Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 270: Thí nghiệm cuối cùng -

=====

Thí nghiệm #322

Lượng dung dịch đưa vào: 2300L
“ Gọi Tên Ngài” tỉnh dậy, gào thét trong ống thủy tinh rồi ……… mất dấu hiệu sự sống.

Sau khi nhận thức được sự biến dị của tổ chức cơ thể bản thân, phản ứng kháng thể khiến sự kết hợp nguyên liệu tan rã và trở thành một khối thịt vón cục.

Yêu cầu điều chỉnh tỉ lệ nguyên liệu để tạo ra vật trung gian phản ánh chính xác ngoại hình của “Gọi Tên Ngài”.

Đang kiểm tra ảnh hưởng của “bóng tối” liên quan đến hóa hình.

====

Tay tôi run lên.

Một suy đoán đầy điềm gở cứ lởn vởn trong đầu.

Các thí nghiệm tiếp tục lặp đi lặp lại, và điều kiện thì ngày càng cụ thể hơn.

===

Điều kiện cần thiết để triệu hồi và ký kết khế ước với “Gọi Tên Ngài” đã được xác nhận đến thời điểm hiện tại như sau:

1.Duy trì bản ngã gốc của “Gọi Tên Ngài”.

2.Xoá bỏ ký ức về các mối quan hệ gắn bó trước đó.

3.Cung cấp mục tiêu sinh tồn.

4.Loại bỏ hoàn toàn mọi cảm giác khác thường.

====

Thông qua phong ấn mạnh mẽ, các điều kiện trên được cho là có thể thỏa mãn. Nhiều phương án khác nhau đang được đề xuất.

Và rồi…

Một phát minh cũ của Viện nghiên cứu Vui Vẻ được nhắc đến.

Là một sản phẩm nay đã bị loại bỏ, mục tiêu của nó là truyền một phần tồn tại từ Thế giới Bên kia vào một con rối, để khiến thực thể đó trở nên thân thiện với người ký khế ước.

Phiên bản giới hạn của sản phẩm này hiện đang được phân phát dưới dạng quà lưu niệm trong một trò chơi boardgame.

Đó là thứ…

Được biết đến với cái tên “Người Bạn Tốt.”

"……."

Tôi gượng lật sang trang kế tiếp.

Bản ghi thí nghiệm cuối cùng.

===

Thí nghiệm #444

Lượng dung dịch đưa vào: 39999L
Nguyên liệu: giống với thí nghiệm #443.

Kết quả: Thành công.


Dựa trên nghi lễ đã từng dùng trong phát minh bị loại bỏ, đã triệu hồi hoàn toàn “Gọi Tên Ngìa”.

……Nhập thể. Ổn định.

Ngay sau khi tỉnh dậy, sẽ tách ra khỏi dung dịch mộng ảnh và tiến hành đối thoại sơ bộ.

===

Trang giấy kết thúc tại đó.

Nhưng.

"……."

Khi lật sang trang cuối cùng, tôi phát hiện có một mảnh giấy bị nhét vào.

Nó từng bị vò nát dữ dội. Có vẻ ai đó đã vứt bỏ nó, rồi một người khác lại cẩn thận duỗi thẳng ra và nhét lại vào bản ghi thí nghiệm.

Trên đó, cũng có chữ viết ngoằn ngoèo.

Nét chữ vốn đều đặn như tài liệu giờ đã hoàn toàn rối loạn.

Công ty Mộng Mơ Ban Ngài đã phát hiện. Chúng ập đến. Lại là một cú lừa. Trước khi bị cướp mất “Gọi Tên Ngài”, tôi đã giấu ngài ấy đi – tại nơi có nhiều người nhất.

Cầu mong…

Dòng chữ bị ngắt quãng một cách đột ngột.

Và ngay bên dưới cụm từ “nơi có nhiều người nhất”, có ai đó đã kẻ một đường gạch thật đậm, rồi viết thêm một dòng khác bằng nét chữ khác:

Buổi định hướng nhân viên mới? (cái ga tàu vực thẳm)

Cứ như thể người đó đã đọc đoạn trên và tự suy luận ra.

"……."

Không thể nào.

Bộ não tôi từ chối tiếp nhận.

