Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 484: Bộ ba thám hiểm - Phóng viên - Đặc vụ - Cậu học sinh


Tôi nín thở nhìn cảnh tượng trước mắt.


Cảnh những người đi cùng phó phòng Eun-ha-je đang cố gắng làm Hồi sức Tim Phổi. (kỹ thuật cấp cứu khẩn cấp kết hợp ép tim và hô hấp nhân tạo để duy trì tuần hoàn máu và oxy đến não khi tim và phổi ngừng hoạt động)


“P… phóng viên….”


Thi thể của cô ấy bị lay lắc.


Cuối cùng, có lẽ họ cũng hiểu là không còn hy vọng, nên vừa ôm lấy thi thể khóc nức nở, vừa hoang mang nhìn quanh… rồi bế thi thể lên và đi về phía sảnh chờ….


“Đặc vụ.”


“…….”


“Người đó… là người cần cứu, đúng không ạ?”


Tôi vô thức gật đầu.


“Vậy em sẽ đi theo họ!”


Ryu Jae-gwan — đang định lên tàu — lập tức xoay người, rời xa đoàn tàu và hướng về phía sảnh chờ.


Khoan đã….


Cửa chắn đang đóng….


Tôi quay đầu lại.


Phía sau, cửa tàu đang khép lại.


Qua ô cửa kính, tôi thoáng thấy gương mặt của Ho Yoo-won đang nhìn tôi bằng một biểu cảm không thể đọc được.


Đoàn tàu bắt đầu chạy.


Uuuuu—


“…….”


Nó đi rồi.


Tôi hít dồn một hơi, rồi lập tức chạy theo Ryu Jae-gwan — người đã leo thang trước đó.


Khi tránh những người tị nạn đang ngồi trên bậc thang khóc lóc hoặc lẩm bẩm để lên tới sảnh, tôi thấy có vài bóng người đang ôm thi thể mà không biết phải làm sao.


Họ hoảng loạn đến mức dù Ryu Jae-gwan bám theo quá lộ liễu, họ cũng không nhận ra là bị theo dõi.


“Xin lỗi.”


Tôi chủ động lên tiếng. Họ giật bắn mình quay lại.


“Dạ??”


Nhìn những ánh mắt vừa cảnh giác vừa giật mình, tôi chọn lời.


Cách xưng hô….


– Phóng viên!


“Người các anh đang ôm… có phải là phóng viên Eun-ha-je không?”


“…!”


Sắc mặt của họ — vốn đã đẫm nước mắt — lập tức thay đổi.


“Anh quen phóng viên bọn tôi sao?”


“Vâng. Và cho tới gần đây tôi còn làm việc cùng cô ấy nữa….”


Tôi bỏ lửng câu nói.


Ryu Jae-gwan đứng cạnh tôi, nhìn tình trạng của “phóng viên Eun-ha-je”, rồi hít mạnh một hơi ngắn.


‘Cậu ấy nhận ra rồi.’


Rằng đó là thi thể.


Tôi cũng chẳng cần giả vờ gì nữa, chỉ nhìn cô Eun-ha-je với gương mặt tái mét rồi hỏi:


“Sao lại thành ra thế này? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”


Ngay lập tức, như thể không chịu nổi nữa, lời kể tuôn ra từ họ như vỡ đập.


“Bọn tôi… bọn tôi đang trên đường tới tòa thị chính.”


“…!”


“Đúng vậy! Nghe nói ở tòa thị chính xảy ra kh*ng b* nên bọn tôi đi tác nghiệp ngay, nhưng… trên đường tới đó, xe ở làn phía trước tự dưng dừng sững lại, ngay trước mắt bọn tôi.”


Họ nói rằng những xe phía trước như thể bị ma nhập, đồng loạt đứng im giữa đường.


Tiếng còi inh ỏi vang lên, rồi có người xuống xe hỏi chuyện gì….


