Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 222: Ta Là Linh Vật Vàng
......
["Nghe thấy chứ?"]
Nghe thấy.
Giọng nói của Brown.
Một giọng điệu cổ điển, vui vẻ, mang nét đặc trưng riêng biệt.
["Lời khuyên tận tâm của tôi đã sẵn sàng, nhưng dù có tốt đến đâu, nếu người nghe chưa chuẩn bị tâm thế đón nhận thì cũng vô nghĩa."]
["Vì vậy, trước hết, có lẽ tôi cần giới thiệu tình huống hiện tại của Cậu Lộc con một cách chính xác với chính Cậu."]
...Giới thiệu tình huống của tôi với chính tôi sao?
Tôi cầm lấy ống nghe, dần chìm vào sự cuốn hút kỳ lạ của cuộc trò chuyện, nơi mà âm thanh không chỉ vang lên trong tai mà còn lan tỏa đến từng giác quan…
….
["Có nhìn thấy không?"]
Ah.
Tôi nhìn thấy.
["Ồ, tốt lắm. Vậy thì, xin giới thiệu! Chuyến phiêu lưu vĩ đại của Lộc – phiên bản Khu Nghỉ Dưỡng!"]
Âm thanh của một ban nhạc cổ điển cất lên, tiếng vỗ tay vang rền báo hiệu sự khai màn.
Và rồi…
‘Đó là mình.’
Giống như một bộ phim sitcom tua ngược, những ngày đầu tiên của tôi tại khu nghỉ dưỡng vui nhộn này bắt đầu được trình chiếu.
Tôi nhìn thấy chính mình mở mắt trong phòng điều hành khu nghỉ dưỡng, mặc bộ đồng phục của đội An Ninh.
["Một bộ trang phục thú vị! Trông khá tuyệt đấy, không phải sao? Một con thú hoang bị khóa chặt bởi thắt lưng – đúng chuẩn sự kết hợp giữa kinh dị và cuốn hút! Nhưng không tệ. Không tệ chút nào…"]
Đinh-đong! Đinh-đong! Đinh-đong! Đinh-đong!
Những hiệu ứng âm thanh vui nhộn vang lên, từng hành động tôi đã làm lần lượt được tua lại theo phong cách biên tập hài hước.
["Đây là khoảnh khắc cậu trở thành chủ nhân của khu nghỉ dưỡng này. Hừm… thiết kế linh vật có vẻ hơi trẻ con quá, nhưng mà… cũng được thôi! Dù gì thì đây cũng là một công viên giải trí mà!"]
["Toàn bộ nhân viên đều phải đeo nơ bướm vàng sao? Trời đất! Thà bắt họ đội đầu linh vật luôn còn hơn! Thật đấy!"]
Tiếng cười vang lên.
["Trời ạ, một cơn bão quà tặng kèm theo dịch vụ spa miễn phí? Đây là một chương trình khuyến mãi gây chấn động, đủ để mọi kẻ u sầu trên thế giới này ùn ùn kéo đến. Chỉ cần khu nghỉ dưỡng này không phá sản trước đó thôi!"]
Các cảnh quay được chỉnh sửa nhanh chóng lướt qua.
Giọng điệu hài hước và trôi chảy đang biến hành trình sinh tồn khốc liệt của tôi thành một câu chuyện vận hành khu nghỉ dưỡng đầy thành công và vui vẻ.
["Nhân viên đã chết nay đã thành công đứng dậy và quay lại làm việc! Thế là Cậu Lộc lại học thêm một bài học quý giá từ thế giới linh vật đấy."]
["‘Con người không thể sửa chữa, nhưng nhân viên thì có thể!’"]
Tôi cảm thấy một cảm giác kỳ lạ.
'...Mình thực sự đã làm vậy sao?'
Cảm giác rất lạ.
Xét cho cùng, sự đắm chìm là khi ta mải mê với một thứ mà bản thân không trực tiếp trải nghiệm.
Nói cách khác… nó đòi hỏi một khoảng cách. Và thế là, trong đoạn hồi tưởng, hành động của linh vật màu vàng đang được tôi đánh giá như một người ngoài cuộc.
["Thêm một người nữa! Một kẻ không phù hợp với đẳng cấp của khu nghỉ dưỡng lại bị quăng ra khỏi sảnh!"]
Tôi nhận ra rằng trong vài ngày qua, tôi đã liên tục bổ sung vô số quy tắc sử dụng và quy tắc làm việc, ngày càng hóa thân thành một người điều hành khu nghỉ dưỡng mạnh mẽ và đáng sợ hơn.
