc mặt của hắn vẫn luôn âm trầm, nhưng vẻ âm trầm đó không phải là một loại biểu lộ của Minh Lộ Xuyên, mà là khí chất vốn có.


“Sếp ơi.” Hạ Văn Nam đổi sang cách xưng hô hơi thân thiết hơn một chút, cậu đứng bên cạnh Minh Lộ Xuyên, dựa vào lan can ban công, nhỏ giọng nói: “Hình như Hề Văn Lộc có ý với anh, anh có muốn nhân cơ hội…?”


Minh Lộ Xuyên không có nhìn cậu, cũng không nói gì.


Hạ Văn Nam cảm nhận được Minh Lộ Xuyên đang không vui, do dự một chút rồi đổi thuyết pháp khác: “Nếu như anh đắc tội anh ta, khiến anh ta không còn ý định đến Minh Nghiên nữa, như vậy chẳng phải sẽ tốt hơn cho chúng ta hơn sao?”


Cuối cùng Minh Lộ Xuyên cũng quay đầu lại, rõ ràng đã uống nhiều rượu như vậy, tấm lưng của hắn vẫn thẳng tắp như cũ, hai tay đút vào túi quần, hỏi Hạ Văn Nam: “Anh ta đến hay không có ảnh hưởng gì đến chúng ta?”



Hạ Văn Nam nói: “Chẳng phải anh với em trai của anh cạnh tranh rất kịch liệt à?”


Minh Lộ Xuyên không có trả lời câu hỏi này, hắn rút hai tay khỏi túi, đột nhiên bước tới gần Hạ Văn Nam, đặt tay lên lan can, giam Hạ Văn Nam ở ngay chính giữa.


Hạ Văn Nam không ngờ hắn sẽ làm như vậy, vốn dĩ cậu hơi chóng mặt do uống rượu, lúc này cả người đều thanh tỉnh.


Giọng nói của Minh Lộ Xuyên dưới tác dụng của cồn nghe không rõ lắm, nhưng tư duy lại vô cùng thông suốt, hắn nói: “Minh Tư Ngạn và phòng thí nghiệm của nó rốt cuộc có thể làm những gì, hoàn toàn không có ý nghĩa gì đối với chúng ta, mấu chốt là chúng ta có thể làm được những gì.”


Hạ Văn Nam hơi sửng sốt, nói: “Anh tin tưởng tôi đến vậy sao?”


Ánh mắt của Minh Lộ Xuyên không hề mờ đục như một người say rượu mà là quang mang lay động: “Cậu là người tôi đã chọn, tôi có lòng tin.”


Trong nháy mắt đó, Hạ Văn Nam cảm thấy đáy lòng của mình khẽ xúc động bởi Minh Lộ Xuyên, cậu nhìn ánh sáng lấp lóe trong đôi mắt hắn, phát hiện ở phía xa xa là bóng đèn. Thành phố này rất lớn, ban đêm đèn đuốc tứ phía sáng trưng, dường như toàn bộ thành thị phồn hoa cùng hào quang đều bị nhốt lại nơi đáy mắt của Minh Lộ Xuyên.


Hạ Văn Nam là một người hơi lười biếng. Từ nhỏ đến lớn, cậu có thiên phú và tài năng nhưng lại không có ý chí tiến thủ, được chăng hay chớ đều như nhau cả. Tuy nhiên có nhiều thời điểm, những người với hùng tâm tráng chí, tràn đầy khát vọng vẫn luôn thu hút cậu, giống như bị ngọn lửa nhẹ nhàng lướt qua, cậu cũng có thể bùng cháy mãnh liệt.


Nhịp tim Hạ Văn Nam trở nên rộn ràng hơn, vô thức hỏi theo thói quen: “Lỡ như thất bại thì sao?”



Minh Lộ Xuyên đáp: “Vậy thì làm đến khi nào thành công thì thôi, chúng ta không có đường lui.”