“Lúc đó đã thấy không ổn rồi! Người ta bảo kh*ng b* mà. Nhưng bọn tôi vẫn nghĩ chắc chỉ là tin lỗi… nên vẫn cứ đi. Ai ngờ tự dưng xảy ra vậy, nên lại thấy… đúng là thật rồi.”


“…….”


“…Phóng viên Eun nói là zoom camera chụp phía tòa thị chính một lần thôi, không có gì thì quay đầu. Dù sao đời người cũng chỉ có một lần mà.”


Không biết nên cười hay nên khóc.


“Vậy nên bọn tôi vừa quay vừa bước xuống xe… xuống xe rồi thì….”


“…Các người thấy đoàn người diễu hành à?”


“…!! Đúng rồi! Anh cũng thấy hả?!”


“Đ*… giống như zombie vậy….”


Họ run tay, mặt tái nhợt, gằn giọng như đang gào ra vậy.


Tôi hít sâu.


Rồi trong lúc liếc mắt, tôi thấy túi đựng máy quay đang treo ở bên hông một người trong nhóm.


“Các anh nói có quay video… còn giữ được không? …Tôi nghĩ nếu sau này gặp người nhà, tôi cần phải nói lại.”


“À, à… vâng!”


Một người bật máy lên và đưa tôi xem.


Màn hình rung bần bật.


– Này, chạy trước đi!!


Giọng của phó phòng Eun-ha-je.


Rồi khung hình đường phố đang xa dần.


Âm thanh tin nhắn thảm họa vang lên khắp nơi, và bóng người đi đường lướt qua.


– Sao vậy??– Đang xem tin nhắn thảm họa… ơ? ơ ơ ơ?


“Họ thấy tin nhắn thảm họa vang lên… thì những người đọc nó cứ thế nhập vào đoàn người diễu hành. Như bị ma ám vậy….”


– …Mấy đứa. Tắt hết điện thoại đi.


“Phóng viên Eun thấy có gì đó không đúng nên bảo bọn tôi tắt hết điện thoại….”



“Vậy các anh đã tắt hết rồi chứ?”


“Vâng. Bọn tôi chỉ cầm máy quay thế này, quay ngược lại trong lúc chạy trốn, để quay xem sau lưng đang xảy ra cái gì. Nhưng… hức….”


Đôi mắt của một người trong nhóm méo đi, nước mắt lại trào ra.


“Một người… đang chạy trốn bằng xe… thì tự nhiên bẻ ngoặt lên vỉa hè.”


“…!!”


Tôi nhìn màn hình.


– Ơ? Ơ ơ ơ!?– Á!! Áááááááá!! Á!– Đi!!


Một tiếng ầm chấn động.


Màn hình máy quay rung bần bật, rồi lướt qua cảnh một cơ thể ai đó bị xe tông, gãy quặt, đập mạnh xuống đất.


“Phóng viên Eun… đã đẩy bọn tôi ra.”


“…….”


“Rồi chị ấy bị… bị xe tông.”


“…….”


“Máu chảy nhiều quá….”


Tôi lại nhìn phó phòng Eun-ha-je.


Có lẽ họ đã cố cầm máu nên dùng áo khoác mỏng quấn chặt quanh eo, nhưng vết xuất huyết ở bụng thê thảm đến mức không dám nhìn lâu.


Có lẽ nội tạng bị nghiền nát khiến cô ấy chết vì sốc.


‘…Phó phòng.’


Tôi hít sâu, cố gắng bình tĩnh lại.


“Anh… chắc thân với phóng viên Eun lắm nhỉ….”


“…….”


Tôi chậm rãi gật đầu.


Bên cạnh, tôi thấy các đồng nghiệp như muốn quên tình hình đi nên theo bản năng cứ tua lại đoạn video họ quay, còn Ryu Jae-gwan thì đứng xem cùng….


Nhưng rồi—


“Cái đó là….”


“Hả? Cái gì cơ… ủa?”


Có giọng nói ngơ ngác vang lên.


“Tòa thị chính có cái gì vậy?”


…!


Tôi lập tức quay mắt về phía máy quay.


