Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình

Chương 58


Sau bao nhiêu năm, Tô Mộc Phổ Nhật vẫn nhớ như in khoảnh khắc lần đầu tiên ôm Tống Chiêu, đó là một lần thoát chết, giữa cánh đồng tuyết trắng xóa không thấy điểm dừng.


Hồi đó, Tô Mộc Phổ Nhật và Tống Chiêu thường lên ngọn núi phía sau đi săn, khi tuyết tan chảy dưới nắng rồi đông cứng lại nhiều lần, trở nên rắn chắc, cậu mang theo một cái xẻng nhỏ, đào một căn nhà tuyết trong đống tuyết cao gần bằng người.


Đó là một ô vuông vức nhỏ, vừa đủ để tránh gió, Tống Chiêu dùng tuyết xây một chiếc bàn tròn, đặt khoai tây và cà rốt họ mang từ nhà ra. Đôi khi họ quay lại thì thấy cà rốt đã biến mất, trên nền tuyết chỉ còn lại những dấu chân lộn xộn, là bị thỏ rừng đánh cắp. Lại có lần, một mảng tường của nhà tuyết bị tông thủng một lỗ lớn. Tô Mộc Phổ Nhật nhìn những dấu sừng nai để lại xung quanh, cười nói với cô bé, có một ngạn đạt hãn nhỏ đã ghé qua đây.


*


Tô Mộc Phổ Nhật đã trộm một tấm đệm da cừu từ nhà đến, hai người đặt bẫy, thường xuyên ở trong đó canh nhà chờ thỏ. Những quả thông xinh xắn, những chiếc lá rụng và cành cây có hình dáng đẹp, Tống Chiêu đều nhặt vào trang trí, cứ như thể đó là một ngôi nhà nhỏ sặc sỡ.


Sau đó, Ngạch Nhĩ Cổ Nạp lại có một trận tuyết rơi lớn, kéo dài hai, ba ngày, Tống Chiêu rất lo lắng nhà tuyết có bị đè sập không, nên vừa tạnh trời là cô bé đã nóng lòng lên núi ngay.


Vào rừng rồi lại không phân biệt được phương hướng nữa, cô bé đành cầu cứu người phía sau.


“Không nhớ đường rồi nhỉ,” Tô Mộc Phổ Nhật đút hai tay vào túi, giả vờ làm một cậu trai ngầu lòi. Khóa lên mình dáng vẻ của một “vua sơn lâm” dẫn đường, vượt qua Tống Chiêu đi lên trước.


“Đồ ngốc.”


Khu rừng này từ nhỏ đến lớn cậu đã đến không biết bao nhiêu lần, mùa hè khe suối dâng nước, mùa thu lá rụng đầy đất, cậu đã gặp qua mọi dáng vẻ của nó. Nhưng độ dày của lớp tuyết tích tụ lần này rõ ràng vượt ngoài dự đoán của cậu, càng đi về phía trước, trong lòng cậu càng trở nên lo lắng. ‎


Tuyết quá lớn, bao phủ hoàn toàn những lối mòn vốn dĩ rõ ràng, những dấu hiệu tự nhiên cũng bị chôn vùi trong tuyết, nhìn rất khó khăn. Tình huống này nếu là bình thường, cậu sẽ rẽ một cái là về nhà trước, nhưng hôm nay Tống Chiêu đang theo sau, cậu không muốn mất mặt.


Dựa vào bản năng và ký ức đi về phía trước, Tô Mộc Phổ Nhật quan sát hình dáng cây cối xung quanh, bước chân không tự chủ chậm lại, hai người vòng quanh giữa rừng sâu một hồi, mãi không thấy dấu vết nhà tuyết, càng đi càng sâu, càng đi càng xa. Tống Chiêu quay đầu nhìn lại, lo lắng nói: “Hay là, mình quay về trước đi. Đợi hai hôm nữa tuyết tan bớt rồi hãy đến….”



“Để anh tìm thêm chút nữa, chắc chắn là ở gần đây thôi.” Đã đi xa đến thế, Tô Mộc Phổ Nhật không muốn Tống Chiêu thất vọng mà quay về. Cậu tập trung toàn bộ tinh thần, nhìn quanh một vòng, xác định được vị trí đại khái, rồi bảo Tống Chiêu đứng yên chờ, còn mình đi tới xem trước.


