Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 488: Ngọc của ta đã bị lấy cắp


“…….”


Vốn dĩ…


Tại sao tôi cứ tiếp tục lục lọi, thăm dò cái Đặc thị Segwang nguy hiểm này?


Là vì một thứ kỳ vọng mơ hồ.


Rằng nếu moi được cái quái đàm khổng lồ, đầy bí mật này, biết đâu tôi có thể chạm đến chân tướng căn nguyên của thế giới quái đàm.


Và…


biết đâu tôi sẽ hiểu được vì sao tôi lại bị kéo vào chuyện này.


Kỳ vọng rằng mình sẽ tìm ra lý do tại sao tự dưng tôi bị ném vào cái thế giới “Hồ sơ thăm dò bóng tối”, phải lao lực khổ sở như chó mà chẳng hiểu mô tê gì…


Tôi vừa nhận ra rằng những kỳ vọng đó…


đã được “đền đáp”.


Chỉ là… theo một hướng hoàn toàn không ngờ tới.


‘Hóa ra… bọn họ định “mời” mình ở đây…’


Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ đã muốn gọi tôi — một người thuộc “thế giới an toàn không có quái đàm” — tới để chứng minh thế giới ấy tồn tại…


Và chính vì thế mà thảm họa ở Đặc thị Segwang bùng nổ.


Tim tôi lạnh toát.


‘Vậy… chuyện mấy trăm nghìn người chết ở Segwang, cả thành phố bị phong tỏa… rốt cuộc cũng có liên quan tới mình…?’


…Không!


Đừng tự đánh tráo nữa.


‘Tôi có bảo bọn chúng mời tôi tới à?’


Không đời nào.


Tôi cũng giống như mọi công dân Segwang khác — chỉ là một kẻ bị cuốn vào cái mớ hỗn loạn này thôi.


Bị lôi kéo vào vì cái “thử nghiệm thần kinh” của những tổ chức điên rồ trong cái thế giới quái đàm chết tiệt này…


Và trong số tất cả những người bị lôi kéo…


lại là tôi.


“…….”


Một cơn đau nhói như xé nát bùng lên từ ngực rồi trào thẳng lên não.


Phẫn nộ.


Tôi cố nén, thở ra một hơi thật nhẹ…


rồi nhìn thẳng vào nghiên cứu viên của Viện.


Giọng tôi lạ lùng thay lại khô khốc.


Đúng kiểu một đặc vụ đang thẩm vấn.


“Vậy tức là, rốt cuộc các người đã làm cái trò hoang đường là ‘triệu hồi người từ thế giới không có quái đàm’… và rồi thất bại, đúng không.”


“…….”


“Cả một đô thị lớn biến thành quái đàm nguyên con rồi đấy. Các người lấy đâu ra gan làm chuyện này khi không có cả khả năng gánh trách nhiệm? Tự tin cái gì?”


“Không phải chúng tôi làm. Vốn dĩ lần này không được phép thất bại. Lần thử này…”


“‘Không được phép thất bại’ là câu nói vô trách nhiệm nhất đấy. Đã là viện nghiên cứu thì nếu có thất bại cũng phải tính trước kịch bản và chuẩn bị đối sách, đó mới là bình thường.”


Sắc mặt nghiên cứu viên Lee Heo-un càng trắng bệch.



Thế càng tốt.


“Tính giải quyết thế nào? Những nghiên cứu viên khác đâu hết rồi?”


“Có hỏa hoạn nên đã sơ tán. Và đúng là có đối sách. Nhưng giờ không dùng được nữa. Chúng tôi cũng bị lừa. Chúng tôi…”


“Vớ vẩn. Đấy là kiểu nói vô trách nhiệm—”


“Đúng vậy.”


…!


Tôi giật phắt đầu lại.


Một người mà tôi đã quên mất sự tồn tại trong căn phòng này… đang bình thản mở miệng.


Thầy tư vấn — gương mặt đã biến mất.


“Tôi cũng nghĩ vậy. Không thể vô trách nhiệm đến mức này được.”


“…….”


“Tôi đã nhận được một lời hứa rõ ràng từ bọn họ mà.”


Không khí méo mó một cách kỳ dị.


