Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 381

Tôi lần cuối cùng nghe tin về cô Kang I-hak là lúc bọn tôi ra ngoài thu thập bóng tối “Người đàn ông trong màn hình”.

Mà đó lại là… tin mất tích.

Có lời đồn cô ấy bị Cục Quản lý Thảm Họa áp giải đi, nhưng nghĩ dù sao cũng là nhân viên chính thức, chắc sẽ được thả ra không vấn đề gì….

‘…Tại sao, lại ở đây?’

Một pho tượng đất hình người phụ nữ lộng lẫy đứng giữa hành lang bẩn thỉu, tĩnh mịch.

Âm thanh phát ra từ trong gốm.

“~!!”

Tiếng gào bị đè nén như sắp ngạt thở, giống tiếng thét của người bị chôn sống….

— Ừm…. Ở tầng đó…… hình như cũng có nhân viên mất tích….

‘…Nhân viên mất tích đó chính là cô Kang I-hak sao?’

Nhưng không có thì giờ để kéo dài suy nghĩ ấy.

Ngay khoảnh khắc sau.

Bức tượng đất trong hành lang… tăng lên làm hai.

“…….”

Cái ở sau góc kia nhỏ hơn nhiều so với bức ngay trước mắt tôi. Tựa như búp bê matryoshka* bên trong—hình dáng tương tự nhưng khác. (búp bê lật đật - càng bóc vỏ ra thì càng thấy con nhỏ hơn bên trong)

Và khi thu nhỏ lại, bản chất của nó càng lộ rõ.

‘Cái bình hình chum.’

Ngay lúc ấy—

Lảo đảo.

‘…!’

Người phụ nữ bằng gốm lảo đảo về phía tôi, lắc qua lắc lại. Trang sức lấp lánh rơi loảng xoảng dưới ánh sáng u ám của hành lang.

Từ trong bức tượng vang ra tiếng người, tiếng kim loại quý và chất lỏng va vào nhau….

Tôi bất động nhìn chằm chằm.

“…. Đừng… chạm vào….”

…….

“Vì nó cố ý làm thế đấy…”

Bầu không khí căng như dây đàn.

Sau lưng tôi, phó phòng Eun Ha-ja đã kiểm tra tình hình và khẽ rít lên.

“Khốn kiếp. Đúng là cái đồ ‘hũ mật’.”

Đúng. Tôi cũng nhận ra.

Một trong những Bóng Tối cấp Hoàng hôn mà Mộng Mơ Ban Ngày dùng để thu gom vàng.

Chuẩn xác mà nói—

Một lời đồn được duy trì mức nguy hiểm tương xứng cấp Hoàng hôn (cấp E) theo một sổ tay hướng dẫn một cách nghiêm ngặt.

====================== Hồ sơ thám hiểm Bóng Tối / Truyền thuyết đô thị

[Chiếc bình vàng của Canopus]

: Lời đồn xuất hiện trong , mã nhận diện của Công ty Mộng Mơ Ban Ngày là Qterw-E-195.

Phiên bản bị bóp méo của chiếc bình đựng nội tạng dùng khi ướp xác thời Ai Cập cổ.

Là câu truyện về một chiếc bình đã thất bại trong việc bảo quản nội tạng, nên ở thế giới bên kia nó dùng kim loại quý làm mồi nhử để tìm “nội tạng mới” cho xác ướp sử dụng. ======================

Quả thật…

‘Đây là loại bóng tối khiến người ta hiểu ngay vì sao cô Kang I-hak bị mắc kẹt….’

Tôi thở dài.

Thứ trước mắt… có thể xem như một cây nắp ấm khổng lồ lớn lên bằng cách hút dinh dưỡng từ cô Kang I-hak.

‘Bảo sao khó chế ngự.’

