Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 478: Trưởng phòng Thằn Lằn

Căn phòng trọ của tôi ở Đặc thị Segwang.

Từ trong tấm chăn có hoa văn thằn lằn trắng, một bàn tay người bất chợt thò ra— tôi đứng đờ ra nhìn cảnh tượng ấy.

Đối diện với một tình huống phi thực tế, tôi đồng thời cảm thấy chấn động sâu sắc và một nỗi an tâm khó hiểu.

Mà chính tôi cũng không biết vì sao mình lại cảm thấy như vậy.

“Lộc con.”

Người nào đó trong tấm chăn gọi tôi.

Tôi không biết vì sao mình lại được gọi là Lộc con.

Nhưng miệng tôi vẫn mở ra.

“Anh… biết tôi sao?”

“Có.”

“Anh là… trưởng phòng nào? Vì sao tôi lại gọi anh là trưởng phòng?”

“Không quan trọng.”

Bàn tay mang găng tay đen từ trong chăn đưa ra, kèm theo lời đáp.

Tôi nuốt nước bọt.

“…Vậy tại sao tôi lại bị mắc kẹt ở ngày 4 tháng 5? Rốt cuộc… đây là tình huống gì?”

“Là tình huống cậu mong muốn.”

Cái gì cơ?

“Không, không thể nào…! Không đời nào có chuyện đó!”

Chỉ cần nghĩ đến việc tôi đã lặp lại ngày 4 tháng 5 bao nhiêu lần, bao nhiêu vòng, là đã đủ khiến đầu óc muốn phát điên rồi!

Việc tôi vẫn chưa phát điên mới là điều khó tin. Thứ duy nhất giúp tôi chịu đựng được— là vì ngày 4 tháng 5 thật sự quá yên bình và tốt đẹp….

…….

Một ngày tốt.

Một cuộc sống tốt.

“Ngày 4 tháng 5… là một ngày có ý nghĩa đặc biệt với tôi sao? Là một ngày tốt đẹp đến mức ấy sao?”

“Tôi không biết.”

“Vậy là vì tôi quá bám víu vào ngày 4 tháng 5 nên mới không thể thoát ra?”

“Không.”

“Vậy thì… rốt cuộc đây là tình huống gì?”

“Cậu muốn nghe suy luận chứ?”

“…Có.”

Từ trong tấm chăn vang lên giọng nam khô khốc, điềm tĩnh.

“Nơi này là không gian được chiếu rọi từ điều ước của cậu— mong muốn được trở về nhà.”

……!!

“Tôi… không hiểu anh đang nói gì,”

Nhưng vì sao tôi lại bị chấn động đến thế?

“Vì mong muốn của cậu là trở về nhà, nên có thể suy đoán rằng điều ước ấy đã được phản chiếu thành nơi này.”

…….

Ý anh là sao?

Tôi muốn về nhà à? Nếu vậy thì đáng lẽ tôi phải trở về nhà bố mẹ ở Bundang chứ.

Đúng rồi— những cuối tuần thỉnh thoảng giúp em trai trông quán tráng miệng… đáng lẽ tôi phải mong quay lại những ngày như thế.

Vậy tại sao tôi lại ước được quay về ngày hôm nay, nơi tôi sống một mình ở một khu vực khác?

Chuyện đó… chuyện đó là….

…….

“…Trong thực tế.”

Tôi nuốt khan.

“Rốt cuộc tôi đang ở trong trạng thái gì?”

Không có câu trả lời.

“Tôi rốt cuộc ở trong trạng thái gì… mà lại mong muốn tình trạng này— ngày 4 tháng 5 này— lặp lại vĩnh viễn?”

“Lộc con.”

“Vì sao tôi lại là Lộc con?”

Lần đầu tiên, khi bị gọi bằng cái tên xa lạ ấy, tôi cảm thấy sợ hãi.

Rốt cuộc tôi đang ở trong trạng thái gì?

Tôi—

“Bình tĩnh lại.”

“…….”

