Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 425: Kênh mua sắm hoang tưởng (2) cậu là người của Brown mà

Tôi và Trưởng phòng Lee Ja-heon theo phản xạ chụp lấy người anh, Đặc vụ Đồng cũng nghiến răng, toàn bộ cơ bắp căng lên như đang chống lại… nhưng tôi hiểu ngay.

‘Dùng sức chống lại cũng vô ích…!’

Chỉ khiến cơ thể Đặc vụ Đồng bị thương thêm thôi.

Vì đây không phải kiểu bị lôi đi bình thường, mà là hiệu ứng phát sinh từ hợp đồng lao động.

Trong đám thời vụ, anh ấy xui tận mạng bị gọi ra làm người mẫu trình diễn ngay tức khắc.

Lưng tôi lạnh buốt.

Hàng loạt suy nghĩ lóe lên trong đầu.

Đồ của Kênh Mua Sắm Hoang Tưởng tác dụng rất thật, nhưng tác dụng phụ cũng rất thật. Đôi khi còn có vật phẩm “Lỏm” nguy hiểm tính mạng….

Cái kia là “Lỏm”.

Nhìn “người mẫu” trước đó nằm như xác chết, sau lớp mỡ là máu và từng mảng thịt trào ra, cảm giác điềm gở nuốt chửng đầu óc tôi.

Và tôi rút ra đáp án chỉ trong chớp mắt:

‘Thà chết còn hơn.’

Phải giết nhanh để anh ấy thoát khỏi đây.

‘Chết tiệt.’

Tôi lập tức nhét thuốc an lạc đang mang theo vào miệng Đặc vụ Đồng.

“……!”

Đặc vụ Đồng thoáng sửng sốt, nhưng rồi… nuốt.

Khoảnh khắc tiếp theo.

Thịch.

Cơ thể ấy đổ sập xuống sàn.

“…….”

Trưởng phòng Lee Ja-heon đang kéo thi thể của Đặc vụ Đồng lại.

Tôi th* d*c trong cơn choáng.

Có vẻ gã MC home shopping cũng đã nhận ra có điều bất thường, vì nhân viên thời vụ không còn ở trạng thái có thể “làm mẫu trình diễn” nữa, nhưng…

> “Rồi, mời người mẫu tiếp theo vào ạ!”

Hắn thản nhiên tiếp tục dẫn chương trình. Và tôi chợt hiểu ra.

Hắn sẽ lại lôi một người khác lên làm mẫu thư sản phẩm.

‘Chết tiệt!’

Tôi vội vã, tay run lên, toan móc thêm viên thuốc an lạc từ trong áo ra, nhưng còn chưa kịp thì cơ thể đã cứng lại rồi bị hất văng về phía trước.

Lao thẳng vào vùng ánh đèn.

‘Khoan đã.’

Và…

> “Rồi, với vị khách này thì vùng muốn giảm mỡ là…”

Đúng khoảnh khắc tôi bước vào chính giữa trường quay home shopping, nơi ống kính đang quay chĩa tới—

> “Khoan đã, chẳng phải anh là… thế quái nào lại!”

Gã MC home shopping chộp lấy vai tôi.

Tôi ngẩng đầu lên. Gã host show kỳ quái, mặt trắng bệch đỏ lòm, miệng há ngoác như đang bắt chước một người đang hét, nhìn tôi rồi phấn khích nhe răng cười rộng đến tận mang tai.

> “Quý vị khán giả! dẫn chương trình phụ của talkshow đêm khuya đã đến với kênh home shopping của chúng ta!”

“…!”

Toang rồi.

‘Một sự cố ngoài kịch bản…’

Nó đã nhận định tôi là người làm trong một “bóng tối truyền hình” tương tự. Bây giờ hoàn toàn không đoán được Kênh Mua Sắm Hoang Tưởng sẽ chơi trò b**n th** gì.

‘Rốt cuộc tụi nó mê talkshow của Brown đến mức nào mà nhận ra ngay cả mình vậy chứ.’

Tôi rất muốn nói “Anh nhận nhầm người rồi”, nhưng đã là bóng tối thì mấy câu đó chẳng có tác dụng, hơn nữa tôi chợt nhớ ra Brown đang nghe hết cuộc đối thoại này.

Và rắc rối còn không chỉ có thế.

“Thật là một gương mặt quen thuộc quá nhỉ. Đúng không, thưa quý vị? Xin được chào khán giả một tiếng nhé!”

