Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 427: Lộc và show sống còn (2) sự trở lại của huyền thoại
— Sang bên kia đợi.
Thi thể của phó phòng Eun Haje chống dậy. Không, không chỉ là một cái xác đang cử động…
Có nét mặt.
Khuôn mặt tái mét vì sợ.
Phó phòng Eun Haje với vẻ bối rối cử động cứng đờ, nhìn tôi, rồi lập tức di chuyển.
Kéo theo thân xác đã chết.
Tôi chết lặng vì sợ hãi, nhìn chằm chằm cái cảnh rùng rợn ấy…
— Trong lúc chương trình sống còn diễn ra thì vẫn phải tận dụng chứ. Còn phải phỏng vấn nữa cơ mà.
Cái gì?
“Cô ấy… chết rồi mà?”
— Ờ, cứ dùng tiếp khi đã chết. Trường quay Kênh Mua Sắm Hoang Tưởng rất tối ưa cắt giảm chi phí hợp lý mà! — Phí phát sóng chỗ này tuy đắt hơn tưởng tượng, nhưng mấy khoản này thì lại trơn tru lắm! Có lẽ vì là nơi cô lập? Cứ dùng cho đến khi tứ chi thối rữa rời ra thì thôi!
Khoan đã,
khoan… khoan đã.
Lúc ấy tôi mới hiểu vì sao thi thể của Đặc vụ Đồng vẫn còn nằm đấy.
Ở thành phố đặc biệt Segwang, những thi thể bọn tôi để lại sau khi chết thường biến mất khi bọn tôi quay lại. Tôi từng nghĩ có lẽ biến mất ngay lập tức, hoặc do nguyên nhân nào đó mà tiêu tán.
Không phải vậy.
Nhẽ ra phải biến mất mới đúng, thế mà lần này lại còn nguyên.
‘Không rời đi được.’
Tức là…
‘Dù chết cũng không thoát ra ngoài?’
— Quảng cáo bảo hiểm sắp hết rồi. Mau đưa vào!
Tôi quay đầu.
Một bóng người khác đang bước vào trường quay home shopping nơi bọn tôi vừa ra.
Những gương mặt trắng bệch phấn, nụ cười kỳ dị quá đà.
Trang phục chỉn chu, tóc tai được set kỹ.
Dáng vẻ điển hình của các host show.
Những thực thể quái dị thuộc bóng tối Kênh Mua Sắm Hoang Tưởng.
— Nào, từ ứng viên số 6 đến số 10. Xin giới thiệu! Lượt tiếp theo của cuộc thi sống còn của Kênh Mua Sắm Hoang Tưởng!
‘Không.’
Rồi tôi nhận ra.
Họ không phải “cư dân” của bóng tối này.
Họ là người của thành phố đặc biệt Segwang.
Những công dân từng đến đây làm thời vụ theo tin tuyển dụng rồi mất tích vì lỡ ký vào bản hợp đồng sai trái, hễ “dùng được” thì Kênh Mua Sắm Hoang Tưởng tiếp tục dùng.
Dù chết hay chưa chết cũng vẫn dùng.
Đúng nghĩa: những linh hồn bị ràng buộc vào showbiz.
Và tôi lại hiểu thêm:
— Khi số phát sóng này kết thúc, chúng tôi sẽ chọn 4 người trong số 10 “ứng viên host show”! Loại ngay 2 người thấp điểm nhất, rồi loại thêm 4 người nữa. — 4 người còn lại sẽ lần lượt tiến vào chung kết home shopping! Giá thấp nhất, combo không bao giờ lặp lại, quà tặng đặc biệt đến nơi! — Xin giữ nguyên kênh! Black Friday* của Kênh Mua Sắm Hoang Tưởng! (chỉ thời điểm sale đậm sâu)
‘Vẫn còn thí sinh khác.’
Máu tôi như đông lại.
‘Người thắng cuộc có thể… không phải là người của bọn mình…!’
Nếu bọn họ thắng thì xong.
Chúng tôi sẽ bị loại sạch, không nhận được gì, rồi bị nơi này ràng buộc, cùng chung số phận.
Cái kiểu “hợp đồng thời vụ”, “hết một ngày thì cho tôi ra” sẽ chẳng có tác dụng.
Trạng thái “đang được thuê” sẽ bị đóng băng.
Vì đã là người chết rồi.
“…….”
“Giờ tính sao đây.”
Baek Sa-heon áp sát bên tôi, khí thế như sắp tóm cổ áo, mồ hôi lạnh vã ra, thì thào:
“Nhìn thế này thì chết cũng không thoát được còn gì. Sao lại bắt bọn tôi ký mấy thứ như hợp đồng…!”
“…….”
“Cũng đâu có cách nào để chắc chắn giành hạng nhất!”
Tôi quay lại nhìn Baek Sa-heon. Cậu ta nghiến răng nhìn tôi, còn tôi thì đưa tay ra…
“Cảm ơn.”
“……??”
Tôi vỗ nhẹ lên vai đối phương.
“Lộc-nim. Giờ tụi mình thử mở đường thoát khỏi ga luôn nhé?”
“…Không. Nguy hiểm lắm.”
Lỡ bị bắt được, bọn chúng biết đâu sẽ vin vào cớ “phá hỏng chương trình home shopping” rồi bắt đền một khoản khổng lồ.
“Tôi có cách để giành hạng nhất. Xin mọi người chờ tôi một chút.”
