Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Chương 106
Buổi tối hôm đó, vì tò mò nên Hạ Văn Nam ở lại nhà họ Minh cho đến tận đêm khuya, cậu thấy Minh Khâm đẩy Minh Tư Ngạn đi ra ngoài tản bộ sau bữa tối, lúc trở về thì đưa Minh Tư Ngạn vào phòng ngủ ở tầng trệt rồi không đi ra nữa.
Mãi đến khi tối khuya Minh Lộ Xuyên đi làm về, Hạ Văn Nam vẫn ngồi trong phòng khách xem các chương trình truyền hình nhạt nhẽo trên tivi.
“Sao em không đi nghỉ đi?” Minh Lộ Xuyên hỏi cậu.
Hạ Văn Nam đứng dậy khỏi ghế sofa đi đến bên cạnh Minh Lộ Xuyên, nhưng đôi mắt vẫn dán vào cánh cửa phòng Minh Tư Ngạn, nói: “Ba nói là không thuê bảo mẫu nữa, muốn tự mình chăm sóc Minh Tư Ngạn.”
Minh Lộ Xuyên nghe vậy thì hỏi: “Vậy thì sao?”
Hạ Văn Nam nói: “Em muốn xem ba có thể kiên trì bao lâu.”
Minh Lộ Xuyên khẽ mỉm cười, nắm tay Hạ Văn Nam kéo cậu về phòng mình.
Hạ Văn Nam được nghỉ phép đến tết năm sau, đến ngày họp thường niên của công ty thì cậu mới trở lại Minh Nghiên.
Lúc xuất hiện tại địa điểm họp thường niên, Hạ Văn Nam hoang mang khi thấy mình được coi như anh hùng của Minh Nghiên. Gần như tất cả mọi người trong công ty đều nhìn cậu bằng ánh mắt ngưỡng mộ, thậm chí còn có một vài nhân viên trẻ muốn được chụp hình chung với cậu.
Sự hoang mang của Hạ Văn Nam ngày càng tăng lên.
Thực ra trong khoảng thời gian này, từ sáng đến tối Hạ Văn Nam đều nằm mơ, có một số giấc mơ rất dài, rất chân thực, tựa như là chính bản thân cậu đã từng trải qua, lúc tỉnh dậy thì những giấc mơ ấy dung nhập với trí nhớ của cậu, khiến cậu không thể phân biệt được đâu là thực đâu là mơ.
Vì vậy nên Hạ Văn Nam đã đến bệnh viện, Lâm Trữ Thu nghe cậu miêu tả xong thì phân tích rằng đây có thể là quá trình phục hồi trí nhớ của cậu.
“Thật kỳ lạ.” Hạ Văn Nam nói: “Tại sao tao không thể nhớ lại tất cả chỉ qua một đêm?”
“Mỗi người đều có một tình huống khác nhau mà.” Lâm Trữ Thu giải thích.
Buổi tối ngày hôm ấy Hạ Văn Nam chờ Lâm Trữ Thu tan làm rồi cùng đi ăn tối, lúc bước ra khỏi bệnh viện thì thấy tuyết đã rơi.
Bọn họ bước vào một quán cơm nhỏ, khoảnh khắc mở cửa ra hơi nóng liền ập vào mặt, xua tan cảm giác lạnh buốt trên cơ thể.
Hạ Văn Nam và Lâm Trữ Thu ngồi trên một chiếc bàn vuông nhỏ, gọi một nồi nước dùng trước, nồi nước vẫn chưa được bưng lên, ông chủ đã vội vàng đốt lò lửa ở giữa bàn, đúng lúc Hạ Văn Nam và Lâm Trữ Thu có thể sưởi tay.
“Tao có thể nhớ lại toàn bộ không?” Hạ Văn Nam hỏi một câu.
Lâm Trữ Thu ngẩn người: “Cái này không nói chắc được, với lại khoảng thời gian sáu năm, cho dù không mất trí nhớ thì cũng có nhiều ký ức bị lãng quên một cách tự nhiên. Ví dụ như một bữa ăn tối thường nhật hay một buổi đi dạo chẳng hạn.”
