Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 221: Linh Vật Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Vàng
*Lưu ý:
- Câu không in đậm là Lộc con nói
-Câu in đậm là linh vật Golden thật nói
****
- Không!
Tôi nhìn chằm chằm vào thực thể bên trong ngôi sao sáu cánh.
- Ở đây…
- Là khu nghỉ dưỡng của ta.
Tôi cầm chặt tập tài liệu, đứng đối diện với nó.
Tim tôi đập dồn dập như thể sắp nổ tung, nhưng tôi vẫn chịu đựng được.
Bởi vì… tôi đã nhận ra một điều.
- Ngươi…
- Không có tư cách.
- Hả…?
- Hả hả hả hả hả???
Tôi… đang nói cái quái gì vậy?
Tôi vò nát tập tài liệu trong tay.
- Ngươi đã thua.
- !!!!!!
Đúng vậy.
Ngươi chỉ là một hồn ma đã chết, một linh vật đã bị đánh bại và bị tước mất khu vực cai trị của mình bởi một linh vật khác.
- Và còn nữa.
- Bây giờ...
- Nó đang đến.
Kẻ đã giết ngươi. Kẻ đã biến khu nghỉ dưỡng này thành đống hoang tàn. Nó đang đứng ngay trước khu vườn.
Nó đang quay lại nơi này để bắt đầu cuộc săn một lần nữa.
Tôi sẽ cho ngươi thấy bằng chứng.
- Ở đây.
Tôi mở toang cánh cửa văn phòng.
Phía đối diện hành lang, một khung cửa sổ khổng lồ hiện ra.
Trời đã tối, nên bên ngoài chẳng thể nhìn rõ. Chỉ có ánh sáng từ văn phòng phản chiếu trên tấm kính.
Và trong đó, một bóng hình rõ ràng đang đứng trên ngôi sao sáu cánh.
Một bộ linh vật.
Một con thỏ đỏ thẫm.
- Thỏ Ma Thuật.
- Đã đến rồi.
Ngươi.
- ……
Linh vật đưa tay lên chạm vào mặt mình. Nó lướt tay l*n đ*nh đầu. Chạm vào đôi tai dài đang dựng thẳng.
Rồi… nó nhìn xuống chính đôi tay của mình.
Lớp lông đỏ thẫm phủ kín. Hai bàn chân của thỏ.
- Thỏ Ma Thuật…
Bàn tay nó run lên bần bật. Tứ chi của bộ linh vật co giật, vặn vẹo trong cơn kinh hoàng.
- Thỏ Ma Thuật! AAAAARGH! AAAAAGH! CỨU TA VỚI! CỨU TA VỚI!! LÀM ƠN! ĐỪNG MÓC RUỘT TA RAAAAAA! KHU NGHỈ DƯỠNG CỦA TA! KHU NGHỈ DƯỠNG!
Tôi vội đổ muối xuống sàn văn phòng.
‘Xóa nó đi.’
Những hạt muối trắng phủ lên dòng máu loang lổ và lớp nhựa đen, dần xóa đi dấu ấn của ngôi sao sáu cánh.
Càng bị xóa, cơ thể của bộ linh vật càng bị ép dồn vào trung tâm. Nó ôm chặt đầu, gào lên đầy đau đớn.
- CHẠY ĐI! THỎ MA THUẬT ĐANG ĐẾN! LINH VẬT ĐỎ ĐANG ĐẾN! NÓ ĐANG ĐI THEO CON ĐƯỜNG ĐỎ! AAAAAA! AAAAAAAARGH!
- CỨU TA! NÓ ĐANG XÂM NHẬP! THỨ ĐỎ THẨM ĐANG NGOẠI CỬ ĐỘNG BÊN TRONG LỚP LINH VẬT! NÓ ĐÃ NUỐT CHỬNG TA RỒI! TA CHỈ CÒN LẠI NHỮNG MẢNH VỤN DƯỚI TẦNG HẦM! CỨU VỚI!
- BIẾN ĐI, THỨ ĐỎ THẨM! BIẾN ĐI, THỨ ĐỎ THẨM! BIẾN ĐI THỨ ĐỎ THẨM BIẾN ĐI THỨ ĐỎ THẨM BIẾN ĐI THỨ ĐỎ THẨM BIẾN ĐI THỨ ĐỎ THẨM BIẾN ĐI THỨ ĐỎ THẨM XIN NGƯƠI…!
Kẻ được triệu hồi, kẻ đang vò đầu bứt tóc, cuối cùng…
Tụp… tụp… tụp.
Nó giật phăng cái đầu của chính mình.
Hai bàn tay nó – vừa sợ hãi, vừa hoảng loạn, vừa muốn đẩy ra xa lại vừa như muốn tôn thờ – nâng cao cái đầu linh vật lên trời.
Nâng lên.
Rồi.
Phịch.
Cơ thể nó ngã gục xuống sàn.
……
……
‘Haa…’
Tôi ngã phịch xuống sàn văn phòng.
‘Tưởng chết rồi chứ.’
Suýt chút nữa tôi đã bị nuốt chửng, kết thúc với cái kết của một linh vật rẻ tiền.
Dù cơ thể tôi bây giờ chỉ toàn là bông gòn, tôi vẫn có cảm giác tim mình sắp nổ tung.
Dù gì thì…
Tôi cũng đã xử lý được mọi chuyện, thậm chí còn đạt được một kết quả đáng chú ý. Nhưng quan trọng nhất bây giờ là…
‘…Thời gian!’
