Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 80

Mua tất cả sản phẩm từ cửa hàng người ngoài hành tinh.

‘Wow.’

Tay tôi hơi run một chút.

Đây là lần đầu tiên tiêu đến 130 triệu chỉ để mua vài món đồ.

Dù trước đó cũng đã tiêu vài nghìn, nhưng cảm giác lần này vẫn có gì đó khác.

‘Mong là sẽ có ích.’

Tất cả những thứ này chắc chắn sẽ là những bước đệm cho sự sống sót của tôi.

Tôi ấn nút mua với quyết tâm.

Mua thành công!

Món hàng đã được đưa lên tên lửa!

Ngay lập tức, không gian và thời gian lại mở ra như lần trước, và những hộp hàng xuất hiện. Tôi háo hức đợi những chiếc hộp rơi xuống đất…

Nhưng,

“…??”

Hộp hàng cứ lơ lửng giữa không trung.

Một cái gì đó rất lịch sự đang cầm lấy nó.

…Những xúc tu.

“……!?”

Tách. Những xúc tu nhẹ nhàng lắc lư hộp hàng, như thể đang hỏi: "Đặt ở đây được không?"

“…! Xin hãy đặt nó xuống đất.”

Ngay lập tức, hộp hàng nhẹ nhàng di chuyển và đặt xuống sàn.

“Cảm ơn.”

Tuy nhiên, xúc tu không biến mất ngay lập tức.

Thay vào đó, từ trong khe không gian, nó nhanh chóng lấy ra một thứ gì đó rồi đưa cho tôi.

Một tấm thiệp nhỏ, sáng bóng màu vàng.

Tôi là VIP của cửa hàng Người ngoài hành tinh! Kèm theo tiếng xúc tu cảm ơn

“…Cảm ơn?”

Khi tôi nhận tấm thẻ, xúc tu vẫy tay một cái rồi biến mất vào khe không gian.

“…….”

Hmmm.

Có vẻ như cửa hàng người ngoài hành tinh đã xem tôi như một VIP…

‘Máy Tạo Hạnh Phúc.’

Đó là một chiếc hộp với màu sắc pastel tươi sáng.

Chiếc hộp vuông, trông giống như chứa thuốc tiêu hóa dạng lỏng hay nước uống vitamin, bên trong có mười hai lọ phát sáng, kích cỡ tương đương với bút đánh dấu.

Tuy nhiên, ở đầu mỗi lọ phát sáng lại có một cây kim nhọn nhô ra.

Một loại thuốc giảm đau hoàn hảo.

============ Hồ Sơ Thám Hiểm Bóng Tối / Công Ty Mộng Mơ Ban Ngày / Vật phẩm

Máy Tạo Hạnh Phúc

Cuộc sống của bạn có đau đớn không?

Bạn, người thường xuyên mất ngủ vì những cơn đau không rõ nguyên nhân, hay người luôn sợ hãi mỗi khi gặp tai nạn, chính là người mà chúng tôi muốn giới thiệu đến! Xin tự tin giới thiệu, "Máy Tạo Hạnh Phúc", một loại thuốc giảm đau nhanh chóng, hoàn hảo! ============

- Ngày 9 tháng 9 năm 20XX, mô tả sản phẩm trong chương trình mua sắm của Công ty Mộng Mơ Ban Ngày

Tôi đã đọc phần mô tả trên hộp.

Chích nhanh chóng và thoải mái Tạm biệt cơn đau của bạn!

Đây là một kim tiêm tự động, khi đặt vào da và ấn nhẹ, nó sẽ tự động bơm thuốc vào cơ thể, giúp bạn loại bỏ cơn đau một cách nhanh chóng và dễ dàng trong một khoảng thời gian nhất định.

“Quả thực là công nghệ vượt trội.”

Dù cho cơ chế này không phải là khoa học mà là hiện tượng siêu nhiên nhưng đúng là rất hiệu quả.

Trong những tình huống đau đớn cực độ, việc đánh giá tình hình một cách sáng suốt là điều rất khó khăn.

Điều đó là dựa trên kinh nghiệm của tôi, khi phải cố đã vượt qua vô số nguy hiểm và chấn thương đấy…

[Gói quà 12B357na]

Thực ra, ngoài việc có mã vạch ở bên ngoài và các ký tự được khắc chìm, chẳng có lấy một lời giải thích nào.