“Rằng đến ngày họ thành công… thành phố này sẽ trở thành nơi an toàn cho con người hơn bất cứ đâu trên mặt đất.”


Lee Heo-un không đáp.


Không—anh ta không thể đáp.


Tôi nhìn thấy anh ta tự bẻ cổ mình như phát điên.


‘…!’


Giữa không gian rực rỡ đầy đồ chơi sặc sỡ, anh ta lăn lộn dưới sàn, phát ra những tiếng “khặc khặc” như nghẹt thở.


Nhưng thầy tư vấn lại quay sang nhìn tôi, mỉm cười, rồi nói như thể đang ân cần hướng dẫn quy trình tư vấn:


“Ta đã sống ở Đặc thị Segwang này — nơi trước kia từng gọi là Gwangjin — rất lâu rồi. Có một thời ta cũng từng hại người này người kia, nhưng về sau dần nảy sinh tình cảm, có lý trí… rồi cứ thế mà chăm nom, bảo vệ nơi đây.”


Giọng nói vốn điềm tĩnh và trí thức của hắn dần dần trở nên mềm mại, trầm dịu.


Như thể đang trở về bản chất thật của mình.


“Người của quan nha đi theo họ cũng đảm bảo, nên ta đã hiến cho họ vùng đất dưới lòng đất này, và làm theo những điều họ yêu cầu. Rồi có một ngày, ta nghe được một lời thỉnh cầu vô cùng khẩn thiết.”


“…Là thỉnh cầu gì?”


“Họ hỏi… liệu có thể cho họ mượn một viên ngọc thần bí trong một thời gian ngắn hay không.”


Theo cái phất tay của thầy tư vấn—không, của linh thể…


trên đầu ngón tay hắn hiện ra một quả cầu tròn sáng rực, lơ lửng trong không trung.


Ánh sáng ngũ sắc lộng lẫy, và sắc đỏ trong suốt đẹp đến rợn người.


Tôi chợt nhớ đến lần trước phó phòng Eun Ha-je dùng một viên ngọc tương tự để lẻn vào giáo phái Vô Danh Rực Rỡ…


Nhưng cái kia chỉ nhỏ cỡ đầu ngón tay.


Còn thứ này… linh nghiệm đến mức khiến người ta sợ hãi.


“Đặc vụ có từng nghe truyền thuyết về ngọc hồ ly chưa? Không phải ‘quả’, mà là viên ngọc mà hồ ly tinh sở hữu ấy.”


Nó lấp lánh.


“Có thuyết nói bắt nguồn từ long châu như ý của rồng… nhưng có lẽ chỉ là do truyền miệng lâu đời nên mới thành ra vậy. Rằng… nó có thể ban điều ước.”


“…!”


Rồi hình ảnh huyễn hoặc đó biến mất.


Nhưng tôi lập tức nhận ra…



nó gợi tôi nhớ đến hình dạng cái “trứng” nằm giữa bể chứa của máy ươm giấc mơ.


‘…Điều ước.’


Đừng nói là…


“Thứ thầy cho mượn… đã bị dùng cho thí nghiệm lần này sao?”


“Có vẻ là vậy?”


Hắn cười.


“Ta chẳng biết gì cả, chỉ muốn mau chóng lấy lại ngọc để tự mình ra tay. Việc bảo vệ lãnh địa, đẩy lùi thứ tà ác khác — vốn là điều Cục quản lý đã nhiều lần cầu xin ta bằng tế lễ cẩn trọng. Nhưng rồi…”


Giọng nói trở nên nghiêm khắc lạnh lẽo.


“Họ nói… ngọc đã biến mất.”


“…….”


“Giờ không còn cách nào nữa rồi. Ta không còn cách bảo vệ thành phố này trước sự xâm nhập tà ác bên ngoài… và thứ lây lan như dịch bệnh kia.”


Mặt Lee Heo-un xanh tái.


Đôi tay hắn run rẩy mảnh dẻ như sắp ngất tới nơi.


‘…Giết Lee Heo-un ở đây cũng vô nghĩa.’


Đây không hẳn là trách nhiệm cá nhân của hắn, mà giết thì chỉ khiến mất sạch thông tin.