Ngay cả khi phá hay áp chế bằng vũ lực, bức tượng ấy vẫn rải vương vãi đồ trang sức. Và…

Đã quan sát thấy hiện tượng kỳ dị: Bóng Tối này sinh sôi thông qua các kim loại quý bám trên bề mặt.

Kim loại quý rơi khỏi chiếc bình sẽ “tình cờ” được tìm thấy ở nhiều không gian quanh đó, dẫn người nhặt theo đường định sẵn trở lại chiếc bình vàng.

Nếu không bị ai nhặt, lớp men và đất sét sẽ dần tích tụ trên vỏ kim loại quý, trong vòng ba ngày sẽ kết thành hình một chiếc bình nhỏ.

Cấu trúc mới này được phán định là một cá thể bình vàng khác.

Nếu không thu hồi hết toàn bộ những món trang sức bị rải ra rồi “mất dấu” kỳ quặc kia, thì từng món sẽ hóa thành từng bức tượng đất nung.

Và sẽ lại gọi thêm nạn nhân mới.

Chưa hết…

“…Cái hũ mật đó vừa ăn người xong đúng không?”

“Vâng.”

Tiếng phó phòng Eun Ha-ja chửi thề khe khẽ.

“Tại… tại sao?”

“Bảo là nó đã ăn người thì trong lúc đợi tiêu hóa xong và moi nội tạng ra, nó sẽ rất hung hăng … mà cái đó thì…”

Và câu nói dừng lại.

‘Cô ấy đã nhận ra rồi.’

Lý do lệnh phong tỏa ra vào tầng hầm B2 kéo dài.

Đội an ninh cố tình chờ cho đến khi những người bị nuốt trong bình kia chết.

Chính xác là họ nhận lệnh như vậy.

‘Chỉ cần cầm cự qua giai đoạn này.’

Khi người bên trong hoàn toàn biến thành nội tạng, chiếc bình Canopus vàng kia đạt mục đích và sẽ ngoan ngoãn lại.

Vả lại…

Tuy nhiên, kiểu sinh sôi của Bóng Tối này không trùng khớp với bất kỳ truyền thuyết nào về bình Canopus.

Ngoài ra, trong Ai Cập cổ không hề có bình Canopus mang hình phụ nữ, và cũng không tồn tại loại bình gốm hình người giống cơ thể người như vậy.

Bởi thế nên có giả thuyết rợn người rằng đây là một thứ gì đó không rõ đang bắt chước món cổ vật ấy.

Nỗi kinh hoàng vô danh.

Vì không có bất kỳ bóng tối nào để tham chiếu, họ càng tránh kích động thêm.

Cho đến khi nó quay về trạng thái “ngoan ngoãn” tương ứng cấp Hoàng hôn.

‘Có lẽ… họ còn chẳng hề dự tính cứu cô Kang I-hak.’

Phía công ty chắc đã xem cô—một nhân viên ít thâm niên, từng bị Cục Quản lý Thảm Họa bắt một lần rồi trở lại—như “chi phí có thể tiêu hao” và xử lý thành trường hợp mất tích.

Và rắc rối hơn nữa là…

“……cái đó, cái đó!”

Tôi nhìn đôi bông tai đang cầm trong tay.

“Nó… rơi ra từ kia hả? Cái….”

Tức là món trang sức tôi moi được trong máy Chế Tạo Đồ Chơi bị hỏng trông có vẻ chính là thứ rơi ra từ pho tượng đất nung kia….

‘Khốn thật.’

Mình bị nhử rồi.

“Nếu nó đang ở trạng thái chưa bị cách ly, nó sẽ bám theo kẻ nhặt trang sức cho đến khi người bị nuốt bên trong chỉ còn lại nội tạng.”

Ngay cả trong chế độ cách ly, công ty cũng luôn nấu chảy trang sức nhặt được để xóa sạch hình dạng—tránh hiện tượng siêu nhiên—chỉ giữ phần vàng thô.

