Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 383

Giữa bầu không khí đông cứng.

Từ bên ngoài cánh cửa sắt—lối ra vào duy nhất của căn phòng hẹp nơi lời đồn bị cô lập—vọng vào một giọng nói.

- Thầy ơi? (các giáo viên sẽ xưng hô gọi thầy/cô với nhau)

……

- Thầy ơi? - Tôi có mang tài liệu giảng dạy đến đây!

“Đư…” Tôi bịt miệng Baek Sa-heon lại. Cậu ta theo phản xạ vùng vẫy rồi bỗng đờ người.

Vì cả tôi lẫn đội trưởng an ninh đều đứng yên như tượng, nhìn chằm chằm vào cánh cửa sắt.

“……” “……”

Âm thanh tắt hẳn.

Giọng của thầy giáo mầm non ở trường mẫu giáo trực thuộc biến mất khỏi phía ngoài cửa như một bóng ma.

Nhưng giờ thì đã có thể đoán ra đó là ai.

‘…Giám Sát Viên Park Min-seong.’

Người đang trực ở quầy tiếp tân tòa nhà phụ, bây giờ đã rời vị trí và đứng ngay sau cửa cách ly tầng hầm B2.

Trong trạng thái hoàn toàn bị ô nhiễm.

‘……’ Một linh cảm rợn người chạy rần rần trên da. Dọc theo những mảnh thân xác chẳng biết thất lạc nơi đâu, luồn dưới bộ đồng phục tôi.

‘Giám đốc Cheong đã làm trò quái gì vậy?’

Tôi thận trọng bước một bước về phía cửa sắt cách ly—

bíp bíp.

“…!” Khóa cửa được mở.

Cửa sắt bật mở theo quy trình xác thực của đội an ninh. Bên cạnh, đội trưởng kéo sụp mũ, có vẻ định bước ra. Két—cửa hé ra. Và qua khe cửa…

Một bàn tay thò vào.

- Thầy ơi, xem cái này nhé!

Bàn tay đang đeo bao tay con rối.

- Đây là tiết kể chuyện hôm nay. Chính là…

Theo nhịp ngón tay của thầy giáo mầm non, con rối vẫy tay, gật đầu một cách đáng yêu rộn ràng. Tóc nâu tết hai bên, đôi má ửng hồng…

Cô bé quàng khăn đỏ.

Đứa bé đội chiếc khăn đỏ trên đầu.

- Ngày xửa ngày xưa có một cô bé vừa dễ thương vừa gan dạ. Lúc nào em cũng khoác chiếc khăn đỏ bà may cho.

Bên cạnh đó.

Vọng vào một âm thanh kỳ dị.

- Một hôm, trên đường mang bánh và bơ đến nhà bà…

- Cô bé chạm trán một con sói khổng lồ đang đói lả.

Tôi bước đến cửa, định chặn tiết kể chuyện lại.

Nhưng lạ thay, cơ thể không nhúc nhích nổi.

Cứ như thể đang nhận lệnh của ai đó.

Đứng nguyên như vậy.

- Con sói đói cất tiếng hỏi Cô bé quàng khăn đỏ. - “Cháu đi đâu thế?”

Một cánh tay nữa hiện vào trong khe cửa, ống tay sơ mi được xắn gọn gàng. Bao tay Con rối hình con sói, cố tình phóng đại với mưu đồ gì đó, đối thoại với Cô bé quàng khăn đỏ.

- Con sói biết cô bé sẽ tới nhà bà, nó liền đi trước một bước đến đó…

- Và nuốt chửng bà!

Một bóng đen lay động.

- Nuốt ngon lành đến mức một miếng là trọn vẹn. Các bé ở mẫu giáo trực thuộc của chúng ta cũng không được kén ăn như thế nhé? - Và vì cái bụng của con sói này không biết no là gì, nên theo đúng kế hoạch nó lại chuẩn bị một bữa ngon khác…

- Chính là Cô bé quàng khăn đỏ.

Tiếng tặc lưỡi thòm thèm.

Vọng lại.

- Con sói hóa trang thành bà, nằm trên giường chờ Cô bé quàng khăn đỏ tới! Cô bé nghiêng đầu, hỏi:

- “Bà ơi, sao tay chân bà to thế ạ?” Sói đáp: “Để bà ôm cháu thật chặt mà.”

- “Bà ơi, sao tai bà to thế ạ?” “Để bà nghe cháu nói cho rõ.”

- “Bà ơi, sao mắt bà to thế ạ?” “Để bà nhìn cháu cho rõ.”

Và Cô bé lại hỏi:

“Bà ơi, sao răng bà to thế ạ?”

“Là để…”

“Là để… ăn thịt mày.”

Bóng đen phủ trùm cả không gian.

Tiếng bàn thờ đá vỡ vụn, tiếng cành cây bị nhai ngấu nghiến trong mõm, mọi thứ bị những hàm răng khổng lồ nuốt chửng.

Đội trưởng an ninh đã không còn ở đó.

“Bé à.”

Bóng đen sôi lên, từ trong đó vô số mắt và những cái mõm đầy răng trồi ra lổn nhổn, phủ kín sàn; móng vuốt khổng lồ sắc nhọn lăn lộn cùng các nhãn cầu để chọn mồi. Con rối thò ra qua khe cửa bị nuốt gọn cả bàn tay lẫn rối. AÁthịtnát—“Một thầy giáo hoàn hảo thì không bao giờ la hét.” Hỗn loạn, bụi bặm, đau đớn, thứ dịch nhớp như hắc ín nuốt chửng không gian, tiếng oàm oạp, và vô số con mắt.

