Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 458: Bệnh nhân viện dưỡng lão
Tôi ngẩn người nhìn cái máy quay đang nằm trong tay Baek Sa-heon.
Giờ thì…
Cướp máy quay xong, coi như đẩy người ta vào chỗ chết luôn….
“Aaaagh!!”
“…!”
Tôi giật phắt đầu sang bên.
Trong căn phòng mà Baek Sa-heon vừa khóa lại, chủ nhân chiếc máy quay đang đập cửa điên cuồng, gào khóc thảm thiết. Như để đáp lại tiếng kêu đó, phía xa cuối hành lang tầng 5 của bệnh viện bỏ hoang, bóng một “con người” bắt đầu lảo đảo tiến lại gần….
Hình dáng của một nhân viên văn phòng Bách Nhật Mộng ăn mặc bảnh bao. Tiếng nói hốt hoảng vang lên:
“Bên đó có chuyện gì vậy?”
…Mà không có bóng.
Là bệnh nhân.
Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi.
Tôi vội lao tới cửa phòng nơi chủ nhân máy quay đang kẹt bên trong, cố xoay chốt mở khóa. Sau lưng vang lên tiếng Baek Sa-heon hốt hoảng túm vai tôi, quát lên:
“Anh đang làm cái gì vậy!”
Chết tiệt.
Tôi hất tay cậu ta ra, tiếp tục vặn cho bằng được cái ổ khóa.
“Á!”
Cánh cửa bật mở, chủ nhân máy quay trong tình trạng thê thảm hơn lúc nãy lăn nhào ra ngoài. Tôi gần như bế xốc người đó lên, dìu quay đầu chạy thẳng về phía lối thoát hiểm.
Nhanh lên…!
“Anh có sao không? Hình như anh bị thương rồi.” (bệnh nhân)
Giọng “bệnh nhân” phía sau càng lúc càng gần.
“Chạy đi.”
Baek Sa-heon nghiến răng, chạy song song bên cạnh tôi.
Rầm.
Trước khi bóng đen phía cuối hành lang kịp áp sát, tôi vội đóng sập cửa thoát hiểm lại.
Tránh đống ống tiêm vỡ vương đầy dưới đất, tôi đặt người vừa cứu xuống sàn.
…Haa.
Căng thẳng vừa dãn ra được một chút.
“…….”
Tôi quay sang nhìn Baek Sa-heon.
Cậu ta nhìn tôi với vẻ mặt đầy hỗn tạp: bối rối, bực bội, mặt thì cứng đờ.
“Anh đang làm cái trò gì vậy.”
“Công dân.”
“Anh phí thời gian làm gì với một người kiểu gì cũng chết…!”
Baek Sa-heon nghiến răng, liếc nhanh về phía người chủ máy quay rồi nói giọng sốt ruột:
“Anh thấy người đó bây giờ giúp ích được gì không? Chỉ tổ thêm vướng víu! Chính anh bảo đang gấp, còn nhiều việc phải làm, vậy sao lại đi cứu một người xa lạ? Rõ ràng là lãng phí thời gian…!”
“Công dân.”
Tôi giữ lấy tay Baek Sa-heon. Cậu ta đang ôm khư khư hai cái máy quay.
“Vừa rồi người đó suýt chết đấy.”
“Thì sao.”
Cậu ta nhìn nét mặt tôi một thoáng, rồi nghiến chặt răng:
“Để yên thì sớm muộn gì anh ta cũng chết thôi. Tôi chẳng qua là lấy máy quay sớm hơn chút xíu. Anh bảo thứ đó cần mà. Tôi có tự tay giết người ta đâu.”
“…….”
Trên mặt Baek Sa-heon, sự chống đối và một thứ bất an kỳ quái lướt qua, rồi cậu ta khẩy môi cười khinh:
“Anh nghĩ trong cái công ty này còn đứa nào tử tế hả? À, hay vì anh là ‘đặc vụ’ nên nhất định phải cứu hết mấy người thấy được trước mắt? Có phải đâu. Tới lúc không cứu nổi nữa thì anh vẫn bỏ đó như thường mà.”
Từ sau vụ làng Jisan đến giờ, có lẽ đây là lần đầu tôi nghe Baek Sa-heon tuôn ra nhiều lời như vậy.
