Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 335

Truyện kinh dị Thành Phố Se-gwang.

Một sự kiện chưa từng có, được Cục Quản lý Thảm họa phân loại là thảm họa siêu nhiên cấp diệt chủng: cả một thành phố đặc thị (thành phố hành chính quan trong của 1 nước) bị xóa sạch khỏi ký ức của con người và bị phong tỏa để không ai có thể tái nhận thức hay nhớ lại về nó.

Thế mà tôi lại mở mắt ngay giữa lòng thành phố đặc thị Se-gwang, hơn nữa còn là ở ga Se-gwang.

Trong hình dáng con người.

“……”

Cái quái gì thế này?

Ngồi thẫn thờ trên nền sân ga tối tăm, tôi theo phản xạ nghĩ đến một đối tượng để trò chuyện.

Một tồn tại có thể duy trì đối thoại bình thường, cho dù ở trong bất kỳ tình huống điên rồ nào.

‘…Brown?’

……

……

Không có hồi âm.

‘Không thể nào.’

Điềm xấu và sự bất an vốn bị kìm nén bắt đầu rỉ ra, lan tràn trong đầu tôi.

Nếu đến cả Brown cũng không theo kịp đến được nơi này, thì rốt cuộc tình trạng của tôi bây giờ là gì…

[Ồ, người bạn thân của tôi đang gọi tôi đây mà!]

“…Ha.”

Suýt nữa thì tôi quỵ xuống tại chỗ.

May quá, thật sự.

[Chà chà, cậu Lộc con này. Có vẻ cậu bị sốc nặng vì môi trường thay đổi đột ngột nhỉ. Thực ra ngay cả Brown đây cũng thấy sự việc lần này khá bất ngờ. Di chuyển thông qua… cái giếng ư! Thật là… mang đậm tính truyền thống đấy.]

Sự mỉa mai của hắn vẫn chẳng thay đổi gì….

[Nhưng mà, ô, chúc mừng nhé.]

Hả?

[Không hẳn là một phép biến hình tinh vi gì, nhưng chẳng phải cậu đã có được ngoại hình mà mình mong muốn sao!]

…Cũng đúng.

‘Mình đã trở lại hình dạng con người.’

Nhưng mà tại sao?

Vì đâu?

‘Có phải việc bước vào đặc thị Se-gwang đã kích hoạt nó không?’

Dù vẫn còn choáng váng vì không tin nổi, nhưng cảm giác an tâm mãnh liệt khi nhìn thấy khuôn mặt phản chiếu trong cửa kính hay khi chạm vào bàn tay tr*n tr** của chính mình thì không thể phủ nhận.

‘Trang phục… là đồ công sở nhỉ.’

Bộ quần áo đi làm quen thuộc. Tôi nuốt nước bọt, đưa tay sờ lên mặt thêm vài lần nữa, cố trấn tĩnh nhịp tim.

Đúng là mình.

…Cái tôi quen thuộc.

Một cơn xúc động nghẹn ngào thoáng trào lên.

Tôi hít thở, gắng sức nuốt nó xuống.

Rồi ngay lúc chuẩn bị đứng dậy—

Bộp.

“…!”

Cánh tay tôi bị nắm lấy.

Quay lại nhìn, thì ra một người vừa bất tỉnh dưới đất đã theo phản xạ vươn tay chụp lấy khi thấy sự chuyển động của tôi.

Đôi mắt mở ra.

“……”

“……”

“…Nho?”

“Đặc vụ-nim.”

Đôi mắt Đặc vụ Choi mở to.

Anh vội vàng bật dậy, nắm lấy vai tôi rồi xoay qua xoay lại để kiểm tra.

‘Ugh.’

Như thể đang xác nhận xem có chỗ nào dị dạng, bất thường không. Anh ấy còn định giơ cả đèn lồng yêu tinh lên, nhưng rồi mới sực nhớ ra nó không còn trong tay, nên khựng lại.

‘Mình đã để lại trong giếng.’

