Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Chương 105
Hạ Văn Nam gần như kiệt sức.
Minh Lộ Xuyên lái xe đưa cậu về nhà, trên đường đi Hạ Văn Nam đang tựa vào cửa sổ xe ngủ thiếp đi. Sau khi chiếc xe đậu vào bãi đỗ xe dưới tầng hầm. Hạ Văn Nam cảm giác có người chạm vào cậu nên nghiêng người muốn né, giọng khàn khàn hỏi: “Làm gì vậy?”
“Đến nhà rồi.” Minh Lộ Xuyên nói, luồn tay qua lưng và dưới đầu gối Hạ Văn Nam, định bế cậu lên.
Hạ Văn Nam mở mắt ra, đẩy tay Minh Lộ Xuyên: “Đừng bế, em tự đi được.”
Cậu chui ra khỏi xe, cản lại bàn tay của Minh Lộ Xuyên, liêu xiêu bước vào thang máy chung với hắn.
Về đến nhà, Hạ Văn Nam kiên trì đi tắm rửa sạch sẽ, thay đồ ngủ rồi ngã chổng vó trên giường, ngủ đến không biết trời trăng mây gió gì.
Thực ra khúc nửa đầu Hạ Văn Nam ngủ say sưa ngon lành, nhưng khúc sau cậu lại liên tục nằm mơ.
Giấc mơ không hề kỳ lạ, dường như cậu được quay về thời đại học và trải qua rất nhiều chuyện, cho đến sáng hôm sau tỉnh dậy, trong khoảnh khắc Hạ Văn Nam còn tưởng mình đang nằm trên chiếc giường đơn ở ký túc xá.
Cậu nằm trên giường, mơ màng một hồi lâu mới nhận ra chiếc giường này rộng rãi hơn nhiều, không giăng mùng, hơn nữa còn có một người đàn ông đang nằm bên cạnh mình.
Hạ Văn Nam đưa tay chọt người đàn ông kia một cái, hắn liền thuận thế ôm lấy cậu.
Nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, Hạ Văn Nam mới chợt nhớ ra Alpha này tên là Minh Lộ Xuyên, bọn họ đã kết hôn rồi.
“Em…” Hạ Văn Nam chỉ có thể thốt ra một chữ vô nghĩa.
Thực ra Minh Lộ Xuyên đã dậy từ lâu, chỉ là vẫn nằm trên giường với Hạ Văn Nam, hắn hỏi: “Cái gì?”
Thần sắc mê man của Hạ Văn Nam hiện ra trong nháy mắt rồi lập tức thanh tỉnh lại, cậu nói: “A, Hoa Và Cây Cỏ.” Lúc này cậu mới nhớ ra hôm qua mình đã ở đâu và làm những gì.
Minh Lộ Xuyên nhìn cậu một lúc rồi nở một nụ cười mỉm nhẹ nhàng, nói: “Ừm, Hoa Và Cây Cỏ.”
Hạ Văn Nam muốn ngồi dậy nhưng Minh Lộ Xuyên vòng tay quanh eo không chịu buông, cậu chỉ có thể nằm yên và nói: “Em mơ thấy một giấc mơ rất dài.”
Minh Lộ Xuyên hỏi cậu: “Mơ thấy chuyện gì?”
“Mơ về quá khứ.” Hạ Văn Nam đáp.
“Quá khứ?” Ngón tay của Minh Lộ Xuyên chạm vào mái tóc mềm mại của Hạ Văn Nam, tóc cậu đã dài hơn trước một chút, quấn quanh ngón tay Minh Lộ Xuyên, “Là những chuyện em còn nhớ hay không nhớ?”
Bỗng nhiên Hạ Văn Nam cảm thấy mông lung, cậu nhìn Minh Lộ Xuyên: “Còn nhớ hay không nhớ nhỉ?”
“Hửm?” Minh Lộ Xuyên buông tay, chống tay nâng nửa người trên lên, từ trên nhìn xuống Hạ Văn Nam, “Làm sao vậy?”
