Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 384
So với trước, viên kẹo trong tay tôi kỳ lạ mà… to hơn đôi chút.
“Khoan! Đừng dùng! Chả có tác dụng đâu! Thứ đó hoàn toàn là quái vật mà!”
Biết.
Tôi nhớ lần chiếc 'vòng Mèo Hoài Niệm' - đeo cổ của tôi—khi đang ở trạng thái 130666—không chịu nổi khoảnh khắc ấy và đứt phựt.
Nhưng…
Chỉ cần thế là đủ.
Chỉ cần đủ thời gian để tôi dùng cách khác từng có hiệu quả với mình.
‘Chỉ cần một kẽ hở thôi!’
Tôi cố nhét viên Kẹo Hoài Niệm vào mõm con thú đang cố nhai nuốt mình.
Chộp.
…Ực.
Viên kẹo lẽ ra phải lăn trong miệng một lúc, vậy mà trên lưỡi con thú nó lại tan rã như sên gặp muối…
Ngay khoảnh khắc đó, thứ gì đó chớp lóe—một hình người.
‘…!’
Rồi biến mất liền sau đó.
Tôi lại lôi Kẹo Hoài Niệm ra, ném lần nữa vào giữa những kẽ răng khổng lồ.
Và khi hình người ấy lại chớp lóe—
Leng keng.
Tôi rút chuông ngọc dự phòng, ghim thẳng vào lớp da ấy.
Bảo vật của Cục Quản lý Thảm Họa, thứ đem lại sự tỉnh táo, rung lên tiếng ngân trong vắt.
“! Dừng!”
Nếu bản chất đã biến dạng vì ô nhiễm nặng như tôi—
‘Thì dùng chính cách mình từng dùng…!’
Phải kéo lại lý trí.
Con thú bốn chân khổng lồ—hai cái mõm, vô số nhãn cầu, những chiếc răng đen nhỏn nhỏn rỏ nhựa hắc ín—giật nảy như bị điện giật rồi đứng khựng.
Tôi rút thêm một quả chuông, c*m v** thân con sói, tiếp tục lắc để tiếng chuông vang lên. Rồi lại đến quả tiếp theo—
“Đừng làm.”
Bàn tay người… với móng vuốt khổng lồ nắm lấy cổ tay tôi.
“Làm nữa thì… phản tác dụng….”
Hiện tượng “sói” bắt đầu tan chảy.
Cái mõm đang cố luồn qua khe cửa rút ngược lại, hóa thành chất lỏng đen nhớp; hình hài con thú cháy sém, khâu vá chằng chịt rung lắc…
Đội trưởng an ninh hiện ra.
“…….”
Những con mắt ở thái dương vẫn lăn đảo lia lịa như đang săn mồi; móng vuốt bén nhọn hạ xuống cánh cửa thép, để lại vệt bạo liệt.
Cùng lúc đó, đội trưởng móc từ áo ra một vật, tự đâm vào bụng.
Như một loại thuốc an thần.
Nhưng không phải chất lỏng…
‘…Là đá?’
Sức lực trong người đội trưởng dần rút đi.
Thần thái dần xẹp xuống, trở về dáng vẻ quen thuộc: kiệt quệ, vô tâm, vô lực…
Nhưng tôi chợt nhớ.
Hình bóng vừa thoáng hiện nhờ viên kẹo…
‘Khác với dáng vẻ bây giờ của đội trưởng…’
Một người đàn ông đeo mặt nạ sói, mặc vest.
Cảm giác là mình đã thấy.
“…….”
Giữa căn phòng cách ly bàn thờ đã nát bươm, đội trưởng lặng lẽ đứng im, mắt mở trân.
…Chế áp, thành công.
Phịch.
“Hự—hộc.”
Bên cạnh, tiếng Baek Sa-heon th* d*c; còn ngoài khe cửa là giọng ô nhiễm của Giám Sát Viên Park Min-seong đang đọc giáo trình dạy học, máu tuôn xối xả từ đoạn cánh tay bị cắn cụt.
Tôi gượng người dậy, định tiến lại gần Park Min-seong—
“Thật là bộ dạng bẩn thỉu.”
Cánh cửa thép vỡ toang mở hẳn.
Kẻ bước ra, kèm theo tiếng giày gõ lóc cóc, là kẻ đang cúi người lau máu cạnh thầy giáo lớp Mầm —
Giọng bà ta vang lên:
“Làm ầm ĩ cái gì đây.”
Giám đốc Cheong Dal-lae.
Đôi mắt khó đoán tuổi quét quanh, rồi dừng ở tôi.
“Các người có biết kiểu đột nhập không báo cáo công ty thế này là vi phạm kỷ luật không? Lại còn làm hỏng cả nhân viên trực sảnh.”
……
“Chuyện lần này thì không tránh kỷ luật được đâu. Đáng tiếc là cậu cũng phải rút khỏi cái đội dự án ngớ ngẩn kia rồi. Cậu kia.”
Xong đời.
Điềm gở dâng đến tận đỉnh đầu. Tôi tính lùi lại nhưng chân không nhúc nhích được. Bàn tay Cheong Dal-lae vươn ra—nhắm thẳng vào đầu tôi—
Cốc cốc.