“Cậu muốn nghe phỏng đoán của tôi chứ?”

“…Có.”

“Việc cậu mong muốn ngày 4 tháng 5 lặp lại là một cơ chế khác.”

Sự điềm tĩnh trong giọng nói khiến nỗi sợ của tôi dịu xuống phần nào.

“Đây là một ngày được tái hiện theo cách đặc thù, khi điều ước của cậu chịu ảnh hưởng từ thảm họa tại Đặc thị Segwang.”

Thảm họa.

Chỉ nghe đến từ đó thôi mà tôi đã thấy bồn chồn một cách khó hiểu, mồ hôi lạnh túa ra ở hai bên thái dương.

“Chúng tôi suy đoán rằng chính sự tương tác giữa điều ước của cậu và thảm họa đó đã tạo ra hiện tượng này.”

Điều ước.

Ngay khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi vụt qua một cụm từ.

Xi-rô Thiên đường dành cho trẻ em.

Hình thái nguyên thủy của vé điều ước— một loại thuốc có thể thực hiện điều ước.

Và cả viện nghiên cứu đã định dùng thứ đó cho dự án của Đặc thị Segwang… cùng với kết cục của một thảm họa kinh hoàng dường như đã xảy ra ở nơi đó.

…….

Cái gì thế này?

Đây là kiến thức gì?

Nó đến từ đâu?

“Ự—”

Tôi cố kìm cơn buồn nôn trào lên.

Bộ não đã bị 612 lần bình yên ngấm sâu bắt đầu phát ra những âm thanh kỳ dị khi bị bắt quay lại.

Và rồi… rồi—

“Trưởng phòng.”

Tôi thở gấp, nhìn về phía tấm chăn.

“…Cánh tay của anh… hình như đã ra khỏi chăn nhiều hơn rồi.”

“Đúng vậy.”

Nó đang dài ra.

Giờ thì gần như cả bả vai đã lộ ra ngoài chăn.

Rõ ràng trước đó nó chỉ duỗi ra, bất động, nhưng không hiểu từ lúc nào—

Giữa bàn đầu giường và tấm chăn lẽ ra không hề có khe hở, vậy mà trông như thể có ai đó đang ẩn mình trong kẽ chăn rồi chui ra.

Hoặc như thể chính tấm chăn đang biến đổi.

“Điều này… có tốt không?”

“Không.”

Giọng nói bình thản vang lên từ trong chăn.

“Điều đó có nghĩa là thời gian để cậu rời khỏi nơi này đang giảm đi, do cậu đã nhận ra sự dị thường thông qua tấm chăn—một yếu tố lạc loài.”

…!!

“Vậy thì—vậy tôi sẽ rời đi ngay! Chắc là nguy hiểm lắm—”

Nhưng—

“Không.”

“…Không sao?”

“Đúng.”

Tôi ngơ ngác nhìn cánh tay phải gần như đã thoát khỏi chăn.

“Ý anh là gì?”

“Xét đến tình huống mang tính chấn thương tâm lý mà cậu sắp phải trải nghiệm trong thực tại, thì ở lại đây cũng có xác suất an toàn cao hơn.”

“……”

“Nếu cậu chọn ở lại, hãy để nguyên tấm chăn như vậy. Còn 10 phút 32 giây.”

Tôi lặng người nhìn bàn tay đã chui ra khỏi chăn.

“Ý anh là… ở đây có thể an toàn hơn?”

“Đúng.”

Tôi quay đầu lại.

Một ngày xuân dễ chịu— ngày 4 tháng 5 ở Đặc thị Segwang, khi hôm qua và ngày mai đều là ngày nghỉ, cảnh tượng ấy trải rộng qua ô cửa kính lớn của phòng khách….

Vĩnh viễn.

“…Anh có thể nói cho tôi biết chính xác điều gì đang xảy ra ngoài thực tại không?”

“Không thể.”

“…Vậy ít nhất, anh có thể nói cho tôi biết tình trạng hiện tại của tôi không? Tình huống mà chúng tôi đang rơi vào.”