Một linh vật điển hình của công viên giải trí.
Nhưng mà… nhưng mà…
["Hãy nhìn xem! Quy trình tuyển chọn khách lưu trú nghiêm ngặt của cậu!"]
Càng vận hành thành công, khu nghỉ dưỡng càng mạnh mẽ hơn.
Nó mở rộng hơn, thu hút nhiều khách hơn, nhận được đánh giá cao hơn, doanh thu tăng lên… Và dần dần, tôi không còn chỉ quan tâm đến vấn đề an toàn nữa mà bắt đầu điều hành dựa trên một tiêu chí khác: có gây khó chịu hay không.
'Khoan đã.'
Một cảm giác bất an dần dâng lên trong tôi.
Và rồi, cuối cùng, cảnh tượng tôi 'thay đổi cơ thể' xuất hiện.
Trong đoạn hồi tưởng, tôi đã chuyển ý thức của mình vào một linh vật cấp thấp để xử lý sự cố bên trong khu nghỉ dưỡng—trường hợp Lee Seong-hae g**t ch*t một nhân viên bọ rùa.
…Nhìn theo cách này, đó thực sự là một góc nhìn và khả năng không thuộc về con người.
["Chính là cảnh này đây. Đây là lời khuyên đầu tiên tôi dành cho Cậu Lộc con đây."]
["Hãy tập trung quan sát thật kỹ. Tuy nhiên…"]
Âm thanh của cuộn băng vang lên khi cảnh tượng được tua ngược lại.
["Lần này, xem từ một góc nhìn khác sẽ thú vị hơn đấy."]
Ý thức tôi rời khỏi linh vật cấp thấp của khu nghỉ dưỡng.
Và thứ còn lại chính là… cơ thể của tôi.
Linh vật màu vàng đứng trước cổng dẫn đến khu vực xanh dương bỗng khựng lại trong chốc lát.
Đứng yên một lúc, rồi ngay sau đó, nó bắt đầu phát bóng bay cho khách tại cổng và cúi chào.
Giống như những linh vật cơ bản khác vậy.
‘…!’
May quá. Vẫn còn ở đó.
Nó đứng ngay cạnh cổng khu vực xanh dương, nghĩa là không bị hãm hại hay mất tích.
…Dù cảm giác rùng mình lập tức ập đến khi nhận ra rằng cơ thể tôi cũng có thể bị đối xử như một linh vật cấp thấp.
Dù sao thì, một cơn sóng an tâm khổng lồ vừa tràn qua tôi.
Giờ chỉ cần lấy lại cơ thể, rồi nhanh chóng thực hiện nghi thức chuyển đổi là được!
— Cảm ơn…
["Suỵt! Cứ tiếp tục theo dõi thêm một chút nữa."]
Nhưng ‘lời khuyên’ vẫn chưa kết thúc.
["Để xem nào… A, bây giờ nó xuất hiện rồi đấy. Ồ, một kẻ xâm nhập bẩn thỉu và thô lỗ!"]
Mọi thứ quay cuồng.
Hồi tưởng đang tua nhanh, rồi lập tức chuyển sang cảnh hỗn loạn từ vụ tập kích điên loạn của Thỏ Ma Thuật qua cổng chỉ vừa xảy ra.
Những nạn nhân mất tích bị linh vật đỏ tra tấn đến phát điên, họ gào khóc, cầu xin, rồi chết trong cơn cuồng loạn.
Một địa ngục thảm khốc.
["Tập kích bất ngờ! Một sự kiện đầy kịch tính và căng thẳng! Ooo! Cả cách đối phó của cậu cũng rất thú vị nữa!"]
Từng nạn nhân mất tích—từng người một—đều đã từng là con người bình thường, nhưng giờ họ trở thành những sinh vật quái dị, cuồng loạn gọi tên linh vật đỏ.
Bị giết như một trò đùa.
Rồi lại đứng dậy dưới hình hài một linh vật đỏ khác.
Và trong khung cảnh đó, linh vật vàng—chính tôi—đầy phẫn nộ, đã ném xác của linh vật đỏ qua cổng như một lời đe dọa.
Từ cái bóng đen của linh vật bị xâm phạm, những cành vàng kỳ dị nhô lên ngoằn ngoèo rồi lại biến mất….
…….
Khoan đã.
Phẫn nộ sao?
Thay vì kinh hoàng hay tuyệt vọng trước cảnh tượng đó, phản ứng đầu tiên của tôi lại là cơn giận vì lãnh thổ bị xâm phạm?