Cậu ta phản ứng cứ như tôi vừa xúc phạm gì ghê gớm lắm. Trong khi người bị cái nhân cách điên khùng của cậu ta “quật” cho tơi tả là tôi mới đúng.
Dù lần này cậu ta đúng là vừa cứu mình, nên tôi cũng hơi bất ngờ thật.
Nhưng sao lại phản ứng quá mức như bị phản bội thế này thì tôi không hiểu. Giống phản xạ của người có chấn thương tâm lý hơn….
…Ừm.
Có phải vì tôi là “đặc vụ” không.
Tôi nhớ lại những chuyện ở làng Jisan, cố lựa lời.
Chỉ nghĩ lại thôi cũng đủ rùng mình thở dài.
“Công dân.” Tôi cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể.
“Tôi không giúp là vì tôi là đặc vụ. …Chỉ là một logic đơn giản thôi.”
Tôi nhìn sang người vừa được cứu – vẫn đang co rúm trong góc, tay run rẩy lần trên lớp da bị lột, toàn thân run bần bật.
“Đã có cách để cùng sống, thì đâu nhất thiết phải cố tình đẩy người ta vào chỗ chết.”
“…….”
Tôi không chờ Baek Sa-heon trả lời, mà cúi người xuống gần người mình vừa kéo ra khỏi phòng.
Tôi hỏi khẽ:
“Anh thấy ở yên trong chỗ an toàn sẽ tốt hơn, đúng không?”
“Híc, hức…”
Người đó gật đầu lia lịa.
Ánh mắt run rẩy liếc sang Baek Sa-heon như nhìn thứ gì đáng sợ. Baek Sa-heon thì nhìn lại bằng ánh mắt lạnh tanh, như đang đánh giá xem người này có trở thành mối nguy cho sự sống sót của mình không….
Tôi chẳng phản ứng với cả hai, chỉ chậm rãi nói:
“Được. Vậy chúng ta sẽ đưa anh lên chỗ an toàn.”
Tôi lại dìu người đó đứng dậy, dìu lên cầu thang thoát hiểm, chỉ đi thêm một tầng nữa.
Trong suốt đoạn đường đó, tôi không hề gọi Baek Sa-heon.
Cậu ta hình như có hơi đứng chết trân một lúc. Nhưng cuối cùng, thay vì ôm máy quay chạy trốn một mình, bước chân cậu ta vẫn đuổi theo sau lưng tôi.
Tôi mở cửa bước vào tầng 6.
So với tầng 5 thì đúng là bớt rùng rợn hơn hẳn.
Hành lang khu bệnh đóng kín vẫn tối om, nhưng ngoài mùi tanh thoang thoảng thì chỉ còn mùi thuốc sát trùng là lấn át.
Không khí vẫn mang vẻ âm u kỳ quái kiểu “nhà ma”, nhưng ít ra trông… giống một cái bệnh viện bình thường hơn một chút.
Từ tầng 5 trở lên, thực chất là tầng 1 của viện dưỡng lão đang bị “chiếu lại” lặp đi lặp lại.
‘Trong đoạn ghi hình của máy quay, mấy sự kiện đáng chú ý đều xảy ra chủ yếu ở tầng 4 và 5.’
[Ừm. Chỉ là cái hành lang nhìn hơi bẩn bẩn nhỉ.]
Cái đó thì… là do bọn bệnh nhân từng kéo nhau đi diễu hành cả đàn qua đây.
----
Hồ sơ thám hiểm #3
Có hàng chục người ăn mặc như đặc nhiệm xuất hiện trong hành lang tầng 1, tự xưng là “đang đến để cứu viện”. Bảy dân thường đi theo đội hình đó đều tử vong. Kiểm tra bằng máy quay cho thấy đó chỉ là một nhóm bệnh nhân nội trú, tay cầm kèn recorder, castanet và mấy loại nhạc cụ kiểu đồ dùng học sinh. Có lời khai (không chắc chắn) rằng đám này vừa đi vừa nói những câu như thể đang chúc mừng hay kỷ niệm chuyện gì đó.
