Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 477: Ngày 4 tháng 5, Tôi biết có điều gì đó lạ
Tôi mở mắt.
Một buổi sáng sảng khoái. Tôi quen thuộc bước ra khỏi sảnh trung tâm thương mại. Ngày 4 tháng 5 bắt đầ—
…….
“Không,”
Không, không….
Không!!
“…!!”
Tôi lao vọt ra khỏi cửa trung tâm thương mại. Trước mắt là cảnh tượng Đặc thị Segwang với dòng người qua lại.
…Quen thuộc một cách đáng sợ.
‘Khoan đã.’
Tôi thở gấp, theo phản xạ đưa tay lục túi, lôi ra đồng xu bạc và con thỏ bông.
Đồng xu đã hoàn toàn phai màu.
Đen sì, như một vật đã chết.
“…….”
Khoan đã.
Khoan đã nữa….
Một dự cảm sắc nhọn như kim đâm xuyên đầu óc khiến tôi hổn hển.
Rõ ràng tôi đã… đã từng thấy đồng xu này là màu bạc chứ?
Mà là khi nào nhỉ…… Ngày 4 tháng 5.
…….
‘…Chẳng phải hôm qua cũng là ngày 4 tháng 5 sao?’
Không.
Hôm kia cũng vậy.
Hôm trước của hôm kia cũng thế.
Hôm trước của hôm trước của hôm kia.
Hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của hôm trước của—
“Hộc…!”
Tôi hít thở dồn dập.
Ngày 4 tháng 5 là… ngày 4 tháng 5.
Ngày 4 tháng 5, ngày 4 tháng 5, và rồi lại là ngày 4 tháng 5!
‘Cái quái gì thế này.’
Là ác mộng sao? Chắc chắn là ác mộng rồi?
Vậy rốt cuộc ác mộng kéo dài đến đâu? Ngay cả bây giờ tôi cũng đang mơ sao? Hay là… giờ tôi mới thực sự tỉnh dậy, và đây là hiện thực?
Tôi—
cắn chặt răng, bóp mạnh vào cánh tay mình.
“…!”
Cơn đau sắc nhọn chạy dọc lên cánh tay.
‘…Không phải mơ?’
Nếu vậy thì….
Tôi bừng tỉnh, lao đi.
Về phía Trường Cấp Ba Segwang.
“Hộc…!”
Hơi thở dâng lên tận cổ. Tôi hớt hải xông vào cổng chính của trường, chạy thẳng tới tiền sảnh và chộp lấy cánh cửa—
“Ê, anh kia!”
“…!”
Tôi quay đầu lại.
Từ chòi bảo vệ nhỏ gần cổng chính, một bác bảo vệ chạy ra.
“Cho xem giấy phép vào trường!”
“…Dạ?”
“Giấy phép! Dạo này an ninh gắt lắm, người ngoài muốn vào trường đều phải xin phép trước!”
Bác bảo vệ nhìn tôi bằng ánh mắt đầy nghi hoặc, như thể đang nghĩ ‘người bình thường sao lại thế này’. Tôi lau tay đẫm mồ hôi, cố gắng giữ bình tĩnh đáp lời.
“Xin lỗi ạ. Tôi đang tìm một học sinh. …Em ấy làm rơi đồ.”
“Rơi cái gì?”
“…….”
Tức là—
“Một… mảnh giấy.”
“Hả?”
Chẳng mấy chốc mảnh giấy đó sẽ rơi xuống. Nhưng là sau buổi tiếp đối tác… , nhưng chắc chắn có gì đó ở đây.
Tôi phải xác nhận bên trong ngôi trường này—
đúng rồi.
“Cho tôi hỏi… tôi có thể gặp giáo viên tư vấn của trường không ạ?”
“Cái gì?”
Ánh mắt nhìn tôi càng thêm khó hiểu.
“Giáo viên tư vấn dạo này không đi làm.”
“……Dạ?”
“Không, tôi nói là đang nghỉ phép nên không có mặt. Nhưng anh tìm để làm gì?”
…Cái gì cơ?
“Nhưng… rõ ràng là—”
“Rõ ràng cái gì?”
Ánh mắt của bác bảo vệ càng lúc càng trở nên nghi ngờ, còn tôi thì càng thêm rối loạn.
‘Xác nhận… chỉ cần xác nhận một lần thôi.’
Chỉ cần nhìn vào bên trong trường một lần là đủ.
Chỉ cần xác nhận rằng bên trong có học sinh, là tôi có thể yên tâm rằng đây là hiện thực rồi quay đi.
Vì thế tôi cứ liếc nhìn về phía tòa nhà trường….
Rồi tôi thấy—
một mảnh giấy rơi xuống từ cửa sổ.
“…!”
Tôi lao tới chộp lấy. Phía sau vang lên tiếng bác bảo vệ hốt hoảng đuổi theo, nhưng tôi chỉ dồn toàn bộ sự chú ý vào việc mở mảnh giấy ra.