Nhưng suy đoán đã hoàn tất.

Không, thậm chí chẳng cần phải suy đoán.

Quá rõ ràng rồi.

Lời hồi đáp cho điều ước mà tôi đã nói: “Hãy đưa tôi quay về nơi tôi ở, một ngày trước khi gia nhập Công ty Mộng Mơ Ban Ngày.”

Chính là…

Tôi đã tỉnh dậy trong chiếc máy ấp mộng vỡ nát này.

Nghĩa là…

Tôi là...

Đó chính là mục tiêu nghiên cứu trong nhật ký thí nghiệm này.

Người Bạn Tốt.

Một thứ gì đó tổng hợp, có tồn tại từ Thế giới Bên kia mà Viện nghiên cứu Vui vẻ đã triệu hồi, nhập vào.

Giống như MC Brown từng được chiếu vào một con thú nhồi bông.

Một "thứ gì đó" được tạo ra từ máy ươm giấc mơ, phản chiếu ý thức của Kim Sol-eum, một người tồn tại ở thế giới khác.

…Là như vậy sao?

“……Không.”

Không phải.

Không phải vậy.

Chắc chắn phải có một giả thuyết nào đó khác. Phải còn một cách suy luận khác.

Lúc nãy điều kiện phong ấn nói gì nhỉ? Mình không thuộc diện đó. Mình muốn trở về nhà cơ mà, trở về nhà để gặp lại gia đình, bạn bè.

Vì vậy…

Những người đó là ai… chính xác là ai mới được?

“……”

Không nhớ nổi.

Thật sự là…

Khi mới vào công ty, rõ ràng mình vẫn còn nhớ mà.

Mình đã từng nhớ rõ các cuộc trò chuyện với ba mẹ, bạn bè. Mình còn đã kiểm tra danh bạ, lục lại tin nhắn và dữ liệu liên lạc với bạn bè và người thân…

…mình đã làm vậy, đúng không?

Hay chỉ đơn giản là nghĩ rằng mình đã làm, rồi bỏ qua?

Cụ thể là đã kiểm tra liên lạc nào, đã đến tận địa chỉ cũ nào?

Không nhớ được.

Không thể nhớ được.

Chỉ còn lại cảm giác chắc chắn là “mình đã làm”…

“……”

Vậy thì mình,

cái thân xác này mà mình đang ở trong,

không phải là Kim Sol-eum sao?

Nếu nơi mình ở trước khi nhập công ty… chính là chỗ này.

Nếu mình trở lại đúng chỗ mà cơ thể này từng ở.

Nếu mình là thứ được tạo ra trong phòng nghiên cứu giấc mơ…

Thì mình… không phải là con người sao?

“Không thể nào.”

Tôi nhìn xuống bàn tay mình.

[Không thể nào]

Không được!
Không… thể nào…

Cơ thể bắt đầu phồng lên và biến dạng.

Hình xăm sụp đổ.

Tôi biến mất. Thân thể con người sụp đổ.

Cái tôi đã nhận ra sự thật không còn có thể duy trì hình dạng con người. Cơ thể cố gắng trở về nguyên dạng ban đầu.

Một hình thái linh thiêng, dị dạng, không rõ bản chất – thứ gì đó được tổng hợp – đang trồi lên từ bên trong tôi.

Vảy, sừng, móng guốc, gai nhọn… xuyên qua cả lồng ngực tôi…

“Không được!!”

Giọng tôi vang vọng một cách quái dị trong không gian. Nhưng tôi chẳng còn làm được gì nữa. Mọi vật phẩm đều đã bị xóa sạch. Hình xăm của tôi đã trống rỗng…

A… n… i…

Vào khoảnh khắc đó.

Tôi nhận ra.

Vẫn còn một thứ còn lại trong hình xăm.

Một thiết bị mượn được – không phải của tôi.

“…!”

Tôi vội vã nhét bàn tay đang biến dị vào hình xăm và lôi thiết bị ra.
Bộ đồ của đội an ninh đặc biệt.

Và tôi bắt đầu mặc nó vào như điên.

Cơ thể đang biến dị bị nhồi nhét trở lại hình dạng con người, cố định lại.