----
Trong quái đàm này, tầng 1 là nơi nếu chịu được cảnh cả bầy bệnh nhân vừa vỗ tay vừa diễu hành qua hành lang lúc ban đầu, thì vẫn có khả năng có người sống sót.
Dĩ nhiên, chỗ chúng tôi đang đứng bây giờ là “tầng 6 nhưng bị chiếu tầng 1”*, và tôi bước vào đây khi đã nắm rõ khu vực nào là an toàn. (nó như này tầng 1-2-3-4-5-1-2-3-4-5-…)
“Cho tôi mượn cái này một lát.”
Tôi vừa dùng máy quay để soi hành lang và bên trong các phòng bệnh, vừa né mấy “bệnh nhân”, cẩn thận di chuyển, quét nhanh từng phòng.
‘Haa….’
Có người đang vịn vào mình nên tôi hơi sốt ruột, nhưng ngược lại, cũng… đỡ sợ hơn.
Và may là tôi đã kịp thấy thứ cần tìm trước khi có bất kỳ bệnh nhân nào lao ra từ chỗ khuất.
“Anh vào phòng này.”
Tôi đỡ người đó bước vào một phòng bệnh ở giữa dãy.
[111]
Bên trong phòng, kỳ lạ thay, chỉ có đúng một chiếc giường bệnh đặt chỏng chơ ở giữa, còn một mặt tường thì kín đặc bàn làm việc và những chiếc bảng tên cũ phai màu xếp thành hàng dài.
“Híc,”
“Không sao đâu.”
Tôi vừa định đỡ anh ta nằm lên giường thì anh ta hoảng hồn, nhưng
“…Ở đây an toàn thật chứ?”
“Vâng.”
Tôi liếc mắt ra hiệu về phía dãy bàn.
“Vốn dĩ đây là khu sảnh chính ở tầng trệt.”
“…!”
Đây là một lỗi sinh ra do “lệch tầng”.
----
Hồ sơ thám hiểm #21
Ghi nhận ba bệnh nhân nhảy ra ngoài từ một ô cửa kính khổ lớn không phù hợp với thiết kế, ở tầng 7. Kiểm tra lại thì tòa nhà này vốn không hề có khu sân hiên kiểu nhà hàng ở tầng 2 như trong viện dưỡng lão gốc, nên hiện tượng đó được xác định là bất thường do cấu trúc không khớp. Việc “tái hiện” đoạn ghi hình từ máy quay vẫn diễn ra bình thường.
----
Trên tầng 6, vốn không có “sảnh chính”, vậy mà lại mọc ra một khu giống sảnh – đó là một lỗi hệ thống.
Một “địa điểm bổ sung” không hề xuất hiện trong đoạn ghi hình gốc của máy quay.
“Ở sảnh vốn không đặt giường bệnh, nên mấy thứ sống trong máy quay sẽ không ‘nhìn thấy’ chỗ này đâu.”
Ngay lúc đó—
“Hây… có biết đường ra không? Này, trong đó có người đúng không?”
Tiếng nói vang lên từ bên ngoài.
“…!”
Cả ba chúng tôi vội leo lên giường, đứng nép sát vào nhau. Baek Sa-heon cũng trông như đang phân vân một thoáng, rồi cắn răng, thu người xuống nằm ép trên giường.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần….
Rồi cửa mở ra, một “nghiên cứu viên Mộng Mơ Ban Ngày” với vẻ mặt bối rối xuất hiện.
‘…Máy quay!’
Tôi hấp tấp bấm tắt máy quay của mình, đồng thời ra hiệu để Baek gập màn hình máy quay của cậu ta lại. Nhưng…
“Trong này có người đúng không?”
…Chỉ vừa rồi thôi, tôi đã kịp nhìn thấy một cảnh lướt qua trên màn hình máy quay.
Cảnh thật xảy ra trong viện dưỡng lão này.
“Rõ ràng nghe thấy tiếng người mà….”
Kẻ trông như nghiên cứu viên kia, trong ống kính máy quay, lại là một bệnh nhân: phần bụng dưới bộ đồ bệnh nhân bị mổ toang.
Đám nội tạng bị khâu cố định bằng những sợi chỉ màu sáng, trông như bị “trang trí”, bên cạnh là dây truyền nước biển đang c*m v**.
