Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 401: Thư viện vô tận

“Bình tĩnh. Ở đây mà gây náo loạn thì ngay cả tôi cũng không làm được đâu.”

“…….”

Đội trưởng an ninh, người vừa đè anh ta xuống lần nữa, từ từ rút tay về.

…Sau bóng đen, chiếc mặt nạ sói đảo mắt nhìn quanh chúng tôi.

“Tôi đâu muốn đánh nhau. Cũng không định bỏ trốn.”

Giọng điềm tĩnh, ung dung.

“Xét độ dài đường hầm và việc không được phát ra tiếng chân, trước khi chạy xa tôi cũng sẽ bị bắt lại thôi.”

“…….”

“Chỉ là, tôi vừa ngộ ra một chuyện nên nhất định muốn nói. Về ‘Nội quy sử dụng thư viện’.”

“Là gì ạ?”

Ánh mắt anh ta khóa chặt lấy tôi.

“Nhân viên Rồng. Cậu nhớ điều luật này chứ?”

Lấy được một thứ thì rời đi

“Đây là điều luật duy nhất có điều kiện. Cậu nghĩ nó có nghĩa là gì?”

Tức là, khi đạt được tri thức thì….

“Chắc cậu đã hiểu là ‘hễ lấy được một thông tin trong thư viện, thì rời đi ngay không luyến tiếc’. Đúng không?”

“…!”

“Giỏi lắm. Suy luận hợp lý đấy. Nhưng… giờ nhìn lại, thư viện này có vẻ vận hành theo ý chí của một cái gì đó có bản ngã rất rõ.”

“Ý anh là gì?”

“Trong mệnh đề điều kiện chỉ xuất hiện ở câu đó, biết đâu chủ ngữ lại là kẻ khác?”

Sau chiếc mặt nạ, một nụ cười lấm tấm máu lan ra.

“Là ‘cái tôi’ của thư viện ấy. Nếu ta điền chủ ngữ vắng mặt trong câu như thế này thì sao… ‘Ta’.”

…!

Ta lấy được một thứ thì rời đi

Từ góc nhìn của “chủ nhân thư viện”, câu chữ bỗng hóa thành một mệnh đề kiêu ngạo.

Và đây là tình tiết hậu thuẫn rất mạnh cho giả thuyết ấy:

Nó đang đòi “thủ thư”.

“Diễn giải sẽ là: khi ‘thư viện’ lấy được một thủ thư cho mình, thì phía còn lại—với tư cách người dùng—có thể rời đi.”

“…….”

“Và vì nó không chỉ định cụ thể… nên ‘bên nào’ cũng được, chẳng phải sao.”

“Vậy tức là, thưa Đội trưởng.” Tôi nuốt nước bọt. “Ý anh là xin cho anh ra khỏi đây thay cho anh J ạ?”

“Không.”

Giọng nói rành rẽ vang lên từ dưới chiếc mặt nạ sói. “Ý tôi là: vì cả quá khứ lẫn tương lai—vì cả hai chúng tôi—tôi phải là người rời khỏi thư viện này thì mới có lợi.”

“…!”

“Nhân viên Rồng thông minh. Hãy để tôi đi.”

Đôi mắt sắc và sâu sau lớp mặt nạ nhìn thẳng vào tôi. “Vì giờ tôi đã biết trước tương lai, tôi cần có thể chuẩn bị cho nó.”

Gì cơ?

“Nhưng chẳng phải anh vừa nói tương lai đã định thì không thể thay đổi sao—”

“Đúng. Là tôi nói.”

Anh ta khẳng định chắc nịch. Ánh nhìn lướt sang Đội trưởng an ninh: một dáng hình đã ô nhiễm, những chức năng từng rực rỡ thời đỉnh cao nay đều tàn lụi— chính tương lai suy thoái của mình.

“Tôi đã thấy rõ mình sẽ thành ra sao sau vài chục năm nữa, và có thể chuyện đó không đổi được. …Nhưng này, những ‘bí mật của tương lai tôi’ mà ngay cả cậu cũng chưa biết—thì tôi có thể bắt đầu tạo ra từ bây giờ.”

“……!”

“Đúng là phiền và rắc rối. Nhưng một khi đã biết, ta có thể dùng cách khác. Thí dụ…”

Ánh nhìn lại hướng về Đội trưởng an ninh. “Tôi có thể chuẩn bị ngay từ bây giờ phương án và vật dụng để hồi phục khi mình trở thành thế này.”

