Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 413: Trở lại hình người - món quà của 'Chúng Tôi'

Thảm họa siêu nhiên cấp diệt chủng. Đặc thị Segwang. Và nghi thức phong ấn “xóa khỏi nhận thức”.

Đặc vụ Ha-geum lắng nghe lời giải thích của bọn tôi khá điềm tĩnh.

Vì đây là “dự án của Giám đốc Ho”, tôi đã đắn đo rất nhiều xem có nên nói thật với đặc vụ của Cục hay không, nhưng rốt cuộc vẫn quyết định: nói thật thì hơn.

'Bị bắt quả tang nói dối còn tệ hơn—chi bằng gây dựng lòng tin.'

Một đặc vụ kỳ cựu cấp đội trưởng vốn đã nắm đại khái vụ Trường Segwang, nếu mình còn ậm ừ che giấu thì khả năng sự việc rẽ xấu rất cao. Hơn nữa—

'Lỡ đâu… còn có thể nhờ được chị ấy giúp.'

Nghe xong, Ha-geum khẽ giật chân mày rồi thở dài.

“Ra vậy.”

“…….”

“Cục… đã từng đưa ra một quyết tâm khủng khiếp.”

“Chị ơi, chuyện này có cần báo lên cấp cao hơn….”

“Không. Trước — trước mắt thì không.”

Vẻ mặt Ha-geum phức tạp khó tả, nhưng lời thì quả quyết:

“Tốt nhất đừng để quá nhiều người biết thêm về cái ‘đặc thị’ đó. Nếu ‘xóa khỏi nhận thức’ là có thật….”

“…….”

“…Đặc vụ?”

“Không có gì.”

Ha-geum cắt lời:

“Trước cứ hiểu vậy đã. …Khi nào thám hiểm cái đặc thị ấy, liên lạc cho tôi.”

“……!!”

“Lỡ có chuyện, có thêm một chỗ để cầu cứu vẫn hơn. Bọn nhãi quậy phá này.”

“Ui da, chị!”

“Làm đàn anh rồi mà chỉ biết dắt bọn nhóc đi bày trò, hả thằng này.”

Ha-geum gõ một cái vào đầu Đặc vụ Choi, rồi xoa nhẹ đầu Đặc vụ Đồng—người đang nghiêm mặt như đã hạ quyết tâm—khi ánh mắt hai người chạm nhau.

“Vất vả nhiều rồi.”

“…?!”

Cuối cùng… chị ấy nhìn sang tôi.

“Đặc vụ Nho.”

…….

“Cậu… đang cố trở thành ‘người’, hay vốn dĩ là người?”

[Cả hai đều đúng.]

Ít nhất, tôi hy vọng là thế.

“…Vậy à?”

Ha-geum mỉm cười.

“Có lý trí, biết giao tiếp, có lòng trắc ẩn—thế thì khác gì con người đâu.”

…….

“Hơn hết là cậu đã dùng cái này rồi còn gì.”

Chị ấy gõ khẽ vào thanh kiếm đeo bên hông.

Sau khi đã từng sử dụng, lần gặp lại Kiếm Ấn trong mắt tôi không còn là một thanh gươm bạc dài thông thường nữa.

Nguồn uy lực sấm sét to lớn đến mức không sao kham nổi ấy như đã khắc vào tận não tôi—tuy nói thật, tôi cũng chẳng dám chắc “não” của mình đang ở đâu.

Nghĩ đến đây, tôi chợt nhớ:

[Hỏi: Tình trạng bàn tay bị mất ở Segwang?]

“Ờ thì… để Ngọn Lửa Yêu Tinh gồng thêm chút thôi.”

Có vẻ bây giờ một bàn tay đang cử động của Ha-geum đã được Ngọn Lửa Yêu Tinh thay thế.

Giống như tôi lúc trước cũng từng như vậy.

“Thôi, đến đây được rồi. Chị còn nhiều việc.”

Ha-geum—bận trăm công nghìn việc—đứng dậy.

“Cần thì gọi.”

Nói rồi Ha-geum để lại thông tin liên lạc và rời đi.

'…Hình như vừa mở khóa được một đồng đội mới.'

Xem ra khi thám hiểm Đặc thị Segwang, Đặc vụ Ha-geum sẽ nhập đội.

Tôi phải kìm lại nhịp tim đang đập nhanh—dù rõ ràng chưa phải lúc để háo hức.

