Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 79

…Sau đó, tình hình nhanh chóng dịu xuống.

Không, thực ra không thể không dịu xuống.

Bởi vì, con thằn lằn đã nghi ngờ hành động trước đó của tôi. "Cậu Lộc Con, những câu hỏi đêm qua phải chăng là vì cậu nghĩ tôi là một con ma, nên đêm qua là cậu đã nghĩ mình đang có một cuộc trò chuyện dài với ma?"

"… Làm gì có chuyện đó? Chỉ là tôi hơi hoang mang vì cái vỗ tay ở mu bàn tay, nên mới suy nghĩ đến cả hai khả năng."

Tôi liền giơ ngón tay cái về phía người cấp trên kính trọng. Điều này có nghĩa là tôi đã chuyển sang chế độ nịnh bợ.

"Vì tôi muốn chắc chắn cơ hội đầu tiên được trò chuyện sâu sắc với nhóm trưởng là thật, tôi không muốn đó là hiểu lầm."

"Vậy à."

"Cảm ơn anh rất nhiều vì đã kiên nhẫn tư vấn trong suốt đêm qua."

"Không có gì."

Haaaaaa. Nhân tiện, những người trong đội C, những người đã ngủ say suốt cả đêm đều đã mở mắt trước khi tôi và trưởng nhóm Thằng lằn rời đi.

Và họ bật cười khúc khích.

"Á~ thật không ngờ hai người lại bị dính vào chuyện này. Thật là..." (báo) "Wow. Bọn tôi thật sự rất sợ đấy." (cá heo) "Đúng vậy, rùng rợn ghê~"

Nói dối!

Nhìn bọn họ cười khúc khích khi nhớ lại những việc mà những con ma giả làm, tôi lại một lần nữa cảm nhận được sự tự tin đến mức ngạo mạn của những người "tinh anh" trong công ty này.

À, trước khi quên.

‘Nhân cơ hội này, tôi có thể tìm ra người giới thiệu về chợ cá hồi được rồi!’

"Xin hỏi, hai người có thể cho tôi biết tên được không?"

"À, đương nhiên rồi!"

Phó phòng cá heo giơ tay lên.

"Tôi là Lee Seonghae, người kia là Kang Dojoon."

"……."

Hả?

Khoan đã.

Người giới thiệu về chợ cá hồi cho tôi là độc C mà … À!

"Liệu tên của trưởng đội C có phải là Lee Kangheon không?"

"Hả? Không phải đâu."

"……."

‘Bị lừa rồi.’

Thảo nào họ dễ dàng đưa ra thông tin cá nhân đến vậy, thì ra tất cả đều là nói dối.

‘Chắc họ muốn lợi dụng việc nhóm A, B, C là đội tinh anh để không bị phát hiện khi tôi tìm cách dò hỏi thông qua mạng lưới liên lạc nội bộ của công ty.’

Dù sao thì, chuyện này cũng chẳng quan trọng lắm. Tôi chỉ nghĩ mình thật may mắn vì đã khéo léo tạo một tài khoản giả.

Đang định kết thúc cuộc trò chuyện bằng cách nói đại là "Tôi đã hiểu nhầm rồi," thì…

"À, anh Lộc."

Trong khi tôi đang nghe đội trưởng Lee Ja-heon và Phó phòng Báo trò chuyện, bất ngờ Phó phòng cá heo quay lại và nói với tôi.

"Chắc… anh đã nhận được tin nhắn qua KakaoTalk bảo là sẽ giúp kiếm tiền phải không?"

"……!!"

"Hình đại diện là một bức ảnh biển Hawaii."

"Người nổi tiếng à?"

"Biết nhau qua mấy người quen thôi mà."

Phó phòng cá heo liếc nhìn đồng nghiệp, xác nhận rằng không ai chú ý đến mình rồi nhanh chóng tiếp tục câu chuyện.

"À, tôi cũng là người đứng đầu khi vào công ty mà."

À.

"Vậy nên tôi cũng nhận được tin nhắn đấy. Cái, con cá mà gấu ăn nhiều… À quên, chợ cá hồi ấy. Chợ cá hồi."