Tô Mộc Phổ Nhật bước đi từng bước sâu nông khác nhau, cậu dường như đã nhìn thấy cành thông lớn mà Tống Chiêu đã cắm phía trước nhà tuyết, cậu tăng tốc bước về phía đó, nhưng đột nhiên một chân hụt xuống, ngã thẳng xuống sườn núi!


Tuyết lớn làm mờ ranh giới của sườn núi, lớp tuyết chưa kịp nén chặt lỏng lẻo như cát, những khối tuyết lớn và lớp tuyết nổi trên bề mặt bị cậu va chạm văng ra, rơi xuống cùng lúc, từng mảng lớn tuyết bao phủ lấy cậu, như thể cậu bị sườn núi nuốt chửng trong chớp mắt, đột nhiên không còn thấy tăm hơi.


Tống Chiêu vốn dĩ vẫn luôn dõi theo bóng lưng của cậu, biến cố đột ngột xảy ra, hoàn toàn không hề lường trước, cô bé hoảng loạn chạy tới, bị cành cây vùi trong tuyết vấp ngã mấy lần, lồm cồm bò đến mép sườn núi, lớn tiếng gọi:


“Tô Mộc Phổ Nhật!!”


Giống như một trận tuyết lở nhỏ, không có tiếng người đáp lại trong khu rừng vắng lặng, thậm chí không có một con chim bay qua, Tống Chiêu bị nỗi sợ hãi nhấn chìm, không kịp suy nghĩ đã lao đến, bắt đầu đào dọc theo độ dốc nơi cậu ngã xuống.


Làm sao bây giờ? Về nhà tìm người có được không? Nhưng ở đây không gần nhà, cho dù cô bé có thể lặp lại chính xác con đường đã đi, thì việc đi và về cũng mất ít nhất một tiếng đồng hồ, bị chôn vùi trong tuyết một tiếng đồng hồ, người cũng đã chết cóng rồi.


Cô bé gọi tên Tô Mộc Phổ Nhật, không dám ngừng nghỉ một khắc nào. Lặp đi lặp lại: đào một đoạn, ngã một đoạn, không thấy bóng người, lại chuyển sang vị trí khác đào tiếp… Cả người cô bé quỳ trên tuyết, lông mày và tóc đều đóng băng, tuyết tích tụ chảy dọc theo cổ tay áo chui vào, làm ướt và đông cứng cả cánh tay, Tống Chiêu không dám dừng lại chút nào.


Chưa bao giờ thấy sườn núi này lại lớn đến thế, nhìn mãi không thấy bờ, lo lắng và kinh hoàng làm cho tốc độ thời gian chậm lại, chậm lại nữa. Toàn thân Tống Chiêu chỉ còn đôi tay hoạt động, cô bé phủ phục trong tuyết, gần như biến thành một bức tượng tuyết kỳ dị.


Không biết đã tìm kiếm bao lâu, khi cô bé gọi tên Tô Mộc Phổ Nhật thêm một lần nữa, cuối cùng đã nghe thấy một tiếng đáp lại yếu ớt, Tống Chiêu dừng lại ngay lập tức, quỳ trên tuyết để xác định vị trí của âm thanh. Trong tiếng tim đập run rẩy, giọng nói khẽ khàng đó đang gọi cô:


“Tống Chiêu…”


Tống Chiêu nhào tới, đào bới lớp tuyết cứng dày phía trên, cuối cùng cô bé đã túm được áo bông của Tô Mộc Phổ Nhật. Cô bé gạt hết tuyết trên người cậu xuống, đỡ cậu ngồi dậy.


Khi lăn xuống, Tô Mộc Phổ Nhật đã va phải một gốc cây thô lớn vốn bị vùi trong tuyết, bị va mạnh đến mức hai mắt tối sầm, chân bị một cành cây thô cứng đâm ngang giữ lại, chỉ dựa vào sức mình thì cậu không thể nào vùng vẫy thoát ra được. Sau khi thoát chết, bản thân cậu cũng sợ hãi toát mồ hôi lạnh, hai người hợp sức cùng nhau di chuyển cái cành cây thô đó ra, Tống Chiêu đột nhiên lao vào vòng tay cậu, khóc thút thít.