“Gì? Nhìn đi.”


“Không… ở chỗ tòa nhà ấy… cái đó là gì thế?”


Khung hình dừng lại của đoạn video rung lắc mờ nhoè, giống hệt một cảnh tai nạn đầy hoảng loạn.


Nhưng vẫn nhìn thấy rõ.


Ở góc trên bên trái khung hình—Tòa thị chính Segwang, nơi camera lia trúng một cách ngẫu nhiên.


“…Bóng bay?”


Ngay sát phần cửa sổ trên cùng của tòa thị chính, có một khối tròn trắng như đang phồng lên.


Một hình thể tròn, trắng bệch.


Bao quanh nó là một lớp màu kỳ quái lấp loáng như ánh cầu vồng.


“Giống kiểu bị ‘ăn hồn’ ấy nhỉ?”


“Không, màu thì tạm cho là vậy đi… nhưng cái này là cái quái gì… chẳng lẽ vật liệu kh*ng b* sinh–hóa nằm trong đó sao? Dạng bóng bay à?”


Những suy luận nghe có vẻ hợp lý được đưa ra.


Nhưng với tôi… nó không giống bóng bay.


Ngược lại—


‘Kén.’


Hoặc—


‘…Trứng.’


Nó trông như thể tòa nhà đang bị dùng làm tổ, và có thứ gì đó đang lớn lên bên trong….


‘…Rốt cuộc là thứ gì đang lớn?’


Tôi không thể rời mắt khỏi đoạn video, cứ nhìn chằm chằm—


“Đặc vụ.”


Có bàn tay “chộp” lấy vai tôi. Tôi quay đầu lại thì thấy gương mặt Ryu Jae-gwan tái xanh.


Và tôi hiểu ra.


“Ưmưmưmưmưmưm….”


Tất cả những người đang xem video đều đang ngâm khe khẽ.


Da gà nổi dọc khắp người tôi.


‘Khốn kiếp.’


“Được rồi, tôi xem xong rồi. Cảm ơn.”


Tôi lập tức đưa tay che màn hình như thể đang lau máy quay, ép nó ngừng lại.


Tiếng ngâm biến mất.


“…À.”


“À, không… không có gì đâu ạ.”


Nhóm phóng viên lúc này mới như bừng tỉnh, lúng túng đáp đại một câu.


…Họ có vẻ không nhận ra điều bất thường.


Nhưng điều đáng sợ hơn là gì, bạn biết không?


Là lúc Ryu Jae-gwan nắm vai tôi… tôi cũng đang ngâm nga.


‘Trong khi mình đã ăn quả thầy tư vấn đưa rồi.’


Vậy mà vẫn bị ảnh hưởng.


‘…Nghĩ kiểu gì thì thầy tư vấn cũng không thể đi đến bước “kết thúc thảm họa” được.’


Nhưng tàu đã chạy mất rồi, và tôi đã chọn thi thể phó phòng Eun-ha-je.



Mồ hôi lạnh tuôn như tắm.


“…Vậy ra phóng viên… đã thành ra thế này.”


“Vâng….”


Trong lúc họ còn đang bị thi thể làm cho choáng váng, tôi nuốt khan rồi nhanh tay chạm vào màn hình máy quay…


xóa sạch đoạn video.


Sau này có thể họ sẽ kiểm tra rồi chửi tôi, nhưng nếu còn sống để chửi thì cũng đã là may.


“À… mọi người có biết gia đình phóng viên sống ở đâu không? Thi thể này….”


“…….”


Họ không sao nói tiếp được.


“Nếu mọi người không phiền… tôi sẽ thu xếp thi thể phóng viên và gửi về cho gia đình.”


“…!!”


“Tại sao….”


Tôi cố nói bằng giọng bình tĩnh nhất có thể…


Trong khi nhìn xuống thi thể xa lạ của phó phòng Eun-ha-je.


“Vì tôi biết gia đình phóng viên ở đâu. Còn mọi người có vẻ cũng đã bị thương rồi… hãy lo an toàn cho bản thân.”