Rõ ràng là phải ghi—
-Cứ ở đây thôi—
Dừng lại
“…….”
Tôi ngẩng lên nhìn cửa sổ.
Không có ai cả.
.
Tôi về nhà.
Gần như bị bác bảo vệ đuổi ra khỏi trường. Cảm giác như chỉ suýt nữa thôi là đã thành chuyện phải gọi cả cảnh sát, nên tôi không thể tiếp tục cứng đầu xông vào được nữa.
Vì… nó giống hiện thực quá.
Không— vì tôi không thể khẳng định chắc chắn rằng đây không phải là hiện thực…!
‘Rốt cuộc đây là nơi quái quỷ gì?’
Một thứ cảm giác ngột ngạt, rờn rợn, và nỗi bất an nằm trong một sự bình yên không thể giải thích, đập thình thịch trong đầu tôi.
Tôi— tôi đang làm cái gì thế này?
Ngày 4 tháng 5 là cái gì?
Tại sao nó không kết thúc?
Bây giờ thì… đã kết thúc chưa?
‘Phải sắp xếp lại… những điểm bất thường.’
Đúng rồi.
Tôi cầm bút lên. Với cái đầu đau nhức, tôi cố gắng hệ thống lại. Những điều kỳ lạ….
Và rồi….
Còn một thứ nữa, tôi không biết nó từ đâu ra.
Tôi lấy con thỏ bông ra khỏi túi.
Không còn cẩn thận bày chỗ bằng chăn gối trên bàn đầu giường nữa, tôi đặt vội nó lên giường.
Rồi tôi nói, gần như van xin.
“Ơ… chào.”
Không có câu trả lời.
“Chuyện này là sao? Bạn có biết gì không?”
Dĩ nhiên là không có câu trả lời.
Thế thì tại sao tôi lại cứ hỏi?
“…Sao lại không được?”
Rõ ràng con thỏ bông không thể trả lời.
“…….”
Tôi nắm chặt con thỏ bông bằng cả hai tay.
Cảm giác mềm mại truyền lên.
Chỉ có vậy thôi.
Vậy mà… trong lòng tôi lại dâng lên một cảm giác nghẹn ứ, như thể có thứ gì đó sắp trào ra….
“…….”
Không. Nếu vậy thì— nếu vậy thì thử cái này xem sao.
Tôi lấy ra mảnh giấy lúc nãy.
‘Điểm bất thường.’
“Ờ… tôi sẽ để mảnh giấy này lại đây. Nếu có thể đọc được thì đọc giúp tôi nhé. …Tôi thật sự tò mò không biết nó có nghĩa là gì.”
Tôi đặt mảnh giấy ngay ngắn trước mặt con thỏ bông. Nghĩ ngợi một chút, tôi lục bàn đầu giường lấy bút ra, đặt cạnh đó.
Rồi tôi quay đi, rời hẳn khỏi phòng ngủ, đi tắm.
Một cảm giác kỳ vọng kỳ lạ dâng lên.
Không hiểu sao tôi có linh cảm rằng mọi thứ sẽ khác đi. Tôi đã đặt những điều kỳ lạ cạnh nhau rồi, chẳng lẽ sẽ không xảy ra chuyện quái dị nào sao?
Và khi tôi thận trọng quay lại phòng ngủ—
tôi đã thấy.
“…….”
Không có gì thay đổi cả.
Trước mặt con thỏ bông đặt trên giường, mảnh giấy và cây bút vẫn nằm y nguyên như tôi đã để. Tôi hốt hoảng mở mảnh giấy ra—
Dừng lại
Không hề khác đi.
“…….”
Có thứ gì đó dâng trào trong lồng ngực.
Tôi cầm bút lên, nguệch ngoạc viết câu trả lời.
-Không
Tôi vò mạnh mảnh giấy rồi ném thẳng vào cửa sổ.
Bộp. Nó đập vào cửa kính của căn hộ rồi bật ngược trở lại.
Tôi lao tới, mở mảnh giấy ra lần nữa— nhưng vẫn không có gì thay đổi.
“…!”
Tôi đấm mạnh vào cửa sổ.
Rầm! Rầm!
Tôi lặp lại nhiều lần.
Xương mu bàn tay bầm tím, rồi chảy máu, trong khi mặt kính nứt ra— và cuối cùng vỡ toang. Những mảnh kính vỡ c*m v** tay tôi.
“…….”
Tôi nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ vỡ nát—
nhưng… không có gì thay đổi cả.
Không có gì.
Vẫn là Đặc thị Segwang yên bình, một khoảnh khắc bình thường của ngày 4 tháng 5.
Không có chuyện gì xảy ra.
“…Không.”
Cái này… có gì đó không đúng.
Không phải thế này.
Những chuyện đáng lẽ phải xảy ra—lại không xảy ra. Tại sao tình hình không thay đổi? Tại sao? Chẳng phải khi tôi đã nhận ra rồi thì mọi thứ phải đổi khác sao? Phải quay về như ban đầu chứ…?