Hóa ra cũng bị lừa rồi…

"Một số người có triển vọng, tôi nghe nói họ cũng nhận được."

Theo lời phó phòng cá heo, mỗi lần tin nhắn đều có một danh tính khác nhau, nhưng có một điểm chung duy nhất.

[K.LEE: Ôi chào bạn, nhân viên à]

Ảnh đại diện và cái tên "K.LEE" đó.

phó phòng cá heo thì thầm.

"Tôi có thể chia sẻ suy luận của tôi được không?"

"Tất nhiên rồi."

"Chắc chắn người quản lý của trang web đó đã gửi tin nhắn đấy. Hắn muốn quảng bá trang web cũ của mình và tìm người bán đồ đen cho hắn!"

Ồ.

"Cô nghĩ nhân viên trong công ty đã tạo ra trang web đó à?"

"Tôi nghĩ ít nhất họ có liên quan đến nó! Họ biết quá rõ về nhóm hiện trường."

Quả nhiên.

Tôi vuốt cằm suy nghĩ.

‘Nếu có một nhân viên làm chuyện này thật…’

Hẳn là người có chút tên tuổi nhỉ?

Tôi liền nhớ ra vài cái tên từ danh sách nhân viên có thể làm chuyện này.

"Cảm ơn cô, nhờ cô mà tôi đã hiểu thêm nhiều điều."

"Không có gì đâu."

Phó phòng cá heo vừa cười vừa nhún vai.

"Nhưng mà, trong công ty có nhiều nhân viên sử dụng chợ cá hồi vậy à?"

"Khá nhiều đó. Cũng chẳng có ai quan tâm miễn là chúng tôi không bán thiết bị thu thập giấc mơ hay mặt nạ. Giống như là trong chiến tranh, quân lính không quan tâm tới việc cướp bóc để nâng cao tinh thần, kiểu vậy. Ugh." Phó phòng cá heo càu nhàu.

"Công ty này thật bực mình."

Tôi vô tình gật đầu đồng tình.

"Quả thật, công ty có xu hướng xem nhẹ tổn thất về nhân mạng."

"À, cái đó thì... chết người mà không gây hại cho môi trường thì cũng có sao đâu."

"……."

"Điều quan trọng là họ giết người quá tùy tiện. Nếu là tôi, tôi đã thanh lý người theo thứ tự nhân phẩm rồi. Chậc."

Tôi… không dám nói gì thêm.

"À, nói vậy thôi."

"Cảm ơn cô."

"Không có gì."

Phó phòng cá heo vừa buộc tóc lại một cách mạnh mẽ vừa đáp.

"Thật sự là, dù khi là ma tôi cũng thấy cậu rất lịch sự luôn..."

Vì vậy, tôi nghĩ mình có thể làm việc với C đội một cách suôn sẻ và ít mâu thuẫn hơn so với A đội.

Tất nhiên, C đội có một chút tâm lý ưu việt, nhưng đó cũng là đặc trưng của những đội tinh nhuệ, tôi nghĩ vậy nên có thể bỏ qua được.

…Dù vậy, trong đầu tôi vẫn liên tục quay lại hình ảnh của C đội dưới dạng "ma quái" mà tôi đã nhìn thấy hôm nay.

‘Ư…’

Thôi, về nhà đi.

Đi về và tận hưởng sự xa xỉ của việc ngủ vào ban ngày thôi…

Tôi cảm thấy một chút biết ơn nhỏ bé vì hôm nay là ngày nghỉ, cúi đầu chào trưởng nhóm Lee Ja-heon.

“Trưởng nhóm, hôm nay cảm ơn rất nhiều. Như tôi đã nói, dù có chút hoang mang liên quan đến Bóng Tối, nhưng nhờ có sự kiên nhẫn của trưởng nhóm mà tôi mới có thể tìm được câu trả lời.”

“Ừ.”

“Trưởng nhóm nếu có điều gì muốn hỏi tôi, xin cứ thoải mái nói ra bất cứ lúc nào nhé!”

“Được thôi. Tôi có câu hỏi ngay bây giờ.”

“…….” Thật sao?

Trưởng nhóm Lee Ja-heon hỏi một cách bình thản.