“À….”


Biểu cảm của họ thay đổi.


Có lẽ sau khi khóc lóc, kể hết, cho người khác xem video… họ đã dần lấy lại lý trí.


Mang thi thể đi là chuyện cực kỳ khó, nhưng cũng không thể nỡ bỏ lại.


Và đúng lúc ấy lại có người đứng ra nhận làm thay.


Tôi thấy họ bắt đầu liếc nhìn lại trang phục của tôi như đánh giá.


Có lẽ vì tôi nói từng làm cùng phó phòng Eun-ha-je — một phóng viên xã hội — nên họ nghĩ tôi thuộc dạng “người cùng ngành”, nét mặt thoáng nhẹ nhõm.


“C… cảm ơn.”


“Nhờ anh giúp….”


Cuối cùng họ cúi đầu cảm ơn mấy lần, gom lại máy quay, rồi tự rời đi.


Tôi nghe họ nói: chắc không thể đến đài truyền hình được nữa, có lẽ phải về nhà thôi.


Và thế là thi thể của phó phòng Eun-ha-je bị để lại ở đây.


“…….”


“…….”


Tôi nhìn cậu học sinh Ryu Jae-gwan.


“…Em xin lỗi.”


“Hả?”


“Em… không kiểm tra kỹ mà đã bỏ tàu chạy theo, làm hỏng kế hoạch của đặc vụ.”


Cái gì vậy chứ.


“Và ngay từ đầu… vì anh phải cứu em nên bị chậm thời gian, nên mới ra nông nỗi này—”


“Không.”


Tôi nắm lấy đầu Ryu Jae-gwan.


“Không phải. Tuyệt đối không phải, nên đừng nghĩ như thế. Hiểu chưa?”


“…….”


Tôi cố thêm vào như một câu đùa.


“Nếu vậy thì cũng thành lỗi của anh vì không cứu được người ta mất rồi.”


“Nhưng…!”


“Em cũng nghĩ không phải đúng không? Anh cũng nghĩ như vậy với em. Cho nên—trong thảm họa, đừng đổ lỗi cho từng người đang cố gắng sống sót.”


“……Dạ.”


Ryu Jae-gwan gật đầu, biểu cảm cũng dịu đi một chút.


Nhưng nhìn người chết, sắc mặt một học sinh vẫn lại trắng bệch.


Thật lòng mà nói, tôi cũng muốn gào khóc.


‘…Nếu thật sự cô ấy đã chết thì sao?’


Tôi càng lo vì không hiểu rốt cuộc cơ chế tình huống này vận hành thế nào.


Nếu như….


…Nếu như thật sự đã chết.


‘…Vậy là hết sao?’


Tôi không cảm nhận được thực tế.


Giữa sảnh chờ ồn ào, tôi và Ryu Jae-gwan đứng đông cứng, nhìn xuống thi thể….


‘Cách cứu.’


Nhét vào hình xăm mang theo thì thi thể vẫn là thi thể.


Hay là… tôi chết luôn bây giờ, thì có khi lại tỉnh dậy vào sáng ngày 4 tháng 5 — ngày thảm họa của Đặc thị Segwang?


Nhưng nếu tôi là dị vật, chỉ xuất hiện lần này rồi đến lần lặp kế tiếp lại biến mất thì sao?


Hoặc ký ức bị xóa sạch hoàn toàn?


‘…Thế thì tiêu.’


Mồ hôi lạnh chảy dọc người.


Không còn cách nào khác sao?


Tôi tiếp tục nhìn thi thể phó phòng Eun-ha-je. Trên ngực cô ấy có thứ giống thẻ ra vào.


Thẻ ra vào đài truyền hình.


‘…Đài truyền hình.’


Đài truyền hình Máu….


Ga Hoàng Hôn.


Mua sắm ảo tưởng.


Và nơi từng là cái home-shopping đó đã bị thay thế bởi….