“Không thể.”

……Vậy thì.

Miệng tôi chậm rãi mở ra….

“Dù vậy, tôi vẫn sẽ ra ngoài.”

Không chỉ vì một lý do đơn giản và rõ ràng là ở đây thêm nữa tôi sẽ phát điên.

“… tôi muốn biết rốt cuộc đây là tình huống gì.”

Sự bức bối.

Khát vọng truy tìm sự thật của sự việc và cách giải quyết.

Động lực mạnh mẽ ấy—có phần khác thường—đã hình thành trong tôi một hướng đi rõ rệt.

Và cuối cùng, còn một lý do nữa.

Tôi toát mồ hôi lạnh, nhưng vẫn cười nhạt.

“Tiếp tục ở đây trong vô thức thế này… tôi nghĩ còn đáng sợ hơn.”

…….

“Đã xác nhận.”

Giọng đáp vẫn điềm tĩnh như cũ.

Nhưng không hiểu sao, tôi có cảm giác phần mõm của con thằn lằn trắng trên tấm chăn như vừa cong lên thành một nụ cười.

“Vậy thì, hãy chuẩn bị.”

Chuẩn bị?

“Cần làm gì ạ?”

“Hãy mang theo những thứ cậu định đem ra ngoài.”

Tôi bật dậy. Nhìn quanh căn phòng trọ quen thuộc, ánh mắt dừng lại ở con thỏ bông đặt trên giường.

Thứ đã nằm trong túi tôi hàng trăm lần.

“Ờ… tôi có thể mang theo nó không?”

“Không khuyến nghị.”

Theo phản xạ, tôi liếc nhìn con thỏ bông như thể dò hỏi ý kiến.

“Còn 7 phút 24 giây.”

Chết tiệt. Tôi do dự trong khoảnh khắc rất ngắn, rồi vẫn cầm lấy con thỏ bông.

Dù không được khuyên mang theo, nhưng việc con búp bê này luôn ở cạnh tôi hẳn phải có lý do.

Và còn nữa—

“Ờ… cho tôi hỏi, bình thường thì… thỏ bông có nói chuyện không?”

“Không.”

……Phù.

Tôi đã mong đợi điều gì vậy chứ. Đúng là ngốc thật—nói chuyện với búp bê thì làm sao có—

“Búp bê nhồi bông không thể nói.”

“Không, ý tôi không phải là búp bê nói chung… mà là con thỏ bông này. Ý tôi là… nó có thể nói không.”

“Ra vậy.”

Rồi một câu trả lời ngắn gọn vang lên.

“Có.”

……!

Tôi nhìn chằm chằm con thỏ bông.

Đôi mắt đen như hai viên sỏi.

“Vậy… bây giờ nó vẫn đang nói sao?”

“Có.”

“Vậy tại sao tôi không nghe thấy?”

“Chúng tôi suy đoán rằng đó là tiền đề tất yếu để hiện thực hóa điều ước của cậu, Lộc con.”

“…….”

Tôi không hiểu.

Nhưng tôi vẫn run run hỏi.

“Nó… đang nói gì? Nếu anh nghe được, có thể truyền đạt lại giúp tôi không?”

“Có.”

“Bạn của tôi, Brown này vẫn ổn.”

Brown.

“…Brown.”

Tôi khẽ gọi con thỏ bông.

Không có câu trả lời.

Nhưng tôi cẩn thận cất nó đi—lần này không phải nhét vào túi quần, mà là túi trước áo.

Tôi cảm thấy yên tâm hơn.

“À… còn đồng xu này có ý nghĩa gì không? Mỗi lần tôi lặp lại ngày 4 tháng 5, nó lại đen đi một chút. Thỉnh thoảng còn nhói nữa.”

“Tôi không biết. Cậu muốn nghe phỏng đoán chứ?”

“…Nghe.”

“Sự đổi màu là dấu hiệu thường thấy khi vật trấn yểm gánh chịu sự ô nhiễm thay cho chủ nhân.”

