Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 269: Trở về (1)
Lọ thuốc ngũ sắc rực rỡ dập dềnh trong tay tôi.
Màu sắc của giấc mơ.
Loại thuốc có thể thực hiện điều ước.
…Lời giới thiệu, được khắc chìm tinh xảo trên lọ thủy tinh trong suốt, hiện lên mỗi khi chất lỏng bên trong lấp lánh như sóng biển.
Tôi chăm chú nhìn vào bên trong nó.
: Thuốc Mộng Mơ Ban Ngày :
Điều ước
EX (kỳ diệu)
Hãy nâng chai thuốc bằng cả hai tay. Sau đó, diễn đạt điều ước tha thiết của bạn thành một câu... Nhắm mắt lại, và uống hết chất lỏng trong chai một lần.
Bất kỳ điều ước nào cũng sẽ thành hiện thực.
Tôi đã biết cách sử dụng này từ trước.
Vì thế, tôi đã trăn trở ngay từ đầu.
Phải dùng câu nào mới được?
Khi dùng điều ước, rốt cuộc tôi phải diễn đạt điều mình mong muốn trong một câu ra sao?
Mỗi lần trằn trọc không ngủ được khi nằm trên giường, mỗi lần viết báo cáo thám hiểm trong văn phòng, mỗi lần thoát khỏi những câu chuyện kinh dị và lê bước trên đường về nhà – tôi lại nghĩ đến điều đó.
Thứ đầu tiên lóe lên trong đầu tôi là điều này:
Khát vọng nguyên sơ.
– Làm ơn cho tôi về nhà.
Tôi thực sự khao khát điều đó.
Nhưng tôi đã tạm gác lại.
Vì "nhà" là một khái niệm quá trừu tượng.
Tôi từng sống ở không chỉ một hai nơi – nên không thể biết điều ước sẽ lấy đâu làm chuẩn để kích hoạt.
Câu đó rất có thể sẽ đưa tôi về… khu ký túc của công ty Mộng Mơ Ban Ngày .
…Ngay từ đầu, việc tôi tránh ở nhà và chỉ trú tạm ở các nhà nghỉ khi thâm nhập Cục Quản lý Thảm họa cũng có lẽ bắt nguồn từ cảm giác bài xích đó.
Dù sao thì tôi cũng đã suy nghĩ lại.
Tôi cần phải loại bỏ mọi khả năng nhập nhằng.
‘Không được mắc sai lầm.’
Tuyệt đối không thể để điều ước bị thực hiện theo cách sai lệch.
‘Làm ơn đưa tôi trở về nơi tôi từng sống’? – cũng vẫn quá mơ hồ. Loại.
‘Làm ơn đưa tôi đến thế giới không có chuyện kinh dị’? – ai mà đảm bảo đó chính là nơi tôi từng sống? Lỡ đâu lại bị giải thích điên khùng kiểu: “Sau khi chết lên thiên đàng thì không có chuyện kinh dị nhỉ”… thì toi đời.
Tôi đã thử đi thử lại, loại bỏ từng lựa chọn, và cuối cùng đã cân nhắc kỹ lưỡng để chọn ra một câu hoàn hảo.
Một câu có thể xác định chính xác thời gian và không gian.
Và tôi đã quyết định.
Tôi siết chặt chai thuốc trong hai tay, mở miệng và nói:
“Điều ước của tôi là—”
Ngay sau đó.
“—trở về đúng nơi tôi đã ở, một ngày trước khi vào làm tại Công ty Cổ phần Mộng Mơ Ban Ngày.”
Chính là thế giới mà tôi từng sống, tại thời điểm chưa quay trò chơi bánh xe ở cửa hàng sự kiện.
Một sự chỉ định hoàn hảo.
– Tuyệt vời!
‘Xong rồi.’
Tôi nghe thấy tiếng trầm trồ của người dẫn chương trình, rồi bình tĩnh mở nắp chai điều ước.