‘…Cửa hàng quà lưu niệm nghỉ dưỡng Hoa Vàng.’



…….


……!


‘Brown.’


Tôi nuốt khan.


‘Những quái đàm nhà ga tàu điện ngầm ở Đặc thị Segwang mà mình từng trải qua… và nơi này… có thể coi là cùng một không gian không?’


[Hừm. Có người cũng có thể nói bê con và thịt thăn chateaubriand là cùng một thứ đấy thôi. Tất cả chỉ là khác biệt về môi trường và điều kiện mà thôi, chẳng phải sao?]


(*"Bê con" (baby beef/veal) là thịt bò non, mềm, còn "thịt thăn chateaubriand" là một món ăn cao cấp từ phần giữa thăn nội bò trưởng thành (filet mignon), dày, mềm, thường dành cho 2 người, được nướng và phục vụ kèm nước sốt đậm đà (như sốt Bearnaise hoặc sốt rượu vang) chứ không phải từ bê con. Điểm khác biệt chính là nguồn gốc (bò non vs. bò trưởng thành) và cách chế biến )


Ẩn dụ rợn người, nhưng tôi hiểu sự mơ hồ đó.


Tóm lại… là tùy vào cách người ta nhìn nhận.


Và kiểu tiêu chuẩn đánh giá này đôi khi lại trở thành quy tắc quan trọng trong quái đàm….


‘Nếu vậy thì.’


Đáng để thử.


“Ryu Jae-gwan.”


Tôi cùng Ryu Jae-gwan kéo thi thể phó phòng Eun-ha-je vào một góc khuất.


Rồi bắt đầu dùng tay làm việc.


“Anh… anh làm gì vậy?”


“…Có thể coi là sơ cứu.”


Tay thì dứt khoát, nhưng đầu óc tôi rối tung.


Làm thế này… có phải không nên không?


Nhưng thà thử còn hơn chết thật đúng không? Dù sao nếu ngày này thật sự lặp lại thì….


Trong đầu liên tục xoay vòng những câu hỏi và nỗi sợ, nhưng tay tôi vẫn khẩn thiết không dừng lại.


Và một lát sau.


Phóng viên Eun-ha-je — người đã chết — mở mắt.


“…!!”


“Phù….”


Cô ấy ngồi dậy như vừa tỉnh khỏi một giấc ngủ sâu.


Ryu Jae-gwan ngơ ngác nhìn cảnh đó.


Nhìn phóng viên Eun-ha-je “sống lại”, cử động như người thật.


Cô ấy nhíu mày, nhìn tôi với vẻ cảnh giác.


“Cậu là ai vậy?”


Bình thường đến không thể bình thường hơn.


…Tôi lặng lẽ rút “Hợp đồng lao động Nghỉ Dưỡng Hoa Vàng” đang giấu sau lưng, nhét ngược vào hình xăm.


Thành công rồi.


*****


“Ý là… tôi vừa hồi sinh đó hả? Không phải ba ngày, cũng không phải ba tiếng… mà chỉ 30 phút thôi?”


“…Chỉ là chị tỉnh lại khỏi trạng thái chết lâm sàng thôi ạ.”


“Thế sao tôi lại không đau gì cả?”


“Do adrenaline.”


“Ờ, giải thích kiểu khoa học thì cũng hợp lý.”


Phó phòng Eun-ha-je—không, “phóng viên” Eun-ha-je—nhíu mày như thể đang thèm thuốc, ánh mắt liên tục đảo qua tôi rồi sang Ryu Jae-gwan.


Dáng vẻ đó tự nhiên và rất ‘người’, quá đỗi người thường.


Vì thế Ryu Jae-gwan thì mặt mũi ngơ ngác, hoang mang nhìn tôi rồi lại nhìn Eun-ha-je, như không hiểu rốt cuộc chuyện quái quỷ gì đang xảy ra.


Còn tôi… thì đang nhớ lại tờ hợp đồng tôi vừa viết, một bản hợp đồng vụng về….


Hợp đồng lao động thời vụ


Đúng vậy.