Nhưng anh vẫn không dừng lại, còn lấy cả que dò ô nhiễm ra để kiểm tra trạng thái của tôi bằng mọi giá.

Tôi hơi lúng túng hỏi:

“Có… ổn không?”

“……”

Đặc vụ Choi nắm chặt vai tôi.

“Ổn rồi, Nho à….”

“……”

Tôi nén thở.

“Không lẽ… cái giếng đó có chức năng hồi phục sao? Không… ha.”

Trên gương mặt anh đan xen sự hỗn loạn, nghi ngờ và mừng rỡ.

Nhìn anh vui mừng vì sự hồi phục của một đồng đội từng bị vạch trần là gián điệp, tôi vừa cảm thấy biết ơn vừa dâng lên mặc cảm tội lỗi. Nhưng cũng chẳng kéo dài được lâu.

Tình huống hiện tại mới là vấn đề.

“Nhưng đây là chỗ nào vậy?”

“……”

“Có vẻ như đã bị đưa đến một thành phố khác… Ga tàu điện ngầm sao? Ừm, để xem nào…”

[Tổng công ty Giao thông Se-gwang

Ga Se-gwang]

“……”

Nụ cười gượng gạo trên khuôn mặt đặc vụ Choi biến mất.

Se-gwang.

“Cậu đã từng nghe qua chưa?”

“Chưa.”

Một cái tên thành phố, tên ga chưa từng tồn tại trong đời thường.

Vậy thì, đặc vụ ấy cũng lập tức nhận ra.

Nơi này nằm trong hiện tượng siêu nhiên.

“Nho, mau gọi mọi người dậy. Nhanh.”

Tôi và đặc vụ Choi cúi người xuống, vội vã lay mọi người tỉnh lại.

Đặc vụ Đồng, vừa nhìn thấy tôi liền toan tự tát vào mặt mình, khiến tôi hốt hoảng ngăn lại. Cô Lee Seong-hae thì bất ngờ tỉnh dậy với nụ cười bình thản đến lạ. Và cuối cùng là…

Phó Phòng Eun Ha-je.

“…Rõ ràng đã nhốt rồi mà.”

Tôi nghe thấy tiếng đặc vụ Choi lẩm bẩm.

‘Vậy ra… anh ấy đã giam họ trong lồng giam thủy tinh (hình dạng 1 viên cầu thủy tinh) tạm thời ấy sao?’

Nếu việc di chuyển đến đây khiến giam giữ bị gỡ bỏ… thì chuyện này không hề bình thường.

Tôi đành trực tiếp lay tỉnh Phó phòng Eun Ha-je.

“Khoan… Lộc con à?”

“Phó phòng-nim.”

Tôi vội vàng hỏi khi thấy cô ấy gượng dậy:

“Cô có thể liên lạc với giám đốc Ho không?”

“…Chờ đã.”

Có vẻ nhận thấy bầu không khí khác lạ, Eun Ha-je kiểm tra viên ngọc mình vẫn cầm trong tay.

Và ánh mắt lập tức biến đổi.

“Không. Không kết nối được.”

“……”

Linh cảm xấu… không, ngược lại, có khi lại là tốt.

Vì ít ra tôi có thể che giấu được nguồn tin của mình.

“Mọi người.”

Tôi nhanh chóng nhìn quanh những người vừa tỉnh lại và nói:

“Có lẽ đây chính là nơi mà giám đốc Ho đang tìm kiếm.”

“……”

“Hả?”

Tôi giơ tay chỉ về tấm bảng ghi Ga Se-gwang.

“Cả thành phố đặc thị Se-gwang này, chính là thảm họa cấp diệt chủng mà hắn ta muốn.”

“…!!”

Trưởng phòng Cá Heo Lee Seong-hae giơ tay lên:

“Nếu so với Mộng Mơ Ban Ngày, thì có phải đây là cấp Vực Thẳm* không ạ?” (Vực Thẳm = Diệt Chủng đều là cấp cao nhất)

“Phân loại thì khác, nhưng có thể cũng tương đương.”

