Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 364
Đúng vậy.
Muốn vào, phải quyết định sẽ từ bỏ bộ phận nào trên cơ thể.
[Ồ, bạn tôi…, nếu thật sự muốn vui chơi, tôi có thể giới thiệu cho cậu một nơi thú vị hơn hẳn nơi đây.]
‘……Nhưng giờ tôi đang đi làm, nên xin nhận tấm lòng thôi.’
Tôi trấn an người bạn tốt đang nói ra những điều đáng sợ ấy, rồi tiếp tục suy nghĩ.
‘Nên cắt chỗ nào đây.’
Trong lúc tôi còn đang đắn đo, đã có người quyết định xong rồi.
(ngón áp út tay phải – 4 xu)
Trưởng phòng Lee Ja-heon.
“Anh chọn ngón tay ít dùng nhất sao?”
“Đúng vậy.”
“Ồ, thưa ngài, vậy sao không chọn ngón chân?”
“Tôi đã cân nhắc nguy cơ ảnh hưởng đến trọng tâm khi phải di chuyển khẩn cấp.”
“Hừm, đúng là biết cách chọn đấy~.”
Ai cũng có tiêu chí giống nhau: bán bộ phận ít khi dùng nhất.
Ngạc nhiên là ngay cả Baek Sa-heon, sau một hồi cân nhắc, cũng chọn giống hệt Trưởng phòng Lee.
Tôi cứ tưởng cậu ta sẽ nhất quyết không tham gia.
‘Là vì đây là casino sao.’
Tôi cảm nhận được trong cậu ta như có khao khát muốn thử học hỏi điều gì đó.
‘…Ừm.’
“Chỉ cho ruột thừa có bảy xu thôi à? Bọn này chắc ăn nhiều lắm nhỉ.”
“Xem xét nguy cơ xuất huyết trong, tốt hơn nên chọn chỗ khác.”
Tôi nhìn các đặc vụ, sau khi cân nhắc kỹ, mỗi người lần lượt bán một bàn tay hoặc một ngón áp út.
Cuối cùng, khi suy nghĩ đủ cẩn thận, lựa chọn sẽ hội tụ về một hướng.
Chỉ có điều, tôi cảm nhận được.
‘…Có lẽ chừng đó xu là không đủ.’
Bên trong sẽ ra sao chẳng ai biết, chuẩn bị chút “tiền dự phòng” thì hơn.
“Vậy là cứ viết hết ra, nộp, rồi đi vào lần lượt. Nắm rõ rồi chứ?”
“Rõ.”
“Trả lời gọn gàng thế là tốt. Đi thôi.”
Tôi thấy Trưởng phòng Lee Ja-heon nộp giấy trước, băng tay cầm máu xong thì nhận túi xu từ quầy và bước vào cửa casino.
Những người còn lại cũng đã ghi xong từ trước, hành động nhịp nhàng.
“Đặc vụ Nho.”
Tôi thấy Đặc vụ Đồng nhận túi xu từ quầy, rồi tôi cầm tờ giấy của mình.
Và…
Tôi cầm bút, xóa dòng chữ trên đó.
N̶g̶ó̶n̶ ̶á̶p̶ ̶ú̶t̶ ̶t̶a̶y̶ ̶p̶h̶ả̶i̶ ̶–̶ ̶4̶ ̶x̶u̶.̶
“Đặc vụ!”
Mắt phải – 35 xu.
Tôi ném thẳng vào quầy.
Ngay khoảnh khắc máu trào lên che khuất tầm nhìn, thị giác bên phải của tôi biến mất.
“Giờ—!!”
“Tôi, tôi ổn.”
Thực ra chẳng ổn chút nào. Đau đến mức muốn chửi thề. Đau đến mức nếu khóc cũng chẳng có gì lạ.
‘Mà Phó phòng Eun thật sự bán cả bàn tay sao?’
Bộ tưởng mình là Hạ Hầu Đôn chắc. Xin cô đấy!
(Hạ Hầu Đôn () là tên một nhân vật nổi tiếng trong Tam Quốc Diễn Nghĩa và cả lịch sử Trung Hoa.
Ông là một trong những tướng lĩnh chủ chốt của Tào Tháo, được miêu tả là dũng mãnh, trung thành và rất gan dạ. Chi tiết nổi tiếng nhất về Hạ Hầu Đôn là:
Ông bị trúng tên vào mắt trong một trận chiến.
Khi đồng đội định giúp ông rút tên ra, Hạ Hầu Đôn nói:
“Mắt là huyết mạch cha mẹ ban cho, không thể vứt bỏ.”