“Ừm… vâng.”
[ Lộc con à… Bạn của tôi mà phải đóng vai kẻ chào hàng rẻ tiền bán chạy nhất trong cái chương trình quảng cáo th* t*c, nhếch nhác này ư, ôi trời. ] [ Có vẻ cậu cần giúp đỡ rồi. ]
Đúng vậy. Tôi thực sự cần trợ giúp.
[ Ồ, vậy thì… ]
Thế nên tôi quyết định tự mình “gom” trợ lực.
[ Hử? ]
Tôi đặt tay lên ngực. Vừa chợt nhớ ra.
‘Một cách để chắc chắn giành hạng nhất.’
Dưới làn áo, tôi cảm được nhịp mạch đập rộn ràng… và những nét mực xăm trên da. Từ khi chạm trán bóng tối quái dị của đài này, một vùng trên cơ thể vẫn âm ỉ rung động khác thường.
Tôi ấn mạnh, kéo ra một 'tôi' ô nhiễm đã phong ấn trong hình xăm. . . . . . . . . . . . . .
. . . . Phát sóng trực tiếp Đang chuẩn bị . . .
. . . .
. . . . . Một cảm giác mong chờ nuốt chửng cả thân thể.
Sự thư thái, tràn đầy, rạo rực, căng thẳng.
Home shopping ư—nói thẳng ra thì có lẽ không phải chuyên môn của tôi. Tôi hình như vẫn phát huy tố chất tốt hơn ở talkshow đêm khuya…
Nhưng kén việc quá đâu phải tư duy của một người làm nghề giỏi!
[Khoan, ôi trời… Bạn tôi!!!!!!?]
Xin lỗi, thưa MC! Tôi sẽ dẫn cho ra hồn để không làm hoen ố danh tiếng của talkshow đêm khuya!
Tôi ngẩng đầu, nở một nụ cười sáng rỡ. Thoáng thấy mấy người cùng đội nhìn tôi bằng gương mặt ngơ ngác, nhưng tôi định từ giờ sẽ đối phó cho ra dáng một thành viên ê-kíp talkshow danh tiếng!
Vì tôi là dân showbiz chuyên nghiệp mà.
---
Một góc của “trú ẩn” trên tàu.
Ở đây, trong đoạn nối giữa toa số 5 và số 6, có một bóng người đang đứng bồn chồn.
Go Yeong-eun.
Trên con tàu này chẳng có riêng tư. Chỗ hiếm hoi ít bị ánh mắt người khác chạm tới, có thể đứng một mình thừ người ra suy nghĩ, chắc chỉ còn góc này. Mà ngay cả thế, lúc người ta qua lại giữa hai toa, cô cũng phải né sang bên, nên nếu muốn đứng một mình thì chỉ có thể tranh thủ lúc này…
Và cô nghĩ.
“Liệu… có ổn không.”
Không biết có sớm gặp lại được những đồng nghiệp cũ vừa tìm đến mình không. Nghe nói thường cũng mất cỡ một ngày, nhưng lòng dạ vẫn rối bời, nên cô cứ sang toa số 7, nhìn chếch về phía ga Buổi Chiều.
Trong nỗi thấp thỏm, cô thỉnh thoảng lại liếc xuống chiếc đồng hồ thông minh đã gần như vô dụng của mình.
…Thật ra, tên đeo mặt nạ dê có bóng gió bảo có thể bán cho cô một cục sạc dự phòng, nhưng cô phớt lờ, không mua.
Dù sao cũng chỉ là nhất thời thôi.
“Vô nghĩa.”
Cô nhìn vào màn hình chiếc đồng hồ thông minh đã cạn pin. Bề mặt đen kịt phản chiếu gương mặt mình…
Loé.
…thay vì phản chiếu, màn hình sáng bừng.
“…?!” Hết pin rồi cơ mà??
“Cái— cái…”
Go Yeong-eun nghiến răng giữ im lặng, cuống quýt tìm cách tháo đồng hồ. Rõ ràng là hiện tượng siêu nhiên! Chắc chắn cô đã gạt nó sang chế độ tắt rồi.
Nếu như khuôn mặt hiện trên màn hình kia không phải người cô quen.
Xin chào? Rất vui được gặp mọi người!
“…!!”
Là Kim Sol-eum.
Khuôn mặt hồng hào tươi cười của Kim Sol-eum lấp đầy màn hình nhỏ xíu của chiếc đồng hồ thông minh. Vui vẻ, rạng rỡ, hoạt bát…
“Cái… cái gì vậy?”
Kỳ quặc quá!
Ngay lúc đó, trên đỉnh màn hình hiện một dòng chữ: “Kênh Mua Sắm Hoang Tưởng?”
“Home shopping—game show sống còn” là cái gì nữa… khoan đã.
Trong màn hình bé xíu, Kim Sol-eum thò tay xuống dưới mặt bàn, như thể sắp lấy gì đó lên.
- Tôi rất hạnh phúc vì được giới thiệu món này. Hãy chờ nhé. Sản phẩm tôi sẽ giới thiệu trong số hôm nay là…
Rồi Kim Sol-eum rút tay lên.
Trống không.
“……?”
Kim Sol-eum mỉm cười tươi.
- Không có.
“…?!”
- Không có gì cả. Tôi không bán.
Kênh home shopping rơi vào hỗn loạn!
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