“Mà ‘ban đầu’ là cái gì?”
“…….”
Tôi ngồi xuống trước TV.
Thôi thì cứ chờ xem. Không ngủ nữa, tôi sẽ chờ cho đến khi ngày 4 tháng 5 trôi qua. Nếu đợi đến nửa đêm, có khi sẽ có biến chuyển gì đó. Tôi làm được.
Tôi bật đại một chương trình trên TV.
Một bộ hoạt hình thiếu nhi vang lên. Tôi nhìn. Nhìn mãi. Nhìn mãi….
Ngày 4 tháng 5 đã kết thúc.
*****
Tôi mở mắt.
Một buổi sáng sảng khoái. Tôi quen thuộc bước ra khỏi sảnh trung tâm thương mại. Ngày 4 tháng 5 bắt đ—
“Làm ơn.”
Tôi đập đầu vào bức tường của trung tâm thương mại.
Nhưng không có gì thay đổi cả.
Xung quanh vang lên tiếng la hét, nhân viên bảo vệ lao tới ngăn tôi lại rồi đuổi tôi ra ngoài. Xa xa, có ai đó nói rằng phải gọi xe cứu thương.
Tôi bỏ chạy khỏi đó như trốn chạy.
Nỗi sợ hãi bốc lên dữ dội.
Thế nhưng, như để xoa dịu nỗi sợ ấy, khung cảnh đời thường và đầu óc đang ở trạng thái rất tốt của tôi lại khiến tôi dần trở nên bình thản.
Một sự bình thản bất an.
“Hộc….”
Tôi trở về căn phòng trọ của mình.
Cánh cửa sổ mà tôi đã làm vỡ trước đó vẫn nguyên vẹn, không có gì thay đổi.
Con thỏ bông đã quay trở lại trong túi tôi. Tôi hoảng hốt lục tìm rồi nắm chặt nó trong tay. Chỉ riêng việc đó thôi cũng mang lại cho tôi một cảm giác an tâm kỳ lạ.
Nhưng còn đồng xu trong túi kia thì—
không, giờ không thể gọi nó là đồng xu bạc nữa.
“…….”
Tôi thả nó xuống bàn đầu giường.
Thứ từng là đồng bạc giờ đã cháy đen kịt, không còn thấy chút ánh bạc nào. Hoàn toàn không.
Ngay cả hình khắc trên bề mặt cũng không thể nhận ra rõ ràng.
“…À.”
Là sao?
Tôi đang quên mất điều gì?
Không biết. Không thoát ra được. Như thể tôi không được phép rời đi, như thể tôi phải ở lại đây….
“…….”
Hay là… cứ ở lại thôi?
Chẳng phải tôi có thể tận hưởng một cuộc sống bình yên, tĩnh lặng hay sao.
Ngày 4 tháng 5 là một ngày hoàn hảo. Ấm áp, trong trẻo, là ngày nghỉ phép để vui chơi. Vì ngày hôm sau là Ngày Thiếu nhi nên còn được nghỉ thêm một ngày nữa, càng vui hơn. Là ngày sau cuối tuần (Chủ Nhật), tràn đầy sinh khí.
Tôi ngồi xuống giường.
Tôi sẽ dọn dẹp bàn đầu giường, dùng đệm và chăn tạo một chỗ cho con thỏ bông. Đặt nó ngồi yên ở đó, rồi tôi cũng sẽ nằm xuống giường, bình thản nghỉ ngơi.
Tôi cầm tấm chăn lên và gấp lại. Giống như đã từng làm trong những ngày 4 tháng 5 trước đó— một tấm chăn mềm mại….
…….
Tôi lại mở tấm chăn ra.
Và tôi thấy—
một thứ mà trước đây tôi đã không nhìn thấy.
Một chi tiết lạ lùng đập vào mắt. Một chi tiết rất nhỏ, không quan trọng trong ngày hôm nay. Một thứ chỉ là sản phẩm phụ của hành động, nhưng đến lúc này lại trở nên nổi bật một cách kỳ dị….
Hoa văn trên tấm chăn là một con thằn lằn trắng.
“…….”
Tôi quay đầu đi.
Như thể sợ bị ai đó bắt gặp, tôi liếc nhìn xung quanh, rồi lại nhìn về phía tấm chăn.
Một con thằn lằn.
Không phải hình ảnh thường thấy trên chăn mền. Nhất là với nền trắng, mắt đỏ—một sự kết hợp màu sắc càng thêm bất thường.
Gạt điều đó sang một bên, thì nó vẫn khiến tôi bận tâm một cách khó hiểu.
Như thể đó là biểu tượng của một ai đó.
“…….”
Nếu hỏi là biểu tượng của ai—
…….
…….
“Trưởng phòng.”
“Lộc Con.”
Bàn tay tôi tuột khỏi tấm chăn.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
