Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 288: Đôi bạn tốt

[Ồ, làn khói đó rất phù hợp cho hiệu ứng sân khấu, còn đôi mắt như ánh đèn kia cũng rất hợp ý tôi! Bạn sẽ là một nhân viên kỹ thuật giỏi đấy.] [Dù trông khá hoang dã và tuyệt vời… nhưng có vẻ như cậu Lộc con vẫn thích chiếc mặt nạ đã từng đeo trước đây hơn.]

[Chắc là vì sự thân thuộc và gắn kết, đúng chứ? Đó cũng là một phẩm chất tốt của một nghệ sĩ biểu diễn đấy.]

……

[Vậy thì, sao không đưa điều đó vào làm mục tiêu trung gian nhỉ?] [Hãy thử giao tiếp với khán giả bằng cách bắt chước, giống như Brown này đang làm đây!]

Nếu không thể trở lại làm người, thì hãy bắt chước con người.

[Hãy học thêm một năng lực mới. Bạn tôi, đó vốn là sở trường của bạn còn gì – thu thập những năng lực và vật phẩm tuyệt vời!]

Giống như khi mua đồ từ cửa hàng người ngoài hành tinh. Giống như khi xăm hình ở tiệm xăm ánh trăng. Giống như khi trao đổi manh mối ở chợ vô diện. Giống như khi tôi từng ra sức chuẩn bị để sống sót trong các truyện kinh dị.

…Tôi nhớ lại.

Ngay lúc đó, trên đầu con thỏ bông như pháo hoa nổ tung, hiệu ứng vàng lấp lánh hiện lên, viết một dòng chữ rồi tan biến:

*Mục tiêu lần này: Học nghệ thuật hóa trang tuyệt vời!*

‘……’

[Thấy thế nào?]

‘……Được.’

Tôi gật đầu.

Tìm một ngoại hình có thể giao tiếp với con người. Dù không phải thật.

[Tốt lắm, bạn tôi!] [Giờ thì đừng bao giờ quên tôi và hãy luôn mang tôi bên bạn nhé.]

Tôi đặt “người bạn tốt” giả đó vào túi áo đồng phục của đội bảo an.

Giống như trước kia.

Và tôi bắt đầu lên kế hoạch.

Cũng giống như trước kia.

Tôi lật lại những trang ghi chép thám hiểm bóng tối trong ký ức, lập danh sách những phương pháp có khả năng..

Và vào buổi sáng hôm đó, khi ca làm bắt đầu— . .

Như thường lệ, có người phụ trách đến phòng cách ly để làm việc.

Tuy nhiên, không phải người của đội bảo an.

“Haha… Chúng ta lại gặp sớm thế này!”

Kwark Jae-kang.

Nhà nghiên cứu phụ trách đến với vẻ ngoài thảm hại. Ngón út ở một tay dù đã được xử lý đúng cách nhưng vẫn cụt ngủn.

Bởi vì một đốt ngón tay đã bị cắt đứt.

“Vì camera giám sát bị hỏng nên đành đến thăm trực tiếp, vì đã tìm ra cách phòng bị… kiểu ngụy biện thế này lại được chấp nhận, đó là ưu điểm của công ty này mà… Nhưng mà, con thú bông đó!”

Ánh mắt hắn bắt được sự lạc lõng trong môi trường và ánh lên sự phấn khích.

“Con thú bông trên bàn biến mất rồi! Cậu mang theo à? À, chẳng lẽ giúp ổn định tinh thần? Hay là hình thành mối gắn bó…?”

Tôi thả khói ra.

[Câu hỏi: Tung tích của các thành viên trong nhóm

Người đeo mặt nạ Osori Trưởng nhóm an ninh ]

“À, hai người đó hôm nay sẽ không đến đâu! Phải trải qua một cuộc phỏng vấn ngắn thôi mà, rất nhẹ nhàng… Thay vào đó thì tôi đến rồi còn gì! Hahaha!”

Tôi không đáp lại.

“Cậucó thích hai người đó không? Vì lý do gì? Những người từng tạo được mối liên kết với cậu chắc không ít đâu… À, còn nhân viên đội thám hiểm hiện trường khác thì sao? Nếu gặp riêng thì—”

[Không thích.]

“……”

Kwark Jae-kang vẫn đang cười, nhưng sắc mặt hắn trắng bệch.

Tôi nhận ra hắn đã bị tổn thương tâm lý ở mức nào đó...