“Kim Sol-eum, cậu đã sử dụng Phòng Tham Vấn Linh Hồ’ chưa?”

“…!”

Đó là một trong ba địa điểm mới được cấp quyền sử dụng sau khi tôi thăng chức lên trưởng nhóm.

Kho cho thuê của Đội An Ninh

Tòa nhà phụ (miễn phí hai lần mỗi năm cho chế tạo trang bị) Phòng Tham Vấn Linh Hồ

Mà phòng tham vấn nơi duy nhất tôi chưa sử dụng.

“Chưa ạ.”

Chắc chắn là vậy rồi, bởi tôi không có thời gian và cơ hội để đến đó.

“Cậu có kế hoạch sử dụng không?”

“…….”

Hmm. “…Trưởng nhóm, tôi đoán Phòng Tham Vấn Linh Hồ là nơi giúp phục hồi thiệt hại tinh thần do ô nhiễm gây ra đúng không ạ?”

“Vâng. Tôi khuyến nghị cậu nên lên kế hoạch sử dụng sớm.”

Đúng là một lời khuyên hợp lý.

Chỉ có một vấn đề ngoại trừ thôi.

‘Nơi đó có tác dụng phụ mà.’

Thật ra, Phòng Tham Vấn Linh Hồ có một tác dụng phụ cực kỳ nguy hiểm mà không có trong hướng dẫn nhân viên.

Mặc dù xác suất xảy ra rất thấp, nên nhân viên bình thường chẳng ai phải lo lắng về điều đó, nhưng…

Tôi không muốn đánh cược với xác suất dù chỉ là nhỏ nhất.

…Vì hiện giờ, ngay cả với xác suất nhỏ, tôi cũng chẳng muốn thử lại.

‘Có lẽ tôi vẫn có thể chịu đựng được.’

Miễn là tôi không nghe thấy những lời thì thầm kỳ quái trong đầu hay có h*m m**n đọc sách hướng dẫn trường mầm non, mọi thứ sẽ ổn.

Mặc dù tôi gặp chút khó khăn khi phải thức đến đêm khuya, nhưng có người trò chuyện thì cũng đỡ hơn.

Người đó chính là Braun.'

-Ồ, thật vinh dự, bạn tôi.

Đúng rồi.

Chắc tôi cũng không ngờ rằng một sinh vật trong câu chuyện kinh dị lại có thể trở thành một chiếc phao cứu sinh như vậy…

‘Quả thật, con người là sinh vật thích ứng nhỉ.’

“…Vâng.”

Lúc này, Trưởng phòng Thằn Lằn nhìn tôi chằm chằm một lát rồi cũng gật đầu, rồi rời đi.

Vậy là tôi cũng đã an toàn về đến nhà…… ***

“Phù.” Click.

Mở cửa và bước vào phòng.

Cả khu nhà yên ắng, chắc là vì mọi người đang làm việc. Không có Baek Saheon ở đây nữa, may quá.

‘Xem thử nào.’

Tôi vào phòng tắm, rửa mặt rồi nằm lên giường, định kiểm tra lại một số thông tin và các trang web mà mình biết...

“…!”

Chưa kịp làm gì thì mắt tôi đã trợn tròn.

‘Mở rồi!’

Cửa hàng ngoài hành tinh đã hoàn tất việc cải tạo và tung ra trang web mới.

Màn hình với màu sắc lòe loẹt khiến mắt tôi nhức nhối. (màu sắc với hiệu ứng giống mấy cái hình 'Chào ngày mới' của mấy cô trung niên ấy)

Cửa Hàng Vũ Trụ Tôi xem hàng Khuyến mãi kỷ niệm tân trang!

Giá thật bất ngờ!

Thật sự… ngạc nhiên.

Thiết kế thì…

‘Không thể nào xấu hơn được nữa chứ.’

Đúng lúc đó, các hiệu ứng chớp nháy như pháo bông b*n r*. Màu sắc và hiệu ứng càng nhiều thì càng khủng khiếp.

Nếu bọn người ngoài hành tinh này thuê ai làm thiết kế, tôi chắc chắn sẽ khuyên họ dừng lại ngay.

