Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 494: Thời hạn 7 ngày


Tôi nuốt khan.


Sắc mặt đặc vụ Choi không hề tốt.


Rõ ràng trên gương mặt đang cười ấy có niềm vui và hy vọng rất thật vì đồng đội đã quay lại…


nhưng ẩn dưới đó là một loại mệt mỏi sâu không che giấu nổi.


“Cơ thể sao rồi?”


“…….”


“Nằm lâu rồi mới ngồi dậy là cơ bắp rã hết, mệt lắm đúng không? Hừ, đàn anh này cũng từng trải hết rồi. Cứ thoải mái đi. Thoải mái.”


Theo lời pha trò ấy, tôi cẩn thận chống người ngồi dậy.


Tay chân vẫn run rẩy, nhưng so với việc đã ngủ suốt 293 ngày thì… tình trạng này không tệ.


Chắc là tôi… , thôi khỏi nghĩ thêm.


Quan trọng là: tôi đã thoát khỏi Đặc thị Segwang—và khỏi tay giám đốc Cheong, ít nhất là tạm thời.


Có lẽ là nhờ người này.


Tôi giấu bàn tay còn run, định quay sang nói lời cảm ơn trước…


nhưng vừa nhìn xung quanh, tôi liền đông cứng.


“…Đây rốt cuộc là đâu?”


“Nơi không khí trong, nước sạch.”


Trông chỗ này giống như một hang động tự nhiên.


Giữa những vách đá gồ ghề như bị đẽo gọt, có một khoảng không nhỏ được bố trí như một chỗ ẩn náu.


Ở một góc vách đá, những tấm vải ngũ sắc được treo lên như một nơi hành lễ, che khuất thứ gì đó phía trong…


Và bên cạnh tôi—


là thân thể đang ngủ của đặc vụ Đồng.


“…….”


Tôi nhìn đặc vụ Đồng đang nằm trên chỗ ngủ được chuẩn bị tử tế, rồi nhìn lại chỗ của mình, sau đó mới quay sang đặc vụ Choi.


“…Rõ ràng bọn tôi đã tiến vào Đặc thị Segwang từ phòng tham vấn linh hồ  mà.”


“Tôi đã lén đưa cậu ra.”


“…!!”


“Ở đó đằng nào cũng… không, chuyện đó bỏ đi.”


Đặc vụ Choi bỗng nhiên lại cố nói bằng giọng tươi sáng.


“Dù sao thì, vừa rồi đúng là đúng lúc nhỉ? Đây là năng lực của át chủ bài số một Huyền Vũ 1 đấy. Nho à. Thấy chưa? Anh đây nói là sẽ cứu cậu mà?”


“…….”


Một dự cảm xấu như nước đen tràn lên, nuốt dần lấy tôi.


Tôi liếc sang bên.


Đặc vụ Choi như muốn tiện tay che đi, làm như chẳng có gì…


nhưng ở đó vẫn còn chiếc chuông dùng cho nghi thức.


Và cả vệt máu b*n r* từ nó.


“…Vì sao chuông lại có máu?”


“Không có gì đâu.”


“Anh đã cầu xin tướng quân Hổ ở đỉnh Daecheong, núi Seorak… để cứu tôi sao?”


“Gần giống vậy.”


“Bằng cách nào?”


“Bằng một cách hay.”


“…Nhưng tại sao chuông lại dính máu?”


“…….”


“Tướng quân Hổ… chẳng phải là ăn chay sao?”


“…….”


“Đặc vụ.”


Tôi nói bằng giọng run run.


“Rốt cuộc… anh đã dâng cái gì cho ai?”


“…….”


Đặc vụ Choi nhìn tôi chằm chằm một lúc…


rồi bật cười.


“Nói gì vậy trời! Này, nhìn đây.”


Anh kéo tay áo lên, để lộ cánh tay đầy sẹo. Rồi kéo cả ống quần lên, còn ấn người xuống cho tôi thấy.


