Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 375

Tôi đang ở trong tình huống gì vậy.

Cái đầu lúc thì âm ỉ lúc thì đau nhói, chưa kịp hiểu ngay hoàn cảnh hiện tại nên cứ lắc lư. Chỉ thấy mờ mờ cảnh vật xung quanh đang rung chuyển.

Bóng đèn bi nhiều màu, gạch nổi màu vàng dưới sàn, biển số lối ra, màu xám….

Cầu thang.

“Hự.”

Khoảnh khắc đó tôi nhận ra. Cô Go Yeong-eun đang cõng tôi, liều mạng lao xuống cầu thang. Bàn tay cụt mấy ngón của cô nắm lấy cánh tay tôi đang lắc lư trên vai.

Tôi cố gắng hé cái miệng khô khốc:

“…Cô… Cừu.”

“…!”

Có lẽ giật mình vì tiếng tôi nên cô suýt trượt chân, nhưng rồi lấy lại nhịp và tiếp tục chạy xuống cầu thang—cho tới sân ga.

“……”

Chắc nặng lắm.

Cô Go Yeong-eun… thân thể cũng đâu có lành lặn, vậy mà sao vẫn cõng nổi tôi. Không hiểu tình hình thế nào cả. Chỉ cảm nhận được sự gấp gáp của một cuộc trốn chạy. Không thể cứ để cô cõng mãi. Chắc nặng lắm; tôi đã tỉnh lại thì tự đi vậy. Tôi dồn lực, duỗi chân xuống sàn…

……

Không có.

Bên dưới bắp đùi không còn gì.

Chân trái thì mất cả bắp đùi, chân phải bị cắt từ khớp gối.

Vết máu từng tuôn ra nay lại có dấu như đã bị “bắt” lại một cách kỳ quái.

‘…Casino!’

Trong chớp mắt, ký ức ngay trước đó ùa về như nổ tung trong đầu.

Casino cơ thể, phòng VIP, cò quay Nga, trợ lý Lee Seong-hae, cảm giác rùng mình khi giật đầu cô ấy, những bộ phận giật xuống từ đường ray, thuốc an lạc, vùng vẫy, đôi tay tôi bịt mũi và miệng….

Những hành vi phá hoại nghiêm trọng tài sản của casino.

‘Chân tôi… bị tính phí bồi thường ư?’

Xét tình hình thì phỏng đoán ấy cũng có phần hợp lý. Dù vậy, chỉ mất mỗi đôi chân mà đủ để bù vào mức độ phá hoại khủng khiếp kia thì cũng thật lạ.

Nhưng mà ngay từ đầu—

‘Tại sao mình không chết?’

Tôi đã chĩa súng vào đầu và bóp cò. Vậy sao vẫn còn ở đây? Tại sao vẫn còn ý thức?

Và…

Cô Go Yeong-eun đang cố cứu tôi sao?

“Đâ… y, là…”

“Suỵt.”

Chạy như muốn ngã xuống tận sân ga, cô Go lao thẳng đến bức tường đối diện cửa chắn kính.

Rồi mở tủ chữa cháy.

“…!”

“Mau…!”

Lẽ ra tủ chữa cháy chỉ vừa đủ nhét ống vòi, vậy mà bên trong lại khá rộng một cách kỳ lạ.

Một người thì có thể nằm, hai người thì chật nhưng đủ để ẩn mình.

Cô vội đẩy tôi vào bóng tối ấy, cẩn thận, rồi tự chui vào theo.

Cộp.

Cánh tủ khép lại. Tiếng kim loại chạm nhau vang khẽ, cánh cửa nhẹ nhàng đóng, bóng tối ập tới.

Thứ nhìn thấy chỉ còn là ánh đèn bi mờ mờ len qua khe và đèn khẩn cấp đỏ.

“……”

“……”

“Ổn… ổn cả… hộc… dealer của casino sẽ không đuổi ra ngoài đâu… chỉ cần tránh bọn nghiện là được.”

Nhưng cô không tiếp lời được, phải điều chỉnh hơi thở. Dù vậy vẫn cúi người về phía tôi, như muốn kiểm tra tình trạng.

Tôi theo phản xạ định giơ tay vỗ lưng cô—

“Hự…”

Trong bóng tối xuất hiện thêm một nguồn sáng.

Màu xanh non.

Từ hông của cô Go phát ra thứ gì đó tỏa ánh sáng rất yếu. Bản thân cô có lẽ vì góc độ nên không nhận ra, nhưng tôi biết đó là gì.