Tôi đã định trừng phạt khách sao?
—Lạ thật.
Thật sự như vậy.
Một nỗi khiếp sợ lạnh lẽo bò dọc sống lưng tôi.
Cuối cùng, tôi phải chấp nhận một kết luận về bản thân.
—'Hoàn toàn bị ô nhiễm.'
Tôi đã hoàn toàn đồng hóa với khu nghỉ dưỡng này trong hình hài linh vật vàng.
Dưới danh nghĩa tìm cách trốn thoát, tôi đã làm mọi cách để mở rộng khu nghỉ dưỡng thành công.
Và giờ, những nguyên tắc tôi từng đặt ra vì sự an toàn, những quy tắc về phép tắc và phẩm giá, đang quay lại thống trị tôi.
…Mục đích và phương tiện đã hoàn toàn đảo lộn.
— Lạ thật.
Tôi vung vẩy hai tay. Và rồi nhận ra.
Tại sao tôi vẫn còn cánh tay phải?
Hôm nay đã là ngày thứ năm tôi ở đây.
Nhưng tại sao cánh tay phải của tôi vẫn cử động bình thường?
Ngọn lửa yêu tinh bắt chước cánh tay phải của tôi đáng lẽ phải sạc lại sau mỗi ba ngày, nhưng sao nó vẫn hoạt động?
Cơ thể ban đầu của tôi—cơ thể mà tôi để lại gần cổng khu vực xanh dương—cũng vẫn còn cánh tay phải. Nghĩa là, tôi đã…
Tôi có thể cử động cánh tay phải chỉ với hình dạng linh vật.
Một nhận thức rợn người chạy dọc sống lưng.
‘Mình đã bị linh vật nuốt chửng đến mức nào rồi chứ?’
Không phải chỉ đơn thuần là tôi đã trở thành linh vật trong bao lâu, mà nếu việc khu nghỉ dưỡng vận hành thành công lại đồng nghĩa với việc sự xâm thực này ngày càng sâu sắc hơn…
["Đúng vậy. Cậu đã quá tận tâm với vai trò linh vật của khu nghỉ dưỡng này. Và…"]
["Đã quá muộn rồi."]
["Giờ cậu không thể tùy ý rời bỏ nữa. Cậu là một phần của Công viên Giải trí Vui Vẻ."]
Tay tôi run lên.
["Thậm chí, cậu còn tự tay đuổi đi kẻ tiền nhiệm phiền phức vừa rồi. Giờ đây, khu nghỉ dưỡng này hoàn toàn thuộc về cậu!"]
Vậy thì…
—Không
—Thể thoát ra sao?
["Ồ, có vẻ là như vậy đấy."]
Không thể nào.
["Và chỉ cần tuyên bố cuối cùng được thực hiện, tất cả mọi người sẽ biết sự thật này. Đó chính là sự kiện sắp tới của cậu—Lễ hội anh sáng của Khu nghỉ dưỡng Hoa Vàng."]
…Nghi thức linh vật.
Nghi thức linh vật là nghi thức tuyên bố khu nghỉ dưỡng Khu nghỉ dưỡng Hoa Vàng thuộc về linh vật nào, và được khách tham quan chính thức công nhận.
Nếu hoàn thành thành công, danh tiếng đó sẽ trở thành bàn đạp để mở rộng thêm nhiều cơ sở khác.
Nghi thức linh vật là quá trình thiết lập bản sắc của linh vật.
Nói cách khác, khoảnh khắc nghi thức đó hoàn thành thành công…
—'Tôi sẽ được công nhận là một linh vật hoàn chỉnh.'
Chủ nhân tuyệt đối của khu nghỉ dưỡng này.
Mọi bản sắc sẽ bị nhuộm màu, đến mức không còn cả phần ý thức nào có thể tách rời để từ bỏ thân phận linh vật…!
‘Không được.’
["Hừm. Tôi đồng ý. Dành cả phần đời còn lại trong một khu nghỉ dưỡng cũ kỹ như thế này, đúng là một viễn cảnh nhàm chán đến khó tin!"]
["Lộc con, cậu có nghĩa vụ phải tiếp tục trải nghiệm và cho thấy những điều thú vị. Đây là lời hứa mà cậu đã trực tiếp nói với một người bạn…"]
—Bạn?
["Đúng vậy. Chính tôi là bạn của cậu. Chính là mục đích khiến cậu đặt chân đến nơi này!"]
Giọng nói thân thiện dẫn dắt tôi.