Ánh sáng tuôn ra, nhưng tôi lập tức lấy tay che lại và nhắm mắt.
Và rồi, tôi đổ chất lỏng trong chai vào miệng.
“……!”
Giấc mơ được uống.
Chỉ có thể diễn tả như thế.
Một chất lỏng kỳ lạ, mang tính giao cảm giác mà tôi chưa từng trải qua, chảy qua cổ họng.
Một thứ rực rỡ tràn đầy trong bụng tôi.
Sức mạnh vô hình, quyền năng vượt khỏi trần thế, sự thần bí tràn ngập.
Sự ngây ngất và kinh ngạc dẫn dắt tôi.
Đúng vậy. Tôi đang di chuyển!
‘Lạy trời.’
Cả cơ thể tôi bị hút đi đâu đó.
Rất sâu, rất xa…
Đến nơi mà điều ước của tôi đang hướng tới.
Như thể đang du hành để hoàn thành một tâm nguyện. Một sức mạnh siêu việt đang đưa tôi đi.
Phải rồi.
Phải rồi!
Mình sẽ trở về nhà – nơi an toàn của mình, như thế này là được—
…
…
…?
“Khụ khụ.”
Tôi ngã gục xuống sàn.
Cơ thể tôi lăn lộn trên nền nhà dơ bẩn đầy bụi bặm, một cơn ho bật ra từ cổ họng.
Không khí ẩm mốc.
Ngay cả khi mở mắt ra, tôi cũng chỉ thấy bóng tối đặc quánh. Dù có chớp mắt, chẳng có lấy một đường nét rõ ràng nào hiện lên.
Tĩnh lặng.
Tĩnh lặng.
Đây là đâu?
Cảm giác huyễn hoặc vừa rồi đã tan biến. Thuốc điều ước đã hết tác dụng. Điều đó có nghĩa là…
Đây chính là điểm đến của tôi.
“……”
Máu như rút khỏi đầu tôi.
Trống rỗng.
“Hức.”
Tôi lảo đảo, quằn quại trên sàn để gượng dậy. Những mảnh sắc nhọn cào xước tay và cánh tay tôi, để lại những cơn đau rát nhói.
Thở hổn hển, tôi nhặt lấy cái chai rỗng vẫn còn cầm trên tay. Vài giọt chất lỏng còn sót lại bên trong phát ra ánh sáng mờ nhạt.
Không gian tôi đang ở từ từ hiện ra.
…Trên đống mảnh thủy tinh vỡ.
“…!”
Tôi quay đầu nhìn chỗ mình vừa ngã xuống.
Một ống thủy tinh rỗng bị vỡ nát.
Tôi đã ngã đè lên đống mảnh vỡ bụi bặm của cái ống đó.
‘…Tại sao?’
Sao tôi lại bị… chuyển đến trong đó?
Tim tôi đập loạn lên vì bất an. Trước khi nỗi điềm gở nuốt trọn đầu óc, tôi đã gắng sức nhìn rõ thiết bị đó trong bóng tối.
Trông như một cỗ máy từng chứa dung dịch với dung tích rất lớn. Nhưng mà…
…Trông quen quen.
Dưới ống thủy tinh trống rỗng, nơi không còn đèn sáng, là các nút bấm và bàn phím kiểu cũ như từ những năm 2000 – một cỗ máy thí nghiệm đã lỗi thời.
Đó là, đó chính là…
Máy ươm giấc mơ
Một máy ươm giấc mơ của Viện nghiên cứu Vui Vẻ, đã hỏng và vỡ nát.
…
Tôi thẫn thờ nhìn quanh.
Đôi mắt đã thích nghi với bóng tối, dựa vào chút ánh sáng còn lại từ tàn dư của thuốc điều ước để cuối cùng cũng nhận ra xung quanh.
Nơi này chính là—
Phòng ươm giấc mơ nguyên mẫu của Viện nghiên cứu Vui Vẻ.