Nghe có vẻ không quan trọng phải không?

Không phải vậy.

‘Đã tới rồi. Trang bị phòng ngự!’

Đó là một loại ‘vật liệu đóng gói bảo vệ’ có đặc tính độc đáo.

Nó sẽ trở thành tấm lá chắn quý giá bảo vệ mạng sống của tôi.

Tôi cẩn thận gấp tờ bao bì gói quà vào một góc, quyết định sẽ sử dụng nó vào lúc thích hợp.

Rồi tôi quay đầu lại…

[Sách Tử Thư]

Tôi nhìn vào cuốn sách cổ với ánh mắt lạnh lùng.

Còn được gọi là "Cuốn sách của cái chết."

Đây là một tác phẩm điển hình của những cuốn sách ma thuật chứa đựng tri thức bị cấm.

Nó đã xuất hiện đều đặn trong nhiều câu chuyện suốt mấy chục năm, và cuối cùng trở thành biểu tượng của những cuốn sách ma thuật tàn ác.

Và tất nhiên, cuốn sách này cũng chiếm một vị trí trong , điều mà tôi đã đọc.

Vậy, đặc điểm điển hình của Sách Tử Thư là gì, bạn có biết không?

1. Đọc vào là phát điên. 2. àm từ da người.

“….”

Ừm.

Đúng vậy, ý là làm từ da người… Đúng thế.

Vì thế, hình ảnh đặc trưng trên bìa cuốn sách là da mặt người đang gào thét trong đau đớn.

Dưới lớp sáp đỏ sẫm phủ trên bìa cuốn sách cổ mà tôi cầm, có thể mơ hồ nhìn thấy điều đó.

‘Haa.’

Thực sự… chẳng muốn động vào chút nào.

- Cậu vừa nói 'Sách Tử Thư' à? Lâu lắm rồi tôi mới nghe thấy lại đấy.

MC của một chương trình đố vui kiểu talkshow Mỹ lại biết về Sách Tử Thư à? Thật chẳng có gì đáng ngạc nhiên…

Nhưng tiếc thay.

‘Cuốn Sách Tử Thư mà anh biết, không phải là cái này đâu.’

(Braun nói là kiểu Deadnote ấy, sách đây thì không làm ai chết được cả)

- Hả?

Cái loại đó tồn tại thật à?

Tôi không nói gì, chỉ cầm lấy Sách Tử Thư được niêm phong chặt chẽ bằng sáp, và cất vào trong cánh tay mình.

‘Haa.’

Như vậy là tôi đã cất gọn “vật dùng để đe dọa” này rồi.

Tiếp theo, tôi cũng cẩn thận xếp gọn kẹo hoài niệm mà tôi vốn quen thuộc.

‘Có thể gọi cái này là vật phẩm phục hồi khẩn cấp...’

Dù có rơi vào tình huống bị ô nhiễm nghiêm trọng, tôi cũng có thể dùng nó để sơ cứu cho đến khi thoát được.

‘…Được rồi.’

Và cuối cùng.

Tôi chú ý đến một cái nút đỏ nhỏ, bị vứt hờ hững ở một góc trong bưu kiện.

Nếu suy nghĩ theo phương pháp loại trừ, thì đây chỉ có thể là thứ này mà thôi.

[Chúng tôi giúp đỡ! - ₩66,666,666]

Bạn có nghe qua những câu chuyện kỳ quái trên internet không?

Chuyện kể về một cái nút đỏ, và có người hỏi: “Nếu nhấn vào cái nút này, ai đó sẽ chết, và thay vào đó, 1 tỷ won sẽ được chuyển vào tài khoản của bạn. Bạn có muốn nhấn không?”

Nó giống hệt như thứ sẽ xuất hiện trong những câu chuyện kiểu đó.

Khi tôi nhìn kỹ hơn, tôi phát hiện trên thành nút có một dòng chữ nhỏ. Nhưng…

‘Không biết đó là ngôn ngữ gì.’

- Cần tôi dịch không, bạn của tôi?

Tôi đã nhận sự giúp đỡ của Braun.