Hạ Văn Nam nghi hoặc, ánh mắt chuyển động, “Em không biết nữa.”
Minh Lộ Xuyên hơi nhíu mày.
Hạ Văn Nam nói: “Thực ra em cũng không biết những chuyện đó là còn nhớ hay không nữa, nhưng có vẻ là còn nhớ vì đó là một phần trong ký ức của em hiện tại, là những chuyện thời đại học.”
Minh Lộ Xuyên v**t v* mái tóc của cậu, giọng nói hiện vẻ lo lắng: “Tìm bác sĩ Lâm khám thử nhé?”
Hạ Văn Nam lắc đầu: “Không phải mới khám rồi sao? Cứ đi tái khám định kỳ là được rồi, khám nhiều quá cũng không tiện.”
Hạ Văn Nam điều chế thành công một loại nước hoa mới, được cấp phép một kỳ nghỉ dài hạn.
Nhưng Minh Lộ Xuyên thì không được như vậy, hắn phải quay lại công ty để xử lý những công việc sau đó.
Hạ Văn Nam một mình trở về nhà họ Minh vào buổi chiều tối.
Lúc này Minh Tư Ngạn chân chính đã xuất viện, được Minh Khâm đưa về nhà tĩnh dưỡng, còn Minh Tư Thần vẫn nằm viện, cậu ta được chuyển sang một bệnh viện chuyên môn khác và được chăm sóc bởi các nhân viên y tế đặc biệt dưới sự kiểm soát của lực lượng cảnh sát.
Thời điểm Hạ Văn Nam đến nhà họ Minh mặt trời vẫn chưa khuất bóng, tuy đang là mùa đông nhưng mấy ngày gần đây thời tiết rất tốt, nhiệt độ vẫn chưa quá lạnh.
Minh Tư Ngạn yên vị trên xe lăn, nhìn ngắm hoàng hôn dần buông trong sân vườn.
Bỗng nhiên Hạ Văn Nam nhìn thấy một chiếc đèn lồng màu đỏ treo trong sân, cậu hoảng hốt nhận ra năm mới sắp đến rồi.
Cậu đi đến bên cạnh Minh Tư Ngạn, lúc cúi xuống nhìn Minh Tư Ngạn, cậu ta cũng ngẩng lên nhìn cậu.
Kể từ khi được đưa đến bệnh viện, Minh Tư Ngạn lập tức ngừng sử dụng thuốc hướng thần, thời gian ngây ngốc mơ màng cũng giảm bớt, trạng thái tinh thần dần chuyển biến theo chiều hướng tốt, giống như bây giờ, ánh mắt của cậu ta toát lên vẻ tỉnh táo, Minh Tư Ngạn nhìn chằm chằm Hạ Văn Nam một lúc rồi nở nụ cười.
Hạ Văn Nam hơi ngạc nhiên, ngồi xổm xuống nhìn cậu ta: “Cậu có nhận ra tôi không?”
Minh Tư Ngạn không nói gì cả.
Thời gian đầu Hạ Văn Nam cảm thấy hình ảnh một thanh niên Beta gầy rộc ngồi trên xe lăn có hơi đáng sợ, nhưng bây giờ cậu không còn nghĩ như vậy nữa. Cậu không nhịn được mà cúi xuống nhìn vào gáy của Minh Tư Ngạn, hình xăm bao phủ gần như toàn bộ vết sẹo dữ tợn, nếu không nhìn kỹ thì sẽ không nhận ra được.
Cậu nghĩ nơi đây vốn dĩ có một cái tuyến thể, Minh Tư Ngạn cũng nên là một Omega rất hạnh phúc, nhưng bây giờ không còn gì nữa.
Loại suy nghĩ này có chút kỳ lạ, bản thân Hạ Văn Nam là một Beta. cậu chưa bao giờ cảm thấy Beta thật đáng thương, thế nhưng khi đối mặt với một Omega buộc phải trở thành Beta bằng cách loại bỏ tuyến thể, cậu không thể không thương tiếc cho Minh Tư Ngạn.