Hạ Văn Nam nghe vậy thì ngẩn ra một lúc, lát sau mới hỏi: “Nếu như vậy thì những gì tao có thể mơ thấy chỉ là những ký ức còn tồn tại thôi à?”
“Có lẽ vậy.” Lâm Trữ Thu trả lời khá miễn cưỡng, cậu ta cảm thấy những câu hỏi này hơi nằm ngoài phạm trù chuyên môn của mình.
Hạ Văn Nam tò mò: “Đầu tao bị thương như vậy, liệu nó có thể tự tạo ký ức giả không?”
“Hả?” Lâm Trữ Thu rút lại bàn tay đang sưởi ấm, “Cái này…”
Đúng lúc này ông chủ bưng nồi nước dùng đến, cắt ngang cuộc trò chuyện của bọn họ, hai người không hẹn cùng nhìn chằm chằm vào nước súp màu trắng sữa hơi sền sệt, chờ nó sôi.
Ở bàn bên cạnh là hai cô gái Beta, bọn họ đang thấp giọng trò chuyện nhưng rồi đột nhiên một trong hai người lại la to lên, không cam tâm nói: “Thuyền của tao bể rồi! Nguyên cái hạm đội mà cũng bể được nữa hả!” Cô nói xong thì lại thấp giọng, vừa sốt ruột vừa đau buồn xì xầm với bạn của mình.
Hạ Văn Nam không có hứng thú với giới giải trí, nhưng Lâm Trữ Thu thì lấy điện thoại ra lướt một lúc, một lát sau kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Hạ Văn Nam.
“Có chuyện gì vậy?” Hạ Văn Nam hỏi.
Lâm Trữ Thu thì thầm: “Bạn đời Omega của Lộ Vấn Hành đăng bài lên Weibo, vạch trần chuyện Lộ Vấn Hành ngoại tình.”
Hạ Văn Nam lập tức hóng hớt, đưa tay ra, “Cho tao mượn coi chút đi.”
Lâm Trữ Thu đưa điện thoại cho cậu.
Hạ Văn Nam vội vàng đọc lướt bài đăng dài như sớ của Omega kia, tất cả đều buộc tội Lộ Vấn Hành bạo lực lạnh với anh ta, cuối cùng còn đề cập chuyện Lộ Vấn Hành đang ngoại tình với một Omega nổi tiếng, không điểm mặt gọi tên nhưng lại miêu tả những đặc điểm của Omega đó rất kỹ càng, kết hợp với một ít lời đồn thổi bên ngoài, đa phần các bình luận dưới bài đăng đều nhắc đến tên Lê Hân.
Lúc trả lại điện thoại cho Lâm Trữ Thu, Hạ Văn Nam cẩn thận hỏi: “Mày có buồn không?”
Lâm Trữ Thu lắc đầu: “May mà biết trước nên tao không sao.”
Hạ Văn Nam không hiểu tâm lý của người đu idol lắm, hiếu kỳ hỏi: “Thuyền mà chìm rồi, bảo không buồn là hết buồn liền được luôn hả?”
Giọng điệu của Lâm Trữ Thu vô cùng thản nhiên: “Thuyền chìm có sao đâu, còn nhiều thuyền khác đang chờ tao đẩy lắm.” Nói xong, cậu ta nở một nụ cười vui vẻ.
Hạ Văn Nam không hỏi mấy cái thuyền khác của Lâm Trữ Thu là gì, chỉ là bị lây tâm trạng vui vẻ của cậu ta.
Kết thúc cuộc họp thường niên của công ty Hạ Văn Nam vẫn tiếp tục nằm mơ, ngày càng có nhiều ký ức hiện về, nhiều đến nỗi cậu cảm thấy choáng váng.
Hạ Văn Nam ngồi yên một chỗ, bỗng cảm thấy mình rất trưởng thành và chín chắn, dù sao cũng không còn là sinh viên năm hai nữa, sang năm mới là cậu trở thành người trưởng thành hai mươi bảy tuổi rồi.