“Ồ…”

Nhưng chỉ có Seong-hae là thốt lên đầy kinh ngạc. Những người còn lại đều đã cứng đờ mặt mày.

Chỉ riêng Eun Ha-je là bình tĩnh quan sát xung quanh bằng ánh mắt sắc bén, dường như đã biết sơ sơ về dự án của giám đốc Ho.

“Lộc con à. Vậy việc cậu trở lại hình dạng con người, cũng có thể do ảnh hưởng của bóng tối này sao?”

“…Có lẽ vậy.”

“Ừm. Nghe hợp lý. Nhìn xem.”

“……!”

Eun Ha-je giơ tay lên.

Cánh tay từng biến mất trong Trò Chơi người treo cổ đói khát… giờ đã trở lại nguyên vẹn!

“Trợ lý-nim, tay cô….”

“Ừ. Đã mọc lại rồi.”

Cô ấy khẽ cười, vẫy bàn tay, nhưng không hề tỏ ra vui mừng.

“Xem ra chuyện này còn kèm theo điều kiện gì đó. Hừm. Nhưng mà… tốt quá thì lại đáng ngờ. Nếu thật sự là bóng tối cấp cao nhất, thì lẽ ra đây phải là địa ngục tăm tối không loài người nào chịu đựng nổi mới đúng.”

Điều đó thì…

“Tạm thời, điều tôi biết là… tại thành phố đặc thị Se-gwang này từng xảy ra một thảm họa kinh khủng. Vì vậy toàn bộ thành phố đã bị phong tỏa. Cục Quản lý Thảm họa thậm chí còn phải xóa bỏ sự tồn tại của nơi này….”

“Chờ đã.”

Khuôn mặt hai đặc vụ lập tức đông cứng.

“Cậu vừa nói… Cục Quản lý đã làm gì cơ?”

“Vâng.”

Tôi nuốt khan, cố giữ giọng bình tĩnh khi thuật lại những gì mình biết.

“Nghe nói do tình hình không thể kiểm soát được, cuối cùng họ đã giáng xuống một loại ‘ấn chú’ cực mạnh. Khiến bất kỳ ai cũng không thể nhận thức được sự tồn tại của Thành phố Se-gwang nữa.”

“Ồ… Chuyện như vậy thật sự khả thi sao?”

“……”

Miệng của đặc vụ Đồng hé ra.

“Về lý thuyết thì… có thể ạ.”

“Phù…”

Đặc vụ Choi ôm trán. Xem chừng cả hai đã lập tức nghĩ đến một dạng “nghi lễ nào đó” có thể thực hiện chuyện này trên phương diện lý thuyết….

“Nhưng theo tôi biết thì không có ghi chép nào cả. Tất nhiên là…”

“Đúng. Nếu thực sự từng xảy ra, thì chắc sau đó ký ức của các cậu cũng đã bị xóa sạch rồi. Dù sao đi nữa, Lộc con, cậu tiếp tục nói đi.”

“…Vâng.”

Đặc vụ Đồng vừa định mở miệng thêm lần nữa thì đã bị Choi ngăn lại, buộc phải im lặng.

Tôi quan sát cảnh đó rồi lên tiếng:

“Và tôi nghĩ lý do mà tình cảnh của chúng ta đến giờ vẫn còn khá ‘ổn’, dù đây vốn dĩ là một thảm cảnh, là bởi vì… chúng ta đang ở trong tàu điện ngầm.”

Tôi chỉ tay về phía tấm kính cửa chắn sân ga – nơi mình từng soi mặt.

“…Mọi người nhìn thấy không?”

Bên kia bóng tối.

Kết cấu gọi là sân ga đối diện, nơi hai sân ga song song nhìn nhau qua đường ray ở giữa.

Trên đường ray bên này, đường ray hướng ngược chiều bên còn lại, và cả sân ga đối diện bên kia… có thể nhìn thấy rõ.