Mười ngón tay của Tống Chiêu đã đông cứng lại, chúng đặt trên người cậu, vẫn giữ nguyên tư thế đào tuyết. Tô Mộc Phổ Nhật chưa bao giờ thấy cô bé khóc như thế, cứ như thể đã trải qua sự chia ly đau đớn nhất trên đời, tiếng khóc đã làm tan đi sự run rẩy ban đầu của cậu.


Quần áo khắp người đều bị tuyết làm ướt sũng, nhưng trái tim cậu lại ấm nóng, mỗi giọt nước mắt Tống Chiêu rơi vì lo lắng cho cậu đều quý hơn cả ngọc trai. Cậu vụng về vỗ nhẹ vào lưng cô bé, cảm nhận rõ ràng, điều này là khác biệt.


Khác với Tháp Na, khác với bức tranh ghép mà cậu trân trọng nhất, Tống Chiêu tại thế gian này chính là độc nhất vô nhị, cảm tình khó nói nên lời vốn dĩ đã nảy sinh bởi tính cách kiên cường và chút tính xấu ngầm của cô bé, giờ đây đã nở thành một bông hoa cụ thể giữa cánh đồng tuyết trắng lạnh.



Những cái ôm của họ luôn đến vào những khoảnh khắc khó khăn nhất của đối phương. Ở đây, sau khi Tiểu Thổ chết, và trong căn nhà tuyết đầy buồn bã.


Việc hạ táng Tống Trường Lâm vốn không nên để một đứa trẻ quyết định, thế nhưng Tống Chiêu ôm hũ tro cốt của bố, không cho phép bất cứ ai chạm vào. Cô bé thể hiện sự phản ứng dữ dội chưa từng có, không nghe lời khuyên ngăn của bất kỳ ai.


Những người đến rồi đi đó, không một ai là người thân của cô bé, miền đất cố hương đã từ biệt từ lâu, cũng không còn là nhà của bố nữa.


Sau đó, ngạch ni của Tô Mộc Phổ Nhật nói, đợi đến khi trời xuân tuyết tan chảy, có thể rải tro cốt xuống sông Nhĩ Bố Can, dòng sông đã nuôi dưỡng vô số sinh linh, có lẽ, bố của cô bé có thể tìm thấy nơi ông sẵn lòng an nghỉ.


Tro cốt của Tống Trường Lâm tạm thời được cất giữ lên, Tống Chiêu mất đi sợi dây ràng buộc cuối cùng, bơ vơ giữa nhân thế.


Vài ngày sau cô bé biến mất, một đứa trẻ biến mất trên vùng đất rộng lớn, không ai biết cô bé sẽ đi đâu. Tô Mộc Phổ Nhật lo lắng tìm kiếm khắp nơi, chợt nhớ đến căn nhà tuyết chung của hai người, cậu vội vã chạy đến, nhìn thấy Tống Chiêu đang cuộn tròn trên tấm đệm da cừu đó.


Tô Mộc Phổ Nhật ôm lấy cô bé.


Nước mắt hòa thành dòng sông băng, cô bé gục vào vai cậu, khóc lớn thành tiếng.


Lúc đó, họ dành cho nhau sự tin tưởng tuyệt đối. Anh là chỗ dựa của Tống Chiêu, gánh vác mọi nỗi đau mà cô không thể nói nên lời. Nhưng bây giờ, Tống Chiêu vẫn trong vòng tay anh, nhưng trái tim họ lại xa cách như hai đầu dải Ngân Hà.



Từ khi cô xuất hiện trong ánh lửa, anh đã rơi vào giấc mơ này, hỗn loạn, vội vã, không kịp suy nghĩ. Hoặc có lẽ là từ sớm hơn, từ khi Tống Chiêu đột ngột biến mất khỏi cuộc đời anh, anh đã không còn tỉnh táo nữa.


Mà giờ phút này, anh buộc phải tỉnh lại.


Trước đây anh đã mất Tháp Na, mặc dù đau đớn không thể chịu đựng, nhưng khi anh từng bước đi qua khắp núi đồi, khi anh đã dâng hiến tất cả tâm huyết có thể, anh tiếp nhận cái chết của Tháp Na.


Còn bây giờ thì sao?


Hồi nhỏ, a mã đã nói với anh: Gió sẽ cuốn đi tất cả, chỉ loại trừ thứ mà Trường Sinh Thiên ban tặng cho con cái của thảo nguyên – dúng khí buông bỏ.