Vật trấn yểm?

“Còn cảm giác nhói là k*ch th*ch gây cảm giác dị thường cho cậu. Cũng có khả năng một kẻ khác đang gửi tín hiệu đến cậu thông qua đồng xu.”

“…….”

Kẻ khác?

Nhưng ở đây chẳng phải chỉ có mình tôi sao? Tôi đã trải qua ngày hôm nay hàng chục—không, có khi hàng trăm lần rồi mà……

…….

Một nỗi bất an trỗi dậy. Cảm giác sốt ruột rằng phải kiểm tra điều gì đó ngay lập tức.

Tôi đang quên mất điều gì?

“Còn 5 phút 14 giây.”

“Chuẩn bị xong rồi!”

Tôi bước thẳng đến trước tấm chăn.

Dị cảm mà tôi nhận ra—cánh tay người giờ đã vươn ra khỏi chăn, qua cả vai, gần như lộ nửa thân trên.

Cuối cùng, dưới lớp chăn mỏng, đường nét mờ của cái đầu cũng hiện ra….

…….

Đường quai hàm của con người.

Vốn dĩ… trông như vậy sao? Tôi có cảm giác nó từng to hơn, dị dạng hơn—nhưng thôi.

“Nắm lấy.”

Hít sâu một hơi, tôi nắm chặt cánh tay không chần chừ.

Ngay lập tức, một lực kéo khủng khiếp lôi tôi vào trong tấm chăn.

“……!”

Bịch—đầu tôi c*m v** chăn, lớp vải dập dềnh rồi phủ kín các đường nét khuôn mặt.

Như bị bóng đè.

‘Hít—!’

Cảm giác mềm mại đặc trưng quấn lấy đầu tôi, nhưng chỉ trong chớp mắt— ngay sau đó, nó bịt kín mọi lỗ trên mặt, không chừa kẽ hở.

‘Khoan—’

Tôi không thở được. Trong cơn ngột ngạt, tôi vươn tay về phía tấm chăn nhưng không chạm tới. Giữa áp lực và tầm nhìn bị che kín, tôi định vùng vẫy—

thì mọi cảm giác đều biến mất.

“…….”

Không mùi, không hình ảnh, không âm thanh.

Bên trong tấm chăn.

Ngày 4 tháng 5 đẹp đẽ mà tôi từng trải qua—dù với tay hay giãy giụa thế nào—cũng không còn chạm tới được, hoàn toàn rời khỏi giác quan của tôi.

Nó đã không còn.

Trước sự thật ấy, thay vì nhẹ nhõm, một cảm xúc nghẹn ứ kỳ lạ dâng lên.

Nhưng tôi vẫn còn ở đó—và sớm nhận ra.

Ý thức của tôi. Cảm xúc của tôi.

Và rồi, bản ngã—như những giác quan—ồ ạt quay trở lại.

‘À.’

Tôi hiểu vì sao mình được gọi là Lộc con.

Đó là biệt danh tôi có được khi làm việc ở Công ty Mộng Mơ Ban Ngày.

Và Mộng Mơ Ban Ngày là một công ty quái đàm xuất hiện trong Hồ sơ thám hiểm Bóng Tối

Một ngày nọ, tôi bị kéo vào thế giới quái đàm này. Tôi gặp đủ loại người—những người có tên trên diễn đàn và cả những người không hề được ghi chép.

Tất cả những đau đớn và hạnh phúc ấy.

Mục tiêu.

Và sau cùng, dù vòng vèo thế nào, điều ước của tôi vẫn là—

trở về nhà.

Đúng vậy.

‘…Tôi đã từng nói điều đó với Trưởng phòng Thằn Lằn.’

Tôi biết chủ nhân của cánh tay thò ra từ tấm chăn là ai.

Đội trưởng đội D – Đội Thám Hiểm Hiện trường.

Trưởng phòng Lee Ja-heon.

-------


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 478: Trưởng phòng Thằn Lằn
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...