Và khi trở lại Phòng Tham vấn Linh Hồ, tôi gặp lại một thành viên đội thám hiểm cũ.

“Lộc con.”

Chính là Trưởng phòng Lee Ja-heon đã đến từ trước và đang đợi.

Vì lần kết thúc vụ Trường Segwang vừa rồi anh ấy đã đồng hành và hỗ trợ rất nhiều về mặt "cơ bắp", tôi nghĩ hẳn anh đến để nói chuyện đó.

[Mục đích ghé thăm của Trưởng phòng “Thằn Lằn” (suy đoán): – Chia sẻ kết quả thám hiểm.]

“Không phải.”

Hả?

Cái mõm của sinh vật ngoài hành tinh hình thù bò sát—thứ mà tôi nhìn thành cái đầu thằn lằn trắng—khẽ cong lên như mỉm cười.

“Phần ‘đền đáp’ của chúng tôi đã đến.”

Nhắc đến “phần đền đáp” thì….

…!!

— Tôi muốn… lấy lại cơ thể người. — Có thể.

Chính nó. Hình dạng con người của tôi.

*****

Chốc sau, theo lời giải thích đầy ẩn ý “có thể bị ảnh hưởng”, tôi rời Phòng Tham vấn Linh Hồ và tới nhà công vụ của Trưởng phòng Lee Ja-heon.

Rồi anh đặt một “món đồ” lên bàn ăn.

“Đây là món đã yêu cầu như phần đền đáp.”

Một hộp chữ nhật được đóng gói.

ĐÈN NGỦ HÌNH TRỨNG

Tên món đồ ghi như vậy; hình ở mặt trước cho thấy thiết kế đèn ngủ hình trứng màu be, xinh xắn.

Trông y như loại đèn ngủ tầm trung thường tặng sinh nhật trên trang “quà tặng KakaoTalk”: chất liệu mềm mại, tạo hình nhân vật/đồ vật đáng yêu.

Nhưng đã là “đền đáp” thì chắc chắn không phải món đồ bình thường.

Một “vật phẩm”.

Một hiện tượng siêu nhiên được phán định là bóng tối, có thể trả lại hình dạng con người cho tôi.

Đã thế còn có nguồn gốc “Gian Hàng Mua Sắm Người ngoài hành ”,thì còn được bảo đảm là không nguy hiểm chí mạng.

[Trạng thái 130666: Biết ơn.]

“Vâng.”

[Câu hỏi: Cách sử dụng?]

“Có thể nắm được qua hướng dẫn kèm theo. Cậu có muốn được thuyết minh bằng lời không?”

[Tạm hoãn.]

“Vâng.”

Tôi lập tức mở hộp, nhấc tờ hướng dẫn đặt trên cùng lên đọc.

Cảm ơn Quý khách đã mua dòng “Đèn ngủ Trứng của Ánh Nắng Store”! Dòng sản phẩm lần này cho phép Quý khách quan sát sự lớn lên và khai sinh của sự sống bên trong một quả trứng thông qua ánh sáng và bóng đổ dịu nhẹ của đèn ngủ; thành quả được sinh ra có thể sử dụng độc lập. Hãy trực tiếp dùng hệ thần kinh và cơ bắp của sinh mệnh đã quan sát! Và tận hưởng các hiệu ứng đặc biệt tuyệt diệu nữa nhé! ※ Chú ý: Tuyệt đối KHÔNG được đánh thức thành phẩm.

À, món này.

Trên diễn đàn chưa hề có “bóng tối” này.

'Đúng gu mình thích đọc.'

Vì nó thuộc loại “bóng tối” rất hợp để giết thời gian nơi công sở.

Và chỉ đọc qua là tôi đã hiểu mô-típ kinh điển của nó:

Không phải đèn ngủ hình trứng, mà là một quả trứng thật sự có thứ sẽ nở.

Và sinh mệnh sẽ lớn lên bên trong “quả trứng–đèn ngủ” này thì…

- Thành phẩm sau khi ra đời có thể sử dụng độc lập. Hãy trực tiếp dùng hệ thần kinh và cơ bắp của sinh vật quan sát!

— Có vẻ mình có thể dùng nó làm thân thể của chính mình.

‘…Mô tả thì hơi rợn thật.’

Nhưng tình trạng hiện tại của tôi còn rợn hơn. Sống trong thế giới kinh dị đến giờ, mức này chắc cũng chịu được rồi.

‘Khụ.’

Lật sang trang kế để đọc tiếp thì thấy một chiếc nhãn dán chặn mất nội dung ở trang đó.

