Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 423: Chuyến tàu G1572 - Đài truyền hình máu
“Nhưng mà người đó không phải nhân viên nhà ga đâu.”
“Dạ?”
“Cậu ấy là nhân viên kỹ thuật bên ngoài. Lúc nào có trục trặc thì tới phòng máy để xử lý công việc các thứ ấy mà.”
Nhân viên nhà ga xoa xoa cằm, nói tiếp:
“…Nghĩ lại thì, mạng lưới tàu điện này đặc biệt ở chỗ mỗi nhà ga đều có rất nhiều nhân sự bên ngoài ra vào phòng máy… Chắc là làm cái gì đó kiểu nông trại thông minh (smart farm) gì đó.”
Smart farm.
‘Cái dạng trồng rau, trồng cây bằng hệ thống trong lòng tàu điện ngầm ấy… đại loại vậy.’
“Tất nhiên không phải là kiểu smart farm đúng nghĩa đâu, mà nghe đâu là một dự án nghiên cứu vật liệu mới chỉ có thể gia công dưới lòng đất… Dù sao thì trụ sở chính cũng liên tục phái người đến.”
Nói cách khác, đó là một dạng ngành phụ đặc biệt.
Tới đây thì tôi chắc chắn.
‘Viện nghiên cứu Vui Vẻ đúng là đã đóng đô tại đây.’
Cái gọi là “vật liệu mới” đó chắc chắn là dung dịch giấc mơ.
Tuyến tàu điện ngầm thành phố Segwang ngay từ đầu đã là một cơ sở mà Viện nghiên cứu Vui Vẻ lén dùng để phục vụ nghiên cứu.
“Nhưng tại sao chuyện đó lại…?”
“Vì bọn tôi đã tìm thấy thi thể của người đó ở gaKhuya.”
Tôi tóm tắt ngắn gọn chuyện Thư viện Hanbit đóng cửa và vì vậy mà phòng làm việc trong ga mới lộ ra.
“Vậy à? Vốn dĩ anh ta gần như chẳng có việc gì phải bước vào phòng làm việc của ga… Dù sao thì tôi hiểu rồi. Ra là vậy.”
Phản ứng của nhân viên nhà ga mang đúng sắc thái của một người đã chứng kiến quá nhiều cái chết đến mức tê dại.
Trái lại, chị ấy lại phản ứng nhiều hơn với tin thư viện tạm đóng cửa.
‘Haa…’
Dẫu sao thì chị ấy cũng là người đã trải qua cảnh một thảm họa cấp diệt chủng cướp đi mạng sống của hàng trăm nghìn người.
Theo nghĩa đó mà nói thì—
“…Rốt cuộc ở thành phố đặc biệt Segwang đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“…Đến cả Yeong-eun còn không biết, xem ra đúng là mọi người đều chẳng biết gì hết.”
Gương mặt nhân viên nhà ga tối sầm lại.
“Ở ngoài kia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế? Theo lời Yeong-eun nói thì thành phố đặc biệt Segwang đã bị biến thành một thứ bóng tối, như thể đó là khu vực chưa từng tồn tại vậy.”
Đó cũng là… đáp án chính xác.
Và tạm thời, họ chỉ nên biết đến chừng đó thôi thì hơn.
…Còn hơn là nói cho họ biết sự thật rằng cơ quan chính phủ nơi vị đặc vụ tạo ra trú ẩn này trực thuộc đã không chỉ hoãn việc cứu hộ, mà còn lựa chọn bỏ mặc nguyên cả khu vực và phong tỏa nó.
“Đúng như vậy.”
“Haa.”
Rồi tôi im lặng, chờ đối phương trả lời.
“…Và, chuyện đã xảy ra ở đây là.”
Chuyện đã xảy ra vào ngày thảm họa ở thành phố đặc biệt Segwang.
…….
“Nói thế nào nhỉ, giống phim kinh dị vậy đó.”
“Hôm đó tôi đang làm việc ở ga Segwang thì đột nhiên người ta gào thét rồi chạy ùa xuống dưới ga. Có người ngã nhào, bị cả đám giẫm đạp ngay trên bậc thang rồi chết tại chỗ. Thế mà dòng người vẫn không dừng lại.”