Ở đó—

“Đều sụp đổ cả rồi.”

Tất cả đổ nát, khung thép lộ ra, bậc cầu thang sập vỡ tung tóe bê tông.

Một sự chênh lệch khủng khiếp đến mức gây cảm giác lạc lõng.

So với sân ga bên này nơi họ đang đứng vẫn sạch sẽ tinh tươm.

Và trên tấm kính cửa chắn sân ga phía đối diện, vốn đã sụp nửa chừng ấy—

Cứu tôi với SOS Làm ơn Mẹ, con yêu mẹ

Chi chít những dòng chữ phủ kín.

Toàn là tin cầu cứu, lời trăng trối, viết bằng máu, bụi và những thứ dơ bẩn.

Những nét chữ được để lại từ phía bên kia, nên hiện lên đảo ngược.

“…!!”

Trước dấu tích của thảm họa áp đảo từng nhấn chìm thành phố, cơ thể tôi như đông cứng lại.

‘Hà…’

Và tôi chợt nhớ đến.

Bản tài liệu ghi lại quá trình thành phố đặc thị Se-gwang bị phong tỏa như một thảm họa cấp diệt chủng.

Ngày đầu tiên ấy.

===== ‘Đa số cư dân đã chạy trốn xuống ga tàu điện ngầm, nhưng lối vào bị sập nên tất cả đều bị mắc kẹt bên trong. Bên ngoài thì đang xảy ra chuyện kinh hoàng.’ – có bản ghi cuộc gọi lại như thế, nhưng tình hình thực địa cụ thể thì không thể xác định.

‘Nếu là tàu điện ngầm thì có thể cầm cự thêm vài ngày nữa.’ – đã có lời như vậy, nên cần phải lập tức triển khai công tác tìm kiếm!

- Ý kiến của nhân viên hiện trường lúc đó (bị bác bỏ) =======

“…Tôi nghe nói, trong thảm họa nuốt chửng thành phố đặc thị Se-gwang, một trong những nơi phát ra tín hiệu cầu cứu cuối cùng chính là ga tàu điện ngầm.”

Tức là, so với bên ngoài thì ở đây xác suất an toàn cao hơn.

Dù không được mô tả rõ ràng là Ga Se-gwang, nhưng so với việc đột ngột rơi thẳng vào tâm một thảm họa cấp diệt chủng cùng với mọi người, thì thế này vẫn còn may hơn.

‘Dù vậy… chắc chẳng khác gì mấy đâu.’

Phù….

Nghĩ đến nội dung trên diễn đàn, cổ họng tôi khô khốc, nước miếng cũng cạn sạch. Cảm giác đói khát lại trào về.

“Cho nên là……”

Khoan.

“Đặc vụ?”

“Ổn rồi.”

Đặc vụ Choi, người vừa thở dài khi nãy, đã lẳng lặng thử mở cửa chắn sân ga.

“Đặc vụ?”

“Tôi đi xem qua chút rồi về.”

“À, hay là kiểm tra bên kia luôn ạ?” (Cá Heo)

“Khoan, khoan đã. Xin hãy chờ một chút.”

Cả hai người ơi, làm ơn đi!

“Tôi vừa nói rồi, cả thành phố này đã bị hủy diệt bởi thảm họa cấp diệt chủng và hoàn toàn bị phong tỏa!”

Tôi vội vàng lao đến chặn cả hai lại.

“Rõ ràng là dân thường từng chạy xuống đây ẩn náu. Nhưng đến khu vực sập nửa chừng kia, e là không an toàn đâu. …Nó có thể thông ra ngoài nữa.”

Có lẽ suy nghĩ của đặc vụ Choi và Phó Phòng Lee Seong-hae là thế này:

‘Dù gì thì cũng chẳng có thông tin, nên phải thử làm gì đó mới biết được.’

Nhưng mà….

“Và nếu cần thì… để tôi đi. Ít ra tôi cũng là người biết rõ nhất về chỗ này—”

“Nho.”