- Hửm. Được rồi. Bạn có thể hiểu là “kế hoạch thoát hiểm khẩn cấp” nhé!

Quả nhiên. Chắc chắn nếu nhấn vào cái nút nhỏ này, tôi sẽ “thoát hiểm khẩn cấp với sự trợ giúp của người ngoài hành tinh.”

‘Hy vọng nó xứng đáng với giá trị sáu mươi triệu won này.’

Thực ra, đây gần như là một vụ cược đánh liều, nhưng tôi không hối hận.

‘Cửa hàng của người ngoài hành tinh không gian lận đâu.’

Cửa hàng đa cấp của người ngoài hành tinh

“Xong rồi.”

- Bạn của tôi quả là người rất ngăn nắp. Tôi rất thích điều đó!

Tôi nói xong, liền cất tất cả chiến lợi phẩm mua sắm vào trong hình xăm trên cánh tay.

Nếu một người cứ đi ra rồi vào các câu chuyện kinh dị vẫn chưa bị ô nhiễm thì cất những món đồ này chắc không có vấn đề gì đâu... chắc vậy..

‘Haa.’

Thôi, đừng nghĩ nữa.

May mắn là, sau khi mua sắm và sắp xếp đồ đạc, thời gian ban ngày vẫn chưa trôi qua hết, nên tôi đã có thể tranh thủ ngủ một chút vào giữa trưa.

Và khi tôi thức dậy lần nữa.

Một tin tức mà tôi đã tạm quên bỗng ập đến với tôi.

[Go Yeong Eun: Anh có xem intranet* chưa?] (diễn đàn nội bộ công ty) [Go Yeong Eun: Vừa mới có thông báo về việc bổ nhiệm nhân sự định kỳ! ]

“…!”

Thông báo bổ nhiệm nhân sự định kỳ.

Điều đó có nghĩa là, sắp tới sẽ có người bổ sung vào vị trí trống của Tổ D.

“…….”

Là ai đây? ***

Mấy ngày sau.

“Chào nha.”

“À, vâng vâng.” (Sol-eum)

Tôi gặp một nhân viên mới được bổ nhiệm vào Tổ D ngay tại văn phòng.

Chức vụ của hắn ta cũng giống tôi, đều là trưởng nhóm.

Trông hắn ta có vẻ giống độ tuổi của tôi trước khi bước vào câu chuyện kinh dị.

Một nhân viên đeo kính liếc tôi từ trên xuống dưới rồi nói.

“À, vậy anh là người trưởng nhóm đó à? Thăng chức chỉ sau 60 ngày?”

“Vâng.”

“Vậy thực tế cậu là nhân viên mới phải không?”

“…….”

Tôi im lặng nhìn hắn ta.

“Ôi, nhìn tôi kìa. Sao thế? Muốn được đối xử như trưởng nhóm đã làm việc ba năm à?” Rồi hắn ta cười tươi.

“Không có gì đâu. Mong anh chỉ giáo thêm, tiền bối.” (Sol-eum)

“Được rồi. Này, nghe nói cậu có khá năng nhanh chóng nắm bắt tình hình Bóng Tối lắm phải không?”

“Ha ha….” (Sol-eum

“Cái đội thám hiểm hiện trường này giống như bài tập nhóm vậy. Nhạy bén! Cái đó mới quan trọng.”

Thật vậy à?

“Thăng chức sớm rồi cứ đòi đối xử như người có kinh nghiệm, rồi bị ghét bỏ, cuối cùng chẳng được ai giúp đỡ, rồi chết. Cái đó không phải chuyện hiếm đâu.”

hắn ta vừa nói vừa liếc nhìn xung quanh văn phòng vắng vẻ.

“Nghe nói, hai nhân viên cũ ở đây đã bị sa thải và vướng phải đủ thứ rắc rối. Sau này có thể là chuyện của cậu đấy.”

“…….”

Tôi nhẹ nhàng quay đầu đi.

Một chiếc bàn trống nhìn thấy từ phía xa.

Park Min Seong

Vài ngày trước, khi thông báo về việc bổ nhiệm nhân sự được đưa lên, sáng hôm sau tôi đến công ty và thấy tất cả đồ đạc, cốc và khung ảnh đã biến mất hết.

“Đúng vậy. Anh có thể sẽ là trưởng nhóm sau này đấy.”