‘Thuốc hồi phục cấp C của Bách Nhật Mộng.’

……

Tôi chợt hiểu ra điều gì đó.

Nhân lúc bóng tối che chắn, tôi rút lọ thuốc hồi phục ấy khỏi túi áo phao cũ của cô ấy, giấu vào túi tôi.

Trong lúc đó, cô mới ổn định được hơi thở.

“Cô Cừu.”

“Phù… vâng?”

“Cô… đã cứu tôi à? Ở casino…”

“……”

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Tôi cũng không biết. Chỉ thấy bọn dealer hình như đang hướng đến phòng VIP, còn bên trong thì mọi người… đều chết, chỉ mỗi anh Nho là còn thoi thóp…”

Có vẻ vậy, nên cô ấy đã cõng tôi chạy.

…Chắc cũng nhờ vật phẩm hay trang bị gì đó.

Nửa năm sống ở đặc khu Se-gwang này, hẳn cô ấy cũng có những phương án chuẩn bị để sinh tồn….

“Nhưng mà… tôi đến hơi muộn… Lúc cõng ra ngoài thì chân anh …”

“Chuyện đó… đừng, bận tâm. …Cảm ơn cô.”

Việc tôi không kịp chết ngay là kịch bản tệ nhất.

‘…Nếu không có cô Go giúp.’

Có lẽ tôi đã bị casino tháo dỡ toàn bộ cơ thể thay cho trợ lý Lee Seong-hae và trở thành dealer. Như một cú “chuyền gậy”.

Sống lưng lạnh toát.

“Với lại… vì không còn chân… nên đỡ nặng hơn.”

“……”

“Xem như còn may.”

“May mắn… cái…”

Cô Go như nghẹn lại, gương mặt muốn tuôn ra một tràng chửi, nhưng rồi nuốt lời. Không rõ vì sợ gây chú ý bên ngoài, hay vì kiệt sức….

Dù đầu óc đã chạy lại được, tôi cảm nhận tốc độ suy nghĩ vừa bừng lên đang dần chậm lại….

Tôi cũng nhận ra cơn đau ở đầu vẫn chưa dứt.

Tôi giơ tay sờ, có thể biết được là có vết thương.

Không tài nào xác nhận nổi… liệu hộp sọ có bị xuyên thủng hay không.

Chỉ chắc một điều: tôi đã trúng đạn.

‘…Hay là có trục trặc khi kích hỏa.’

Hoặc có khi viên đạn trúng vào vùng não theo hướng không gây tử vong ngay nên tôi vẫn sống.

Não thì không cảm nhận đau, nên tôi chẳng biết mình đang bết bát đến mức nào.

Và vừa nhìn thấy tôi lần mò s* s**ng, cô Go Yeong-eun khẽ run vai như chợt hiểu ra điều gì, rồi bật dậy.

“À!”

Cô bắt đầu lục túi mình.

“Thuốc—cái lọ mà Trưởng phòng đã đưa cho tôi…!”

“……”

Quả nhiên.

Tôi đoán cô sẽ định dùng cho tôi.

“Mau, mau…”

Thuốc hồi phục.

Chính tôi đã lén chuyển nó sang túi mình. Bàn tay cô run rẩy khi lục tìm lọ thuốc mà cô ấy từng nhận từ Trưởng phòng Lee Ja-heon.

…Cảm giác tội lỗi và ngổn ngang đang xâm chiếm cơ thể tôi.

Nhưng giờ tôi không định trả lại.

Nếu dùng, tôi sẽ còn thấy tội lỗi hơn.

“…Không sao đâu. Hình như đạn sượt qua thôi.”

“Gì, gì cơ….”

“Ý là… phần cơ thể bị mất, khụ, để sau… quay lại casino tìm.”

“……”

“Nếu sau này tìm lại được thuốc thì… để cô Cừu uống sẽ… hiệu quả hơn.”

Tôi chỉ mong trong bóng tối này, cô không thấy rõ bộ dạng mình.

“Vết thương do đạn ở đầu tôi… chỉ sượt qua thôi. Trước mắt… tình trạng đang đỡ dần.”

Không phải vậy.

Tôi sắp chết.

Nhưng lúc này mà tôi dùng thì là lãng phí toàn diện. Nhất định phải để cô Go Yeong-eun dùng.

“…Chỉ cần lên tàu là được. Lên tàu là sẽ trở về nguyên trạng! Khi đó từ từ tìm rồi xử lý….”

“Vâng.”

Có lẽ tôi không trụ nổi đến lúc đó.