Rồi ông nhổ mũi tên cùng nhãn cầu ra, nuốt vào bụng, tiếp tục chiến đấu.)
Tôi giật lấy cái túi nặng trịch vừa nhả ra từ quầy, lao thẳng vào cửa đang mở. Đặc vụ Đồng gần như kéo xốc tôi vào trong, vừa kịp lúc cánh cửa đóng sập lại.
Cạch.
“Cậu điên à?!”
“Dừng lại đi. Làm thế mắt cũng không mọc lại đâu.”
Phó phòng Eun Ha-je vội can tôi rồi kiểm tra tình trạng.
“Ổn chứ?”
“Ổn.”
Tôi vội nuốt loại thuốc cầm máu vốn luôn có sẵn của Mộng Mơ Ban Ngày, rồi đáp lời.
Cơn đau từ từ lắng xuống. Tôi không dám soi điện thoại để nhìn tình trạng mắt mình, chỉ lặng lẽ quan sát những chỗ bị cắt cụt của người khác.
‘…Dù sao vẫn còn vết thương.’
Tại sao những người mất tích kia lại có vết cắt nhẵn mịn đến kỳ dị như thế.
‘Đúng là ô nhiễm thật sao.’
Tôi thầm nhắc nhở bản thân phải cảnh giác, rồi đảo mắt quanh.
Đặc vụ Đồng trông như có cả trăm điều muốn nói, nhưng khi Đặc vụ Choi nắm vai, anh chỉ khẽ cúi đầu.
‘Haa…’
“Hãy trả lại toàn bộ số xu nhận được từ Phó phòng cho chính chủ.”
“Ờ, được thôi.”
Baek Sa-heon tuy có vẻ miễn cưỡng, nhưng dường như đã nhìn tình hình mà trả xu lại cho Phó phòng Eun Ha-je.
Tôi cũng cung kính trao lại đồng xu trong tay — mấy đồng kim loại rẻ tiền phủ lớp mạ vàng — cho Phó phòng Eun.
Rồi tôi quan sát bên trong casino.
‘Không khí giống như sân ga.’
Có vẻ vì đây mới chỉ là khu vực sảnh.
Những bóng đèn nhỏ nhiều màu treo kín, màu sắc đỏ-đen-vàng đặc trưng của sòng bài tràn ngập. Ở các góc, những người đã mất một phần cơ thể ngồi lẩm bẩm.
Không thấy nhân viên nào.
Chỉ thấy nhiều máy đánh bạc hỏng xen lẫn vài cái còn chạy. (bỏ xu - gạc cần - 3 ký tự thẳng hàng thì trúng đậm)
Cảm giác rờn rợn như một casino bị bỏ hoang nhưng vẫn có ai đó cho chạy.
Cảnh tượng những người mất tích dính chặt lấy máy đánh bạc còn chạy, bỏ xu vào không ngừng khiến không khí càng thêm bất an.
“Bên kia cũng có quầy cầm đồ kìa. Nó ngay sát cửa chúng ta vừa vào… chắc quầy bên ngoài thông với chỗ đó.”
“…Có lẽ đó là nơi lưu giữ các bộ phận cơ thể đã đổi lấy xu.”
Đúng vậy.
Ngay bên cạnh cửa ra vào, sau lớp kính bám bụi và vết ố, vô số bộ phận cơ thể đang được “cất giữ” ở đó.
Và chính từ ô quầy duy nhất đang mở trong tấm kính đó, tôi phát hiện ra một cách dùng khác của số xu này.
[Sản phẩm đổi lấy xu hôm nay ở casino]
“Quả đúng như vậy.”
Những món có thể đổi bằng xu được liệt kê ra.
Nước — 1 xu đồ hộp — 2 xu Dao thái — 4 xu Đầu heo — 7 xu Tai trái — 21 xu Bánh kem tươi — 53 xu Bếp ga — 152 xu Chén vàng — 256 xu Bồn tắm tuổi trẻ — 1810 xu (Bồn tắm máu, thứ Brown tắm và trở nên thâm neck)
※ Các mặt hàng khác và sản phẩm hạng đặc biệt, vui lòng hỏi tại quầy.
[Ồ, có một cái tên thân thuộc đây. Không ngờ ở chỗ tệ thế này cũng có mặt.]
Một vài món quen thuộc lọt vào tầm mắt, nhưng quan trọng hơn là manh mối khác được ghi trên đó.
“Ở đây có lương thực.”
Dù giá cắt cổ nhưng quan trọng là vẫn có thể lấy được.
“…Không chừng cô Cá Heo đã hy vọng điều này mà xuống ga không?”