Còn lại bao nhiêu?
Tôi vội nhìn về phía đồng hồ.
20:11.
‘Còn 49 phút nữa là đóng cửa.’
Không biết nên cảm thấy bất lực hay nhẹ nhõm khi cả trận hỗn loạn này chỉ diễn ra trong vỏn vẹn 10 phút. Nhưng chỉ có một điều đáng để bận tâm.
Tôi đã thất bại trong việc triệu hồi một người bạn tốt.
‘…….’
Không.
Chắc chắn vẫn có ý nghĩa nào đó.
Một thành quả.
Bởi vì tôi đã tìm ra thứ đã ép buộc tôi điều hành khu nghỉ dưỡng này.
Và tôi đã loại bỏ nó.
Tôi mở tờ giấy bị vò nát, đặt bút lên mặt giấy.
…Không còn cảm giác bị kiểm soát một cách kỳ quái nữa.
‘Mình có thể tự do viết quy tắc vận hành hơn rồi.’
Những thứ từng bị ý chí của khu nghỉ dưỡng chặn lại, những quy định có thể gây tổn hại đến “hoạt động thành công” của nơi này – tôi giờ đây có thể tự tay áp dụng chúng.
Giống như những gì Thỏ Ma Thuật đã làm.
‘Sẽ có ích.’
Tôi đứng dậy.
Dù vậy… Một chút tiếc nuối vẫn lởn vởn sau lưng tôi.
Nếu có thêm một chút thời gian, liệu tôi có thể thành công không?
Vấn đề là đồng xu? Hay cái nơ bướm? Hay là…
‘…Người đó đơn giản là đã quyết định không đáp lại.’
Có thể vì tôi đã không triệu hồi họ bằng cơ thể gốc, và đó trở thành lỗi chí mạng.
“Haa…”
Tôi cầm theo giấy tờ, định tìm kiếm một biện pháp bảo vệ an toàn, đồng thời tìm bộ linh vật màu xanh…
Tít-tít-tít-tít—
“…….”
Tôi dừng lại.
Tít-tít-tít-tít—
Tôi quay đầu.
Chiếc điện thoại bàn trên bàn làm việc đang reo.
Tít-tít-tít-tít—
Tôi sững người nhìn nó.
Trong suốt thời gian tôi ở khu nghỉ dưỡng này… điện thoại đã bao giờ reo chưa?
‘Chưa từng.’
Dịch vụ phòng hoạt động bằng bộ đàm, phát ra âm thanh của nhạc hiệu. Việc gọi một linh vật sẽ có tiếng chuông ngân vang.
Nhưng âm thanh đang vang lên lúc này lại là tiếng chuông cổ điển.
…Một cuộc gọi từ ai đó.
Tít-tít-tít-tít—
‘…….’
Tôi tiến lại gần bàn, cầm lấy ống nghe cổ điển.
Cạch.
Chiếc điện thoại gỗ nâu đỏ, kiểu dáng thanh lịch.
Và từ bên trong vang lên một giọng nam vui vẻ, hoạt bát.
["Xin chào! Một buổi tối thật tuyệt vời. Ồ, sẽ rất cảm kích nếu quý vị có thể kết nối tôi với linh vật tài năng và đáng yêu của Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Vàng."]
…!
[Ồ, hóa ra lại là chính ngài. Thật đúng lúc quá. Tôi có chuyện muốn bàn đây. Tôi muốn thuê trọn khu nghỉ dưỡng xinh đẹp và mộc mạc của ngài trong vài ngày.]
[Như ngài cũng biết đấy, người nổi tiếng luôn cần một nơi nghỉ dưỡng riêng tư. Vì thế, tôi đang nghĩ đến việc dành kỳ nghỉ hè này tại khu nghỉ dưỡng của ngài...]
……
- Không được.
[Hửm?]
- Tôi sắp... - Nghỉ việc rồi.
[Ôi trời, vậy sao lúc nãy ngài không giao khu nghỉ dưỡng cho cái tên vừa rồi? Trông hắn tha thiết lắm mà!]
[Đùa thôi, ha ha ha! Thật quá đáng khi một tên thô thiển như hắn lại dám cướp đoạt khu nghỉ dưỡng mà ngài đã dày công gây dựng.]
Một giọng nói đầy thần thái của một người dẫn chương trình vang lên từ ống nghe.
[Lộc Con.]
‘…….’
[Việc triệu hồi tôi là một quyết định rất sáng suốt. Nhưng có vẻ như cậu đã quá mải đắm chìm trong màn trình diễn mà bỏ sót vài điều quan trọng.]
Bỏ sót… điều gì?
[Dĩ nhiên, đó cũng là dấu hiệu của một nghệ sĩ biết tận hưởng sân khấu. Một sự hòa nhập hoàn hảo vào thể loại này. Nhưng kéo dài quá lâu thì sẽ trở nên nhàm chán. Và bây giờ chính là lúc người cố vấn hoàn hảo của cậu xuất hiện để khuấy động không khí.]
[Vậy nên, từ giờ, người bạn của cậu sẽ dành cho cậu một vài lời khuyên chân thành….]
Giọng nói trong điện thoại hạ xuống một cách trầm ấm.
[Nào, hãy giữ chặt ống nghe, và lắng nghe giọng nói tuyệt vời của Brown.]
Từ trong điện thoại, lời khuyên đầy thân thiện của vị MC vĩ đại bắt đầu vang lên.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