…Trông anh không giống bị làm gì cả.


“Thấy không? Tôi vẫn nguyên vẹn mà?”


Rồi anh nhún vai.


“Đừng nói mấy câu khiến người ta hiểu lầm chứ~ Người ta mà nghe được chắc tưởng tôi—một đặc vụ đẹp trai ngày đêm chỉ nghĩ đến dân—là loại nghiện cờ bạc đem thân xác đi cá cược trong casino mất.”



“…….”


Vậy rốt cuộc là cái gì…?


“Trước tiên nghỉ một chút đi. Ăn gì đó… rồi nói chuyện sau.”


“…….”


“Hử?”


Tôi nhìn nụ cười nhợt nhạt của đặc vụ Choi…


và thấy trong đó có một sự cố gắng tuyệt vọng.


Tôi nhớ đến đặc vụ Đồng vẫn đang ngủ.


Và tôi nghĩ—


suốt 293 ngày qua… người này đã sống một mình như thế nào.


“…….”


Cuối cùng, tôi chậm rãi gật đầu.


Đặc vụ Choi cười rạng rỡ.


“Nào nào, ăn nhiều vào.”


Đồ ăn được bày ra là cháo trứng và vài món phụ.


Mấy món phụ có vẻ là đồ đông lạnh hoặc đồ làm sẵn…


nhưng riêng cháo trứng thì như được nấu mới, vẫn còn vị nóng và tươi.


[Với điều kiện thiếu thốn thế này mà chuẩn bị được thế, đúng là đã cố lắm rồi.]


Tôi cố ăn hết sức có thể.


Sắc mặt đặc vụ Choi trở nên sáng hơn một chút, bình ổn hơn một chút.


Lúc ấy tôi mới hỏi được.


“Đặc vụ… trong thời gian tôi ngủ… đã xảy ra chuyện gì vậy?”


“…….”


Đặc vụ Choi mở miệng.


“Có một tin tốt và một tin xấu. Cậu muốn nghe cái nào trước?”


“…ờ—”


“Không, thôi. Để tôi tự kể.”


Anh xua tay rồi nhìn tôi.


Trong mắt anh có một sự ấm áp điềm tĩnh.


“Nho à. Cậu còn nhớ cái tàu Trú ẩn không?”


“Tất nhiên… tôi nhớ.”


Vì chính tôi đã rơi khỏi đó.


Trong lúc rơi xuống, và cả khi phải chịu những chuyện chẳng ra gì…


tôi vẫn nhớ rõ đoàn tàu đang xé không trung, chạy thẳng ra ngoài thành phố.


‘Có lẽ vì nó chạy trên “bầu trời”, không phải mặt đất… nên mới may mắn.’


Có khi cũng vì nó vô tình chạy ở một nơi “không thuộc mặt đất”, nên nó không bị rơi hay dừng, mà vẫn có thể dùng hiện tượng siêu nhiên làm nhiên liệu…


giống như tàu điện ngầm vì tách khỏi mặt đất nên còn tương đối nguyên vẹn.


‘Nhưng nhiên liệu thì…’


‘Hai đặc vụ đều biến mất khỏi tàu mà.’


Tôi và đặc vụ Đồng.


Máu trong người tôi như lạnh toát, tôi ngẩng phắt đầu lên.


…Đừng nói là…


Những người trên con tàu đó… những người trên tàu… còn cả cô Young-eun nữa…


“Nho à.”


“…….”


“Con tàu đã ra được bên ngoài. Và….”


“Tất cả những người ở trong đó đều sống.”


Tôi nhìn anh ấy như vừa bị ai đấm thẳng vào mặt.


“…Là do các anh cứu được sao?”


“Ừ.”


“…Thật không?”


“Thật.”


“Là… tất cả đều thoát ra an toàn sao?”


Đặc vụ Choi gật đầu.


“Ừ.”


“…!”