‘Hửm?’

Đó là một dạng giấy bảo hành.

Cái nhãn dán với màu sắc và phông chữ loè loẹt ấy tương phản hẳn với tờ hướng dẫn, đập ngay vào mắt. ‘Thì ra là đồ của “chương trình” đó!’

Vậy thì hiệu quả chắc sẽ “rõ rệt” thật. Hàng họ họ quảng cáo thường nhấn vào thay đổi kịch tính, hoặc những yếu tố cực kỳ hấp dẫn mà.

Ví dụ như cái “bồn tắm máu” mình đã mua tặng cho Brown chẳng hạn.

– Ồ, dĩ nhiên là tôi nhớ, bạn tôi! Món quà đầu tiên từ bạn mà—đáng để kỷ niệm lắm chứ.

– Có điều… hừm. Ra là một món nữa do chính chương trình Home Shopping đó giới thiệu lại rơi vào tay Lộc con sao.

Nghe giọng Brown có vẻ… không mặn mà lắm. ‘Hai bên… chẳng phải vẫn quan hệ khá tốt à?’ Dù sao cũng đều là “bóng tối giới truyền thông” còn gì.

Thậm chí con gấu bông xuất thân từ Kênh Mua Sắm còn từng được mời lên talk show đêm khuya.

Tôi còn sắp nhớ ra chuyện bản thân—lúc bị talk show ô nhiễm hoàn toàn—đã nhúng tay vào vụ mời con gấu đó nữa….

– Ồ tất nhiên. TV show và quảng cáo, đôi bên nâng đỡ nhau. Dù trong đó vẫn có tôn ti trật tự rạch ròi.

– Cũng như đạo cụ hậu cảnh thì không thể thay chỗ của diễn viên chính vậy!

…Ý là talk show là vai chính, còn quảng cáo chỉ là “đồ nền”?

– Ha-ha, “chỉ là” á? Nói hơi bạo miệng nhưng dí dỏm đấy, bạn tôi! Ừ, không sai đâu.

– Gây cơn “khát” cho khán giả tới phân đoạn tiếp theo, và rót ngân sách để sản xuất show… đó mới là vai trò cốt lõi của quảng cáo. Với tư cách người dẫn chương trình khiêm tốn, Brown này thật lòng biết ơn những quảng cáo như thế.

– Nhưng dạo này cái chương trình Kênh Mua Sắm tại nhà ấy có vẻ hơi quên mất bổn phận của mình.

‘Ra là vậy.’

Xem chừng “Kênh Mua Sắm Hoang Tưởng” vừa làm chuyện gì đó chọc giận vị MC huyền thoại này….

Thôi lật tiếp. Không thì kiểu gì cũng rẽ sang “có muốn đến talk show tôi để điều tra kỹ ngọn nguồn không?” mất….

‘Tốt nhất hạn chế mua đồ của Kênh Mua Sắm Tại Nhà ấy. Dù sao tôi vẫn sẽ đọc nốt hướng dẫn—đợi bao lâu rồi còn gì.’

– Tất nhiên rồi, bạn tôi. Tôi cũng đang háo hức đây! Hà…

Tôi khéo léo bóc nhãn, dán sang chỗ trống, rồi đọc phần còn lại của tờ hướng dẫn.

Giờ thì mới bắt đầu phần “hướng dẫn đúng nghĩa”. Chuẩn bị:

2 ml máu của sinh vật sẽ nuôi cấy

1 sợi lông/tóc dài 3 cm của sinh vật sẽ nuôi cấy

100 ml dung dịch muối sinh lý

‘Mảnh cơ thể của sinh vật cần nuôi cấy?’

Hừm.

[Câu hỏi: Có giới hạn khi chỉ định sinh vật không?]

“Không có. Cậu có cần máu và lông/tóc của một sinh vật với điều kiện cơ thể cụ thể nào không?”

Vấn đề là thế này.

‘Tự tiện nuôi cấy thân xác của người khác để dùng thì hơi… khó chấp nhận.’

Người sống là người sống, người chết là người chết—mỗi bên lại là một chuyện khác nhau.

Tôi liếc nhìn Trưởng phòng Thằn Lằn.

‘Nghĩ lại thì, vì sao ở Trường Segwang mình lại trông như người nhỉ.’

Và vì sao tóc lại đen. Nghi vấn ấy thoáng vụt qua, nhưng lúc này tôi còn mải nghĩ chuyện khác nên đành để nó trôi đi đúng nghĩa.

