Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 369

Cú lao đến của Baek Sa-heon, ôm chặt vào ngực những đồng xu và sản phẩm tuôn ra từ chiếc máy trúng thưởng.

Và phía sau cậu ta, những kẻ nghiện trong cái casino – phần lớn tứ chi đã bị đổi lấy xu – đang điên cuồng đuổi theo.

Đích đến là… bọn tôi!

‘Cái thằng này.’

Một cảnh tượng khiến sống lưng tôi lạnh toát.

Đúng là xét theo tình hình nhân lực, Baek Sa-heon chạy về phía này thì mới có cơ may sống sót. Nhưng cái cảnh này khác gì hồi ở căn nhà tên sát nhân hàng loạt đâu chứ!

‘Xong việc thì liệu hồn.’

Tôi nuốt nước bọt, chuẩn bị phản ứng thật nhanh.

Nhưng đối mặt trực diện với hàng chục kẻ mất tích điên loạn ấy thì…

“ Trước mắt ra ngoài đã!”

“Tản ra chỗ rộng đi!”

“Không được!”

“…!”

“Ra ngoài thì họ sẽ đuổi tới chết! Trong casino phải vừa chạy vừa cầm cự mới có hi vọng!”

Tiếng Go Young-eun khiến những người đang chuẩn bị mở lối ra phải khựng lại.

“Nếu gây náo loạn trong casino thì sẽ có ‘biện pháp’ được thực thi đúng không?!”

“…! Đúng vậy! Nên phải tránh hết mức, và chúng ta không được làm hư hại casino…”

Những người có đầy kinh nghiệm với mấy chuyện kinh dị như này lập tức nắm rõ tình hình.

‘Chỉ cần cầm cự… cho tới khi cái đám quản lý điên khùng của casino đến để trấn áp hỗn loạn thôi….’

Chỉ cần trụ vững!

Vậy thì, trong nhóm này ai có sức mạnh và cơ động nhất…

“Anh trưởng phòng! Xin hãy bế thằng dê này!”

“Rõ.”

“Ák!”

Baek Sa-heon hét lên một tiếng thảm thiết, nhưng chúng tôi bỏ ngoài tai.

Và rồi chúng tôi bắt đầu lao đi như điên, né tránh lũ mất tích.

Đi đâu ư?

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi.

“Chúng ta vào phòng dealer!”

Vì đã có giới hạn 50 xu, lũ mất tích kẹt ở khu máy đánh bạc có lẽ sẽ không thể vào được!

“Bên này!”

Tôi hối hả chạy. Ngay khi rẽ hướng ra khỏi khu máy đánh bạc—

Bộp.

Một kẻ mất tích vừa phóng ra khỏi cửa va sượt qua người tôi trong gang tấc, rồi đập mạnh vào vách tường.

“…!!”

Âm thanh rợn người của hàng chục cơ thể va vào tường, tiếng trưởng phòng bật nhảy qua chúng, lấy lực tiếp đất với sức mạnh phi nhân loại rồi tiếp tục lao đi.

Tiếng sàn casino mục nát rung chuyển bởi cơn bạo loạn của nhóm người mất tích.

“Khụ…”

Bên cạnh, Go Young-eun vốn đã suy kiệt sau thời gian mất tích đang th* d*c. Tôi vội đỡ cô ấy và tiếp tục chạy.

Cánh cửa phòng dealer mở rộng ngay trước mắt.

“Vào thôi!”

Các đặc vụ chen chân vào, tránh giao chiến trực diện, chỉ cản phá vừa đủ để chúng tôi đặt chân vào phòng dealer.

Và rồi—

“Đã… chặn được chứ?”

“Được rồi.”

Khá nhiều kẻ mất tích khựng lại ngay trước cửa phòng dealer.

‘Chuẩn rồi.’

Nhưng đời không như lý thuyết.

Lại có những kẻ mất tích liều lĩnh lao thẳng vào phòng dealer theo sau.

‘Chết tiệt.’

Chúng bò, lảo đảo, ngã dúi dụi nhưng vẫn nghiền nát nhau để tiếp tục đuổi theo chúng tôi.