“Chúc mừng. Đặc vụ Nho của đội Huyền Vũ 1. …Cậu đã cứu an toàn 104 công dân khỏi một thảm họa siêu nhiên cấp Diệt Chủng.”


A.



Một cảm xúc nghẹn ứ mà tôi không nói thành lời được… đã lâu lắm rồi mới trào lên, đập thẳng vào lồng ngực.


Cảm giác thành tựu.


‘…May quá.’


May thật sự.


[Chúc mừng, bạn hiền!]


Một cảm giác nhẹ nhõm sâu thẳm khiến hơi thở tôi như nghẹn lại.


Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Làm sao mà đoàn tàu—cái thứ động cơ lấy đặc vụ làm nhiên liệu đó—lại có thể chạy được an toàn như vậy…


“Trong buồng lái… có ai đó ở đó sao?”


“Ồ, câu hỏi cụ thể ghê ha?”


Nhưng đặc vụ Choi vẫn trả lời ngay.


“Theo báo cáo hiện trường thì có hai người. Một người đàn ông trung niên, toàn thân bầm dập.”


…Là lái tàu.


“Và… bên cạnh ông ta còn có một cô gái trẻ, cứ đứng đó kiểm tra và canh chừng hệ thống vận hành tàu.”


……Đừng nói là—


“Đặc vụ Baek Ha (Bạc hà - Cừu).”


A.


A…!


‘Là cô Go Young-eun…’


Nếu tôi được xác định là “đặc vụ”, thì Go Young-eun cũng có thể được xác định như vậy. Đúng rồi…!


May là do đoạn đường còn lại để thoát khỏi thành phố không còn dài, nên cô ấy đã kịp ở trong buồng lái đến tận lúc thoát ra.


“Go Young-eun… vẫn khỏe chứ ạ?”


“Có nhập viện chút thôi, nhưng đã khỏe và xuất viện rồi.”


“…….”


May quá.


‘Cô ấy… đã ra khỏi Đặc thị Segwang.’


Tôi vẫn không có cảm giác thật. Tôi muốn gặp cô ấy tận mắt.


Và dù điều kiện đã thuận lợi như vậy, tôi vẫn phải tìm ra… làm thế nào con tàu có thể thoát khỏi phong tỏa một cách an toàn.


Nhưng rồi một tia sét đánh ngang đầu tôi.


‘Vì là tàu điện ngầm…!’


Những người ở tàu điện ngầm không phải vật hiến tế. Vì họ không nằm trong ngày 4/5!


Họ là ngoại lệ—ngoài các yếu tố cấu thành nghi thức phong tỏa!


‘Vì thế… họ mới có thể thoát ra được.’


Tất cả khớp lại trong đầu tôi một cách hoàn hảo, kèm theo cảm giác “đã hiểu ra” khiến tôi lại nhẹ nhõm đến rùng mình. Vậy thì…


“Những công dân được cứu cũng đã được Cục chăm sóc ổn thỏa, nhờ báo cáo của đặc vụ Baek Ha.”


“…….”


“Nho à?”


“Tôi… tôi xác nhận được rằng sau đó họ đều bình an chứ? Ý tôi là… Cục đã đưa họ về lại xã hội… mà không phát sinh vấn đề gì chứ?”


“Hả? Đương nhiên rồi. Cứ được cứu khỏi thảm họa siêu nhiên thì xóa ký ức sơ bộ rồi cho về thôi. Dù thoát ra từ phong tỏa nhận thức thì quy trình cũng đâu có khác.”


…Phù.


“Kiểm tra ô nhiễm, xác nhận không lây nhiễm. Phục hồi thân phận xong là tất cả đều về lại bình thường.”


“…Vậy à.”


Đặc vụ Choi trả lời cực kỳ vô tư. Có vẻ anh ấy không nhận ra tôi đang lo điều gì.


Nên càng khiến tôi lạnh sống lưng.