‘Haa…’
Mà số nội tạng đó, rất có thể là đã “đổi” với nội tạng của ai đó đã bị bắt trước đó rồi….
“Này, hay là chúng ta cùng nhau tìm đường thoát đi. Này, trong đó có người đúng không?”
Nó tiến lại gần. Cả ba chúng tôi đều nín thở. Và rồi…
“Chúng ta cùng nhau đi tìm chỗ an toàn nhé!”
“Bệnh nhân” lướt ngang ngay trước giường chúng tôi.
Tôi cảm nhận rõ cái chạm sột soạt của bộ đồ bệnh nhân cũ nát sượt qua ngay dưới mũi, chỉ dám nín thở, cứng đờ người….
…….
…….
Rầm.
Nó bỏ đi.
Người được tôi cứu giữ chặt miệng mình bấy giờ mới nấc lên, gập người ho khan, ngã sõng soài.
‘Phù….’
“Anh thấy rồi đó. Cứ ở lại phòng này đi là được.”
Tôi để người vừa cứu lại đúng căn phòng đó.
Vì chỗ này đủ rộng để ba người trốn, nên dù còn run lẩy bẩy, anh ta vẫn có vẻ yên tâm hơn một chút.
Tôi trấn an anh ta thêm vài câu – nhìn là biết anh ta rất muốn tôi ở lại cùng – rồi tôi đợi hành lang yên ắng trở lại, mới quay lại lối thoát hiểm.
Trên đường quay lại, Baek Sa-heon vẫn im thin thít.
Toàn bộ đoạn này mất đúng 12 phút.
“Công dân, cậu nhìn đi.”
“…….”
Tôi quay sang nhìn Baek.
“Không có gì thay đổi cả, và cái máy quay vẫn còn nguyên trong tay tôi đây.”
Baek Sa-heon ngẩng đầu lên.
“Cậu cũng đã đích thân nhìn thấy một chỗ ẩn nấp an toàn rồi.”
“…….”
“Tình hình hoàn toàn không tệ đi chút nào. Đúng chứ?”
“…Lỡ sau này anh ta sống sót rồi quay sang nói xấu tôi thì sao.”
“Người bị tấn công thì sinh ác cảm với kẻ tấn công là chuyện đương nhiên. Nếu không muốn vậy, thì ngay từ đầu đừng tấn công người ta.”
Baek Sa-heon nhìn tôi, mặt kiểu “còn cả đống điều muốn cãi”, nhưng tôi chỉ cười.
“Dù sao lần này chắc sẽ ổn thôi.”
“…Ổn… là sao ạ?”
– Người cầm máy quay đôi khi cũng trở thành mục tiêu tấn công.
“Tôi đã giải thích rõ với anh ta rồi. Rằng cầm máy quay trong tay có thể rất nguy hiểm, nên tôi tạm thời thu lại.”
“……!”
Có lẽ vì đang trong tình cảnh thập tử nhất sinh nên anh ta chỉ muốn tin tuyệt đối vào người vừa cứu mình. Khi mọi chuyện kết thúc rồi, chắc cũng khó mà trách tôi được.
“Với lại, ngay từ đầu nếu cậu không nhào vô giật máy quay như vậy, đã chẳng xảy ra mớ chuyện này rồi.”
“Anh nói dễ nhỉ. Lỡ tôi không nhanh tay chụp trước thì biết đâu anh đã chẳng định trả cho tôi đâu.”
“Có thể lắm chứ. Nhưng chuyện đó mà không thử thì sao biết được.”
“…….”
Trên mặt Baek Sa-heon, cảm xúc “không nuốt trôi nổi” và một kiểu tâm trạng mơ hồ khó tả cứ chồng chéo lên nhau.
“Dù sao cũng chúc mừng cậu.”
“Chúc mừng… cái gì cơ.”
“Dù cậu không cố ý, nhưng nhờ cậu ở đây mà người kia mới sống được.”
“……!”
“Còn một chuyện nữa…”
Tôi cười, đúng kiểu nụ cười “đặc vụ”.
“Cảm ơn vì cậu đã cố gắng nhường cái máy quay cho tôi.”
“…….”
“Thật ra cậu chẳng có nghĩa vụ phải làm vậy chút nào đâu, tôi hiểu chứ.”