“Aaaah!”
Những cảnh tượng từng xem trong đủ loại phim thảm họa, phim kinh dị, mấy dạng video “found footage” (dạng các đoạn video được tìm thấy, như từ máy quay cầm tay, camera an ninh hoặc điện thoại) cứ thế tái hiện lại trong đầu tôi.
Đôi chân của đám đông ùn ùn lao xuống trong khung hình rung lắc, một ai đó ngã xuống. Máu, hoảng loạn, tiếng la hét, hỗn loạn.
“Không hiểu chuyện quái gì đang diễn ra, thì từ cấp trên truyền xuống vô tuyến bảo là có vụ kh*ng b* gì đó. Trước hết tôi bật phát thanh hướng dẫn, rồi chạy đi xem có cách nào ứng phó không. Lúc đó tôi nhìn ra bên ngoài cửa ra….”
Giọng nhân viên nhà ga run lên.
“Ở tận phía sau đám người, có những hình thù kỳ quái đang đuổi theo họ. …Nghe thấy tiếng bước chân.”
Thình.
“Là những khối thịt phồng to khổng lồ. Trông như gom hai ba người lại nhào chung thành một cục vậy.”
Thình.
“Vì nó chẳng hề có cảm giác thật nên lại càng giống phim hơn. Rồi tôi chợt nhận ra.”
“Là người thật bị dồn lại thành như thế.”
“Đám người bên ngoài cửa ra cứ lẩm bẩm gì đó, rồi đột nhiên ôm đầu, đứng khựng lại, sau đó cơ thể phồng to lên rồi bắt đầu dính chặt vào nhau. Giống như một khối mô nhầy vậy.”
Chỉ nghe thôi mà cũng hình dung ra được.
“Và tôi nghe thấy một giọng nói kỳ quái. Nói gì mà lên thiên đường? Tới nơi cực lạc… đại khái là mang ý nghĩa như vậy…”
…….
“Sau đó… tôi hoàn hồn lại, vội vàng kéo ngay cửa chớp chống cháy ở lối ra xuống, chặn không cho đám thịt đó chui vào.”
Rầm rầm rầm rầm!
“Tiếng những người bên ngoài vẫn còn sống đập vào cửa chớp, đến giờ tôi vẫn nhớ. …Và cả việc tiếng động ấy dần dần không còn nghe thấy nữa.”
Nhân viên nhà ga mặt tái nhợt, dừng lời.
“…Đó là tất cả những gì tôi biết. Lặp lại để kể thêm thì hơi khó. Đã từng có chuyện không hay xảy ra chỉ vì tôi cố gắng nhớ lại như thế này.”
“…Vâng.”
Chắc chắn là vấn đề ô nhiễm.
“Dù sao thì, vì những lý do đó, tốt nhất là mọi người đừng có nghĩ tới chuyện ra khỏi tàu điện ngầm. …Dù chỗ này cũng chẳng phải không gian bình thường gì cho cam.”
Nhân viên nhà ga gật đầu chào bằng ánh mắt rồi quay lại với những người trong nơi trú ẩn đang bày quầy sạp.
[Miêu tả thú vị đấy. Bạn nghĩ sao?]
Nghĩ sao à?
‘…Y như mấy truyện ma về kh*ng b* sinh hóa vậy.’
Thảm họa sinh học (Biological Hazard).
Những người lẩm bẩm câu gì đó rồi dính chặt vào nhau thành một khối thịt.
Nó vừa giống chuyện huyền bí, vừa giống nhiễm virus, khiến sống lưng lạnh toát.
‘Đúng là dạng truyện kinh dị về lây nhiễm rồi.’
Đúng vậy.
Loại đã bùng phát ở thành phố đặc biệt Segwang là thứ địa ngục siêu nhiên kiểu virus zombie, lấy con người làm vật chủ để lây lan, truyền đi với tốc độ khủng khiếp.
Tự nhiên tôi lại nhớ đến “cô giáo” ở Trường Công nghiệp Segwang. Cả những mảng màng nhầy kỳ dị và những khối thịt đập phập phồng lan tràn ở đó nữa.
‘Rốt cuộc thứ tà ác đã xâm nhập vào ngôi trường đó… chính là thảm họa của thành phố đặc biệt Segwang sao.’