["Cậu muốn rời khỏi đây, đúng không, Lộc con?"]
Phải.
["Vậy thì tốt nhất là tiếp tục lắng nghe lời khuyên của tôi. Chỉ cần mang theo ống nghe thôi là được. Bạn của tôi. Nào, rút dây và cầm lấy đi. Đúng rồi…"]
Tôi run rẩy dùng chân trước rút dây điện thoại ra và cầm lấy ống nghe.
Dù bị rút dây, giọng nói vẫn tiếp tục vang lên.
["Tốt lắm… Rất tốt!"]
["Bây giờ, tôi sẽ cho cậu lời khuyên cuối cùng… Đừng ngạc nhiên đấy. Đây chính là câu trả lời kỳ diệu giúp cậu thoát khỏi tình thế này! Chính là…"]
Giọng nói hạ xuống như một lời thì thầm.
["Hãy tráo đổi vị trí linh vật với một trong số các nhân viên."]
……!
["Không cần phải tạo ra một linh vật mới đâu! Chỉ cần khiến hắn bắt chước cậu là được."]
["Nếu hắn thực hiện nghi thức thay cậu, rốt cuộc mọi người sẽ lầm tưởng hắn chính là cậu. Bởi vì khi tất cả đều tin như vậy, thì đó sẽ trở thành hiện thực. À, đúng là thú vị quá đi!"]
["Có lẽ ai đó sẽ thấy tiếc nuối cho số phận ấy… nhưng chẳng phải chỉ cần chọn một kẻ vốn dĩ tồn tại để phục vụ cậu là được sao!"]
["Chính là hai nhân viên đã thề trung thành phục vụ cậu đến khi hợp đồng kết thúc, những kẻ giờ đây không còn nơi nào để quay về nữa."]
Bò rừng.
Bọ rùa.
Những kẻ đã chết đi rồi được hồi sinh.
["Đúng vậy. Kẻ được chọn sẽ tiếp tục vai trò của linh vật thay cho cậu với sự tận tụy tuyệt đối… Ừm, chí ít là cho đến khi bị linh vật đỏ xé xác và ăn tươi nuốt sống."]
["Hãy chọn một trong hai và để hắn thực hiện nghi thức linh vật thay cậu đi, Lộc con!"]
……
["Thật đơn giản, đúng không? Nếu để tôi đoán… chuyện này chẳng khác nào đã được định đoạt từ trước rồi."]
Giọng nói dần trở nên phấn khích.
["Người mà cậu hướng về… Cái tên đó là?"]
……
["Lộc Con?"]
- Không có.
["Hửm?"]
Tôi gắng gượng nâng cơ thể run rẩy của mình lên và nắm chặt tay nắm cửa phòng điều hành cơ sở.
Thời gian còn lại đến khi đóng cửa… 45 phút.
- Nghi thức.
- Tôi.
- Sẽ làm.
["…Ồ. Đừng nói với tôi là cậu định dành phần đời còn lại của mình trong công viên giải trí cũ kỹ này nhé, bạn tôi? Cậu còn từ chối cả những công việc danh giá, nơi cậu có thể phát huy tài năng một cách xứng đáng cơ mà…"]
- Không phải.
["Vậy thì cậu có kế hoạch nào khác sao? Thật đáng kinh ngạc! Chắc hẳn đó phải là một phương pháp vô cùng vĩ đại, đến mức cậu có thể từ chối lời khuyên của Brown này chứ?"]
Tôi sải bước ra khỏi phòng điều hành với vẻ cương quyết.
Rồi tôi cất giọng tuyên bố vào ống nghe.
- Phá hủy.
- Khu nghỉ dưỡng.
["……?!"]
Một khoảnh khắc im lặng ngập ngừng vang lên từ đầu dây bên kia, như thể bị bất ngờ.
Dĩ nhiên, một người dẫn chương trình huyền thoại như hắn nhanh chóng lấy lại phong thái mượt mà của mình.
["Trời đất! Lộc Con, ngay cả khi khu nghỉ dưỡng này bị phá hủy, cậu vẫn không thể thoát khỏi vai trò linh vật đâu! Cậu sẽ phải chịu tổn thất khổng lồ đấy."]
["Lựa chọn táo bạo nhưng vô nghĩa này rốt cuộc từ đâu mà ra vậy?"]
- Nó.
- Có ích.
Trong lúc đó.
Tôi – hay đúng hơn là cơ thể tôi đang đứng gần cổng khu vực xanh – đã hoàn tất cuộc đối thoại với linh vật xanh.
- Sẽ thú vị lắm.