Tôi cảm nhận được khóe môi mình đang nhếch lên cười. Một nụ cười trong trẻo đến mức giả tạo lan khắp gương mặt. Đúng kiểu một người mẫu trình diễn của Kênh Mua Sắm Hoang Tưởng.

“Bây giờ xin hãy nuốt viên thuốc giảm cân kỳ diệu này cùng với nước. Quá dễ phải không nào?”

Bàn tay tôi nhấc ly nước đặt trên mặt bàn lên.

‘Chết tiệt…!’

Và vẫn giữ nguyên nụ cười rạng rỡ, tôi nhón lấy ổ trứng ký sinh trùng tròn vo như một viên thuốc, đưa lên miệng…

PAPAPAPAPAM!!!

“……!”

“Thưa quý vị! Vừa rồi chúng tôi nhận được tin, toàn bộ số lượng chuẩn bị đã bán sạch rồi đấy!”

Sức lực tuột khỏi đôi tay tôi.

“Xin cảm ơn sự ủng hộ của quý vị. Vậy thì niềm vui thứ Ba! Nhiệt huyết thứ Ba! Mức giá thấp nhất thứ Ba, chúng tôi sẽ lại trở lại!”

Bàn tay tôi vẫy vẫy về phía ống kính, miệng nở nụ cười.

Và người dẫn chương trình home shopping, kẻ điều khiển tất cả những thứ này, cũng đứng cạnh tôi, cùng vẫy tay.

Host Show.

“Xin cảm ơn!”

Đó là một gã đàn ông mặc com-lê đen.

Gương mặt trông như ngoài ba mươi cuối, vóc dáng tiêu chuẩn của một MC home shopping, mang nụ cười niềm nở tạo cảm giác đáng tin cậy.

Nhưng chỉ cần há miệng ra, bên trong là một vực sâu đỏ lòm không đáy.

Đôi con ngươi đen bất thường, to đến kỳ dị. Rồi với khuôn mặt được đánh phấn trắng bệch đến mức mất tự nhiên, hắn nhìn vào camera, nhe răng cười…

Cắt!

Chương trình lập tức kết thúc.

Trong thoáng chốc, toàn thân tôi rã rời, suýt nữa hất đổ ly nước trên bàn, nhưng may mắn kịp đặt nó lại chỗ cũ.

‘Chết tiệt.’

…Đằng kia, tôi thấy thi thể của Đặc vụ Đồng vẫn còn nằm chỏng chơ ngoài rìa trường quay.

Và cả cảnh mấy người cùng nhóm, dường như vừa tranh luận kịch liệt xem phải xử lý tôi thế nào, giờ mới miễn cưỡng thu lại động tác.

Tôi lập tức quay đi, không nhìn nữa.

Bởi host show chủ lực của Kênh Mua Sắm Hoang Tưởng đang nhìn tôi, vui vẻ cười rồi vỗ vai.

“Trời ạ! Rất hân hạnh được gặp cậu. Không ngờ một nhân vật nổi tiếng như cậu lại chịu nộp đơn làm lao động thời vụ ngắn hạn đấy!”

Hắn bóp bóp vai tôi một cách đầy ẩn ý.

Trong khuôn mặt đánh phấn trắng bệch đến dị dạng ấy, đôi đồng tử đen khổng lồ đang nhìn chằm chằm vào tôi.

“Cậu bỏ talkshow đêm khuya rồi à? Dĩ nhiên, số người muốn vào làm ở Kênh Mua Sắm Hoang Tưởng thì nhiều như sao trên trời, nhưng vì một cựu thành viên ê-kíp talkshow đêm khuya như cậu, có lẽ tôi vẫn có thể cố thu xếp cho một vị trí đấy….”

“…Có vẻ anh rất quan tâm đến talkshow đêm khuya nhỉ.”

Gã host show khựng lại một chút.

“Có thể gọi là sự quan tâm giữa những người cùng ngành với nhau chứ nhỉ! Hai chương trình của chúng ta là hai ngôi sao giải trí hỗ trợ lẫn nhau mà. Dĩ nhiên, xét về sản lượng thì không thể so sánh được. So với kênh home shopping của chúng tôi, talkshow của ngài Brown thì hơi… ừm. Mang tính biểu tượng đấy, nhưng quy mô thì có phần… nhỏ bé, phải không?”

[Ồ]

Mồ hôi lạnh đẫm gáy tôi.