Sau đó có rất nhiều đến chúc rượu Hạ Văn Nam, trong đó có không ít đồng nghiệp trong phòng thí nghiệm, tất cả mọi người đều vô cùng tự tin, mong chờ nước hoa pheromone được ra mắt vào mùa xuân tới. Bọn họ hào hứng đến mức không ngừng chúc rượu Hạ Văn Nam, Hạ Văn Nam không tiện từ chối nên uống rất nhiều rượu, cuối cùng cậu bất tỉnh nhân sự, bị người ta khiêng về.
Mới đầu cậu không biết ai đang bế mình, sau khi mơ màng đánh một giấc thì phát hiện mình đã ở trên xe ô tô, còn Minh Lộ Xuyên đang ngồi bên cạnh nhìn cậu.
“Hả?” Ý thức của Hạ Văn Nam vẫn còn mơ hồ.
Minh Lộ Xuyên hỏi: “Tỉnh rồi?”
“Anh lái xe về nhà hả?” Hạ Văn Nam hỏi hắn: “Sao không lên ghế trước ngồi?”
Minh Lộ Xuyên nói: “Anh cũng uống rượu nên để tài xế đưa mình về.”
“Ò…” Hạ Văn Nam nâng tay xoa mạnh khuôn mặt của mình, một lúc sau mới ngẩng đầu lên thở ra một hơi, “Em ngửi thấy mùi rượu của bản thân luôn này.”
“Em uống nhiều rồi.” Minh Lộ Xuyên v**t v* mái tóc của Hạ Văn Nam.
“Anh trở nên rất dịu dàng.” Hạ Văn Nam nói.
Minh Lộ Xuyên rút tay về, có lẽ hắn đang cố gắng tỏ ra lạnh lùng hơn một chút, thế nhưng không thể, bởi ánh mắt hắn nhìn Hạ Văn Nam lúc này vẫn vô cùng dịu dàng.
Hạ Văn Nam nói: “Em nhớ lần đầu tiên gặp anh, anh không dịu dàng như vậy.”
“Ở trong bệnh viện?” Minh Lộ Xuyên hỏi.
Hạ Văn Nam lắc đầu: “Không phải bệnh viện” Cậu cau mày như thể đang nghiêm túc hồi tưởng lại, “Trong phòng thí nghiệm ấy. Anh bước vào, mặc một bộ âu phục, dáng người rất cao, chân rất dài, bộ âu phục màu xám nhạt vô cùng vừa người. Có người giới thiệu em là nhân viên công tác của phòng thí nghiệm, anh còn bắt tay với em, tay của anh rất ấm nhưng sắc mặt lại vô cùng lạnh lùng.”
Minh Lộ Xuyên hơi sững sờ: “Em nhớ lại rồi?”
Hạ Văn Nam nở nụ cười, cậu lại lấy tay xoa mặt một cái rồi lắc đầu, hơi men khiến đầu óc cậu không tỉnh táo, dù đã ngủ một giấc rồi những vẫn say sẩm như cũ. Thế nhưng hình ảnh đó vừa xuất hiện trong giấc ngủ hồi nãy nên cậu còn nhớ rất rõ.
Minh Lộ Xuyên nói với cậu: “Thực ra đó không phải là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau. Lần đầu tiên là ở tầng trệt của công ty, lúc đó em ôm theo rất nhiều đồ rồi chen vào thang máy trước mặt anh.”
Hạ Văn Nam hoảng hốt: “Em vô duyên thế á?”
“Do bị đồ đạc che tầm nhìn nên em không thấy anh.”
Hạ Văn Nam hỏi hắn: “Vậy sao anh nhìn thấy em?”
“Vì anh cao hơn em.”
Hạ Văn Nam cũng không thấy có gì sai, chỉ cảm thấy cực kỳ buồn ngủ, cậu tựa lưng vào ghế định ngủ thêm một giấc nữa, trước khi ngủ cậu nói: “Vậy không tính là gặp nhau, em vẫn chưa thấy mặt của anh mà.”
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Story
Chương 106
10.0/10 từ 34 lượt.