“…!”

“Hoặc ngay từ đầu giả vờ bị ô nhiễm, hoặc lần mò trong Bóng Tối để tìm cách giúp tôi sau vài chục năm nữa có thể tỉnh khỏi ô nhiễm… Có nhiều cách lắm.”

“…….”

“Thậm chí tôi còn có thể chuẩn bị sẵn đường thoát cho ‘tôi của tương lai’—người sẽ trở thành thủ thư trong bóng tối của thư viện sau hàng chục năm.”

Tức là— Đội trưởng an ninh hiện tại có thể hóa ra từng âm thầm chuẩn bị hoàn chỉnh cách hồi phục khỏi “ô nhiễm sói” ngay từ quá khứ—chỉ là chính anh không nhớ ra… sao? Là có thể hồi phục ư.

“Vì thế, vì một tương lai tốt hơn. Vì những khả năng khác. Cậu có thể cho tôi đi không?”

Đội trưởng Sói lặng lẽ nhìn tôi.

Tôi chết lặng. Vị đội trưởng tinh anh của quá khứ này vừa nói sẽ chuẩn bị những biến số chưa từng được xác nhận trong tương lai của chính mình— và sẽ chuẩn bị bằng phương án tốt nhất.

“Tôi làm được.”

Giọng chắc nịch vang lên— sự tự tin vững vàng của người biết rõ mình có những năng lực gì.

…Thế thì— ‘Điều đó cũng tốt cho anh J bây giờ chứ?’ Dù sao họ cũng là một người.

Theo phản xạ, tôi nhìn sang Đội trưởng an ninh. Tôi không còn cách nào khác.

“…….”

Anh ấy đứng bất động. Trong hành lang đỏ thẫm u tối, trên những kệ sách quái dị, một thân hình gầy gò, bạc nhược, xuề xòa, phơi bày sự lụi tàn không được chăm sóc. Một người ô nhiễm đến mức ăn kẹo hoài niệm cũng không trụ nổi lấy một khoảnh khắc.

“Tương lai của Đội trưởng Sói” ngẩng đầu lên. Nhìn “quá khứ” của mình và nói:

“Không.”

“Không thể làm thế được…”

Bóng dài của Đội trưởng an ninh che lấp chiếc mặt nạ sói.

“Cậu… đã trở thành tôi rồi. Đây không còn là ‘khả năng’ nữa.”

……

“Kẻ đã nhìn ‘cửa sổ’ của thư viện là tôi… Vậy cậu… là quá khứ của tôi… chứ không phải tôi là dự đoán tương lai của cậu….”

À.

“Và những gì đã xảy ra thì không thể thay đổi.”

Đội trưởng an ninh nhìn chính mình: quá khứ đã qua, nhân cách, hình hài, ký ức từng là mình.

“Cậu… kiêu ngạo quá rồi.”

“……”

“Cái đó… cũng là thứ dù là tôi cũng không thể thay đổi….”

Đội trưởng an ninh lặng lẽ kéo sụp mũ rồi lùi lại.

Vẻ mặt dưới chiếc mặt nạ sói của Đội trưởng Sói vẫn bị bóng tối che khuất, không sao đọc được.

“Dù sao đi nữa… cậu sẽ không thể rời khỏi đây đâu… vì cậu đã… là tôi rồi….”

“……”

Sau một quãng im lặng rất dài, giọng Đội trưởng Sói vang lên:

“Cậu chuyển lời hỏi thăm giúp cho bọn nhóc… được chứ? À không, không được nhỉ.”

Tôi nghẹn thở.

Đội trưởng an ninh ngoái nhìn tôi.

“Đưa… xuống dưới… thôi….”

“……”

Nhưng bất giác tôi sực nhớ ra điều gì đó.

‘Cậu… là tôi mà.’

Và nếu “bên nào cũng được” thật sự là như thế thì….

‘…….’

Khoan đã.

“Xin… chờ một chút….”

Tôi quay sang Linh vật Vàng.

— "Sao vậy"

Tôi vừa vô thức nghĩ sai.

Linh vật này đúng là có thể là một khoảnh khắc trong quá khứ của tôi. Nhưng nói cho chuẩn thì,

‘nó cũng là một trong những hình thái của tôi.’