“…!”
Qua cánh cửa mở, bên phòng cách ly đối diện.
Vang lên tiếng gõ kính cẩn, rồi cánh cửa như có phép, mở ra.
Phòng Tham vấn Linh Hồ.
Ngược sáng nắng tràn, Ho Yoo-won bước ra từ đó.
“Trời, người ta bảo ‘nhắc hổ hổ tới’ mà—ngài Ho này, dựa hơi hổ nhiều quá nên tưởng nhầm thân phận à?”
“Giám đốc điều hành Cheong Dal-lae.”
Giám đốc Ho tiến lại gần.
“Chuyện này là sao nhỉ? Thật bối rối quá.”
Rồi hắn đứng cạnh tôi, đặt tay lên vai tôi.
“130666 chỉ đang tuần tra tạm thời theo đề nghị của tôi, vậy mà đột ngột xảy ra sự cố đáng tiếc nên cậu ấy đã khống chế giúp. Không rõ ai đã gây ra sự cố đó nữa. Thật đấy, hình như nhân viên quầy lễ tân bỗng xuất hiện trong trạng thái ô nhiễm cực độ.”
“…….”
“Nhắc mới nhớ, tôi nghe nói Giám đốc Cheong ưa dùng phương pháp lợi dụng tình trạng ô nhiễm của đội an ninh.”
“Còn anh thì tự tiện điều chuyển hẳn một nhân viên bộ phận đặc biệt sang đội dự án.”
“Đấy là chuyện hoàn toàn khác mà!”
Giọng Ho dịu lại như thể tiếc nuối.
“Việc trưng dụng nhân viên Công ty Mộng Mơ Ban Ngày cho một dự án là quyền hạn của tôi với tư cách lãnh đạo. Nếu nói là tôi định dùng người đã ký hợp đồng với công ty như gia nhân riêng thì… phát ngôn ấy cũng hơi khó nghe đấy ạ….”
“Dùng vào việc riêng à.”
Tiếng cười của Cheong vang lên.
“Câu đó không hợp để nói với tôi đâu, Ho.”
“…….”
“Dạo này ấy mà….”
Ánh mắt bà ta liếc sang cánh cửa phòng cách ly mà lúc nãy Ho dùng làm lối thông sang. (Cửa phòng tham vấn linh hồn có thể mở và đi đến nơi mình muốn như phim Yêu Tinh, nhà Lâu đài bay của pháp sư Howl - tất nhiên là cũng có giới hạn)
“Nghe báo cáo nói Phòng Tham vấn Linh Hồ dạo này hay bỏ trống.”
Sắc mặt Ho không đổi.
“À, dĩ nhiên Phòng Tham vấn Linh Hồ thì làm gì có liên quan đặc biệt đến anh. Chỉ là, cũng bắt đầu có lời bàn tán rằng hành tung của anhnăm nay khó mà hiểu nổi….”
“…….”
“Tôi rất trông chờ vào thành tích năm nay của anhđấy. Không biết còn được gọi là ‘giám đốc phát triển’ đến bao giờ, tôi tò mò lắm.”
Ánh mắt Cheong quay lại dừng trên tôi.
“Và xem anh còn giữ người của tôi đến bao giờ.”
Nếu lúc đó tôi còn nước bọt, hẳn đã nuốt khan.
“Dù là súc vật được nuôi dưỡng cũng không cắn chủ. Thế mà một nhân viên chỉ nhờ bản hợp đồng tôi chìa ra mới giữ nổi mạng lại làm nên chuyện thế này—tôi không ngờ đấy….”
“…….”
“Thôi được, dẫu sao tôi cũng sẽ giúp thu xếp. Dù sao đó cũng là vì lợi ích của công ty tôi.”
Cheong vươn tay— túm đầu Giám Sát Viên Park Min-seong nhấc lên.
Vị “thầy giáo lớp Mầm” vẫn đang phát cuồng đọc giáo trình dạy học.
“Nào, gọi đội an ninh đến chuyển người này sang khu huấn luyện dành cho đội an ninh đi.”
Khoan đã.
“Nhìn cái bộ dạng bị ô nhiễm xâm thực thế kia thì một thời gian chắc khó mà làm việc—phải đi tái huấn luyện thôi, dĩ nhiên dịch vụ đào tạo sẽ có giá ưu đãi cho cán bộ nhân viên, nhưng xét mức độ thì….”
Cheong nhìn đôi tay cụt mà tôi vừa cố cầm máu rồi nói:
“Có lẽ lại chồng thêm một khoản nợ kha khá nữa đấy….”
“…….”
“Ở đây khiến tôi nảy ra ý định đặt một điều kiện rộng rãi.”
Chỉ nghe giọng là hiểu ngay.
Giám đốc Cheong biết tường tận.
Rằng Giám Sát Viên Park đã hợp tác với tôi, với Ho.
Rằng tôi đang bận lòng vì chuyện đó.
“Vì ‘nhân viên kém may mắn’ của quầy lễ tân tòa nhà phụ này, xem ra phải chuẩn bị một bản hợp đồng lao động mới thật đặc biệt….”
“Giống như cái mà cậu đã nhận vậy.”
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