‘Trước mắt thì máu và tóc của tôi bây giờ… có ổn không nhỉ?’

Thứ này người ta có khi chẳng thèm công nhận là “máu” với “tóc” đâu. Đúng hơn là dịch cơ thể và phụ phẩm thì có…?

Mà cũng không thể quay lại tìm máu và tóc của cái thân xác “Kim Sol-eum” hồi trước tôi từng có được.

‘Lúc còn là người, tôi chưa từng nảy ra cái ý “trữ riêng máu với tóc của mình” bao giờ.’

Dù là thế giới kinh dị đi nữa. Không—chính vì là thế giới kinh dị nên càng không. Lỡ thất lạc thì chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Dĩ nhiên, ban đầu cũng khó mà nghĩ có kẻ sẽ làm mấy chuyện như thế với một người bình thường…

……

Hừm.

‘Cũng có thể là có.’

Gwak Je-gang.

Coi bộ đã đến lúc phải ghé công ty một chuyến.

****

“Nhân viên ơi!!”

Cộc cộc.

Tôi gõ hai cái vào thùng vận chuyển cho đối phương biết tôi đã tới.

Đêm khuya. Nhờ Trưởng phòng Lee Ja-heon sắp xếp để vào thật kín đáo, tôi đến văn phòng đội nghiên cứu—ở đó chỉ có mỗi Gwak Je-gang mặt đỏ bừng.

“Ha-ha, bao lâu rồi mới ghé lại đấy! Từ lần cậu vào khu nhà phụ đến giờ là lần đầu đúng không?”

Đúng vậy.

Hồi đó suýt toi đời khi chạm mặt Giám đốc Cheong ở đó…

Nghĩ lại, chính Gwak Je-gang là người báo cho tôi biết Cheong sẽ đến.

[Câu hỏi:

Giám đốc Cheong có áp dụng biện pháp trả đũa gì không?]

“Ể? À, ý cậu là tôi á? Ha-ha-ha! Nghe cậu lo mà tôi ngượng quá… Nói thật thì chẳng có gì đâu.”

Hừm.

“Dù có biết, loại sếp như vậy sẽ để một nhà nghiên cứu tận tụy như tôi tiếp tục làm việc thôi. Kiểu sếp là thế mà.”

Trên mặt cười cười của Gwak ánh lên cái thần thái đặc trưng của dân khoa học: quay lưng là chúi đầu vào nghiên cứu, ngoài ra chẳng thấy gì khác.

Nếu nghiên cứu ấy không phải là bóng tối thì biết đâu còn đóng góp cho xã hội thật, chỉ tội nó lại là mấy thứ kinh dị.

Nhưng lần này, chính cái tính khí đó có khi lại giúp được tôi—đúng là mỉa mai của đời.

[Yêu cầu:

Mẫu máu và tóc của (cựu) Nhân viên Kim Sol-eum, Đội D – Khảo sát hiện trường]

“Hử? Cậu đang nói….”

Gwak giả vờ ngây thơ rồi khựng lại.

Chọc.

Khói của tôi vừa chọc vào chỗ cụt ngón út của hắn.

“… Thì, trong quy trình tuyển dụng có khám sức khỏe, tụi tôi có thu thập sơ bộ thôi mà. Tất nhiên là cho mục đích nghiên cứu, cậu hiểu chứ!”

Cuối cùng Gwak mang mấy thứ đó từ đâu đó ra.

“Đây, các mẫu của Đội D.”

Tôi kiểm tra các ống nắp vặn hắn đưa.

Chúng nằm trong hộp đựng mẫu, dán nhãn ngày tháng và tên họ; ngoài tóc và máu, đôi khi còn có cả mẩu thịt và móng tay.

‘Thịt thì thôi đi, chứ móng tay là moi từ đâu ra vậy.’

Nhìn mảnh móng của Trưởng phòng Lee Ja-heon, tôi thoáng tự hỏi đây có phải móng thằn lằn thật không—nhưng rốt cuộc tôi chỉ nhanh tay lấy những gì mình cần.

Đội D – Kim Sol-eum / TÓC Đội D – Kim Sol-eum / MÁU

Rồi, giờ quay về dùng cái đèn ngủ…

“Cậu sẽ dùng nó chứ? Dùng ở đâu? Dùng thế nào? Dùng trong ‘Bóng Tối’ à? Nhân bản? Kiểm tra? Xác nhận tư cách? Nguyền rủa? Tôi thật sự… tò mò quá.”