…Chỉ mới nghĩ tới thôi bản năng đã căng cứng. Tôi lau giọt mồ hôi lạnh đọng dưới cằm.
Điều cuối cùng vẫn còn vướng trong lòng.
‘Cực lạc? Thiên đường?’
Nghe bảo người ta đã lẩm bẩm những câu như thế, mà ngay trước đó tôi vừa xem một văn bản có từ đó.
- Trong đợt nghiên cứu thử lần này sử dụng Siro Thiên Đường dành cho trẻ em - Ý kiến của tôi!
Siro Thiên Đường dành cho trẻ em.
‘…Đúng là vậy.’
Càng nghĩ càng thấy, thứ mà Viện nghiên cứu Vui Vẻ tiến hành nghiên cứu chính là nguyên nhân của thảm họa.
Và nếu suy luận từ những từ ngữ đó thì….
‘Viện nghiên cứu Vui Vẻ đã dùng 'vé điều ước' để tiến hành thí nghiệm biến thành phố đặc biệt Segwang này thành một nơi giống như thiên đường sao?’
Rồi thí nghiệm đó thất bại theo kiểu quái đản, nên mới thành ra thế này ư?
Nhưng mà….
‘Vậy tại sao việc “mời” mình đến thế giới này lại trở thành nghiên cứu tiếp nối của cái kết quả điên rồ này chứ?’
Một cảm giác rờn rợn kỳ quái bò dọc sống lưng, tôi ngẩng đầu lên.
Và, phải nói là—
Thành phố đặc biệt Segwang.
Thảm họa siêu nhiên cấp diệt chủng.
‘…Lẽ ra mình vốn đã nhớ rõ hơn về chuyện này mà nhỉ?’
Lồng ngực chợt lạnh toát.
Đúng vậy. Tôi chắc chắn là mình đã từng nhớ rõ truyền thuyết đô thị về thành phố đặc biệt Segwang.
Vì tôi đã đọc trên diễn đàn rồi.
‘Nên lúc làm nhiệm vụ gián điệp mình mới nhận ra ngay.’
Nếu đó là mồi nhử có liên quan đến Viện nghiên cứu Vui Vẻ, thì đúng ra bây giờ chỉ cần nghĩ đến là tôi phải lôi ra nối lại được ngay, chi tiết đến mức đó mới phải….
…….
‘Ấy vậy mà, vào một thời điểm nào đó mình đã quên mất.’
Chuyện đó, chắc hẳn là….
Sau khi tôi trở thành 130666.
“…….”
Không lẽ.
‘Cả chuyện này cũng… là tác dụng phụ của năng lực chỉnh sửa Diễn đàn sao?’
Không. Giờ mà ngồi run rẩy vì cơn sợ hãi mơ hồ kiểu này thì chẳng có nghĩa lý gì.
Phải nhanh chóng thoát ra khỏi những ý nghĩ vu vơ ấy.
Bởi vì, giờ tôi đã nắm được manh mối rồi.
‘Trong số các cơ sở của Viện nghiên cứu Vui Vẻ có mặt ở mỗi nhà ga, phải tìm ra nơi nào mình có thể tới được.’
Hơn nữa, ngay tại thành phố đặc biệt Segwang này, cách để sử dụng diễn đàn
Tôi siết chặt chiếc smartphone trong tay.
Hễ xác nhận được nhà ga nào, Diễn Đàn sẽ được cập nhật, từ đó tôi có thể lần theo manh mối trong đó mà hành động.
…….
‘Như vậy thì.’
Tôi ngẩng đầu lên.
Chuyến tàu chạy theo tuyến vòng tròn này lúc nào chẳng hay đã đi qua ga Segwang.
“Trong lúc nói chuyện là đã chạy hết một vòng rồi nhỉ.”
“Ồ, từ đây nhìn được ra ngoài này.”
Cánh cửa toa số 7 không dán báo che kín trên ô kính.
“Chị nhân viên nhà ga, nếu được thì bọn tôi cũng muốn xem thử mình có gì mang ra trao đổi được không, có được không ạ?”
“À, dĩ nhiên rồi. Chỉ là vì chưa đến thứ Ba nên có thể hàng hóa chưa chuẩn bị đầy đủ thôi.”