“…Cái gì?”

“Vì công việc ở đây rất nguy hiểm. Tôi sẽ cố gắng hỗ trợ anh hết mình để tránh chuyện đó xảy ra. Mong anh chỉ giáo.”

Tôi lịch sự đưa tay ra để bắt tay.

“Ờ…”

Nhân viên nhìn tôi với vẻ mặt hơi khó chịu, nhưng sau khi suy nghĩ, hắn ta cũng bắt tay tôi.

Và một lát sau.

Yoon Jo Hoon

Lee Ja Heon

“.”

“Ha ha, anh có biết là tên của chúng ta có âm đầu giống nhau không? Chắc là định mệnh để tôi làm việc dưới quyền anh rồi nhỉ?”

“Vâng.”

“……À, ý tôi là… Chắc là định mệnh thật chứ?”

“Không phải đâu.”

“……”

Yoon Jo Hoon Lee Ja Heon

“Ê. Trưởng nhóm D thật sự có vấn đề về thần kinh à? Tôi nghe nhiều chuyện rồi đấy.”

“Anh thấy vậy à?”

“Cậu cũng nghe được cuộc trò chuyện rồi, mà còn không nhận ra sao? Tôi cứ tưởng mình đang nói chuyện với AI miễn phí ấy.”

Và rồi hắn ta thở dài nặng nề.

“Chết thật, công ty này đã đủ như cái đống b*nh h**n rồi, nhưng mà… Trưởng nhóm mà như thế sao?”

Lee Ja Heon

A

“…….”

“Đúng rồi nhỉ. Xui thật, công ty này sao lại thế… Cậu phải cẩn thận đấy.”

Yoon Jo Hoon

- Ôi, trông bạn có vẻ không vui lắm, Lộc con" Braun - Nếu là yêu cầu của bạn, tôi sẽ sẵn lòng giế..

'Ừ. Tan làm rồi cùng xem chương trình giải trí nhé.'

- Ah, cái đó cũng hay đấy!

Cuộc trò chuyện này khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Đúng rồi.

Nếu xét một cách kỹ càng, trước đây thực ra là tôi đã quá may mắn.

“Cuộc sống công ty thế này mới đúng mà…”

Cảm ơn vì người tên đó không phải là cấp trên đầu tiên của tôi.

Tôi nhanh chóng làm dịu lại cảm xúc của mình.

Và chiều hôm đó.

"Tôi sẽ báo cáo về bóng tối mà chúng ta sẽ gặp ngày mai."

Lee Ja Heon

Nhân viên mới nhìn thấy và ngạc nhiên.

“Chưa xác định cấp độ? Không, đây là bóng tối không có sổ tay hướng dẫn à?”

“Không phải vậy.”

Yoon Jo Hoon

“Họ bảo rằng mỗi lần hoàn thành, chỉ số của bộ thu thập tinh chất giấc mơ ra kết quả khác nhau khác nhau.”

“…!”

Khác nhau?

"Vậy tại sao không phải là đội tinh anh mà lại là đội thông thường như đội D?"

"Không chỉ đội D đâu. Tất cả nhân viên nhóm hiện trường thuộc các đội thông thường đều sẽ thử vào."

Trưởng nhóm thằng lằn quay lại nhìn tôi.

"Đây là một bóng tối mà bạn phải vào thông qua giấc mơ, và khả năng thất bại trong việc vào rất cao."

"......!"

"Cơ bản là như vậy. Vào đêm trăng tròn, nếu đọc một cuốn sách đặc biệt và ngủ đi, bạn có thể tỉnh dậy trong một ngôi trường vào ban đêm."

Khoan đã.

"Nếu tên ngôi trường là 'Trường cấp ba kỹ thuật Se-gwang ' thì bạn đã thành công trong việc vào bóng tối."

Trường cấp ba kỹ thuật Se-gwang.

“…….”

Tôi biết câu chuyện kinh dị này.

Nhưng không chỉ dừng lại ở việc biết…

‘…Đây là câu chuyện kinh dị mà tôi đã sáng tác.’

Hồ sơ thám hiểm #13

Mục số 13 trong hồ sơ thám hiểm kinh dị đó là do tôi viết.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 80
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...