Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình

Chương 59


Những dãy núi chập chùng ngoài cửa sổ xe lướt qua nhanh chóng, hai tháng vui buồn lẫn lộn này dường như cũng trở thành những hình ảnh phản chiếu hỗn loạn, tan biến khỏi con đường phía trước. Tống Chiêu tĩnh lặng lại, cảm nhận được sự mơ hồ ẩn chứa trong lòng, đến Tân Thành, thực sự gặp Ngụy Diễn, cô có thể làm được gì?


Ngụy Diễn sẽ không nhận lỗi về hành vi độc ác của mình, và Trần Nghĩa cũng không cần lời xin lỗi giả tạo của hắn. Năm xưa ở Hong Kong không giết được hắn, bây giờ liệu có thành công không? Với sự xảo quyệt và đa nghi của Ngụy Diễn, vệ sĩ chắc chắn sẽ không rời nửa bước, cô âm thầm hành động, có lẽ có thể nắm bắt được sơ hở khi hắn hoàn toàn không đề phòng. Nhưng hành động này không có đường quay lại, giết hắn rồi thì sao? Cô hiểu hơn ai hết cái giá của dao và gậy.


Xuống dưới suối vàng gặp lại anh lớn, không biết anh ấy có tha thứ cho sự l* m*ng của cô không.


Sống tốt… Anh lớn, em cũng đã thử rồi.


Thế gian này có những đóa hoa làm say lòng người, quả thực đáng để lưu luyến, nhưng em phải đối mặt thế nào với ngọn lửa không thể dập tắt trong lòng? Em phải chấp nhận một cách thản nhiên thế nào, khi kẻ giết anh đang nhởn nhơ cách đó chỉ vài trăm cây số…


Tân Thành có nhiệt độ gần giống Xích Phong, nhưng phố xá nhộn nhịp, giống một đô thị hơn. Hồi nhỏ, Tống Trường Lâm thường dùng mục tiêu “đi chơi Tân Thành” để động viên cô, chỉ tiếc là do áp lực kinh tế, chưa một lần thực hiện được. Hiện giờ, Tống Chiêu đi trên những con phố với các tòa nhà cao tầng, lại cảm thấy một chút xa lạ và không quen vì không nhìn thấy thảo nguyên.


Theo địa chỉ trên danh thiếp, cô tìm đến chỗ ở mà Tô Mộc Phổ Nhật đã sắp xếp trước, sau đó, cô không ngừng nghỉ mà đến nhà máy dược phẩm Liệu Khang đang hợp tác với Ngụy Diễn theo tin tức trên báo.


Hai cánh cổng sắt sơn đen bóng cao ngất, Tống Chiêu mua một tờ báo, quay lưng lại ngồi trên ghế dài của quầy báo đối diện, mượn ánh phản chiếu của cửa kính để một mực quan sát ——  Xe cộ ra vào, không một bóng người quen thuộc, người qua lại cũng không nói tiếng Quảng Đông, tất cả đều là giọng đặc sệt địa phương Đông Bắc.



Canh gác suốt hai ngày mà không có thu hoạch gì, ngày thứ ba, Tống Chiêu đeo ba lô đường hoàng đi vào, bị người ở tiền sảnh chặn lại.


“Cô làm giề đới?”


Cô đã chuẩn bị sẵn lời đối đáp, cô lấy lại giọng địa phương đã lâu không nói, thể hiện chút bất đắc dĩ: “Anh giai, tổng giám đốc Ngụy có ở đây không?”


“Cô tìm anh làm giề?”


“Anh ấy có tài liệu để quên chỗ tôi.” Tống Chiêu lấy từ trong túi ra một tập tài liệu màu đen, “Tôi là phóng viên của Nhật báo Tân Thành, đến vì vụ hợp tác cổ phần nhà máy dược phẩm này, tối hôm đó anh ấy đã đồng ý hẹn tôi phỏng vấn độc quyền, thế mà mấy hôm rồi, sao tôi cứ không liên lạc được với anh thế?”


Bảo vệ tiền sảnh nửa tin nửa ngờ, đưa tay ra đón lấy tập tài liệu của cô: “Cô là phóng viên? Thẻ đâu?”


“Thẻ ở trong xe mà.” Tống Chiêu né tránh tay anh ta với vẻ mặt quan trọng, quay đầu hếch cằm chỉ vào chiếc xe bên kia đường, “Cả thiết bị phỏng vấn nữa, đều ở đó, bên này chưa thỏa thuận xong tôi đâu thể mang máy ghi âm gì đó đến luôn được. Anh giai tôi thật sự không lừa anh đâu, tôi thật sự quen Tổng giám đốc Ngụy, tối hôm đó chúng tôi cùng nhau ăn cơm mà!”