Tôi để mặc đám người trong nhóm rảo qua các quầy hàng kiểu vỉa hè, một mình tiến sát lại gần cửa.
Nhân viên nhà ga lên tiếng nhắc nhở từ phía sau.
“À, cửa chỉ mở vào thứ Ba thôi, nên bây giờ sẽ không tự động mở đâu.”
“Vâng.”
…Càng nghĩ càng thấy việc cửa các toa 1–3 mở ra trước mặt bọn tôi đúng là kết quả của việc cô Go Yeong-eun liều lĩnh quá sức.
‘Haa.’
Và chuyện toa số 7 không mở ra ngay bây giờ thì không sao cả.
Điều quan trọng là có thể “xác nhận” được.
Ga tiếp theo là Ga Nửa Đêm, Ga Nửa Đêm….
Tôi nhìn khung cảnh bên ngoài ô cửa kính: hình ảnh đoàn tàu vụt ngang qua các sân ga mà mình biết.
Ga Nửa Đêm — nơi có Sòng Bạc, gaKhuya— nơi có thư viện.
Và….
Ga kế tiếp.
Ga này là Hoàng Hôn, ga Hoàng Hôn….
Tôi nhìn ra ngoài ô kính.
Sân ga đó… trông như đã bị tẩy trắng, phai bạc đi.
“…!”
“À, chỗ đó giờ không thể xuống được nữa. Trước kia thì còn xuống được, nhưng bây giờ là mức nhiệt độ mà con người không thể chịu nổi.”
Làn hơi nóng hầm hập truyền vào tận bên trong qua khung kính. Tôi vừa nghe giải thích, vừa cố hết sức quét mắt khắp bên trong sân ga.
Và rồi…
Bản đồ tuyến tàu điện ngầm Segwang
— Ga Se-gwang (Lối mòn của cái chết)
— Ga Nửa Đêm (Casio đổi xác )
—Ga Đêm K(Thư viện Hanbit)
—Ga Hoàng Hôn (Quầy Bán Lương Tâm)
—(Chưa đăng ký)
—(Chưa đăng ký)
—(Chưa đăng ký)
…được cập nhật.
——
Ga Hoàng Hôn (Quầy Bán Lương Tâm) Một nhà ga tàu điện ngầm của thành phố đặc biệt Segwang, nơi chợ trời quanh ga đã biến dạng thành dạng “vô nhân viên”.
Toàn bộ hàng hóa của khu chợ trời – nơi giờ chẳng còn người sống – đều được bày sẵn trên các sạp mà không ai trông coi. Nếu có ai lấy đồ đi mà không trả tiền, thì nhà ga sẽ nóng lên tương ứng với phần lương tâm đã bị đem bán đi.
Giờ nó đã trở thành một địa ngục rực lửa.
‘Tốt.’
Thế là tôi bắt đầu đi vòng quanh thành phố đặc biệt Segwang, cập nhật toàn bộ các ga vào Diễn Đàn.
Bản đồ tuyến tàu điện ngầm Segwang
— Ga Se-gwang (Lối mòn của cái chết)
— Ga Nửa Đêm (Casio đổi xác )
—Ga Giữa Đêm (Thư viện Hanbit)
—Ga Hoàng Hôn (Quầy Bán Lương Tâm)
—Ga Buổi Chiều (Đài Truyền Hình Máu)
—Ga Giữa Trưa (Khu Nghỉ Ngủ Trưa)
—Ga Buổi Sáng (Tòa Án Cán Cân)
Tôi “l**m sạch” từng dòng chữ, thu hết mọi thông tin vào đầu.
…Có vài nhà ga thực sự rất gây sốc.
‘Không sao.’
Quan trọng là giờ tôi đã biết những ga nào cần bỏ qua.
‘Trước mắt, không cần trực tiếp đặt chân xuống Ga Hoàng Hôn.’
Có xuống thì cũng chỉ để cả đám bị thiêu sống, mà cơ chế “kết thúc” chắc kiểu phải trả lại toàn bộ đồ về vị trí ban đầu – trên thực tế là bất khả thi.
‘Không được lãng phí thời gian.’