Thân thể khổng lồ của một con thú bốn chân—vá víu một cách khiên cưỡng—như muốn vỡ tung ra khỏi căn phòng cách ly chật hẹp.

Một con sói khổng lồ đen kịt, rỉ ra thứ dịch đặc quánh như bị nhúng trong dầu đen, như bị cháy sém.

Mõm nó hé ra.

Từ cả hai bên đầu.

“Ngon .” “Chạy mau.”

Những tiếng nói bị kiểm duyệt dội khắp căn phòng.

Những con mắt lăn tròn.

Bàn chân trước khổng lồ cong móng lại để chộp lấy gã đàn ông một mắt đang tìm cách chui vào một góc hẹp bằng mọi giá. Cái đầu nó chảy nhão nhét cố nhét đầu mõm qua khe cửa sắt hé mở để chui ra hành lang…

Khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng ấy—

Cơ thể tôi bắt đầu cử động.

‘…!’

Tôi lập tức phóng như bắn khói đen lên chặn ngang mõm con thú khổng lồ trước cửa. Khó thật—mà nó có hai cái mõm.

Đồng thời, một làn khói khác bịt kín tầm nhìn của vô số con mắt mọc trên móng vuốt. Có những con mắt cố né ra khỏi màn khói. Từ trong khói, cảm thấy rõ cái mõm đang chảy dãi. Chỉ cần buông tay là chết chắc—phải chặn cho bằng được, ít nhất cho đến khi đội trưởng an ninh tỉnh táo lại…

Ực.

…?

Rắc rắc, rắc—

Tiếng nhai. Tiếng nuốt. Tiếng hít hà như đang uống, tống cặn xuống cổ họng…

Vọng ra từ trong màn khói.

Một cái mõm của con sói

đang nuốt chính làn khói đen của tôi.

!!

Tôi lại chặn cái mõm ấy lần nữa.

'Thứ súc vật nhơ nhớp, mục rữa này đang ăn ta! Dám hả, với mà thứ rác rưởi hạng ba này dám chạm vào ta… Nhưng cơn cuồng bạo và cơn thèm khát áp đảo…'

‘Câm mồm!’

Cái gì vậy? Cái phản ứng vừa rồi là sao? Tôi đang nói cái quái gì? Phải tỉnh táo lại. Lại lần nữa… không, phải bằng mọi giá khiến đội trưởng an ninh dừng lại…

À.

Đọc “diễn đàn” để xóa.

Đúng, rốt cuộc thì chỉ còn cách đó. Con thú khổng lồ quái đản này có thể sắp “nhai nát” tôi, luồn qua khe cửa, rồi nuốt chửng cả Giám Sát Viên Park Min-seong lẫn Baek Sa-heon. Không còn nhiều thời gian. Tôi cũng không trụ nổi! Muốn trấn tĩnh anh ấy trước lúc đó, tôi phải đọc—dù chấp nhận tác dụng phụ…

……

……!!!

Tôi chợt hiểu.

‘Nếu là Giám đốc Cheong…’

Bà ta đã tính đến cả điều này.

‘Bắt mình phải dùng năng lực…!’

Lý do tôi bỗng không điều khiển được cơ thể mình “như thể có ai ra lệnh”, rồi đúng lúc gấp gáp mới đột ngột cử động lại.

‘Để mình hoảng hốt mà dại dột dùng năng lực “chỉnh sửa thông tin diễn đàn” trong lúc cấp bách…!’

Và nếu thế, tôi sẽ trở về trạng thái 130666.

Đánh mất cảm xúc của Kim Sol-eum và khả năng phán đoán của con người, chỉ còn một vỏ rỗng biết thi hành phán quyết theo hợp đồng lao động—như một nhân viên đặc nhiệm đúng nghĩa.

Khi đó, mặc nhiên tôi sẽ…

—“Giám đốc Cheong đã phát hiện rồi.”

…bị người vừa giật dây thảm họa ngay ngoài kia điều khiển, lần nữa mất trí và trở thành con tốt đắc lực.

Một cách quá tiện để lôi 130666 khỏi dự án dưới trướng Giám đốc Ho, bắt tôi quay lại “đội” của Bà ta.

‘Không được.’

Phải tránh kịch bản bất lực đó. Nhưng nếu thế này thì Giám Sát Viên Park Min-seong hay Baek Sa-heon sẽ chết mất? Kể cả không chết thì chắc chắn khi đội an ninh ở tầng này sẽ kéo đến—mọi thứ sẽ vượt quá khả năng vãn hồi.

Một nước chiếu tướng, đường cùng bủa vây.

‘Khốn kiếp.’

Hơn nữa…

Vẫn còn một nghi vấn cuối cùng không thể giải.

‘Giám đốc Cheong làm sao biết chính xác tình trạng của mình…?’

Rằng mỗi khi tôi định chế áp, vô hiệu hóa một thực thể trong câu truyện kinh dị, tôi sẽ đánh mất bản ngã Kim Sol-eum—bằng cách nào Bà ta biết được?

Không rõ. Và không còn thời gian.

Rờn rợn và khẩn cấp quện vào nhau, mọi suy nghĩ lướt qua trong chớp mắt.

Nhưng còn cách nào khác để chế áp…

“Ưm!”

Baek Sa-heon—đang lách nhanh về phía không có khói và con thú—làm rơi một viên Kẹo Hoài Niệm.

Tôi nhặt lấy.

— Trong lúc viên “kẹo” tan trong miệng, người dùng sẽ được cố định về hình dạng của bản thân ở khoảng thời gian khỏe mạnh nhất cả về thân thể lẫn tâm trí trong 10 năm qua.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 383
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...