Tô Mộc Phổ Nhật đã ba mươi mốt tuổi, không thể sống như một thiếu niên, chỉ dựa vào một bầu nhiệt huyết nữa. Anh có thể ép buộc bản thân ở lại trong giấc mơ này, nhưng không thể tổn hại đến ý muốn của Tống Chiêu.


Hơn nữa, giữ cô lại thì được gì? Cô là người Hán, không phải sinh ra đã yêu thảo nguyên này. Trang trại ngựa là sự nghiệp của anh, không phải của Tống Chiêu, ngoại trừ sự ổn định nhạt nhẽo, nếu cô ở lại, gần như không thu hoạch được gì.


Trong sự cố chấp và tha thiết này, điều lấp đầy trái tim anh, có thật sự là tình yêu không?


Ánh mắt của Tô Mộc Phổ Nhật không còn mãnh liệt như trước, thay vào đó là sự thất bại và mơ hồ vô tận. Bông hoa đã nở rộ mười lăm năm trên cánh đồng tuyết, đành phải tàn úa, biến thành một bãi cỏ hoang vu.


Anh buông Tống Chiêu ra, sự lưu luyến trong lòng cũng nuốt xuống cùng lúc, quay đầu nhìn chiếc ba lô đã được cô dọn dẹp xong.


“Tháng Chín, em vẫn phải quay lại chứ?”


Tống Chiêu dừng lại một lát, gật đầu.


“Nếu có thứ gì không tiện mang theo, cứ để tạm ở đây, anh sẽ không để người khác chạm vào lung tung.” Anh nghĩ một lát, rồi nói thêm: “Anh cũng sẽ không chạm vào lung tung.”



Làm gì có thứ gì không tiện mang theo, chẳng qua là tro cốt của Trần Nghĩa, cho tới bây giờ Tống Chiêu luôn tự mình tận tâm bảo vệ, anh không dám mơ ước xa vời rằng cô sẽ đồng ý, chỉ là cố gắng để lại một bằng chứng, chứng minh sự chia ly này không phải là vĩnh viễn, chứng minh sẽ có ngày họ gặp lại.


Thế nhưng Tống Chiêu lại thực sự lấy chiếc hộp gỗ đó ra.


“Vậy thì tạm thời để chỗ anh. Nếu em quay về đúng hẹn, em sẽ tự mình đưa anh ấy đi thiên táng, nếu không thể…” Cô cúi đầu, bình tĩnh nói: “Vậy thì vào ngày 13 tháng 9, anh hãy thay em, đưa anh â đi nhé.”


Tô Mộc Phổ Nhật sững người, hiểu được ý ngoài lời của cô.


“Rốt cuộc em định đi tìm ai?”


“Một người quen cũ.”


“Quen cũ?” Anh nhíu chặt mày, nhìn vết sẹo dài trên cánh tay cô: “Giống như anh và em trước đây sao?”


“Không phải.” Tống Chiêu lắc đầu cười, nụ cười chứa đựng sự nhẹ nhõm sau khi đã quyết định, thậm chí còn tìm lại được chút thản nhiên. “Hắn không đáng để so sánh với anh, nhưng, em buộc phải đi chuyến này.”



Cơn mưa tạnh ngay trong đêm đó, Tống Chiêu rời đi vào sáng sớm.


Vết cắn trên cằm vẫn chưa hết, cô đeo khẩu trang đen, đi đến đầu thôn thôn Ngưu để chờ xe. Ven đường, cỏ dại lẫn với mùi đất sau mưa, không khí trong lành, lá cây lay động, như một lời tiễn biệt thầm lặng.


Đứng ở ngã ba đường nhìn ra xa, Tống Chiêu dường như nghe thấy tiếng vó ngựa.


Cô quay đầu lại, nhìn thấy Tô Mộc Phổ Nhật đang ngồi trên lưng ngựa, đứng sững trên đỉnh sườn núi, im lặng nhìn cô. Vạt áo anh bay trong gió, Tống Chiêu biết, con ngựa tên Hắc Phong đó chạy nhanh thật sự như gió, giờ phút này, gió không đuổi theo, là Tô Mộc Phổ Nhật đã tôn trọng quyết định của cô, anh cam tâm tình nguyện dừng lại.


Tống Chiêu ngồi lên xe.


Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình Truyện Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình Story Chương 58
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...