Và tôi phải cho nhà nghiên cứu này biết:

Người đặt câu hỏi giờ không phải là hắn nữa.

[ Câu hỏi: Chỉ thị công việc của giám đốc Cheong liên quan đến 130666 ]

“…Cậu muốn biết Giám đốc Cheong đã nói gì khi giao cho tôi phụ trách cậu à?”

……

“Phải rồi, nếu là giám đốc Cheong thì rất có thể đã biết một phần về thân phận của cậu ! Không chừng chính ngài ấy là người chủ động triệu hồi cậu !”

Kwark Jae-kang lau mồ hôi lạnh đọng dưới cằm bằng tay áo và cười gượng gạo đầy nhiệt tình.

“Chỉ là… giám đốc Cheong không phải kiểu người nói nhiều, nên tiếc là, hiện tại nếu tóm gọn thì chỉ có hai chỉ thị thôi….”

– Dạy quy tắc với tư cách là nhân viên – Tìm ra cách sử dụng cậu hiệu quả

“…Và còn: ‘Chờ chỉ thị tiếp theo’. Đại khái vậy thôi!”

……

“cậu cũng nhận ra rồi nhỉ. Nói thẳng ra thì, chẳng khác gì thuần hóa chó cả! Cho ăn gì thì thích, trừng phạt thế nào thì ngoan ngoãn nghe lời… Đúng là kiểu đó đó. Hahaha!”

[Bạn của tôi à, biến kẻ trước mắt thành chó thì sao? Có vẻ sẽ là một bài tập thú vị để luyện kỹ năng hóa trang đấy!]

-...Không được.

“Dù sao thì… có vẻ chúng ta cùng đi đến một suy luận rồi. Có lẽ khi ‘cách dùng’ cậu được hoàn thiện tương đối, giám đốc Cheong sẽ trực tiếp giao cho cậu các nhiệm vụ thu thập Bóng Tối!”

Kẻ suýt trở thành động vật bốn chân ấy đã rút ra một kết luận thú vị.

Trùng khớp hoàn toàn với suy nghĩ của tôi.

“Và có lẽ, ở đó sẽ có manh mối. Nếu giám đốc Cheong là người đã triệu hồi cậu, thì hẳn là để phục vụ cho nhiệm vụ đó!”

Manh mối về sự tồn tại của tôi.

“Đặc biệt là nếu một nhà nghiên cứu như tôi được tiếp cận và quan sát kỹ lưỡng… Vâng, chỉ cần cậucho tôi một cái cớ nhỏ là có thể biết được rất… rất nhiều điều.”

……Hừm.

[Yêu cầu: rút ngắn thời gian thực hiện]

“Hử? Ý là rút ngắn thời gian đến mức đó à? Nếu vậy thì…”

Tôi tạo ra những dòng chữ bằng khói đen.

[ Làm cách nào để có thể khiến giám đốc Cheong phản hồi.

Phải lợi dụng: Sự cố thất bại trong việc cách ly 130666 ]

“…Hử? ……À ha.”

Tôi tiếp tục giải thích bằng khói.

Đưa ra các ví dụ khác nhau.

Kwark Jae-kang ghi nhanh những từ khóa tôi tạo ra lên giấy, đến khi không đủ chỗ thì bắt đầu viết cả lên mu bàn tay – vì hắn cũng đang thêm vào những gì hắn nghĩ ra.

Và khi tôi chọn một trong số đó, hắn cười đến mức miệng sắp rách ra.

“Chà chà, không phải là một cách rất hay sao. Vậy thì thử lừa họ một lần xem sao, ha ha ha!”

[ Thêm quy tắc giả vào cách sử dụng 130666 Quy tắc: Không thể chịu đựng sự nhàm chán ]

* * *

Cơ sở dữ liệu lưu trữ của Công ty Mộng Mơ Ban Ngày được cập nhật.

Hồ sơ sự cố – Đội Quản lý An ninh Sự cố thất bại trong việc cách ly 130666

Khoảng 1:26 sáng ngày 28 tháng 10, năm , cá thể bị cách ly 130666 đã thoát khỏi phòng cách ly tại hành lang L-13-6, gây ra tình huống khẩn cấp.

Diễn biến:

130666 sử dụng khói đen phát ra từ mặt nạ phòng độc để vô hiệu hóa khóa cửa sắt, thoát ra hành lang cách ly và tiến thẳng đến kho mượn thiết bị, sau đó dùng thang máy của tòa nhà chính lên khu nghiên cứu tầng 17.