Song, các dealer vẫn chưa can thiệp. Tại sao?

“…Lộc con, có khả năng bọn chúng bị tính chung là một nhóm, tổng cộng vượt quá 50 xu hay không?”

Có chứ.

Chúng tôi cũng đã được giới thiệu phòng dealer theo cách ấy cơ mà!

‘Khốn kiếp!’

Dù vậy, việc số lượng truy đuổi giảm mạnh cũng đã giúp chúng tôi thở được phần nào.

“Phù…”

Có thêm chút khoảng trống, mọi người tản ra giữa các bàn, tìm cách giữ khoảng cách và phòng thủ.

Nhưng hóa ra chẳng cần thiết.

Lũ mất tích chỉ đuổi theo trưởng phòng Lee Ja-heon – người đang bế Baek Sa-heon – mà thôi.

“…Khoan.”

Đặc vụ Choi nhanh chóng vượt qua một chiếc bàn gãy, giật mấy đồng xu khỏi tay Baek Sa-heon.

“Không…!”

“Xin lỗi, công dân, chờ một chút.”

Anh giơ cao những đồng xu trúng thưởng cho mọi người thấy, rồi lại vượt qua bàn.

“……”

Nhưng đám người mất tích vẫn chỉ chăm chăm bám theo Lee Ja-heon.

“Sao lại không bị dụ chứ?”

“Có lẽ mục tiêu của chúng không phải là xu.”

Quả thật đúng như đặc vụ Đồng nói.

‘Chúng đơn giản là lao theo người trúng thưởng sao?’

Dù thế nào đi nữa, thấy lũ mất tích cứ tiếp tục bám riết Lee Ja-heon, tôi sốt ruột hẳn lên.

Trong một không gian kín thế này, việc cắt đuôi rõ ràng là có giới hạn.

Ngay lúc đó—

“Thưa quý khách.”

Giọng nói của dealer.

“Quý khách?”

Dealer chú ý về phía này.

…!

“Trưởng phòng, xin hãy lướt ngay sát cái bàn bên kia.”

“Rõ.”

Tôi lao lên trước, Lee Ja-heon bám sát ngay sau, gần như áp sát vào chiếc bàn nơi dealer đang đứng.

Ngay khoảnh khắc ấy, lũ mất tích cũng đuổi đến sát gót.

Những người không còn giữ được thăng bằng, thay vì đập vào tường như nãy, lần này văng thẳng vào mấy chiếc bàn…

Bộp. Cùng với tiếng va, một chiếc bàn bị lật. Rồi vỡ tan. Những người mất tích chạy lướt qua mặt bàn ấy…

“Các anh dừng lại đi ạ.”

Dealer đưa tay lên, nói, mắt vẫn nhìn vào chiếc bàn của mình bị hỏng.

“…….”

“…….”

Điều đáng kinh ngạc là, ngay khoảnh khắc đó, tất cả những kẻ mất tích trong casino bỗng im bặt, dừng hết mọi chuyển động — như những con chuột đứng chờ trước mặt mèo.

“Xin lỗi quý khách, nhưng hành vi gây rối trong casino bị nghiêm cấm. Và….”

Dealer rút ra từ trong người một thứ: một tờ giấy.

Hoá đơn.

“Vì thiệt hại, chi phí sẽ được xuất hoá đơn ạ.”

Rồi…

Bịch.

Tùng tùng tùng, tùng tùng tùng tùng…

Tay chân và nội tạng của mấy người mất tích đuổi theo lần lượt rơi ra.

“…!!”

“Phát hiện: bàn bị phá hỏng, cửa bị hỏng, máy đánh bạc bị hỏng, hệ thống đèn lối vào và thiết bị có sự cố. Các khoản chi phí này đã được ghi vào trách nhiệm của cá nhân liên quan.”

Từ những người đang quằn quại trên bậc thang không vào được, đến những người còn giữ đủ đôi chân để bò về khu máy đánh bạc— tất cả đều trải qua cùng một cảnh: những bộ phận rời khỏi cơ thể, giãy giụa một lát rồi biến mất.

‘Hừ…’

Dù đã chứng kiến đủ cảnh tượng quái đản, nhìn thấy thế này vẫn khiến tôi muốn ói.