Trong tình trạng bị bám đuôi thế này, liệu mình có rời khỏi đây mà không bị đội an ninh phát hiện không—nhất là với một nhân viên đặc biệt quá nổi như mình?

Sắc mặt mọi người thoáng biến đổi.

Đập vỡ ư? Chắc chắn đội an ninh sẽ biết. Lại còn mảnh gốm và trang sức bắn tung tóe, kéo dài thời gian “thoát cách ly”, có khi lây sang các Bóng Tối khác ở tầng này—như cái máy Chế Tạo Đồ Chơi vừa rồi.

[Kết luận: không được làm ồn, không để lộ dấu vết.]

“Phù…”

Lách cách.

Pho tượng trước mặt vẫn tiếp tục “rải” trang sức xuống sàn, như giục tôi nhặt lên.

Nếu thấy không hiệu quả, nó sẽ tìm bằng được cách chạm vào tôi… Có vẻ với nó, chỉ cần “có nội tạng” là đủ, bất kể có phải con người hay không.

Giữa lúc tôi đang rối:

“Ừm… hay là cứ… nuốt nó luôn nhỉ…?”

“Hả…?”

“Nếu nuốt trọn nó thì chẳng còn mảnh vỡ nào… chắc ổn?”

Đầu của đội trưởng đội an ninh bỗng vặn vẹo, hiện ra một khối đen khổng lồ…

[— Không khuyến khích. Lý do: Bên trong chiếc bình vẫn còn người sống.]

“…Ừm.”

Chớp mắt, anh ấy lại trở về dáng vẻ uể oải thường ngày. Tôi thở phào.

Có lẽ do trông thấy “áo choàng đỏ” lúc nãy nên anh hơi hiếu chiến. Mình phải cẩn thận. (có vẻ J3 bị ô nhiễm trong truyện cô bé quàng khăn đỏ nhỉ)

[Có thể làm là màn giải trí giữa giờ—nuốt nguyên cái người đồ gốm đó! Bẩn thì có bẩn, nhưng cái đó cũng thú vị đấy.]

Khoan—“nuốt” ư?

Dù hơi hung hăng, đội trưởng vẫn còn lý trí nghề nghiệp: anh chọn “nuốt” hẳn để không để lại mảnh gốm hay đồ trang sức văng ra. Và… điều đó tôi cũng làm được.

Tôi tung khói đen, bọc kín pho tượng.

“…!”

“Lộc con?”

[ Xin đợi lệnh.]

Tôi tự nhắc mình: vào lại tầng hầm làm mình nhớ thời còn đi hiện trường quá, suýt quên rằng giờ mình không còn là nhân viên đội thám hiểm. Nghĩa là… mình có thể làm những việc kiểu này.

Tôi giật phăng cái đầu của pho tượng quái dị.

Rắc.

Từng làm với người rồi—nhưng với thứ này còn dễ hơn, vì không sợ “ô nhiễm”.

Niêm phong chiếc hũ trang sức vỡ toác. Trang sức chưa kịp rơi xuống đã bị tôi “nuốt” trọn trong khói.

Dù sao nó đã “khóa mục tiêu” vào tôi; cứ để hệ thống tính rằng tất cả trang sức do tôi nhặt.

Răng rắc.

Tôi giữ chùm trang sức và đầu tượng trong khói, lôi cổ tay con người của tôi ra, nhét thẳng nó vào “kho” xăm trên tay.

“Híc.”

Rồi không rút tay tôi ra—tôi lại đâm thẳng vào lòng mình cái tay có “Chiếc bình vàng Canopus”.

Một trong vô số con mắt vàng của tôi liếc vào bên trong, bàn tay đeo găng đen mò mẫm khắp lòng cái bóng tối đó.

Dịch tiêu hóa nhớp nháp bên trong cái bình, kim loại loảng xoảng—nhưng chẳng thứ nào làm hại tôi nổi.

Và rồi—

“…Cô Ngựa?”

Tôi đã nắm được.

Vụt.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 381
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...