Tổng thời gian cho toàn bộ quá trình: 3 phút 13 giây, không một hệ thống bảo vệ nào được kích hoạt.

4 nhân viên bảo an tại phòng cách ly và kho mượn thiết bị bị vô hiệu hóa. Tại tầng 17, 15 nhân viên kịp thời sơ tán, 6 người bị vô hiệu hóa.

(6 người không kịp sơ tán có dấu hiệu chấn thương tâm lý bất thường sau khi hít phải khói, hiện đang bị nghi nhiễm bẩn.)

130666 xâm nhập thẳng vào văn phòng Đội Nghiên cứu số 1, đối mặt trực tiếp với nhà nghiên cứu phụ trách – Trưởng nhóm Kwark Jae-kang.

Sau 6 phút 12 giây, cá thể được phát hiện lại trong phòng cách ly.

Điểm đặc biệt:

- Lỗi hệ thống CCTV: Không có bản ghi hình từ phòng cách ly và văn phòng nhóm nghiên cứu số 1. Đang nghi vấn lỗi do hiệu ứng đặc biệt từ khói của 130666 gây ra.

- Nhà nghiên cứu phụ trách sống sót: Bị thương nhẹ – mất một phần cực nhỏ ở ngón tay, chấn thương ngực và nứt xương sườn số 5 và 6. Được cấp thuốc hồi phục. Không nguy hiểm đến tính mạng.

- Lời khai bị động từ phụ tá: Người phụ trách kiểm soát và trợ lý của 130666 đều có mặt tại hiện trường nhưng đưa ra lời khai khá mơ hồ về mức độ nguy hiểm. Có nghi vấn 130666 có năng lực ảnh hưởng tinh thần hoặc gây mê hoặc.

- Tuy nhiên, cả hai không mang theo thiết bị kiểm soát vì khi đó đã hết giờ làm việc.

(Dù từng đề xuất xử phạt vì lơ là nhiệm vụ, nhưng không vi phạm quy định nên tạm hoãn. Để tránh lặp lại, thời gian trực của nhân viên bảo an sẽ được điều chỉnh tăng thêm.)

Kết quả:

- Tăng cường bảo vệ và cách ly

- Tăng cường an ninh phòng cách ly

- Bổ sung giờ đào tạo qua video

- Chuẩn bị phòng xử lý kỷ luật cho 130666

- Tăng số lượng tuần tra hành lang cách ly

- Cho phép quan sát và thử nghiệm thêm về năng lực của 130666 để phòng sự cố tái diễn.

****

Và vài ngày sau đó, một trang mới được thêm vào.

Kết quả thử nghiệm bổ sung:

- Giao nhiệm vụ mới cho 130666 – Sau một vài thử nghiệm, nhà nghiên cứu phụ trách chứng minh nguyên nhân vụ vượt ngục là do sự nhàm chán.

- Nhà nghiên cứu khai rằng trong lúc sự cố xảy ra, anh ta đã hứa sẽ giao nhiệm vụ thú vị hơn để xoa dịu 130666.

Thêm vào đó, có giả thuyết rằng việc giam giữ 130666 tại tầng hầm B13 suốt 6 tháng đầu tiên đã khiến cá thể trở nên cáu kỉnh.

Vì vậy, nhà nghiên cứu khẩn thiết đề xuất phải giao một nhiệm vụ hấp dẫn hơn để xoa dịu cá thể.

Kết quả:

- Được giám đốc Cheong phê duyệt, giao nhiệm vụ đặc biệt.

- Thu thập hiện tượng dị thường tại một đài truyền hình công cộng. Truyền Thuyết đô thị được biết đến trong công chúng dưới cái tên: “Người đàn ông trong màn hình.”

(Chi tiết xem mục tài liệu #C16548)

Và cuối cùng:

Biện pháp bổ sung:

- Dựa theo đề xuất của nhà nghiên cứu phụ trách, xét đến tính chất đặc biệt của nhiệm vụ, bổ sung vai trò phụ tá mới – “người phụ trách vận chuyển” – tạm thời được điều động.

Phó phòng Lee Seong-hae (Đội thám hiểm hiện trường – đội B)

Kang Yi-hak (Đội thám hiểm hiện trường – đội I)

Một người đeo mặt nạ cá heo – đại diện cho quan điểm trừng phạt thiện ác, và một người đeo mặt nạ ngựa con – đại diện cho chủ nghĩa vật chất cực đoan xuất hiện.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 288: Đôi bạn tốt
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...