Cuộc thăm dò ga đó dừng ở mức này là đủ.
Bỏ qua.
Còn lại ba ga nữa, thực ra mức độ nguy hiểm cũng xấp xỉ nhau nên…
‘Chọn nơi nào có thể “nhặt được đồ tốt” mà đi.’
Được rồi.
Đường đi đã hiện lên rất rõ ràng.
Và tôi có thể cảm nhận được bằng cả da thịt.
…Nếu cứ thế này, trong câu chuyện quái đản như mê cung về tuyến tàu điện ngầm này, tôi sẽ sớm tìm được câu trả lời mình cần.
Dù là cho Ho Yoo-won, hay cho chính tôi.
“Giao dịch xong hết rồi chứ?”
“Ừ. Tạm vậy thôi. Cậu cũng đi xem một chút không?”
Dựa theo lời khuyên của những người cùng nhóm vừa đảo qua các sạp hàng, tôi kiểm tra một vài mặt hàng.
Rồi tôi mua mấy món ‘hàng đặc biệt’ mà không phải là lương thực.
“Anh mua mấy cái đó thật ạ?”
“Nghe giọng là có ý kiến bất mãn hả?”
“Không ạ.”
Tất cả những thứ đã mua, chúng tôi đều cất giữ cẩn thận.
Và rồi…
“Mở cửa ga à? Nếu là ga đó thì tôi có thể mở cho mọi người xuống một lúc.”
Sau khi bàn bạc xong với nhân viên nhà ga để xin cho đoàn tàu dừng ở một ga, chúng tôi lấy một nửa số lương thực còn thừa sau buổi giao dịch, chia ra đưa cho cô Go Yeong-eun.
“Bọn tôi sẽ mang thêm tới.”
“…….”
Go Yeong-eun lặng lẽ nhìn chằm chằm chỗ lương thực đó, hơi thở dần bình ổn lại.
Rồi cô hạ giọng, nói nhỏ sao cho những người khác không nghe thấy.
“Xem tình hình thì… có vẻ mọi người biết cách đi ra đi vào giữa nơi đặc biệt này và thế giới bên ngoài, đúng không.”
“…….”
“Nếu chết ở đây… thì ở bên ngoài, mình vẫn bình an vô sự phải không?”
“…Vâng. Gần như vậy.”
“…!”
Go Yeong-eun ngẩng bật đầu lên. Trong mắt cô thoáng lóe lên một tia sáng.
“Vậy… những người khác nếu chết ở đây cũng có thể ra ngoài được sao?”
“Không ạ!”
Trời đất.
“Không phải vậy. Chỉ là bọn tôi dùng một phương thức đặc biệt để vào được đây nên mới được như thế.”
Tôi giải thích về dự án của Ho Yoo-won.
“…À.”
Ánh mắt cô Go Yeong-eun lập tức tắt ngúm.
Và rồi…
“Tiện lợi thật đấy. Thật là.”
“…….”
“Haa. Xin lỗi nhé. Tôi chỉ là… hơi quá sức chịu đựng một chút.”
Trước vẻ đông cứng của tôi, Go Yeong-eun thở dài, đưa tay xoa khuôn mặt mệt mỏi.
Trong đó phảng phất nỗi chán nản, cảm giác nhục nhã, và cả tuyệt vọng.
“…Dù sao thì, việc mọi người an toàn trở về, tôi thật lòng thấy mừng.”
“…….”
“Tôi cũng sẽ… tự tìm thêm cách… để có thể rời khỏi đây theo cách của riêng mình.”
Bước chân vào một xã hội thu nhỏ với tư cách người ngoài mà phải sống ở đó, là chuyện rút cạn cả tinh thần. Huống hồ đó lại là một nới trú ẩn ngay giữa tâm thảm họa.
Càng thông minh và có năng lực, gánh nặng tinh thần càng khủng khiếp….
‘…Cô Yeong-eun.’
Đúng lúc đó.
“Đặc vụ Bak-ha.” (Bạc Hà - biệt danh cô Cừu khi làm đặc vụ)
Đặc vụ Đồng lên tiếng.
“Lần sau vào đây, tôi sẽ mang theo trang bị cho đặc vụ.”
“……!”
“Như vậy cô sẽ có thể di chuyển một cách hiệu quả hơn.”