Như lời trưởng đội an ninh đã nói – nơi đó nằm sâu dưới lòng công ty… Phòng nghiên cứu Vui Vẻ.

- Phòng nghiên cứu Vui Vẻ… vẫn còn nằm dưới tầng hầm công ty đấy….
- Dù xuống sâu đến đâu… hành lang văn phòng vẫn cứ lặp đi lặp lại thôi….

Đây là tầng hầm thứ mấy vậy?
Phải làm sao mới thoát ra được?

‘Thang máy….’

Cả đầu óc lẫn cơ thể đều nặng trĩu.

Một cơn đau dữ dội lạ lùng dội khắp toàn thân.

Tôi lê từng bước, cố gắng lần về phía cuối hành lang.

Và rồi—

“Tuyệt vời.”

…….

“Tinh thần yêu nghề thật đáng khâm phục. Cậu lại trở về rồi nhỉ.”

Tôi ngẩng đầu lên.

Ai đó mặc vest đã đứng đó từ lúc nào, nhìn thẳng vào tôi.

Một người không đoán được tuổi, vẻ ngoài lạnh lùng và chỉn chu, mặc bộ vest ba khuy gọn gàng, tóc đen ánh xanh…

 Giám đốc Cheong Dallae. (Là nữ)

“Cậu còn mặc luôn đồng phục nữa nhỉ. Trông rất ổn đấy.”

Đôi đồng tử đen nhìn xoáy vào tôi.

“Nhưng đó không phải là đồng phục phù hợp đâu….”

Tôi mở miệng.

Nhưng không thể thốt nên lời. Dường như dây thanh đã bị nhồi nhét đâu đó trong bộ giáp.

Cảm giác bị bó nghẹt đến điên cuồng dần trở nên rõ ràng hơn… và đau đớn hơn.

“Phải rồi. Nhìn thế này thì trông như là sinh vật quái dị đội lốt con người vậy. Là phiên bản mới phát triển à?”

“……”

“Nhưng nếu đó là một dị vật thật sự mặc vào, thì cũng chỉ là một cái khuôn nhồi cơ thể vào thôi. Như cậu biết đấy, trong xã hội này, nhiều chương trình chỉ hoạt động khi có hợp đồng. Đây cũng giống vậy.”

Một lời tuyên bố.

“Giữ nguyên như vậy thì cậu sẽ sớm hoại tử thôi.”

“……”

“Nếu không muốn vậy, thì cũng có một con đường khác.”

Giám đốc Cheong Dallae rút ra một tờ giấy gọn gàng từ trong áo.

“Là hợp đồng.”

…….

“Chỉ cần ký tên thôi. Tôi cam đoan sẽ đãi ngộ cậu một cách nhân đạo. Một công việc rất hài lòng đấy… trong Đội An ninh.”

Máu bắt đầu chảy ra từ cơ thể tôi. Từng giọt nhỏ theo ngón tay rơi xuống sàn.

“Nào.”

“……”

“Lựa chọn đi.”

Tôi sắp chết.

Cơ thể đang tan rã bị bóp méo, kéo theo cả ý thức cũng bị bóp méo theo. Tôi thậm chí không thể đứng vững nổi nữa.

Không còn sức lực để nghĩ đến lựa chọn nào khác.

Một con đường cụt.

“……”

Tôi đưa bàn tay run rẩy lên.

Và trên bản hợp đồng ấy, tôi ký bằng chính máu của mình.

"Tốt lắm."

Ngay khoảnh khắc ký tên kết thúc,


cơ thể bắt đầu được giải tỏa một cách nhanh chóng.

Tựa như mặc vào bộ đồ vừa vặn,
tựa như một lời hứa được giữ trọn,
tựa như lượng nước vừa đủ rót vào ly.

Cảm giác bình yên và một sức mạnh chưa từng biết lan tỏa khắp toàn thân.

Và… trên hết là một cấm chế rõ ràng bám theo.

"……."

Tôi nhìn cấp trên của mình.

"Từ giờ, cậu sẽ đảm nhiệm một công việc rất xuất sắc đấy."

Và cứ như thế—
tôi lại tiếp tục làm việc cho công ty.



Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 270: Thí nghiệm cuối cùng -
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...