Cuối cùng tôi lập tức lên tiếng.


“Không thể truy ra xem viên ngọc biến mất bằng cách nào sao?”


“…….”


“Và nếu không được… thì cũng phải tìm xem có cách nào khác để cứu thành phố hay không. …Bằng cách thẩm vấn nghiên cứu viên.”


…….


…….


“Đúng vậy.”


“Kh—!”


Lee Heo-un như bị điện giật, giật phắt hai tay đang bóp cổ mình ra.


Rồi anh ta nằm dưới sàn th* d*c mấy lần, nhưng ánh mắt vẫn còn tiêu cự, vẫn cố nói bằng giọng khàn:


“Xin lỗi… xin lỗi….”


“Khỏi xin lỗi. Việc trước mắt là phải tìm cách thu dọn hậu quả bằng mọi giá. Trước hết hãy giải thích cho tôi biết rốt cuộc thí nghiệm đã diễn ra như thế nào.”


“Vâng, khụ… tức là, bọn tôi….”


Nhưng đúng lúc ấy—


Từ mặt của nghiên cứu viên Lee Heo-un, cái tai bên phải bỗng “tách” một tiếng rồi rơi xuống sàn.


“…!”


“À.”


Anh ta mò mẫm trên sàn rồi nhặt cái tai lên.


Thứ vừa rơi xuống đó… chẳng hiểu từ lúc nào đã biến thành một món đồ chơi nhựa hoàn chỉnh….


“…….”


Tôi quay đầu nhìn ra hành lang.


Hành lang lộng lẫy phía sau Lee Ja-heon và hai người đi cùng… không hiểu sao lại tĩnh mịch hơn lúc nãy.


Trong số những món đồ chơi sặc sỡ, có vài thứ đã ngừng hoạt động, đứng im như vật chết, hoặc mất hẳn sức sống….



“…Mau chạy đi. Văn phòng này… cũng sẽ không trụ được lâu đâu. Phải thoát ra ngoài ngay….”


Nghiên cứu viên Lee Heo-un hấp tấp nói.


“Giờ nơi này vẫn được bảo vệ khỏi hỏa hoạn và thảm họa bên ngoài… nhưng chẳng bao lâu nữa lửa sẽ tràn vào đây. Không còn nhiều thời gian đâu!”


Khoan.


“Ý anh là… thứ đang ngăn lửa lan tới tầng này cũng là sức mạnh của hiện tượng siêu nhiên… và nó đang biến mất sao?”


“Đúng vậy….”


Tôi chợt nhớ lại.


Khoảnh khắc bàn tay của thầy tư vấn — cái bàn tay tôi nhét vào quái vật — bị chém đứt, nó đã nhão ra rồi tan biến như bị xóa khỏi tồn tại.


…Nếu vậy thì.


Đừng nói là—


“Bây giờ ở Đặc thị Segwang… hiện tượng siêu nhiên đang biến mất hẳn sao?”


“…….”


Trên mặt nghiên cứu viên thoáng hiện một nụ cười rất mờ.


“Đúng vậy.”


…!!


“Vậy nên xét một cách nghiêm ngặt… mục tiêu thí nghiệm của bọn tôi đã đạt được. ‘Sự mời gọi’ chắc chắn đã thành công…!”


Trong giọng anh ta thậm chí còn có một chút hân hoan mỏng mảnh.


“Có ai đó… đã đến.”


Đầu óc tôi lạnh toát vì một cảm xúc không rõ là phẫn nộ hay sợ hãi.


Nhưng lý trí lại bắt được một điểm bất thường.


“Kỳ lạ. Nếu hiện tượng siêu nhiên biến mất thì đáng lẽ bên ngoài phải an toàn hơn mới đúng, sao lại ra nông nỗi kia?”


“Cho nên tôi mới nói… đó không phải ý định của bọn tôi. Vì đó là kết quả không thể xảy ra theo mục tiêu ban đầu….”


“Kết quả không thể xảy ra?”


“Vâng. Hôm nay bọn tôi chỉ định ‘xác lập’ và ‘chứng minh’ sự tồn tại của một nơi không có quái đàm mà thôi….”


Giọng anh ta mệt mỏi hạ thấp.