Nhưng tôi vẫn yên lặng gật thuận. Cô Go sốt ruột trông thấy, nhưng không dám mở toang tủ chữa cháy ra để lấy ánh sáng bên ngoài mà nhìn tôi cho rõ.

Chỉ tự lẩm bẩm như để trấn an cả tôi lẫn chính mình.

“Đừng lo. Tủ chữa cháy… ờm, khi đã bị nghiện thì… lạ lắm, ai cũng không thèm mở gì ra…”

“Ra vậy….”

Tôi nén cơn choáng váng, gắng nói đều lại.

Để đánh lạc hướng sự chú ý của cô Go.

“Cái đó… cô nghe đồn vậy à?”

Và… vốn dĩ tôi cũng muốn hỏi.

“Cô Cừu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với cô vậy?”

“……”

Giống lần trước, cô im lặng một lúc lâu.

Rồi bất chợt cất lời.

“Anh còn nhớ không? Tôi từng nói tôi bỏ dở học trường Y ấy.”

“……”

“Thực ra ngay từ đầu đó đã là một lựa chọn hơi quá sức. Tôi sống tỉnh lẻ, nhà cũng không khá giả. Học phí, sinh hoạt phí, rồi trượt ký túc xá phải thuê trọ… tất cả đều là gánh nặng.”

Giọng cô nghe có vẻ rời rạc nhưng lại bình thản.

“Dù có vay tín dụng sinh viên thì cũng có hạn thôi, vừa học vừa làm thêm mãi cũng đến giới hạn. Lên y khoa chính quy thì gần như bất khả thi….”

“……”

“Trong khoa lại phát sinh vài chuyện nữa.”

……

“Đúng lúc đó… tôi với bố mẹ hoàn toàn sứt mẻ tình cảm.”

À.

“Cãi nhau rồi cắt liên lạc luôn.”

Cô khẽ rụt vai.

“Từ đó bị cắt hỗ trợ hẳn, mục tiêu cũng mờ nhạt… nên chắc tôi đã tự nhiên chuyển ngành. Cũng… bị kiệt sức nữa.”

Tôi lặng lẽ lắng nghe.

“Chẳng có gì to tát, đúng không? Nhưng mà….”

Giọng cô nhỏ dần.

“Buồn cười là chính vì vậy.”

“…Vì điều gì cơ?”

“Vì thế tôi mới vào công ty này.”

“……”

“tôi không biết làm sao để nối lại liên lạc với gia đình.”

Không chỉ là kiểu thuê thám tử để truy ra tung tích người thân.

“tôi muốn sống hòa thuận lại… nhưng vướng ngay từ bước đầu.”

“……”

“Nếu là ‘tấm vé điều ước’ thì liệu có cầu được chuyện như vậy không.”

Và tôi biết.

Cô Go biết cách dùng ‘điều ước’ một cách đúng đắn.

Cô đã nghĩ ra cách thực hiện điều ước thay cho Jang Heo-un; thì điều ước cho bản thân cũng vậy.

“Khi anh đưa vé điều ước cho tôi . Tôi đã nghĩ thế này.”

Giọng cô trầm xuống.

“Tôi không muốn đi sang một thế giới khác nơi điều ước đã thành sự thật. Tôi không muốn mở mắt ra rồi thấy mình chưa từng vào trường Y, hay đã thành bác sĩ và sống cùng gia đình. Cho nên….”

Cho nên.

“Tôi đã ước như thế này.”

“Hãy ban cho tôi một năng lực siêu nhiên có thể thu thập tin tức về gia đình.”

…!!

“Bằng năng lực đó, nếu liên lạc được với gia đình, tôi sẽ nắm tình hình rồi thử làm hòa.”

Một điều ước đòi cho bản thân một năng lực nhất định.

‘Không hề quá đáng.’

Cô Go đã nghĩ ra một điều ước tính toán kỹ, chỉ áp dụng cho cá nhân mình.

‘Lẽ ra—điều này phải… chắc chắn hiệu nghiệm.’

Nhưng—

“Ước xong, mở mắt ra thì….”

……

“Tôi tỉnh dậy ở đây.”

Giữa nhà ga tàu điện ngầm kỳ quái này.

Dưới lòng đất của Thành phố Đặc Thị Se-gwang.

“Và ngay khoảnh khắc mở mắt, tôi nhận ra. Rằng có một… nghi vấn nảy sinh.”

“Tôi đã sống ở đâu cơ?”