- Bạn tôi.
["…Ồ, thật đấy."]
Tốt.
Tôi hít một hơi thật sâu.
…Hãy làm thôi.
****
Cùng thời điểm.
Khu vườn của Khu nghỉ dưỡng hoa vàng.
‘A, nó vẫn còn ở đó…!’
Những con Thỏ Ma Thuật vẫn tiếp tục dõi theo.
Linh vật thỏ đáng yêu đứng yên bất động, nhìn chằm chằm vào khu vườn của Khu nghỉ dưỡng hoa vàng và các nhân viên bên trong.
“…….”
Hàng chục bộ trang phục thú bông đang lặng lẽ nhìn tôi.
Một cảm giác quái dị và rợn người.
Nhất là khi tôi đã tận mắt chứng kiến những linh vật đó xé toạc nội tạng con người mà vẫn cười chỉ mới vài chục phút trước.
Một số nhân viên toát mồ hôi lạnh. Nhưng lý do không chỉ vì ánh nhìn đáng sợ kia.
“Vì, vì sao người đó vẫn chưa đến??”
Sự vắng mặt của linh vật vàng!
Bọn họ không thể rời khỏi vị trí làm việc vì đã nhận mệnh lệnh trực tiếp từ linh vật – "chăm sóc khách lưu trú".
Tuy nhiên, người chủ đã kéo lê bộ trang phục Thỏ Ma Thuật và chạy về khu nghỉ dưỡng vẫn chưa quay lại.
10 phút, 20 phút trôi qua như một giờ đồng hồ…
“Không phải chứ, đội trưởng biết còn bao nhiêu thời gian chứ?”
“Còn 40 phút.”
“…….”
“Còn 40 phút nữa là đến giờ đóng cửa.”
…Phải.
Nhân viên của Cục Quản lý Thảm họa lùi lại một bước, né tránh người đeo mặt nạ thằn lằn của Công ty Mộng Mơ Ban Ngày, rồi núp sau lưng đội trưởng.
Đội trưởng nén một tiếng thở dài.
‘…Nếu cần thì phải sẵn sàng.’
Cô siết chặt thanh kiếm ký tên đang giấu trong áo.
Và không chỉ mình cô chuẩn bị cho cuộc chiến.
Một số nhân viên của Mộng Mơ Ban Ngày bắt đầu khởi động cơ thể.
Thằn lằn. Cá heo.
‘…Bọn chúng có vẻ là những kẻ không tầm thường.’
Là đội tinh anh chăng?
Trong khi cô đang dùng ánh mắt sắc bén để kiểm tra xem trên mặt nạ của họ có dấu ấn vàng hay không…
Một người đeo mặt nạ cá heo vỗ tay rồi vẫy tay.
“Ngài ấy đến rồi kìa~!”
“…!”
Thật vậy.
Từ phía khu nghỉ dưỡng, linh vật vàng đang lạch bạch chạy đến.
Một linh vật với cặp sừng được trang trí bằng hoa vàng bằng thủy tinh.
Ngay khoảnh khắc đó, sống lưng đội trưởng lạnh toát.
‘…Mạnh hơn rồi?’
Sinh vật đó toát ra một khí thế cường đại hơn hẳn.
Cảm giác như có một thứ quyền năng đang bao trùm không gian xung quanh…
Tuy nhiên, về ngoại hình thì không có gì thay đổi.
‘Là gì vậy?’
Hắn đã ăn gì đó sao?
Nhưng dù nghi ngờ thế nào đi nữa, thái độ của linh vật vàng lại khá dịu dàng một cách kỳ lạ.
Hắn lần lượt kiểm tra từng nhân viên như thể đang chăm sóc bọn họ.
Sau khi chắc chắn tất cả đều an toàn, hắn liền tập hợp các linh vật khác lại.
- Bây giờ.
- Bắt đầu.
Đội trưởng giơ tay lên.
“Khoan đã.”
“…!!”
“Đội, đội trưởng!”
“Nếu sau khi sự kiện kết thúc và công viên đóng cửa, ‘nó’ sẽ đến, đúng không? Có phương án đối phó không?”
Linh vật vàng quay lại nhìn đội trưởng, rồi đưa tay ra.
- Ổn thôi.
Rồi hắn chỉ tay.
- Các ngươi.
- Tránh sang kia.
“…?!”
Và thế là, khi chỉ còn 30 phút nữa đến giờ đóng cửa—
Sự kiện anh sáng vốn bị trì hoãn bấy lâu cuối cùng cũng bắt đầu.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