“Có kẻ đã xen vào, rồi khéo léo sửa đổi nghi thức.”


“…….”



Bọn tôi không nghiên cứu thứ như vậy. Có kẻ nhúng tay vào!



“Và chắc chắn chúng còn đốt cháy mọi thứ để bọn tôi không thể đối phó kịp. Đó là….”


“Thường thì kẻ phạm tội là người được lợi nhiều nhất.”


Mọi ánh mắt đều hướng về phía cửa.


“Phóng viên Eun Ha-je” đang gãi đầu.


“Nghe thì thật lòng tôi cũng thấy kiểu ‘cái quái gì vậy’, nhưng cái mạch của nó thì lại đúng chuyên môn của tôi. Thường đời vận hành vậy mà. Thành ra thế này thì… ai là kẻ được lợi nhất?”


Ánh mắt nghiên cứu viên trầm xuống.


Nói rất đúng, nhưng có lẽ vì tính cách nên anh ta khó mà suy đoán ra kiểu “lợi – hại” như vậy.


Vậy thì…



‘Chỉ cần làm nó cụ thể hơn là được.’


“Tôi rất đồng ý, công dân.”


Tôi tiện miệng hỏi thêm:


“Có vài người tôi nghĩ tới… Trong số đó, có ai ngay sau khi thí nghiệm kết thúc đã đột ngột biến mất không?”


“……!”


Nghiên cứu viên đang ngơ ngác quay sang nhìn tôi, rồi giật bắn mình như sực nhớ ra, bật thốt:


“Có.”


“Ồ.”


Tôi nghe được tiếng Eun Ha-je khẽ cảm thán.


[Thẩm vấn tuyệt vời đấy, bạn tôi!]


“Ai?”


“Là một nhà tài trợ, nói rằng nhất định muốn tận mắt chứng kiến thí nghiệm. Cũng là linh thể thuộc phía công ty đã hợp tác cùng chúng tôi để phát triển Dung dịch Giấc Mơ. Đó là….”


“Có thể cho tôi biết tên hoặc tả đặc điểm được không?”


Nghiên cứu viên lảo đảo đứng dậy, lục lọi thứ có vẻ là bàn làm việc của mình.


Rồi từ ngăn kéo dưới cùng, anh ta rút ra một cuốn bìa cứng màu xanh ngọc, trên đó ghi:


“Ấn phẩm kỷ niệm thành lập Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ”


anh ta lật nhanh xoèn xoẹt.


Và dừng lại ở một trang.


Bức ảnh chụp chung nhiều người có tiêu đề “Hợp tác doanh nghiệp”.


Nghiên cứu viên chỉ vào một người trong đó.


Và đó là—


“Người này.”



Giám đốc Cheong.



Ngoại hình của bà ta trong ảnh — mặc áo blouse — không khác gì một ly khi tôi thấy bà ta dưới tầng hầm tòa nhà phụ lần trước….


“…….”


Một cú sốc tê dại lan thẳng lên đầu.


“Là một sự tồn tại thuộc hiện tượng siêu nhiên, được xác định là một loại rồng. Rõ ràng đến lúc tiến hành thí nghiệm trên sân thượng tòa thị chính hôm nay… người này vẫn còn ở đó, nhưng rồi đột nhiên biến mất không báo trước, cũng không liên lạc….”


“Ừm….”


Giọng Eun Ha-je nghe chán chường.


“Tình huống này nhìn… rõ mười mươi ấy nhỉ. Công ty hợp tác đâm sau lưng, muốn cuỗm luôn thành quả phát triển chứ gì? Hoặc là muốn có đúng cái kết quả mình cần nên lén chỉnh sửa môi trường, rồi làm hỏng bét luôn.”


“…!”


Trên mặt Lee Heo-un thoáng qua kinh hãi và phản kháng.


Nhưng rồi nhanh chóng biến thành cam chịu và cay đắng.


“…Cũng có thể. Rốt cuộc chúng ta đã….”


Ngay khoảnh khắc tiếp theo—


ngón cái của nghiên cứu viên Lee Heo-un rơi “bộp” xuống sàn.


Cũng là… nhựa plastic.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 488: Ngọc của ta đã bị lấy cắp
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...