“Lạ không chứ? Ban đầu ai lại tự giới thiệu mình là ‘người tỉnh lẻ’. Phải để người ta biết rõ là mình ở vùng nào. Thế mà kỳ quặc là tôi chưa từng tự hỏi điều đó. Và cả với gia đình thì…”

Tiếng nuốt khan.

“Tôi lại không biết vì sao liên lạc bị cắt đứt.”

Rởn gáy.

“Chỉ còn lại mỗi cảm giác ‘đã trở mặt đến mức không thể vãn hồi nên cắt liên lạc’ mà thôi. Và một thứ buông xuôi mơ hồ, một sự kháng cự rằng sẽ chẳng thể liên lạc lại nữa…”

Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra.

“Rốt cuộc đây là cái gì?”

Cô Go Young-eun vốn là người của Thành phố Đặc Thị Se-gwang.

Khi “thảm họa siêu nhiên cấp diệt chủng” xảy ra rồi phong tỏa, người bạn học này đang sống trọ ở Seoul bị loại ra và mắc kẹt trong hiện thực.

Và tấm vé điều ước còn “bày sẵn” cả môi trường để năng lực “nghe tin tức về gia đình” phát huy tác dụng.

Bằng cách đẩy cô ấy vào bên trong khu vực phong tỏa.

Và rồi—

“Tôi có một năng lực kỳ lạ: có thể cảm nhận những tin đồn lan trong khu vực.”

Nhưng gia đình của cô ấy thì tất cả đều…

“Thế mà, thế mà tin tức về gia đình thì tôi chưa bao giờ nghe được.”

……

“Có lẽ cũng là điều dễ hiểu. Đây là giữa lòng một bóng tối, phải không? Đúng chứ? Ở một bóng tối thế này thì làm sao tìm tin tức gia đình được. P-phải không…?”

“……”

“Tôi đã nghĩ là điều ước không hiệu nghiệm. Giám đốc Ho chắc chắn đã lừa. Đúng không?”

Dù không thể đồng ý, tôi vẫn muốn đáp là “đúng”.

Tôi đã định nói vậy.

“…Lộc-nim?”

Nhưng lời không bật ra được.

“Anh!”

Tôi thả lỏng người dựa vào vách hộp cứu hỏa.

Tứ chi không còn chút sức. Như thể hệ thần kinh đã có vấn đề…

‘Xong rồi à.’

Giờ thì kết thúc đang tới.

Nhưng rồi—

“Tàu sắp vào ga.”

“Anh nghe thấy chứ?” Cô Go Young-eun dường như đang nắm chặt lấy vai tôi.

Tay cô run.

“Tàu! Tàu đang vào. Chỉ cần lên chuyến đó là được. Chuyến sắp vào là nơi trú ẩn của tôi. Chỉ cần tới đó thôi, làm ơn…”

Tôi càng lúc càng khó trả lời.

“Kính mong quý khách giữ phép lịch sự và lên tàu an toàn.”

Ánh sáng tràn vào. Có vẻ hộp cứu hỏa đã mở.

Tôi cảm thấy cô Go Young-eun đang kéo lê tôi ra ngoài.

“Chuyến kia. Tàu G1572, chỉ cần lên chuyến đó, chỉ cần…”

Ra khỏi hộp cứu hỏa, cô ấy hình như lại muốn cõng tôi…

Tôi đã cố hết sức để ngăn lại.

“…Anh?”

Tay tôi không còn lực nên thật ra chẳng có tác dụng. Chỉ miễn cưỡng đặt được bàn tay lên cánh tay cô.

Tôi cố mấp máy môi.

‘Đừng lo.’

“Gì…?”

‘Tôi sẽ quay lại.’

Đến cuối thì, ngay cả môi cũng không động nổi.

“Lộc-nim, Lộc…”

Giữa tiếng ầm ầm tàu lao vào—

Tôi chết.

***** . . .

Tôi mở mắt.

“Cậu tỉnh rồi.”

Giọng của Ho Yuwon.

“Mọi người tính giết tôi đấy, vì cậu không chịu tỉnh. Sợ phát khiếp. Bảo tôi phải làm sao biết được chuyện của cậu chứ…”

Đôi mắt dịch bệnh nhìn xuống tôi.

“Nhưng tôi cũng tò mò.”

Khóe miệng hắn cong lên.

“Cậu đã cứu người cần cứu. Nhưng ngoài ra, ở thành phố Se-gwang cậu còn ‘vương vấn’ gì à?”

……

“Cậu đã có lý do để quay lại chưa?”

Đ.mẹ.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 375
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...