Go Yeong-eun khựng lại một nhịp.
Nhưng rồi như chợt hiểu ra điều gì đó, trong mắt lóe lên một tia khác lạ, song cô chỉ nuốt nước bọt xuống.
“…Vâng.”
“Và… cảm ơn cô.”
Đặc vụ Đồng ngập ngừng nói tiếp:
“Nhờ cô cho bọn tôi lên tàu, chúng tôi mới biết được ở đây vẫn còn người sống sót.”
“…!”
“Cô Cừu.”
Tôi thêm lời:
“Giám đốc Ho chắc chắn biết cách lôi một thứ gì đó ra khỏi chỗ này. Ngay từ đầu, vì vậy hắn mới bắt đầu dự án mà.”
“…!”
Chắc chắn là có đường ra.
Đó là điều tôi vừa nói một cách gián tiếp.
“Vì thế… nếu có thể, phiền cô hãy chia sẻ cho bọn tôi tất cả những ‘lời đồn’ mà cô nghe được về tuyến tàu điện ngầm này, hoặc về thành phố đặc biệt Segwang.”
“Tất nhiên rồi.”
Chúng tôi đã nói chuyện khá lâu, thu thập lại những “lời đồn” của cô Yeong-eun.
Rồi thì—
“Đến rồi.”
Đến điểm đích lần nữa, chúng tôi bước ra ngoài qua cánh cửa mà nhân viên nhà ga đã mở.
“Đi cẩn thận nhé.”
Sắc mặt Go Yeong-eun đã hồng hào hơn trước.
“Khi nào thám hiểm xong quay về toa số 7, chỉ cần cho tôi tín hiệu, tôi sẽ mở cửa ngay. Tôi đã xin phép dì rồi, tức là… đã được chị nhân viên nhà ga đồng ý.”
“Cảm ơn cô.”
[ Khi có một mục tiêu mãnh liệt, người ta sẽ thoát khỏi trạng thái trì trệ. Chúc mừng nhé, cậu Lộc Con. Bạn đã có được một trợ thủ tại chỗ rồi đấy. ]
‘…Ừ.’
Chỉ là, chuyện là thế này.
‘Không biết hắn sẽ nghĩ gì về cái ga lần này đây.’
[ Bạn thân? ]
Tôi là người cuối cùng trong nhóm bước xuống sân ga.
Nơi chúng tôi chọn chính là chỗ này.
Tổng công ty Giao thông Segwang Ga Buổi Chiều
. . . . . . . . Nơi này, mang cái tên bất thường “Đài Truyền Hình Máu”, thì…
“…Đèn chiếu ư?”
Đâu đó những ánh đèn sáng chói đủ mọi hiệu ứng xoay tít rồi lóe sáng; pháo giấy nổ tung, vụn pháo giấy rải đầy sàn.
Và trên bậc thang trải thảm đỏ là… một tấm biển chữ khổng lồ:
Giữ nguyên kênh! Trường quay Kênh Mua Sắm Hoang Tưởng #4-168 (Đây là cái kênh phân phối quả trứng mà thằn lằn ngoài hành tinh tặng cho Lộc, nó còn xuất hiện ở Arc chương trình talkshow đêm khuya của Brown) . . . . . . [Ôi Showbiz.]
Đúng rồi.
Từ Bồn Tắm Máu cho tới Bộ Kít Hạnh .
Nền tảng bán mấy món đồ kiểu ma quái siêu nhiên—mà tôi cũng có dính líu—nổi tiếng khắp nơi.
Đây chính là nơi ghi hình của Kênh Mua Sắm Hoang Tưởng. . . . . . .
[Hừm, bạn thân mến.]
‘Hả?’
[Bạn nghĩ sao về việc cho phép một màn pháo nổ oanh liệt giống tên võ sĩ vô vị (Thằn lằn) vào cái mớ trưởng giả rởm đời của tay con buôn th* t*c, chẳng ra trò này thì sao? Sẽ là một buổi chiều cực kỳ thú vị đấy…]
‘Aaa….’
Và có lẽ, đây chính là bọn gần đây đã chọc đúng nỗi bực của vị MC huyền thoại của talkshow đêm khuya….
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