Những người mất quá nhiều thân thể đến mức không thể đứng lên nữa thì… chỉ bị bỏ lại trên sàn. Chỉ còn những mảnh thân thể giãy giụa.

“…….”

“…….”

“Quý khách, ổn chứ ạ?”

Khi tôi quay sang, dealer đội đầu của đại lý Lee Seong-hae đang mỉm cười.

“…Ổn.”

“Đừng lo ạ. Quý vị không phải người đã gây rối hay làm hư hại đồ đạc, nên xin cứ tận hưởng thời gian ở casino ạ.”

“Cảm ơn.”

Baek Sa-heon lườm quanh, như dò xem còn thứ gì có thể moi thêm khỏi “khách chịu bị trừ phí” không, nhưng rồi cũng im bặt, ngoan ngoãn đứng yên. Quyết định rằng mình nếu mà làm ầm lên sẽ chết chắc là lựa chọn sáng suốt — vừa đáng ghét vừa khiến tôi phải nể phục.

Dù sao, chúng tôi cuối cùng cũng ngồi xổm vào góc phòng dealer, bắt tay dọn dẹp, kiểm tra tình hình.

“…….”

Lee Ja-heon thả Baek Sa-heon xuống không một chút tiếc thương; Baek Sa-heon né tránh ánh mắt, tựa vào tường.

Rồi…

“Cậu, Dê ơi.” (cố tình nói thân mật)

“…Gì vậy?”

“Sao mặt cậu ngơ ngác vậy. Tôi chỉ muốn nói: cảm ơn mà.”

Tôi cười, vỗ vai Baek Sa-heon.

“Cậu đã kiếm cho đội một khoản công quỹ to đấy chứ.”

“…!”

“Quá cảm kích nên tôi nói lịch sự thôi nà. Thật lòng đó.”

“Không phải đâu….”

“Đúng mà?”

Tôi áp mặt sát Baek Sa-heon.

“Đừng bảo cậu định dùng riêng mấy xu đó cho mục đích cá nhân, trong khi mọi người còn đi thu thập thông tin. Không phải kiểu đó chứ?”

“…….”

Trong tình thế này, Baek Sa-heon đành ép nụ cười giả tạo, trả lời lúng túng.

“Ồ dĩ nhiên! Tôi rất vui vì đã đóng góp cho đội mà.”

“Ha.”

Tiếng thán phục của phó phòng Eun Ha-je vang lên; tôi hơi ngượng. Nhưng thật ra tôi không hù ép, chỉ nhắc đạo đức cơ bản thôi mà. Thở dài nhẹ trong lòng.

Giờ thì ít nhiều tôi biết sẽ dùng roi và carrot với cậu ta thế nào rồi.

[Quào, tuyệt lắm, bạn tôi ơi!]

Cảm ơn nhé.

“Thôi, tổng kết số xu nào.”

“Ừm.”

Chúng tôi ngồi lại, gom hết xu đang có. Cộng cả quỹ ban đầu và xu Baek Sa-heon giật từ máy đánh bạch thì…

“Được 256 xu.”

Một khoản không nhỏ.

“Đáng công khi đã hỗ trợ chạy trốn đến mất cả đôi giày. Có đúng không mọi người?”

“Ha ha….”

Mọi người cười khì khi Choi trêu trọc đặc vụ Đồng— người vì ngăn đám người mất tích mà mất cả áo măng-tô, cả giày — khiến tôi vừa bực vừa cảm phục.

Xu được gom lại và trao tạm cho phó phòng Eun Ha-je giữ.

Còn lại thì…

[Ồ, còn phần quà nữa. Dù sao cũng là máy đánh bạch rẻ tiền nên cũng khó trông mong thứ gì quá !]

Đúng vậy.

“Có vẻ là phần thưởng từ máy.”

Hộp quà nhìn bề ngoài bình thường, chỉ khác là có mấy chữ không đọc được.

“Đây.”

Tôi đưa hộp cho Baek Sa-heon; cậu ta ngập ngừng, dò dẫm mở vỏ để xem bên trong là gì.

   

Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 369
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...