Gã host show, có vẻ đang rất phấn khích, vừa vung vẩy ngón tay vừa cùng tôi bước ra khỏi trường quay.

Hắn không thèm liếc sang đám lao động thời vụ khác lấy một cái, và trong lúc đó, tôi thấy phó phòng Lee Seong-hae đang ngăn không cho thi thể Đặc vụ Đồng bị bọn nhân viên vệ sinh kéo đi.

“…Nghĩ lại thì, tôi không ngờ Kênh Mua Sắm Hoang Tưởng lại có cả một trường quay ở chỗ này.”

>“À, studio 4-168 này là mới xây tương đối gần đây thôi. Nhưng bọn tôi lấy được với giá phải chăng lắm. Làm ăn thì quan trọng là phải có lãi mà. Có điều… chi phí phát sóng lại cao hơn dự tính.”

>“Để khuấy động nhiệt huyết mua sắm cho đúng mức, lần này bọn tôi đã lên kế hoạch một chương trình giải trí đỉnh cao chưa từng có.”

>“Nó sẽ được phát sóng ngay hôm nay. Mà đúng lúc lại có cả một nhân vật nổi tiếng đến ứng tuyển làm thời vụ qua tin tuyển dụng! Điềm lành đấy chứ.”

“…Nếu gọi là ‘kế hoạch đỉnh cao’ thì… ý anh là sao?”

> “Là một format cực kỳ k*ch th*ch và thú vị.”

> “Đó là… Show sinh tồn của MC dẫn chương trình.” (giống Produce 101 cho Idol)

Cái gì cơ?

> “Một chương trình giải trí rùng rợn, kịch tính, nơi chỉ người bán được nhiều hàng nhất mới được sống sót, buộc khán giả phải dán mắt không chuyển kênh! Và mua sắm! Mua sắm! Mua sắm!”

> “Trong số các MC dẫn chương trình mà tôi tuyển chọn, rốt cuộc ai sẽ sống sót đây?”

> “Khán giả sẽ không thể rời mắt, kênh bị cố định, lượng mua sẽ vọt lên, và hẳn sẽ có người vì ủng hộ MC mình yêu thích mà điên cuồng mua tất cả mọi thứ!”

“…Ra vậy.”

Tôi nuốt nước bọt. Rồi cố giữ giọng bình tĩnh mà hỏi:

“Vậy trong kế hoạch đó, bọn tôi – những lao động thời vụ – sẽ làm gì ạ? …Có phải lại làm ‘người mẫu trình diễn’ giống vừa rồi không?”

Nếu hắn trả lời “đúng”, tôi định cho cả nhóm nuốt thuốc an lạc ngay lập tức.

Nhưng show host không gật đầu.

…Mà cũng chẳng phủ nhận.

> “Vấn đề là thế này. Nghe tôi nói tiếp đã.”

> “Điều gây kinh ngạc là: người thắng cuộc trong show sinh tồn này sẽ ôm trọn toàn bộ phần lợi nhuận chia cho MC, trong tổng doanh thu bán hàng!”

Hắn ghé sát mặt lại gần tôi.

> “Thật là một khoản lợi nhuận choáng váng, đúng không?”

> “Và toàn bộ cấu trúc chương trình đó, ngay hôm nay, cũng sẽ được áp dụng cho các bạn đã đến theo tin tuyển dụng!”

“……!”

Câu đó có nghĩa là…

> “Đúng vậy. Tất cả lao động thời vụ hôm nay sẽ trở thành người tham gia show sinh tồn dành cho MC dẫn chương trình!”

“…!!”

[Ồ, bạn thân mến. Tôi vốn không thích mấy câu kiểu “tôi đã bảo rồi mà”, nhưng không lúc nào dùng nó chuẩn hơn bây giờ.]

[Tôi đã bảo rồi mà.]

[Về cái lũ con buôn th* t*c này ấy.]

Hơi thở lạnh buốt của host show phả lên sau gáy tôi.

> “Vậy thì, theo đúng hợp đồng, chúng ta đi làm thôi nào. Thí sinh của show sinh tồn, MC mới của Kênh Mua Sắm Hoang Tưởng. Bạn của Brown.”

Thế là tôi trở thành MC thời vụ trong một ngày của Kênh Mua Sắm Hoang Tưởng.

Cùng với toàn bộ đội nhóm thám hiểm.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 425: Kênh mua sắm hoang tưởng (2) cậu là người của Brown mà
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...