Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 287: Thỏ nhồi bông Brown Hàng nhái rep 1:1

Một giọng nói quen thuộc.

Một thái độ quen thuộc.

[Thật là một khoảng thời gian chờ đợi dài đằng đẵng! Sáu tháng cơ mà, đó là thời gian đủ để một chương trình truyền hình lên rồi xuống mà không ai ngạc nhiên cả!] [CậuLộc à, tôi hoàn toàn hiểu được rằng bạnđã rất nhớ Brown này trong suốt thời gian qua…] [Và hôm nay, chính khoảnh khắc này, chúng ta cuối cùng cũng gặp lại. Ôi, như một mùa game show mới bắt đầu vậy!]

Ngôn từ trôi chảy như một MC dẫn talkshow.

Thứ từng luôn nằm trong túi áo ngực trước của tôi và cùng tôi trò chuyện… đang ở đó.

[Bạn ư?]

Tôi nhặt con thỏ bông lên.

Con thú nhồi bông vừa vặn trong lòng bàn tay tôi vẫn giữ nguyên hình dạng dù bị bao phủ bởi làn khói đen.

Bộ lông mềm mại và các đường may tinh tế.

Đôi mắt đen như hạt sỏi bóng lên dưới ánh đèn.

Bên dưới cái đầu màu hồng là chiếc nơ bướm đen – được thắt đúng như tôi từng buộc mỗi tuần.

Giả.

[!]

Thứ trông như chiếc nơ bướm của người bạn tốt thực ra là dây buộc tóc tôi mua từ một cửa hiệu trong Phố Tử Vong.

Nhưng món phụ kiện bên dưới đầu của con thú nhồi bông này lại là nơ thật, buộc bằng dây.

Quan trọng nhất là: phiên bản “người bạn tốt mới” mà tôi từng đặt làm tại Công viên giải trí Vui Vẻ không thể có nơ bướm, bởi người bạn tốt cũ đã tự mình thiêu rụi bản thân gấu nhồi bông.

Vì vậy, con thú này chẳng khác gì mô hình laptop chỉ có vỏ hoặc những quyển sách trưng bày chỉ có bìa.

Một đạo cụ trong căn hộ mô phỏng của Kim Sol-eum. (và tên MC lợi dụng nó)

-Đồ giả.

[Trời ơi… Chính xác rồi! Vẫn sắc sảo như mọi khi, bạn của tôi.]

-Vậy ngươi … là gì?

[Tôi là Brown – người bạn mà chính cậu đã triệu hồi.]

Đôi mắt không động đậy của con thỏ bông lại lóe sáng dưới ánh đèn.

[Chỉ là để giúp cậu Lộc tập trung hơn, tôi tạm thời sử dụng hình dạng thú bông này thôi.]

……

-Tôi hiểu rồi.

Giọng nói không phát ra từ con thỏ bông.

Nó phát ra từ bên trong tôi.

Tôi chỉ nghĩ nó phát ra từ con thú bông, vì tôi nhìn thấy nó.

Và bởi vì nó… đang bắt chước giọng điệu của người bạn tốt.

[Hừm, đúng vậy. “Nhân bản”. Nghe sang hơn “hàng giả”, đúng không nào! Họ đã cố gắng tái hiện tôi – người bạn nhồi bông luôn đồng hành cùng bạn – từ dáng vẻ đến cử chỉ. Chất lượng thì hơi tệ… nhưng cũng không quá tệ.]

……

[Ồ, hay là… đừng nói bạn nghĩ cả giọng nói này cũng là giả nhé?]

-Không.

[Thế thì tốt quá rồi…]

-Nhưng… chẳng phải ngươi đã biết hết rồi sao?

[…Hử?]

-Sáu tháng.

-Tôi bị nhốt dưới tầng 13 phụ khu, làm việc một mình giữa xác chết và những câu chuyện rùng rợn.

-Lúc đó ngươi hoàn toàn có thể lên tiếng.

-Nhưng ngươi không làm vậy.

-Vì thời điểm đó chán ngắt, chẳng có gì thú vị, nên không đáng để ngươi mở lời.

-Chỉ đến khi hiện tại – thời điểm hấp dẫn nhất, ngươi mới xuất hiện.

-Để tận hưởng trọn vẹn sự phấn khích và hưng phấn của một nghệ sĩ sân khấu.

[…À ha. Ra là thế.] [MC từng có thể lên tiếng bất cứ lúc nào trong suốt sáu tháng qua, lại cố tình bỏ qua thời kỳ đau khổ và nhàm chán để chọn thời khắc thú vị nhất mà xuất hiện trong hình dạng người bạn tốt…] [Được rồi. Bị hiểu nhầm, bị đồn thổi cũng là số mệnh của một ngôi sao, phải không nào?]

Tiếng khoanh tay vang lên.

[Trời ạ, tôi thậm chí còn chịu khó góp mặt trong mấy cái video giáo dục quê mùa ở tuần thứ hai nữa cơ đấy…]

……

-Video giáo dục?

– "Nhân viên đặc biệt tràn đầy mơ ước và đam mê! Chào mừng bạn đến với đội Quản lý An ninh của công ty Mộng Mơ Ban Ngày!"

Đúng rồi.

Chính cái video huấn luyện dành cho bộ phận đặc biệt của đội bảo an, phát liên tục trên chiếc TV trắng đen cũ nằm ở góc phòng 666, tầng 13 phụ khu.

[Đúng vậy. Chính cái video tuyên truyền nhàm chán, không cảm xúc, không vui cũng chẳng cảm động, cứ phát lặp đi lặp lại trong cái phòng rẻ tiền chẳng khác gì buồng giam đó!] [Tôi đã chào hỏi cậu Lộc con không biết bao nhiêu lần mà bạn chẳng thèm phản ứng. Thật sự là quá đỗi xúc phạm.]