Minh Nghiên dựa vào mảng nước hoa để lập nghiệp, thế nhưng hiện tại chính Minh Nghiên cũng muốn từ bỏ nước hoa. Sau rất nhiều năm, nước hoa của Minh Nghiên không còn được lòng thị trường nữa, suy nghĩ của Minh Tư Ngạn rất chính xác, Minh Nghiên cần mở rộng thị trường chứ không phải cố chấp đi trên lối mòn.


Nhưng nếu con đường của Minh Tư Ngạn khiến Minh Nghiên sống trở lại, con đường của Minh Lộ Xuyên ắt sẽ chết, bộ phận nghiên cứu cũng sẽ chết trong tay Minh Lộ Xuyên. Hạ Văn Nam chỉ là nhân viên công tác ở bộ phận nghiên cứu, nếu như nó chết, cậu có thể đổi một bộ phẩn nghiên cứu khác rồi tiếp tục công việc. Nhưng Minh Lộ Xuyên lại không có lựa chọn nào khác, hắn không thể đuổi theo sau lưng Minh Tư Ngạn, hắn chỉ có thể cố gắng tìm một đường sống thuộc về mình.


Trước khi trở về phòng ăn, Minh Lộ Xuyên nói với Hạ Văn Nam: “Tôi bồi Hề Văn Lộc uống rượu tiếp, cậu nhớ nhất định phải đưa tôi về, tôi không muốn ngủ cùng anh ta.”


Lúc này Hạ Văn Nam không hỏi tại sao nữa, chỉ gật đầu.


Minh Lộ Xuyên thực sự uống quá nhiều, về sau Minh Tư Ngạn cũng bắt đầu lo lắng, nhịn không được phải ra mặt khuyên can.


Thoạt nhìn tâm tình của Hề Văn Lộc cũng không tốt chút nào, mặc dù Minh Lộ Xuyên vẫn luôn bồi anh ta uống rượu, nhưng thân thể hắn cự tuyệt rất rõ ràng.


Không biết có phải tiềm thức Minh Lộ Xuyên đã khắc sâu việc Hạ Văn Nam đưa hắn về hay không, cơ thể của hắn một mực tới gần Hạ Văn Nam. Thời điểm uống đến gần như bất tỉnh nhân sự, Minh Lộ Xuyên ôm lấy bản vai Hạ Văn Nam, vùi đầu vào hõm cổ của cậu.


Hạ Văn Nam bị mái tóc ngắn của Minh Lộ Xuyên chọc ngứa, khi cậu đưa tay ôm lấy Minh Lộ Xuyên mới cảm nhận được trọng lượng toàn thân của một Alpha đè lên người mình, rất khó để một Beta có thể tiếp nhận.



Lúc này Hề Văn Lộc quan sát tỉ mỉ Hạ Văn Nam, mang theo ý vị dò xét.


Hạ Văn Nam không nói gì, cậu chỉ là nhìn sang Minh Tư Ngạn, muốn hỏi xem cậu ta xử lý như nào.


Minh Tư Ngạn giữ chặt cổ tay Hề Văn Lộc, nói: “Thôi, anh ấy không uống được nữa, nếu như anh vẫn chưa tận hứng, tôi uống với anh.”


Hề Văn Lộc lườm Minh Tư Ngạn một cái: “Ai thèm uống với cậu?”


Minh Tư Ngạn nói đùa với anh ta: “Vậy gọi một Alpha khác bồi anh uống tiếp.”


Ánh mắt của Hề Văn Lộc vẫn dán trên người Minh Lộ Xuyên.


Minh Tư Ngạn xích lại gần thì thầm một câu bên tai Hề Văn Lộc, giọng cậu ta quá nhỏ nên Hạ Văn Nam không nghe được gì.


Nhưng sau câu nói đó, quả thực Hề Văn Lộc không làm khó dễ nữa.


Minh Tư Ngạn nói với Hạ Văn Nam: “Có thể phiền cậu đưa anh ấy về không?”


Hạ Văn Nam đáp: “Được chứ, không sao đâu.”


Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển Truyện Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển Story Chương 115: Ngoại truyện 08
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...