…Lỡ như “kẻ nào đó” lập kế hoạch nghi thức phong tỏa đã nhúng tay vào thì sao?


Nhưng rồi giọng đặc vụ Choi lại trở nên hơi vui vẻ.


“À, có một chuyện không ai ngờ nên thủ tục thông qua nhanh hơn đấy.”


“Không ai ngờ… là sao ạ?”


Đặc vụ Choi nhìn tôi.


Chính xác hơn là nhìn con búp bê Người Bạn Tốt đang được đặt ngay ngắn bên cạnh chỗ tôi nằm.


“Ừm~ mấy công dân được cứu ấy… lại thể hiện xu hướng kiểu tà giáo, sùng bái mãnh liệt một con thỏ bông màu hồng?”


Á.


“Kiểm tra sâu hơn thì… lại đúng là hiện tượng siêu nhiên? Thế là kết luận đi theo hướng đó.”


Đặc vụ Choi khẽ vỗ đầu gối.


“‘Những công dân này đã bị ô nhiễm bởi hiện tượng siêu nhiên mang tính tà giáo liên quan đến thú nhồi bông; được cho là đã tiến nhập hiện tượng ấy và vòng ra ngoài phong tỏa gián tiếp’!”


“…….”


“Có vẻ họ kết luận vậy đó. Xử lý như một trường hợp đặc biệt.”


Trời đất ơi.


[Ha ha, với những khán giả đang tin tưởng chờ đợi Brown, lúc nào cũng sẽ có cú bất ngờ như món quà!]



“Dù nói là trước khi về lại xã hội đã xóa ký ức liên quan đến siêu nhiên… nhưng xu hướng mê thỏ bông thì vẫn còn đó.”


Aaaaa….


Tôi không biết nên cười hay khóc nữa…


Nhưng vì quá may mắn đến phát điên nên tôi chỉ có thể gật đầu.


Nhưng gương mặt đặc vụ Choi lại hiện lên một nụ cười chua chát.


“Vấn đề là… trong số những công dân đó, có vài người vừa quay lại xã hội đã mất tích trở lại.”


“…Hả?”


“Họ biến mất… khi đến một phòng tư vấn nào đó.”


……!


“Đúng. Là việc mà cái thứ Nho gọi là ‘giám đốc Ho’ đã làm. Hắn nghe được tin có người đã ra khỏi đặc khu.”


A.


“Sau đó… những công dân đó không thể quay lại xã hội nữa. Và dự án của giám đốc Ho thì bắt đầu đưa ra những lựa chọn ngày càng cực đoan, càng bất thường… có thể tóm tắt như vậy.”


“…….”


Đôi mắt xanh nhạt của đặc vụ Choi trầm hẳn xuống.


“Vì thế tôi mới lén đưa cậu ra. Để cậu ở đó thì hắn sẽ làm gì với cậu—tôi biết rõ.”


Giọng anh thoáng run lên rồi nhanh chóng tự ổn định lại.


“Thật ra tôi cũng muốn lén đưa cả những… đồng đội khác của cậu đang ngủ theo. Nhưng hắn đã chia phòng ra riêng rồi.”


“…….”


“…Nho à. Xin lỗi.”


“Không… tuyệt đối không phải vậy….”


Trong tình huống này, tôi làm sao có thể truy hỏi kiểu ‘tại sao anh lại lựa chọn như thế’ được chứ.


Và có lẽ… chính đặc vụ này cũng đã biết từ trước rằng tôi sẽ không thể làm được điều đó.


“Ừ. Dù gì thì cái tên giám đốc nguy hiểm đó… tốt nhất đừng gặp lại nữa, đúng không? Nếu sau này còn phải chui xuống tầng ngầm Đặc khu thì dùng cái giếng là được.”


“…….”


Tôi không thể trả lời “vâng” một cách dứt khoát.


Vì tôi đã biết quá nhiều rồi.