……

“Làm ơn cho tôi quan sát với. Làm ơn.”

Áp lực thật…

Nhưng Gwak đã “móc ngoéo” với tôi rồi, nên hắn không dám giở trò bậy bạ.

‘Vậy thì có lẽ nên tiến hành dưới sự giám sát của chuyên gia.’

[Chỉ thị: Cho tới khi hoàn tất CẤM gây ồn và quấy nhiễu]

“Ha-ha, vâng!”

[Điều kiện: Phải được Trưởng phòng Thằn Lằn cho phép]

“…Cậu. Có cần gì không?” “Vâng.”

Không rõ hắn làm cách nào, nhưng bằng cách nào đó Gwak Je-gang đã thỏa thuận xong với “thằn lằn” và rốt cuộc còn lẽo đẽo theo tôi về tới nhà của đội trưởng thằn lằn.

‘Ôi giời.’

[Chỉ thị: Chờ trong im lặng, KHÔNG gây tiếng động]

“…….”

Sau khi bắt hắn im lặng, tôi nhẹ nhàng lấy chiếc đèn ngủ ra khỏi hộp.

Chiếc đèn ngủ hình trứng trắng, chất liệu mềm tay, có một khoang mở ở đáy; tôi mở khoang ấy ra và đổ máu cùng tóc vào bên trong đèn.

‘Và rồi…’

Nối dây, khởi động.

Quá trình này bắt buộc phải tiến hành trong bóng tối không có ánh đèn, hoặc trong bóng râm.

Đúng như hướng dẫn, giữa bóng tối, đèn ngủ lóe lên một tia sáng.

‘…!’

Tựa như soi trứng để kiểm tra trứng có phôi bằng cách nhìn các mạch máu bên trong, qua ánh đỏ cam của đèn ngủ, có thể thấy mạch máu và tế bào.

Và chúng lớn dần lên.

“…….”

Vừa giống cảnh một chú gà con lớn lên, vừa như đang nuôi cấy tế bào trong phòng thí nghiệm, lại vừa như cảnh sinh ra của sinh vật ngoài hành tinh trong phim SF.

Điểm mấu chốt là cái bóng ngày một phồng to, phác ra rõ rệt dây thần kinh, mạch máu, nội tạng… dần dần thành một hình dáng hoàn chỉnh trong thân đèn.

[Ô, bạn tôi. Hình như kia là một bàn tay đấy. Nhìn động tác nắm lại rồi duỗi ra kìa a!]

Quả thực, cảnh tượng rất thần bí.

Với tốc độ như đang tua 10.000 lần một video giáo khoa sinh học, sinh mệnh bên trong lớn lên và thành hình.

Một sinh vật hai chân, kích cỡ bằng… chính chiếc đèn ngủ.

Đã là cơ thể trưởng thành.

“…….”

Chẳng mấy chốc, kèm theo một tiếng bíp ngắn ghi âm sẵn, ánh đèn chuyển sang màu xanh non.

Dấu hiệu hoàn tất.

‘Xong rồi.’

Tôi với tay mở đèn ngủ, trút những gì bên trong ra tấm khăn đã chuẩn bị.

Và—

“…!!”

Miệng đèn ngủ bỗng nở rộng một cách kỳ dị, rồi “nhả” ra một cơ thể người kích cỡ thật.

Kim Sol-eum.

Một thân xác cao đúng bằng “tôi trước kia”.

“Đúng là Kim Sol-eum rồi. Trời ạ, lại có cả cách này…!”

…….

Tôi gắng hít một hơi, rồi thở ra.

Vấn đề là—

[Hỏi: Đánh giá gương mặt?]

“Hả? Trông… khá bảnh mà. Ha-ha! Đừng bảo là cậu không chắc về vẻ ngoài của Kim Sol-eum nhé?”

Không. Không phải chuyện đó….

Ý tôi là: trong mắt Gwak Je-gang, kia đúng là đầu của Kim Sol-eum, đúng chứ?

…….

Nhưng mà này.

Trong mắt tôi—thứ tôi nhìn thấy lại hơi khác.

'Đầu thằn lằn…!'

Trước mắt tôi là thân xác của Kim Sol-eum nhưng gắn cái đầu của bò sát ngoài hành tinh!

'Thằn lằn!'

Chuyện quái gì thế này chứ.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 413: Trở lại hình người - món quà của 'Chúng Tôi'
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...