Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 334


Tách.


Đôi giày đen bước trên thành giếng, đi xuống.


Làn khói đen rơi xuống như tụ lại ở đáy, nhưng thân thể của 130666 thì, đúng là đặc trưng của một hiện tượng siêu nhiên, lại xuất hiện dưới giếng với dáng vẻ vượt ngoài mọi quy luật vật lý.


“Hà…”


Một cảm giác nghẹn ngào, không biết là xúc động hay gì khác, trào lên nơi cổ họng đặc vụ Choi, nhưng đây không phải lúc để bận tâm.


'Phải làm được.'


Để màn kịch thêm phần thuyết phục, anh hạ tay xuống từ trong làn khói đen, đặt đèn lồng yêu tinh ngay giữa đáy giếng.


Như thể thực sự đang gửi tín hiệu dịch chuyển.


Thực tế, đó là một tín hiệu ngầm gửi cho người khác — Ryu Jae-gwan.


“Được rồi, vậy thì…”


Giờ Jae-gwan sẽ cùng anh phối hợp bắt người này.


Nhưng ngay lúc đó—


Ánh sáng bùng lên từ chiếc đèn lồng yêu tinh đặt dưới đáy.


“…!!”



Khoan đã.


Cái này là…


Chỉ xuất hiện khi tín hiệu dịch chuyển thực sự hoạt động ở nơi hội tụ mạch đất.


Chẳng lẽ nó thật sự sẽ có dịch chuyển?


Đi đâu?


Và sự kỳ lạ chưa dừng lại ở đó.


Giữa làn khói đen, trên thân thể 130666, cũng lóe lên thứ ánh sáng tương tự phát ra như từ đèn lồng.


Một hình chữ nhật nhỏ, nằm trong túi áo bên trong.


“…?”


130666 như cũng muốn xác nhận, liền rút nó ra.


Đó là… một vật hình dạng giống thẻ nhân viên. Nhưng không phải của Mộng Mơ Ban Ngày.


Tên công ty ghi trên đó là…


“Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ…?”


Ngay khoảnh khắc đó—


Ánh sáng càng thêm rực rỡ.



“…!”


Những người quan sát từ bên ngoài cũng lập tức nhận ra dấu hiệu bất thường.


“Chết tiệt!”


Ryu Jae-gwan do dự một giây, rồi nghiến răng lao thẳng xuống giếng. Không thể để chỉ hai người kia dịch chuyển đi.


Và ngay sau đó, Lee Seong-hae, người đang thò đầu nhìn xuống, cũng nhảy theo.


“Ồ.”


Nhận ra tình hình bất thường, và để “giúp đỡ” những người tốt, cô nhảy vào giếng.


Hôm nay cũng là ngày nghỉ phép nên thời gian cũng dư dả!


Và rồi, một lát sau—


Khi Ho Yoo-won lặng lẽ tiến lại gần giếng, cúi mắt nhìn xuống… hắn thấy quang cảnh ấy.


“À.”


Bên trong giếng — chẳng còn gì cả.


Ho Yoo-won nắm chặt mép đá của miệng giếng, bàn tay run lên vì phấn khích.


******


Tối.



Ồn ào.


Cảm giác đau cơ, nằm ngủ ở chỗ lạnh khiến xương nhức buốt làm cơ thể thêm khó chịu.


Chắc chắn là mình đang nằm sõng soài trên nền bê tông… Nhưng mệt mỏi đến mức mí mắt nặng trĩu, không sao mở ra được…


Mệt mỏi?


“…!!”


Tôi bừng mắt mở ra.


Như vừa mơ thấy một giấc mộng rùng rợn khiến gáy ẩm ướt. Tôi đưa tay lau lớp mồ hôi lạnh đọng lại rồi thở ra một hơi.


“Hu…”


……


…Khoan đã.


…Giọng nói.


Mình… vừa phát ra tiếng.


“…!!”


Và bàn tay — là bàn tay trần. Có móng tay, các đốt ngón, có dấu vân tay… bàn tay bình thường của tôi. Tôi dùng nó s* s**ng. Có tóc, có mồ hôi lạnh, có… khuôn mặt.


Tôi ngẩng đầu, nhìn quanh.



Ngay bên cạnh, trên ô cửa kính tối mờ, phản chiếu một bóng người.


“…Con người."


Là tôi.


Tôi sững sờ nhìn hình ảnh con người của mình phản chiếu trên kính.


Không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.


Vì thế, tôi chậm một nhịp mới nhận ra—


Xung quanh mình, có vài gương mặt quen thuộc đang nằm bất tỉnh.


Và…


Đây là sân ga tàu điện ngầm.


“……”


Tôi loạng choạng đứng dậy. Tên nhà ga bị cột trụ che khuất nay đã lọt vào tầm mắt….
Tổng công ty Giao thông Se-gwang


Ga Se-gwang

.
“…!!”


Và rồi tôi nhận ra.


Đây là tàu điện ngầm của Thành phố đặc thị  Se-gwang.


(Thành phố đặc thị  Se-gwang lấy hình ảnh thành phố hành chính Seoul ngoài đời)


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 334
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...