Baek Sa-heon không đáp lại.
“Tôi sẽ dùng cho đàng hoàng.”
Nói xong, tôi cầm chặt chiếc máy quay trong tay.
[Khéo léo tháo gỡ xong mâu thuẫn, lại còn kiếm thêm được lời nữa. Tuyệt vời đấy, bạn của tôi!]
Lần này thì tôi cũng muốn được khen một chút cho đã cái lòng….
“Vậy, tôi quay lại tầng 5 đây.”
“…….”
Thú thật, tới đây tôi cứ nghĩ Baek Sa-heon sẽ chuồn mất.
Cậu ta có máy quay, có thông tin về khu an toàn – theo bản năng sinh tồn bình thường thì giờ phải té càng nhanh càng tốt mới đúng….
‘Ấy thế mà… chưa chuồn.’
Chỉ là cậu ta im đi thấy rõ.
Baek Sa-heon lặng lẽ đi bên cạnh tôi, tay vẫn cầm máy quay, theo sát.
‘…Thôi kệ, cứ để vậy đi.’
Ít ra có người đi cùng, tôi đỡ sợ hơn hẳn. Chỉ là…
Trời ơi thật sự luôn.
‘Cậu này… ra tay với người khác mà chẳng hề chùn tay.’
Tôi vẫn còn thấy rợn người.
Trước giờ toàn thấy cậu ta troll kiểu chộp giật, phá game linh tinh, vậy mà đến khi tận mắt chứng kiến cậu ta dứt khoát đá người ta vào phòng rồi giật máy quay… thì đúng là “nhân viên Mộng Mơ Ban Ngày” không phải dạng vừa.
‘Không phải tự dưng người ta gọi là “con rắn độc” đâu.’
Tôi nuốt xuống cảm giác muốn ôm đầu thở dài.
Nhưng bất ngờ hơn là: sau khi nghe tôi nói, thái độ của cậu ta lại… đổi đi một cách kỳ lạ.
‘Sao tự dưng im re thế này.’
Tôi liếc nhìn Baek Sa-heon.
Cậu ta giật nhẹ người, định mở miệng nói gì đó rồi lại thôi, như thể đang ngại ngùng nhìn sắc mặt tôi.
Không khí ở tầng 5 viện bệnh đúng là đáng sợ đến run người, nhưng nhìn cái kiểu cậu ta như đang “đứng hình” vì ngại, tự nhiên tôi lại thấy… giống hài kịch hơn là phim kinh dị, nên đỡ sợ được chút.
…Chúc mừng….
“……!”
Tôi giật mình ngẩng phắt đầu.
Từ phía cuối hành lang, bỗng vang lên một giai điệu vui tươi như nhạc đồng dao.
– (xì xì) Chúc mừng nhé~ (rè rè) Chúc mừng nhé~ Những (rè rè) bệnh nhân thân yêu của viện dưỡng lão Hôm nay là ngày tái sinh của mọi người, chúc mừng nhé~
Khoan đã.
‘Cái này… là đoạn xảy ra cuối cùng mà.’
Nghĩa là gần như toàn bộ các sự kiện trong bản ghi hình của máy quay đã được tái hiện tới đoạn cuối luôn rồi sao?
Rốt cuộc đám điên công ty Mộng Mơ Ban Ngày đã chọc vào cái gì mà mọi thứ tiến triển nhanh đến thế… không, từ từ đã…
– (xì xì) Chúc mừng nhé~ (rè rè) Chúc mừng nhé~ Những (rè rè) bệnh nhân thân yêu của viện dưỡng lão Hôm nay là ngày tái sinh của mọi người, chúc mừng nhé~
Cửa thang máy mở ra.
Từ bên trong, ánh sáng trắng lóa tràn ra, cùng với một bóng người bước ra ngoài. Kẻ đó đang ôm một thứ khổng lồ trong tay. Tôi run run giơ máy quay lên….
Đó là một chiếc bánh kem chúc mừng sinh nhật.
Trên mặt chiếc bánh nhão nhoét ấy là dòng chữ giống hệt với chữ trên cánh cửa thoát hiểm tầng 5.