Rõ ràng anh ấy đã nhận ra nét đó, vậy mà đặc vụ Choi vẫn cố tình nói bằng giọng tươi tỉnh hơn:


“À, với cả có chuyện này nữa. Đặc vụ Baek Ha… hình như đang định quay lại làm việc?”


“…! Thật không ạ?”


“Ừ.”


Từ phía sau, một giọng nói trầm và mềm tiếp lời:


“Và cậu cũng sẽ sớm được gặp lại thôi. Chuyện chi tiết về vụ con tàu… cứ nghe con bé đó kể kỹ hơn là được.”


…!


Tôi bật dậy, quay phắt đầu lại.


Khoảnh khắc đó đầu hơi choáng, nhưng quan trọng hơn… là gương mặt thân quen vừa ló ra sau vách đá.


“Đặc vụ Haegum!”


“Đặc vụ Nho .”


Gương mặt đặc vụ Haegum đang sáng lên vì vui và mừng khi thấy tôi—nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy đặc vụ Choi đang đứng kế bên cười tít mắt, nét mặt cô lập tức méo hẳn đi.


“Cái…!”


“Hahaha, thôi mà chị, tốt rồi còn gì! Choi lại lập công thêm một vụ nữa đó!”


Đặc vụ Haegum bước thẳng tới định nện cho đặc vụ Choi một cú, rồi lại thở dài hạ tay xuống.


“…Tôi nhận được liên lạc nên tới đây. Đặc vụ Nho, may quá cậu tỉnh lại an toàn.”


“Cảm ơn ạ.”


Nhìn cảnh đó, tôi bất chợt thấy nghi hoặc.


“Hai người… đều đang nghỉ phép sao ạ?”


Không—mà còn hơn thế nữa.


‘Chẳng phải trong đội Huyền Vũ 1 chỉ còn mỗi đặc vụ Choi thôi sao…?’


Đừng nói là anh ấy làm một mình?


Có lẽ nhận ra ánh nhìn của tôi, đặc vụ Choi cười gượng rồi né mắt đi.


“Đội Huyền Vũ 1… hiện đang được xử lý dưới danh nghĩa tất cả đều tạm nghỉ việc.”


“…!”


“Sống tới giờ, nghỉ việc không phải vì bệnh… tôi cũng lần đầu đấy. Nhưng dù sao cũng đến lúc phải nghỉ một lần rồi. Ê, sao mặt đó.”


Đặc vụ Choi cười nhẹ, lắc đầu.


“Không sao đâu. Mấy người từng nghỉ việc trước đó đã quay về đội Huyền Vũ 5 rồi. Họ tiếp nhận lịch trực của bọn mình và đang làm thay.”


Nghe đặc vụ Choi còn đùa kiểu: ‘vì số 4 nghe xui nên cố tình chọn số 5 cho xa’… lòng tôi nặng trĩu.


Lúc này tôi mới nhận ra: chỗ này không chỉ là nơi đặt chúng tôi nằm ngủ.


Mà là căn cứ mà đặc vụ Choi đã ở suốt mấy tháng trời qua.


‘Đến mức xin nghỉ việc luôn… để liên tục tìm cách đánh thức tôi và đặc vụ Đồng sao.’



Nếu không như vậy thì làm gì có chuyện anh ấy có thể cứu tôi khỏi tay giám đốc Cheong đúng đúng vào cái thời khắc hoàn hảo ấy.


Suy đến đây, tôi quyết định được rồi.


Tôi hít sâu.


“Không hỏi tôi… đã trải qua chuyện gì sao ạ?”


“…Cậu sẵn sàng nói chưa?”


Tôi nghĩ… chắc là sẵn sàng rồi.


…Về sự thật tôi đã trải qua ở Đặc thị Segwang.


Tôi vừa định mở miệng, thì chợt nhận ra hai người bọn họ đang căng thẳng một cách kỳ lạ.


Và tôi cũng nhận ra một cảm giác lệch lạc khác.