Giữa đoạn đó... là con thỏ bông.

Là MC đầu TV.

Đã... xuất hiện sao?

Đã chào hỏi thật sao?

Cái đó... cái đó thì...

……

Không quan trọng.

Bởi vì, đó là thông tin không liên quan đến công việc.

[Thật là thất vọng quá đỗi! Đúng vậy. Bạn tôi chưa từng có ý định nhận ra tôi.] [Dù sao thì làm một MC, nhiệm vụ của tôi là khiến cả những khán giả như vậy cũng phải lắng nghe…] [May mắn thay, hình dạng này dường như đã khiến bạn muốn lắng nghe tôi. Tôi vô cùng vinh dự, cậu Lộc con à!]

Phải mất một nhịp tôi mới nhận ra câu cuối cùng đó là một lời châm biếm.

Và cũng đồng thời không hoàn toàn chỉ là châm biếm.

Tôi nhận ra điều đó từ từ.

[Nhưng mà dường như người bạn thân yêu của tôi đã phần nào khôi phục lại sự lanh lợi vốn có rồi! Khá là chủ động đấy. Sau chuyến đi ngắn hôm nay…]

……

Vì đã từng cảm nhận lại "tôi vốn dĩ cảm thấy như thế nào" nhờ sợi len hoài niệm, tôi đã có thể suy nghĩ lại theo cách giống như trước kia.

[À, thật đấy.]

Tuy nhiên...

-Liệu điều đó có ý nghĩa gì không?

[Hửm?]

Trong cái hình thù bị bóp méo và không còn nguyên vẹn này – bộ não tan chảy, tứ chi chẳng rõ đâu là đâu.

Trong thân xác kỳ quái có sừng này, nơi tất cả mọi thứ bị nhồi nhét vào một cách thô bạo…

Việc vẫn tồn tại một tinh thần tương tự như cũ – có lẽ nếu không nhận ra thì sẽ dễ chịu hơn chăng?

-Cái khoảng cách xa vời giữa thể xác và tinh thần ấy.

[Ra là vậy. Bạn đã bị chiếc mặt nạ nuốt trọn rồi, cậu Lộc con à…]

-…?

[Không sao đâu. Với những nghệ sĩ tài năng thì đây là tác dụng phụ thường gặp!] [Nào, hãy nhìn cái cơ thể nhồi bông rỗng này đi…]

Tôi nhìn thẳng.

Con thú nhồi bông giả mạo người bạn tốt đang nằm trong tay tôi.

[Cái thân thể đơn sơ này chỉ là giả thôi! Đúng thế. Cái cơ thể nhồi bông tuyệt đẹp mà bạn đã tạo ra cho tôi – giờ đang nằm cách đây hơn 15 dặm, dưới lòng đất nơi xa xôi kia…] [Thế nhưng, chúng ta vẫn có thể nói chuyện như thế này.] [Và rồi, cũng có thể tiếp tục những tương tác thân tình như trước! …Bạn ơi, đặt tôi lên khăn được chứ?]

……

Tôi đã làm thế.

[Đúng rồi… A, thoải mái hơn hẳn.]

Bàn tay đeo găng di chuyển giữa làn khói đen bốc ra từ mặt nạ phòng độc.

Tôi gấp khăn làm hai lần, vuốt phẳng chính giữa rồi nhẹ nhàng đặt con thú bông lên đó.

Thói quen tôi từng làm rất nhiều lần.

Giống như khi tôi trở về sau những cuộc khám phá bóng tối ngột ngạt, và chuẩn bị chỗ ngủ cho người bạn tốt đã luôn ở bên.

Như thể mọi thứ vẫn như xưa.

Và con thú nhồi bông ấy vẫn tự xưng là người bạn tốt.

Như thể nó vẫn còn bị ràng buộc bởi những quy tắc của người bạn tốt trước kia.

Như thể mọi thứ vẫn như xưa.

……

-Chỉ là một màn giả tạo tinh vi.

[Ồ, nhưng tất cả các buổi biểu diễn đều bắt đầu từ việc “giả vờ” mà!]

……

[Toàn bộ quá trình phản chiếu hiện thực rồi thể hiện một cách biểu tượng hơn! Pantomime, kịch câm, hài độc thoại, chơi chữ, phê bình…] [Trong vô số ngã rẽ có thể chọn, việc chọn đúng kiểu bắt chước để mang lại tiếng cười và cảm xúc – tạo nên sự gắn kết với khán giả và khiến họ cảm động…] [Biểu diễn – vốn dĩ là sự dối trá phản ánh sự thật… Nhưng liệu mọi thứ đó có thật sự vô nghĩa chỉ vì nó là giả dối không?]

Nó thì thầm.

[Vì là giả dối sao?]

Tôi không trả lời. Nhưng đối phương đã biết rõ.

Biết câu trả lời của tôi.

[Đúng thế. Nó có ý nghĩa. Ồ, tất nhiên là có rồi. Trong tất cả những khoảnh khắc ta cười, ta khóc!]

Tiếng gõ nhẹ lên mặt bàn từ ngón tay của một MC lịch thiệp.

Như thể vừa nghĩ ra một ý tưởng hay ho.

[Vậy thì, cũng như thế, cậu Lộc con à. Sao ta không cùng nhau ngắm chiếc mặt nạ mà bạn đang đeo nhỉ?]

Tôi… lảng tránh ánh nhìn.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 287: Thỏ nhồi bông Brown Hàng nhái rep 1:1
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...