Chắc cô ấy khó lòng biết rõ chi tiết, nhưng có lẽ đã đặt chút hy vọng.
“Người ta đổ xô xuống nhiều, chắc cô ấy đoán chỗ này có thứ giúp sống sót nên mới xuống.”
Bên ngoài, thành phố đặc thị Se-gwang là một thảm họa cấp diệt chủng; cả hệ thống tàu điện đều cũng kinh dị và nguy hiểm không kém. Nếu ô nhiễm và nguy hiểm không thể tránh được, và còn nghe tên “casino” trên thông báo tàu, thì chọn nơi có khả năng lấy được đồ mới là lựa chọn sáng suốt.
‘Không ai xuống mới là tín hiệu thật sự nguy hiểm.’
Tôi đoán Trưởng phòng Cá Heo cũng đưa ra quyết định tương tự.
Rồi.
“Các vị, xem kia.”
Đặc vụ Choi chỉ vào chiếc băng-rôn cũ treo phía trên danh sách sản phẩm.
==== Royal Casino — Hạng đặc biệt (giới hạn tại Royal Casino)
Sản phẩm hạng đặc biệt
Cửa thoát khẩn cấp — 10.000 xu
Sản phẩm chủ đề có thể đưa bạn đến bất cứ nơi nào! Phương tiện di chuyển cao cấp cho người bận rộn, hàng hiệu dành cho 0.01% thượng lưu. =====
“Đó, có thể hy vọng là một phương án thoát thân chứ nhỉ?”
“…Hoàn toàn có khả năng.”
Dù một con mắt bán chỉ được 35 xu, nếu không tính chuyện phải gom đủ 10.000 xu thì cũng… điên rồ.
‘Haa.’
Tôi vô thức đặt tay lên mắt trống rồi nhìn sang Đặc vụ Đồng và cố bào chữa.
“Ổn mà. Đây là vì chúng ta đang trong casino.”
Có một mắt cũng không quá cản trở chơi trò đỏ đen.
‘Nhìn không phải phần quá quan trọng trong cờ bạc.’
Ở sòng bài người ta xài chủ yếu bài và máy đánh bạc. Thiếu một tai hay một tay có khi còn nguy hiểm hơn — không phân biệt được âm thanh lật bài, không thao tác hai tay được sẽ bất lợi.
Và nếu trưởng phòng cá heo cũng đã đưa ra phán đoán như tôi thì…
…….
“Tìm thấy rồi.”
Tôi cuối cùng để ý một món giữa hàng trăm mảnh cơ thể trưng bày trong quầy cầm đồ.
Một con nhãn đen có đồng tử trong, ánh lên màu xanh lục.
Đó là mắt của Lee Seong-hae.
“…Chắc là cô ấy có cùng phán đoán với Lộc con. Những người thông minh đúng là khác biệt.”
Phó phòng Eun nắm lấy bàn tay trái giả cô đang thay thế rồi nói.
“Bán tay thì lúc đánh bạc sẽ gặp rắc rối. Không phải tự nhiên trong phim Tazza người ta chặt tay nhau đâu.”
“…Sao cô biết chuyện đó?”
“Cho rằng tôi có kinh nghiệm điều tra được vậy đi. Dù sao thì rõ ràng Cá Heo đã xuống ga này.”
…….
“Vấn đề là người đó còn ở đây hay không.”
Và thêm một điều nữa — người đó đã mất bao nhiêu bộ phận rồi.
‘Nhanh lên tìm đi.’
Cả người tôi run lên, tự động hành động.
“Vậy chia đôi mỗi đội hai người tỏa ra tìm —”
“Xin chào quý khách.”
…….
Cơ thể tôi cứng lại.
“Đây là lần đầu đến Royal Casino đúng không? Có vẻ quý khách đang xem sản phẩm — chúng tôi đến để thông báo: nếu nhóm quý khách đổi trên 50 xu, ngoài máy đánh bạc còn được chơi thêm các trò khác.”
Tôi quay đầu. Dealer chào đón khách mới đứng ngay sau lưng chúng tôi.
(Dealer hỗ trợ người chơi và thực hiện các nhiệm vụ khác tùy thuộc vào quy tắc của từng sòng bạc. Họ cũng được gọi là đại lý sòng bạc. Nhóm này sẽ thu tiền cược của người chơi và theo dõi họ, bất cứ khi nào có dấu hiệu đáng ngờ, họ sẽ ngay lập tức dừng lại.)
“Xin mời đi theo tôi.”
Lee Seong-hae đứng đó.
Mặt cô thiếu một bên mắt nhìn chúng tôi.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