“……!”
Có gì đó sai rồi.
Có gì đó, sai rồi.
Tại sao tôi lại đến được đây?
“Không đúng.”
Bình tĩnh. Bình tĩnh lại. Rõ ràng tôi đã nói là hãy đưa tôi về nơi mình ở một ngày trước khi vào công ty, thế thì tại sao… chờ đã. Không, không đúng. Không thể nào…
"Không phải chỗ đó!"
Khác rồi!
Đúng vậy. Cấu trúc thì giống hệt phòng thí nghiệm đó, nhưng… khác. Hình dáng của nó có sự sai lệch kỳ lạ.
Tôi nhìn thấy những thiết bị và tài liệu khác. Băng ghi âm, chai thuốc thử trống rỗng. Cả máy tính nữa…
‘Trên máy tính không có bụi.’
……Kỳ lạ.
Tôi loạng choạng quay đầu lại. Cần một manh mối, tôi cần manh mối.
Và tôi đã tìm thấy nó.
Nhật ký thí nghiệm.
"……."
Thứ đó – ngập trong máu và chất bẩn, mọi ghi chép đều bị xóa sạch một cách cẩn thận, chỉ còn lại dòng chữ "Chúng ta đã bị lừa" lặp đi lặp lại như phát điên.
Nó nằm bên cạnh ống kính vỡ của máy ươm giấc mơ.
Giống hệt với thứ tôi đã từng tìm thấy trong phòng ươm giấc mơ trước đây.
"……."
Tôi bước lại gần.
Tờ giấy cũ không bị ướt máu hay bẩn thỉu, nhưng đã ngả nâu vì cháy sém.
Tôi lật sang trang đầu tiên bằng bàn tay run rẩy.
Dù nhiều chỗ bị cháy đen và không còn dấu vết, tôi vẫn có thể đọc được tiêu đề trang đầu:
Nghiên cứu triệu hồi“ Gọi Tên Ngài”
Tôi nín thở.
Mục tiêu nghiên cứu: Xác nhận sự tồn tại của ……
Gọi hiện thân của thực thể … xuống thế gian và tiến hành khế ước.
Lấy tên của vị thần đang được tôn thờ bởi một nhóm dị giáo phát sinh gần đây, phát triển từ nghiên cứu tiền đề, để đặt làm phụ đề cho nghiên cứu này.
Đây sẽ là nghiên cứu cuối cùng của Viện nghiên cứu Vui Vẻ.
Tim tôi đập mạnh đầy điềm gở.
Tôi lật qua các trang với tốc độ điên loạn.
Vô số bản ghi thí nghiệm được viết chi chít.
Không có định dạng cố định vì không được lưu dưới dạng dữ liệu. Người thực hiện cũng không phải chỉ một người.
Đủ loại thử nghiệm và chuẩn bị.
Thất bại, máy ươm giấc mơ số 21 bị hủy.
Thất bại. Lại thất bại.
Những nguyên liệu khủng khiếp không rõ ràng và các phương pháp cực đoan bị xóa hơn một nửa, chỉ còn vài từ mờ nhạt.
Chúng tạo ra thứ gì đó, triệu hồi thứ gì đó, rồi hủy bỏ nó.
Và rồi…
Thành công.
Một kết quả có ý nghĩa đã xuất hiện.
Thí nghiệm #316
Lượng dung dịch đưa vào: 1200L Nguyên liệu: …rồng của Qterw-A-4…, ……-…326, máu người, ……, cùng 13 nguyên tố tổng hợp khác.
Đã thành công trong việc đánh thức ý thức của “Gọi Tên Ngài” bên trong ống thủy tinh.
Khế ước thất bại. Hình thể tan rã trong dung dịch.
Giả định là do thiếu dung dịch, dự kiến điều chỉnh biến số dựa trên nghiên cứu này.
Và các thí nghiệm sau càng ngày càng tinh vi hơn.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