Hạ Văn Nam lén xoa đầu Minh Tư Ngạn một cái. Sau đó Minh Tư Ngạn lại mỉm cười, có hơi giống với Minh Tư Ngạn ngây ngốc mà Hạ Văn Nam đã gặp lúc trước.
Lúc này, Minh Khâm đi vào trong sân.
Hạ Văn Nam lập tức rút tay về, vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Minh Khâm lại gần và đẩy Minh Tư Ngạn trong vào nhà.
Hạ Văn Nam liền đi theo sau.
Minh Khâm vừa đi vừa nói: “Nước hoa Beta của con đã điều chế xong?”
Hạ Văn Nam: “Quao, ba nắm bắt thông tin nhanh ghê.”
Minh Khâm dừng bước, quay đầu nhìn Hạ Văn Nam: “Con thái độ gì đấy?”
Hạ Văn Nam ngẩn người, khó hiểu đáp: “Con có thái độ gì đâu.”
Minh Khâm tiếp tục đẩy Minh Tư Ngạn vào nhà, chú trầm mặc một lúc lâu, mãi đến khi đến gần con dốc nhỏ trước cửa nhà, động tác đẩy xe lăn lên không quá thành thục thì mới nói: “Chuyện sau này của công ty, ba sẽ không quản nữa.”
Hạ Văn Nam ở bên cạnh đưa tay ra giúp, “Thế ba quyết định đi chơi giải sầu kiếm người yêu mới rồi à?”
Minh Khâm siết chặt tay, đẩy xe lăn của Minh Tư Ngạn lên mặt sàn bằng phẳng rồi mới đáp lại Hạ Văn Nam: “Tại sao phải tìm người yêu mới? Bộ ba không thể ở nhà chăm sóc cho Tư Ngạn sao?”
Hạ Văn Nam “ồ” một tiếng, cậu suy nghĩ một chút rồi nói: “Gần đây Doãn Trạch Cạnh liên lạc lại với con đấy.”
Đôi mắt của Minh Khâm không chút gợn sóng: “Liên quan gì đến ba?”
Vốn dĩ Hạ Văn Nam định nói là nước hoa pheromone của mt sau khi tung ra thị trường thì không tạo được tiếng vang lắm, chỉ là lại một lần nữa thổi phồng chủ đề nước hoa pheromone, kết hợp với tin đồn Minh Nghiên sắp ra mắt hai loại nước hoa pheromone mới vào mùa xuân năm sau, ngay lập tức lấp đầy những kỳ vọng của thị trường.
Doãn Trạch Cạnh liên lạc với Hạ Văn Nam cũng chỉ muốn hỏi thăm tin tức này thôi.
Hai ngày trước Hạ Văn Nam bận rộn nghiên cứu điều chế nước hoa, tất nhiên không có thời gian trả lời cậu ta, bây giờ rảnh rỗi rồi cũng không thèm trả lời cậu ta.
Bây giờ cậu nhắc đến chuyện này trước mặt Minh Khâm chỉ để phản ứng của Minh Khâm như thế nào, mắt thấy Minh Khâm không có hứng thú nên cậu không nói thêm nữa.
Bọn họ trở lại vào nhà trong, Minh Khâm đẩy Minh Tư Ngạn đến phòng ăn, vừa đi vừa nói: “Hôm nay không có chuẩn bị phần ăn tối cho con.”
Hạ Văn Nam nghe vậy thì vội đáp: “Con về liền đây mà.”
Minh Khâm dừng bước, nén giận nói: “Ăn tạm chút cũng không được hả?”
“Vầng…” Hạ Văn Nam không hiểu Minh Khâm tức giận chuyện gì.
Ngồi vào bàn ăn, Hạ Văn Nam nhìn Minh Khâm tự tay đút cơm cho Minh Tư Ngạn, cậu hỏi: “Không thuê người giúp việc nữa ạ?”
Minh Khâm đáp: “Không thuê nữa, sau này ba sẽ chăm sóc Tư Ngạn.”
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển
Story
Chương 105
10.0/10 từ 34 lượt.