Thật ra ngay từ lúc mở mắt tôi đã cảm thấy rồi, chỉ là không dám kéo nó lên khỏi mặt nước…


‘Tại sao họ không hỏi về tung tích những người khác…?’


Họ không hề hỏi: vì sao những người còn lại ngoài tôi vẫn chưa tỉnh.


Dù họ có biết rằng nếu tình huống nguy cấp tôi sẽ chủ động nói trước… thì lập trường của người đã chờ gần một năm ở bên ngoài cũng đâu có thể giống được.


‘Lẽ ra phải sốt ruột chứ.’


Dù gì thì ít nhất cũng phải hỏi đặc vụ Đồng có ổn không, còn sống không, có an toàn không—thậm chí đã nhìn thấy chưa…


Vậy mà họ cứ cố tình né đi.


…Như thể muốn đối xử tử tế hơn với tôi, thêm một chút nữa.


“…….”


Họ đang “để ý” tôi tránh cái gì?


—Có một tin tốt và một tin xấu, cậu muốn nghe cái nào trước?


Vừa nãy, tin con tàu sống sót, cứu được người… thế nào nghe cũng là tin tốt.


Vậy thì…


“Đặc vụ.”


“…….”


“Tin xấu… rốt cuộc là gì ạ?”


“…….”


“Đặc vụ?”


Trên mặt đặc vụ Choi thoáng lướt qua vẻ đau đớn, rồi lập tức bị anh ấy thu lại gọn gàng—đổi thành gương mặt bình tĩnh, thuần thục của một đặc vụ.


“Bình tĩnh đã.”


Đặc vụ Haegum lên tiếng.


“Đặc vụ Nho. Vốn dĩ tin tốt và tin xấu… luôn đi kèm như hai mặt của đồng xu.”


“…Ý đó là sao?”


Đặc vụ Haegum nhìn thẳng vào mắt tôi.


“Đừng sốc quá. Nghe từ từ.”


……


“Phong tỏa của Đặc khu… đang được tháo ra.”


Trong đầu tôi trắng xóa, thông tin ập xuống như lũ.


“Có vẻ con tàu đã trở thành cò súng. Ngay khoảnh khắc hơn một trăm người thoát được khỏi bên trong đặc khu… điều kiện của nghi thức phong tỏa đã bị lệch đi một chỗ nào đó. Nó bắt đầu rạn.”


Khoan đã.


“Họ giấu nhẹm bên trong, nhưng thằng Choi chết tiệt này lại liều mạng làm cái trò nguy hiểm… ha, dù sao thì nó đã moi thông tin ra bằng được.”


Đặc vụ Haegum hất cằm về phía khu nghi lễ bị che bởi tấm vải ngũ sắc.


“Nó ở đây… liên tục theo dõi phong tỏa đó. Theo dõi xem nó đã bị vặn lệch thế nào, và khi nào thì phong tỏa mất hiệu lực.”


…….


“Còn lại bao nhiêu thời gian ạ?”


“300 ngày.”


Ha.


Vậy là phải tìm cách trong khoảng đó sao.


Ngay khi tôi khô cả cổ vì cái giới hạn thời gian quá gấp, tôi mới nhận ra đặc vụ Haegum vẫn đang nói tiếp.


“Bắt đầu từ ngày con tàu thoát ra, sau 300 ngày trì hoãn thì quá trình sụp đổ bắt đầu….”


Khoan, khoan…


“Hôm nay… là ngày thứ 293.”


…….


…….


“Vậy số ngày còn lại là….”


“7 ngày.”


Tôi nín thở.


“Một tuần nữa, nghi thức phong tỏa Đặc thị sẽ sụp đổ.”


Tôi ngơ ngác nhìn đặc vụ Haegum.


“Nghĩa là… thảm họa cấp Diệt Chúng sẽ được thả ra đến thế giới bên ngoài.”


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 494: Thời hạn 7 ngày
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...