– (xì xì) Chúc mừng nhé~ (rè rè) Chúc mừng nhé~ Những (rè rè) bệnh nhân thân yêu của viện dưỡng lão Hôm nay là ngày tái sinh của mọi người, chúc mừng nhé~
Trong cả đoàn bệnh nhân từng diễu hành ở tầng 1, giờ chỉ còn lại đúng một.
Nó ôm chặt cái thứ giống như chiếc bánh sinh nhật khổng lồ đó, vừa lảo đảo bước tới, vừa cười toe toét với chúng tôi.
Toàn thân nó đẫm máu; mỗi bước chân đều để lại dấu ướt dính đặc quánh trên nền nhà.
Trên chiếc mũ chóp sinh nhật đội lệch trên mái tóc rối bết, máu và thuốc nhỏ tong tong xuống.
– (xì xì) Chúc mừng nhé~ (rè rè) Chúc mừng nhé~ Những (rè rè) bệnh nhân thân yêu của viện dưỡng lão Hôm nay là ngày tái sinh của mọi người, chúc mừng nhé~
Chân tôi tự động bước đi.
“…!”
Tôi bắt đầu tiến về phía cái bánh kem chúc mừng đó.
‘Chết tiệt.’
Không được.
Đây là đoạn ending trong bản ghi của máy quay.
-----
Hồ sơ thám hiểm #4
Cửa thang máy tầng 5 mở ra, một “người” ôm bánh kem chúc mừng bước ra.
Hắn vừa phát nhạc chúc mừng vừa diễu hành dọc theo hành lang.
Tất cả người sống sót đều đi theo hắn, tiến thẳng về phía cửa thoát hiểm, sau đó [kiểm duyệt xóa][kiểm duyệt xóa][kiểm duyệt xóa][kiểm duyệt xóa][kiểm duyệt xóa][kiểm duyệt xóa][kiểm duyệt xóa][kiểm duyệt xóa]
※ Cấm nghiên cứu viên và nhân viên đội thám hiểm hiện trường tự ý xem. Chỉ được truy cập hồ sơ này sau khi đã có sự cho phép của đội an ninh.
------
‘Mình có nên lôi ô nhiễm của mình ra dùng không?’
Khoan đã, khoan… Nếu làm vậy, mọi chuyện sẽ lệch khỏi đường ray theo cách mình không lường nổi….
Đầu óc tôi như đông cứng lại vì sợ. Cơ thể vẫn tự ý di chuyển, tiếng nhạc chúc mừng méo mó cứ vang to dần bên tai. Cái kẻ đang ôm bánh kem sinh nhật, mặt cười ngoác, ngày một tiến lại gần.
Đôi chân vẫn bước về phía cửa thoát hiểm.
‘Đ.m.’
Tôi sợ đến mức tay run bần bật, cảm giác như não không hoạt động nổi nữa. Tôi suýt nữa còn thấy “nhớ” cái trạng thái 130666 ngày xưa, tới mức muốn cắn lưỡi cho tỉnh lại.
‘Phải nghĩ cách khác, đối sách khác….’
Tôi cố đảo mắt, nhìn quanh qua màn hình máy quay… rồi thấy nó.
‘À.’
Có một thứ đang nằm chỏng chơ giữa hành lang.
Thứ mà lúc nãy người được tôi cứu đã cầm trong tay cùng với cái máy quay.
Chắc hồi nãy bị Baek Sa-heon đá trúng, nên nó văng ra, nằm lăn giữa hành lang thế này.
Có lẽ anh ta đã bấm nó đến mòn nút mà chẳng thấy phản ứng gì, nên cuối cùng cũng chẳng được ai đến cứu.
Nhưng khi bước lại gần, nhìn kỹ cái thiết bị đó, tôi chợt hiểu ra.
‘Anh ta… nhấn sai cách rồi…!’
Loại thiết bị gọi đội an ninh này là loại gắn cố định trên tường.
Ở tầng trên mặt đất của tòa nhà phụ, người ta gắn rải rác khắp nơi để đảm bảo an ninh và an toàn.
– Nếu có sự cố, hãy bấm gọi ngay.
Có lẽ chủ cũ của chiếc máy quay chỉ quen dùng loại thiết bị cầm tay để gọi đội an ninh.