Đúng thế.

Và dòng chữ tôi đã hoảng hốt đóng mục diễn đàn lại sau khi đọc…

Hãy đến nơi phát sáng, cánh cửa—tấm gương phản chiếu chân tướng, gặp chủ nhân Thư viện Hanbit

Chính cụm này:

tấm gương phản chiếu chân tướng.

‘…….’

À.

“Anh J.”

“Sao… vậy…?”

“Có lẽ… chúng ta đã hiểu nhầm.”

Ví von “sách và trang” là do Đội trưởng Sói nói.

‘Mà đó vẫn chỉ là suy đoán.’

Vì anh ta quá khác thường nên từ nãy đến giờ chúng ta đã vô thức mặc định phép ví von ấy là sự thật mà nói chuyện— tất cả chúng ta đều vậy. Nhưng…

“Điều chúng ta nhìn thấy trong ‘khung cửa sổ’ của Thư viện Hanbit là chính bản thân mình. Không phải một cảnh quá khứ nào cả.”

“…À.”

Nếu cứ giữ cách ví von thuộc về thư viện mà nói thì:

“Chúng ta đều là cùng một cuốn sách.”

Tôi chỉ vào Linh vật Vàng—chính xác là luân phiên chỉ vào tôi và nó.

“Chỉ là đang lật mở những trang khác nhau mà thôi, đúng không?”

“……” “……”

“…Vậy là,” miệng Đội trưởng an ninh hé mở:

“Vốn dĩ vẫn là một.”

Khoảnh khắc tiếp theo—

Giữa các kệ sách của Thư viện Hanbit, chỉ còn mình tôi và Đội trưởng an ninh đứng đó.

“……”

Hành lang kệ sách đỏ thẫm quái lạ đã biến mất từ lúc nào.

Chúng tôi đang đứng trước cuộn len, trong mê cung kệ sách.

‘À.’

Và tôi chợt hiểu ra.

Tôi chính là Linh vật Vàng.

Ký ức ùa về trong đầu—cảnh tôi cùng Đội trưởng an ninh bối rối đi tìm đồng đội biến mất và lần theo sợi len khắp Thư viện Hanbit.

Và có lẽ chính tôi đã đi tới kết luận “mình là đồ giả”, đè nén nỗi sợ tồn tại, rồi trong giằng xé đã nói rằng mình sẽ trở thành “thủ thư”.

Tất cả những khoảnh khắc đó đều là tôi.

Và rồi—

“Lộc con… à?”

“Phó phòng.”

Những người đội D trước đây rẽ từ khúc quanh hiện ra trước mắt.

Hình ảnh tôi đi cùng họ cũng liền mạch nối vào…

Tôi là Nho.

Bất ngờ, trong dáng vẻ một tân binh ngờ nghệch đang làm tại Cục Quản lý Thảm Họa, tôi đã đồng hành cùng đội D trước đó—những người đang chạm mặt “bản thân thời quá khứ” như song trùng—và lo lắng đi tìm tung tích Đội trưởng an ninh.

Rồi bọn tôi để lại chiếc nút bấm trong hành lang kỳ quặc ấy, nghiêm túc bàn bạc xem rốt cuộc phải làm gì ở đây…

Thế rồi chỉ chớp mắt một cái, Đội trưởng an ninh đã xuất hiện ngay trước mắt.

Mà đó cũng là tôi.

“Anh đã quay lại à. Ủa, Đội trưởng cũng ở đây nữa!”

“……”

Và điều gây sốc nhất:

— Ồ, đây là dáng vẻ người bạn tôi khi điều hành khu nghỉ dưỡng mộc mạc, ấm áp ấy nhỉ.

— Trời ơi, bạn tôi, cánh tay mất rồi!

Là việc Brown đang đi cùng cả ba bên.

‘Hà…’

Tên này đúng là…

‘Dù sao thì cũng đoán đúng đáp án nên mọi thứ đã trở lại như cũ sao?’

Còn “thủ thư” thì sao? Không, trước hết… khoan đã.

‘…Vậy tức là Đội trưởng an ninh cũng có ký ức từng đi lại với tư cách Đội trưởng Sói…?’

……

Tôi quay nhìn Đội trưởng an ninh.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 401: Thư viện vô tận
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...