Đặc vụ Choi chìa tay ra. Và rồi—

Tạch.

Anh búng mạnh vào trán tôi.

“…!”

Uaaa!!

“Nho, cậu nghĩ tôi là kẻ cuồng muốn chết à? Dĩ nhiên tôi chỉ định quan sát cẩn thận rồi quay lại thôi.”

Dù vẫn cười, nhưng trông Choi cực kỳ bực bội….

Song cuối cùng, anh hít một hơi sâu, rồi cũng xả thành sự điềm tĩnh.

“Chính cậu mới là người không được hành động bừa bãi ở đây. Làm ơn.”

“…….”

“Cả cậu nữa, Jae-gwan!”

“Thực ra thì… so với tôi và đặc vụ Đồng, đặc vụ mới là người hành động bột phát nhiều hơn…”

“Ấy, này.”

Hự.

Tôi vội vàng né khỏi thêm một cú búng trán của Choi và lùi lại.

Tôi liếc mắt cầu cảm thông với Đồng, nhưng đáp lại chỉ là ánh nhìn kiểu: “Tôi còn nhiều chuyện muốn nói lắm đấy.”

“…….”

“Chúng ta hãy đợi đến khi di chuyển được đến chỗ nào an toàn hơn, rồi hãy nói chuyện tiếp.”

Xin tha cho tôi với….

Tôi nuốt tiếng thở dài, đưa tay xoa trán. …Đã lâu rồi mới lại nếm cái cảm giác đau nhói kiểu này.

“Vậy thì, trước hết đã là người có kinh nghiệm cả rồi, nên cứ đi cùng nhau. Giờ mỗi người kiểm tra lại tình trạng của mình chút nhé?”

“Vâng, vâng.”

Dù sao đi nữa, chúng tôi cũng quyết định thu xếp và kiểm tra mọi thứ còn có thể tại sân ga này – vốn vẫn “tương đối an toàn” – rồi sẽ cùng nhau di chuyển lên cầu thang.

Và trong lúc mỗi người tự kiểm tra—

“Anh nhân viên!”

Phó phòng Lee Seong-hae, à không, giờ là trưởng phòng rồi, gọi tôi.

Nhưng….

“Nhân viên… á?”

“À, hay tôi gọi là cậu đồng nghiệp Lộc Con thì hơn?”

“À… không cần. Cứ gọi tôi là Lộc Con thôi.”

“Thế thì, tôi cũng không cần gọi là trưởng phòng gì đâu. Cứ Cá Heo là được nhé, Lộc-nim!”

Mỉm cười, Seong-hae lấy ra từ trong ngực áo một vài món: nhãn dán hình ngôi sao dạ quang nhỏ, một ống vitamin sủi, và một chiếc lược đuôi dài. Cô kiểm tra chúng thật nhanh.

“Ừm. Vài món trang bị với vật phẩm của tôi bị vô hiệu rồi.”

“Bên này cũng vậy. Có vẻ tất cả vật phẩm loại mượn sức mạnh từ nơi khác đều không hoạt động nữa.”

“Ồ, phân tích hay ghê đó. Trưởng Phòng!”

Mọi người đều bận rộn kiểm tra trang bị của mình.

Rồi thì—

“Lộc-nim, anh có vật phẩm gì không?”

“…….”

Không.

Tôi là kẻ trắng tay….

‘vật phẩm của tôi….’

Toàn bộ tôi đã đưa cho trưởng phòng Lee Ja-heon (Thằn Lằn) xử lý hộ rồi, nên có lẽ giờ còn sót lại mỗi cái—

[Ồ! Chẳng phải cậu vẫn còn hàng độc quyền là tôi đó sao, bạn hiền!]

Ờ, phải.

‘Vẫn còn cái này.’

Dù không phải chính hàng, chỉ là đồ nhái thôi. Khụ.

[Cứ bỏ thẳng tôi vào túi áo trước đi. A~, tuyệt lắm.]

(Điểm G của Brown :)))


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 335
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...