Nhưng khi rơi vào trạng thái hoảng loạn vì quái đàm, phải loay hoay với một cái thiết bị gọi lạ hoắc, anh ta đã không chú ý tới một chi tiết.
Chốt an toàn.
Muốn gọi được, phải rút cái chốt đó ra trước… mà anh ta không hề nhận ra.
‘Khoan đã.’
Hiện giờ, chắc ở khắp nơi trong tòa nhà phụ, người ta đã bấm gọi loạn cả lên.
Thế mà nếu mọi chuyện đã đến mức “ending” sắp xảy ra rồi, thì nghĩa là ở các khu vực khác, phần lớn hỗn loạn đã bị dọn xong, quá trình trấn áp gần hoàn tất.
‘Vậy thì…’
Xác suất đội an ninh phản hồi cú gọi của một người sống sót, vào đúng lúc này, sẽ là bao nhiêu?
Tôi liếc sang cái bệnh nhân ghê rợn đang ôm bánh kem chúc mừng, mồ hôi lạnh túa ra.
‘Chắc đội an ninh sẽ chỉ việc dọn xong cái thứ đó rồi lập tức chạy sang khu khác thôi.’
Loạn như thế mà.
Như vậy tôi sẽ lại có thể tiếp tục thám hiểm, tiến về mục tiêu ở tầng 5….
“…….”
– (xì xì) Chúc mừng nhé~ (rè rè) Chúc mừng nhé~ Những (rè rè) bệnh nhân thân yêu của viện dưỡng lão Hôm nay là ngày tái sinh của mọi người, chúc mừng nhé~
Đang bước đi, tôi gượng lắm mới kiềm lại được động tác của mình.
Ngay khoảnh khắc đến đủ gần cái thiết bị gọi đội an ninh,
tôi dùng mũi chân đè lên chốt an toàn, rồi bước tiếp một bước để hất nó bật ra.
‘Thành công….’
Nhưng bước tiếp theo của tôi lại chỉ sượt qua cái nút bấm, lỡ mất.
‘Chết tiệt!’
Tôi nghiến răng, định giẫm thêm lần nữa cho chuẩn, nhưng chẳng cách nào điều khiển chân cho tinh vi hơn được. Đôi chân cứ tiếp tục bước về phía trước….
‘Nếu vậy thì.’
Ngay lúc chân đá ngược ra sau, tôi sút luôn cái thiết bị gọi.
Về phía người đang đi sau lưng.
“……!”
Tôi liếc nhìn Baek Sa-heon.
Vừa chạm mắt tôi, cậu ta lập tức nhấc chân lên…
…và đạp xuống nút gọi.
……. …….
[Đang tiếp nhận tín hiệu.] [Xác nhận vị trí gọi: Tòa nhà phụ, tầng 5. Xác nhận mã cảnh báo nguy hiểm: Tòa nhà phụ đang bị chiếm lĩnh.] [Do đây là cuộc gọi nội bộ trong quá trình trấn áp nên sẽ không phát sinh chi phí riêng. Cuộc gọi sẽ tự động được xử lý.]
Nhanh lên!
[Đang phân bổ đội an ninh]
Ngay khoảnh khắc đó—
Rầm.
Thiết bị gọi nứt toạc ra, từ bên trong nó, một cái bóng đen phun trào chui ra.
“……!”
Cái bóng phồng to lên như nổ tung, rồi dần dần kết lại thành hình người….
– (xì xì) Chúc mừng nhé~ (rè rè) Chúc mừng nhé~ Những (rè rè) bệnh nhân thân yêu của viện dưỡng lão Hôm nay là ngày tái sinh của mọi người, chúc mừng nhé~
Một người mặc đồng phục đen kín người.
Một đội viên an ninh xa lạ đứng chắn giữa hành lang bệnh viện, bóng hắn kéo dài trên nền.
Nhưng có một chi tiết, ngay lập tức đập vào mắt tôi, quen thuộc đến rợn người….
Bộ đồng phục đó.
Cùng kiểu với bộ mà 130666 từng mặc.
‘Hà…’
Tôi nhìn nhân viên đội an ninh thuộc “bộ phận đặc biệt” vừa được gọi đến, khẽ thở phào.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