Tôi đã thêm một dòng vào “hợp đồng lao động thời vụ ở Mua sắm Ảo tưởng” của phó phòng Eun-ha-je mà tôi có.


Cụ thể là: làm việc với tư cách nhân viên của công viên giải trí Vui Vẻ.


-Nhân viên này sẽ được chuyển giao sang thuộc Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Vàng


Ngay trước đó, tôi nhớ lại cảnh những “Heo-un” ở cửa hàng lưu niệm.


Đặc biệt là Jang Heo-un đã chết. (Bò Rừng)


‘…Khi gọi ra trong ga tàu điện ngầm của Segwang, thì đã đột nhiên tỉnh táo lại.’


Như thể cái dáng vẻ ô nhiễm trong quái đàm—chỉ còn lại “nhân cách nhân viên resort”—chưa từng tồn tại.


‘Và ga này chính là ga Hoàng Hôn, nơi có cửa hàng lưu niệm đó.’


Nơi tôi từng “thuê” không gian mang cho Công Viên Giải Trí Vui Vẻ.


Tôi nghĩ, hay là thử lần nữa cũng được?


Vì thế tôi thử “dựng lại” phó phòng Eun-ha-je như một người được tôi thuê làm, và rồi—


Thật sự được.


Nếu nó không hiệu nghiệm và chỉ “hồi sinh” lại nhân cách của nhân viên resort, tôi đã định xóa câu đó đi ngay.


May là… có vẻ chưa cần.


‘May thật….’


Nhưng có thể gọi đây là may mắn được sao?


Làm sao chuyện này có thể xảy ra? Tôi chẳng biết nguyên nhân.


Và… làm như vậy có đúng không?


Hay ở đây phải để người ta chết, thì sau này mới có cách cứu được?


Tôi không biết.


‘Không.’


Dù sao… còn sống mới quan trọng.


Quan trọng là còn có thể nói chuyện như thế này!


Tôi nuốt cơn bất an và nôn nóng đang trào lên, rồi cố giữ bình tĩnh để ngăn Eun-ha-je có hành động quá mạnh.


“Đừng ngồi bật dậy dữ quá. Vết thương có thể nguy hiểm.”



“Vết thương? Ừm….”


Eun-ha-je cúi nhìn phần bụng mình, biểu cảm trở nên kỳ lạ.


Vì dấu vết của lượng máu mất khủng khiếp vẫn còn nguyên đó.


Tôi đổi chủ đề ngay để kéo cô ấy khỏi việc nhìn vào đó.


“Tôi đã sơ cứu và cầm máu rồi, chắc không còn nguy hiểm tính mạng. Nhưng tình hình gấp lắm, chúng ta phải di chuyển. Chị phải rời khỏi thành phố này—”


“Ừm?”


Eun-ha-je bật cười.


“Không, sao tôi phải tin rồi đi theo cậu?”


“…!”


“Và tôi cũng tò mò là mấy đứa của tôi chạy đâu hết rồi, sao lại để một người ngố ngố với đứa nhóc đứng đây nhìn chằm chằm tôi thế này.”


Tôi còn chưa kịp bịa lý do thì một câu hỏi sắc như dao đã dí sát cằm:


“Và chúng ta quen nhau à?”


“…Có lẽ phóng viên không quen tôi.”


“Vậy là chỉ có phía cậu biết tôi thôi nhỉ. Nhìn mặt là biết rõ rành rành kiểu gặp người quen rồi.”


“…!”


“Haha, đúng thật rồi. Vậy là thấy người ngất nên đứng nhìn xem sao….”


Cô ấy chống cằm.


“Vậy thì, tại sao tôi phải đi cùng một người lạ?”


“…….”


“Ờ thì nhìn mặt cũng biết cậu không có ác ý. Nhưng đây là vụ kh*ng b*, tôi còn bị xe tông nữa.”


Rồi cô ấy phẩy tay.


“Đi với người đáng nghi vốn dĩ là điều không làm. Thôi, đi đi. Chúc may mắn.”