- Cậu Lộc con, hãy thương xót người bạn dẫn chương trình này và tránh xa giao diện kinh khủng đó đi.

Mình tôi sẽ gánh chịu cuộc tấn công thiết kế này.

‘Dù sao thì họ cũng đang có chương trình khuyến mãi kỷ niệm tân trang.’

Đó là một cơ hội tốt. Biết đâu sản phẩm lại nhiều hơn thì sao?

Tôi hơi phấn khích và nhấn nút vào cửa hàng.

Danh sách sản phẩm

Trở thành VIP của Gian hàng Vũ Trụ!

“…….”

Chờ chút.

“Có rồi!”

- Bạn à?

Tôi suýt nữa đã bật dậy khỏi giường vì quá phấn khích, nhưng phải cố gắng bình tĩnh lại.

“Cuối cùng thì trang bị tôi tìm kiếm đã xuất hiện rồi!”

- Ồ, tìm được món đồ bạn cần rồi sao? Chúc mừng nhé!

Thực sự là như vậy.

Gói Quà 12B357na - ₩9,999,999

‘Cái này phải mua ngay thôi.’

Hơn nữa, giá còn rẻ nhất. Làm sao mà có thể có một món hời thế này?

Tôi cho vào giỏ hàng, và chỉ khi nhìn thấy giá là 10 triệu won, tôi mới giật mình một chút, nhưng tôi hoàn toàn không có ý định hủy đơn.

Sau khi cố gắng bình tĩnh lại, tôi tiếp tục lướt qua các món đồ khác.

“......”

- Bạn ổn chứ? Có vấn đề gì sao?

“Không.”

Thực ra, ngược lại là khác.

Tôi hơi ngạc nhiên khi nhìn lại danh sách nhưng đây là sự thật.

‘Không thể nào... Tất cả những món đồ này tôi đều biết hết.’

Đây là lần đầu tiên tôi gặp phải tình huống như thế này.

Ngay cả khi trong không có mục riêng cho mấy món đồ này, thì ít nhất cũng có một chút nhắc đến, giúp tôi có thể suy luận hợp lý.

Dĩ nhiên, cũng có những món đồ có cảm giác khá lạ, bởi tôi chỉ đọc thấy chúng sơ sơ trên diễn đàn qua câu chữ thôi, nhưng tôi vẫn có thể nghĩ được tính năng cũng như cách sử dụng chúng.

‘Đỉnh thật đấy.’

Và cuối cùng, tôi để ý đến một biểu tượng lạ.

Máy tạo hạnh phúc - ₩27,999,999 Biểu tượng sao này là cái quái gì vậy?

Tôi đưa ngón tay chạm vào và ngay lập tức, phần mô tả hiện lên.

Sản phẩm tương tự như những món đồ bạn đã mua trước đây!

‘À...’

Những người ngoài hành tinh này... không hiểu sao lại làm mới lại trang web, nhưng hóa ra họ đã áp dụng thuật toán mới vào đây. Những món đồ liên quan đến những gì tôi đã mua lần trước sẽ hiển thị ở trên với ngôi sao như thế này!

‘Nhưng mà lần này, có vẻ họ còn thêm...’

Nếu mua trên 100 triệu won, giảm 20%!

“…….”

Giảm giá.

‘Không phải chuyện dễ gặp đâu.’

Tính toán một chút giữa lương tháng, thu nhập phụ và thưởng, sau khi trừ đi chi phí sinh hoạt, số tiền còn lại tôi có thể tiêu dùng là...

‘Lên đến 140 triệu, không, có khi là 150 triệu nếu tính cả một ít nữa?’

“…….”

- Bạn à, bạn đang vượt qua cuộc hành hạ thị giác khủng khiếp đó và tận hưởng việc mua sắm phải không?

“Không.”

- Ơ?

“Xong rồi.”

Tôi nhìn vào giỏ hàng.

Máy tạo hạnh phúc

Kẹo Hoài Niệm

Gói Quà 12B357na

Sách Tử Thư

Chúng Tôi Giúp Đỡ! = ₩167,666,662

※Giảm giá!※ : ₩134,133,329

Tất cả đã mua!


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 79
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...