Cô cố ý làm mơ hồ thái độ, nói lấp lửng: “Không tin thì anh kiểm tra tôi này. Tổng giám đốc Ngụy tên đầy đủ là Ngụy Diễn, đúng không? Bên cạnh anh ấy luôn có vệ sĩ, cái người vệ sĩ đó cứ như cây gỗ ấy, ngày nào cũng đứng sững ở đó. Xong rồi cổ anh ấy còn có một vết sẹo, ngay dưới cổ áo, đúng không! Ôi trời ơi tôi thật sự quen anh ấy mà, nhưng cái vụ phỏng vấn đã hứa cứ hẹn mãi không được, tôi về tòa soạn không biết ăn nói thế nào!”


Tống Chiêu sốt ruột giậm chân, ánh mắt của bảo vệ nhìn cô dần nảy sinh chút khó tả.



Nghĩ đến đây, anh ta gần như đã hình dung toàn bộ cảnh Tống Chiêu bị lừa, anh ta tiếc cho cô mà nói: “Cô đến muộn rồi, Tổng giám đốc Ngụy đã đi được hai ba ngày rồi.”


“Đi rồi?!”


“Đúng vậy, hợp tác đã thỏa thuận xong, tin tức cũng lên báo rồi, anh chàng Hong Kong đó không đi thì làm gì? Ăn cơm bữa nào cũng tìm cái gì đó gọi là thịt quay xá xíu hay thịt nướng. Cứ ở căng tin này mà ăn thịt heo hầm dưa chua với miến, anh ấy có chịu nổi không.”


Tống Chiêu sững sờ tại chỗ, biểu cảm dưới khẩu trang kinh ngạc và khó đoán.


“Cô cứ về đi, cái vụ phỏng vấn đó chắc chắn là hỏng rồi, Tổng giám đốc Ngụy còn chẳng nhắc đến. Nếu trong lòng anh ấy có ý định, lẽ nào anh ấy đi mà không báo cho cô biết? Thôi, mau tìm người khác đi, nhé.”


Bảo vệ xua tay bảo cô đi ra, Tống Chiêu đành quay lưng bước ra ngoài. Lúc đến, cô đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng lại quên mất Ngụy Diễn sẽ không ở lại đây lâu, cảm giác như bị ai đó đấm thẳng vào mặt, Tống Chiêu thấy mình quá đỗi ngu ngốc.


Cô đứng ngoài cổng nhà máy dược phẩm, nửa ngày không lấy lại được tinh thần, cùng lúc đó, một chiếc Mercedes thương mại màu đen chậm rãi lướt qua trước mặt cô, người đàn ông ngồi ở ghế sau, ánh mắt lướt qua cửa sổ xe, dừng lại trên người cô.


“Ông chủ, có cần đậu xe không?*”


Vệ sĩ quan sát sắc mặt, nửa năm nay, Ngụy Diễn đã săn lùng không ít người trông giống Tống Chiêu.



Giống được cái bề ngoài, không giống được cái bản chất, thì có ý nghĩa gì? Hắn thu hồi ánh mắt, nhắm mắt tựa vào gối đầu bằng da.


“Không cần, đi đi.*”


*Nhân vật dùng tiếng Quảng Đông


Tống Chiêu đeo ba lô đi trên đường phố Tân Thành, nhìn dòng xe cộ qua lại và nước sông dưới cầu, nhất thời không biết đi đâu. Cô không phân biệt được trong lòng là mất mác hay may mắn, Ngụy Diễn đã đi rồi, sự chuẩn bị sẵn sàng của cô cũng theo đó mà tắt ngấm, đến đây một chuyến tay trắng, không đạt được gì, nhưng cô cũng không muốn cứ thế quay về thảo nguyên.


Quay về rồi đối mặt với Tô Mộc Phổ Nhật thế nào? Vấn đề giữa họ căn bản chưa được giải quyết. Tống Chiêu đứng bên bờ sông thở dài, cố gắng hình dung cuộc sống sau này.


Cô có thể mua một căn nhà ở Tân Thành, từ đó ẩn mình giữa dòng người hối hả, sáng sớm đi chợ, chiều tối hóng gió, một mình lặng lẽ sống hết đời.


Nếu cuối cùng vẫn không thể buông bỏ hận thù, cô cũng có thể quay lại Hong Kong. Xem lời dặn dò của anh lớn và sự đấu tranh của chính mình như một trò cười, lưỡi dao dù đẩy ra hay đâm ngược vào, ít nhất cũng có thể đổi lấy một kết thúc.


Nhưng ngoài những điều này ra, chẳng lẽ cuộc đời cô chỉ còn lại hai con đường này để đi?


— “Nếu có điều gì khiến em thấy quá mệt mỏi, thì hãy buông xuống đi. Sau này chúng ta sẽ sống cùng nhau. Mùa hè cưỡi ngựa, hóng gió, tự do tự tại mà đi. Nếu mùa đông em thấy quá lạnh, thì đi đến nơi ấm áp. Em, anh, và cả Hắc Phong với Trân Châu nữa, chậm rãi sống tới trọn đời.”


Nhìn dòng nước sông cuồn cuộn, cô nhớ lại lời của Tô Mộc Phổ Nhật. Đột nhiên, điện thoại trong túi cô reo lên. Thật trùng hợp, lại chính là anh gọi.



Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình Truyện Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình Story Chương 59
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...