Tôi hiểu ra.


‘…Không dễ thuyết phục đâu.’


Dù nói mình là đặc vụ, chắc cô ấy cũng sẽ cười khẩy thôi.


“Phóng viên Eun-ha-je” bây giờ kỳ lạ ở chỗ: còn sắc sảo hơn phó phòng tôi từng biết, sự tự tin và chắc chắn về bản thân lóe lên trong mắt.


Tôi nhìn đôi mắt ấy — sáng lạnh, sắc như dao, ngay giữa sảnh chờ hỗn loạn tuyệt vọng.


Vậy thì—


“…Nếu tôi đưa phóng viên thoát khỏi mớ hỗn loạn này thì sao?”


“Không biết.”


“Thế nếu tôi đưa cho chị một tin độc quyền thì sao?”


Ánh mắt đối phương đổi khác.


Như thể cuối cùng cũng “nói chuyện được” rồi.


“Tin độc quyền gì?”


“Liên quan tới vụ kh*ng b*.”


Tôi nói nhỏ.


“Phóng viên. Từ bây giờ tôi sẽ đi tìm ra nguyên nhân và bản chất thật sự của vụ kh*ng b* này.”


Mắt của Eun-ha-je sáng lên, rồi cô ấy đưa tay ra.


“Deal.” (chốt)


“…….”


“Xem ra cùng ngành rồi. Nhờ cậu giúp nhé.”


Tôi bắt tay cô ấy.


‘…Có vẻ vẫn chưa tin mình.’


Ánh mắt hoàn toàn là của một người đứng ngoài quan sát.


Nhưng dù sao cũng đã được đồng ý đồng hành — coi như may rồi.


Lúc đó, bên cạnh, Ryu Jae-gwan thì thầm:


“Đặc vụ… vậy là mình sẽ đi tàu điện ngầm tới ga Segwang ạ?”


Nhưng phóng viên Eun-ha-je chen vào:


“Đi ga Segwang á? Tàu còn chạy sao?”


Ờ.


“Chỉ chạy được một hướng thôi.”


“…Lạ thật. Thường nếu xảy ra kh*ng b* thì tàu sẽ cho chạy xuyên qua không dừng, hoặc dừng hẳn luôn. Trung tâm không liên lạc gì à?”


“Bên sân ga kia vẫn có nhân viên nhà ga.”


“Hừm. Vậy là không phải hoàn toàn buông tay.”


Eun-ha-je vừa ngó nghiêng vừa nở một nụ cười, rồi đứng thẳng dậy hẳn.


“Dù sao vận hành theo kiểu quái lạ thế này thì chắc chắn có chuyện. Đi lên tàu thôi.”


“…!”


“Cậu bảo đi ga Segwang mà. Không phải à?”


Tôi do dự trong chớp mắt.


…Vì chuyện này chúng tôi đã bị chậm khá nhiều, nên giờ mà ra ngoài đường tàu điện ngầm cũng không dám chắc là an toàn.


Phải tính lại.


‘Nếu vậy thì…’


Trước mắt di chuyển trong lòng tàu điện ngầm, rồi canh lúc dòng “đám đông” đi qua mà thoát ra ngoài cũng không phải ý tệ.


Tàu điện ngầm vẫn tương đối an toàn.


Và nếu tới ga Segwang để thu thập thông tin… thì người có năng lực như Eun-ha-je đúng là cực hiếm.


“…Được. Chúng ta cùng di chuyển tới ga Segwang.”


“Okay.”


Nhìn dáng vẻ dứt khoát của cấp trên cũ, tôi khẽ bật cười.


Trong tình huống này mà vẫn… thấy vững tâm.


Và thế là, chúng tôi lên tàu điện ngầm muộn một nhịp, bắt đầu di chuyển tới ga Segwang.


Để tìm dấu vết của thầy tư vấn.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 484: Bộ ba thám hiểm - Phóng viên - Đặc vụ - Cậu học sinh
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...