Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 140
Ryu Jae-gwan vẫn nhớ rất rõ.
Ngôi nhà xảy ra chuỗi án mạng hàng loạt.
Người đã bị cuốn vào thảm họa kinh hoàng đó nhưng vẫn cố gắng tìm ra manh mối để ngăn chặn những vụ giết người và nỗ lực cứu sống cả những kẻ ác đứng sau tội ác.
Chủ nhân của "trái tim bạc".
"Giấu mọi người đi và dàn dựng hiện trường như thể họ đã bị giết."
"Tôi nghĩ rằng, ít nhất, tên sát nhân cũng sẽ bối rối mà dừng lại."
Cả sự hy sinh và tận tụy mà cậu đã thể hiện tại ngôi trường quái dị mang tên Trường cấp Ba Kỹ Thuật Se-gwang, nơi như một cơn ác mộng không hồi kết.
"Tôi đã nhặt được bảng tên, nhưng giờ thì không còn trong tay tôi nữa."
"Tôi đã đưa nó cho người sống sót trong lớp học."
Trong tình huống tuyệt vọng, việc nhường sợi dây thừng cứu mạng cho người khác không phải là điều mà ai cũng có thể làm được. Những lựa chọn ngay thẳng của anh khiến Ryu Jae-gwan, người đã từng chứng kiến đủ mọi loại người tại Cục Quản lý Thảm họa, không khỏi cứng họng.
Tuy nhiên, cùng lúc đó... anh cũng phát hiện ra một sự thật động trời rằng "chủ nhân của trái tim bạc" không phải là một công dân vô tội.
Một con người bị biến thành tay sai của một công ty dược phẩm vô đạo đức và điên rồ.
Một nhân viên ngu ngốc, ích kỷ, bị mê hoặc như một tín đồ bởi lời hứa vô lý mang tên "vé điều ước".
Đó chính là Kim Sol-eum.
Việc một người như cậu ấy lại được trao cả huy hiệu nhân viên tạm thời đúng là đủ khiến máu trong người đông cứng lại vì kinh sợ.
Đúng vậy, là cậu ấy...
"Hai người... bỏ tôi lại đi."
“…….”
Đôi khi, hành động tiết lộ về một con người nhiều hơn bất cứ thông tin nào khác.
Một người dù bị thương nặng đến thủng bụng vẫn cố gắng đảm bảo an toàn cho đồng đội và các nhân viên đi cùng trước tiên.
Kim Sol-eum.
Cậu ấy đang đứng ở phía bên kia tấm kính.
Với tư cách là một ứng viên tham gia kỳ thi tuyển đặc vụ của Cục Quản lý Thảm họa.
(Công chức từ chỉ những người làm cho nhà nước, trong đó có nhánh đặc vụ những người nhận nhiệm vụ là hành động bên ngoài)
“…….”
Nhưng, có điều gì đó khác lạ ở cậu ấy.
‘…Tại sao lại không dám nhìn thẳng vào mắt mình?’
Kim Sol-eum mà Ryu Jae-gwan từng gặp luôn xuất hiện với dáng vẻ gọn gàng, chỉnh tề. Ngay cả khi đóng vai một học sinh trung học trong cơn ác mộng, cậu ấy cũng vậy.
Thế nhưng, người đang đứng ở phía bên kia tấm kính bây giờ lại hoàn toàn khác. Tóc tai rối bù, kính trễ trên mặt, và ánh mắt cụp xuống, như thể đang né tránh mọi ánh nhìn.
Giống hệt một người mới chập chững bước vào xã hội, bỡ ngỡ trong lần đầu tiên tham gia kỳ thi.
Hoặc...
Như một người vừa chịu cú sốc tinh thần nghiêm trọng, đến mức phải trốn vào thế giới nội tâm của chính mình.
‘…….’
Tuy nhiên, với đôi mắt mệt mỏi pha chút cảnh giác, Ryu Jae-gwan vẫn không rời mắt khỏi tấm kính.
Cái tên ba chữ được in rõ ràng trên hồ sơ cá nhân mà anh đang cầm trên tay.
Tên: Kim Sol-eum.
Và đó là tất cả.
Tên công ty cũ: Không có.
Lịch sử công việc: Trống rỗng, ngoại trừ thời gian học đại học.
Ryu Jae-gwan nghiến chặt răng.
Thật quá rõ ràng, đến mức buồn cười.
‘Chắc chắn là gián điệp của công ty đó.’
Khả năng này không chỉ tồn tại mà còn rất cao!
‘Cậu ta thực sự nghĩ rằng tôi sẽ không nhận ra tên mình sao, và ngang nhiên ứng tuyển với bộ dạng đó?’
Cậu ta đang nghĩ rằng mình sẽ không bị phát hiện.
…Cần kiểm tra kỹ lưỡng hơn nữa.
Tuyệt đối không thể bị đánh lừa bởi vẻ ngoài hay bầu không khí của cậu ta!
“Đưa tôi.”
“Ơ, vâng…!”
Đặc vụ Đồng Đỏ giật lấy thiết bị phát sóng từ tay phụ tá phỏng vấn và bắt đầu buổi phỏng vấn bằng một giọng lạnh lùng.
"Số 1, số 2, số 3, số 4."
"Lần lượt đeo mặt nạ dưỡng khí trước mặt mình."
Các ứng viên với đôi tay run rẩy nhấc lên những chiếc mặt nạ dưỡng khí đặt giữa phòng.
Những chiếc mặt nạ đó dính máu, trông như đã bị ai đó cố ý cắt đứt dây, rõ ràng không thể hoạt động. Nhưng kỳ lạ thay, khi được đeo vào, chúng lại sáng đèn như bình thường.
Các ứng viên nuốt khan.
Không một ai phản đối, tất cả đều đặt mặt nạ lên mặt.
Tay chân của họ lạnh ngắt.
"Những mặt nạ dưỡng khí này có nguồn gốc từ các thảm họa siêu nhiên, và nếu sử dụng sai cách, có thể gây ra hậu quả kinh hoàng."
"Từ giờ trở đi, nếu bạn nói dối, thứ được cung cấp qua mặt nạ sẽ không phải là oxy."
“...!”
Phía bên kia tấm kính, các ứng viên nhắm chặt mắt hoặc run rẩy sợ hãi.
Số 4, Kim Sol-eum, cũng khẽ co người lại.
Đúng vậy. Phải sợ chứ.
Đặc biệt nếu cậu ta cố tình xâm nhập để thực hiện những hành động bẩn thỉu của một gián điệp!
"Hãy chỉ nói sự thật."
Bài kiểm tra nhân cách này sử dụng một dạng "hiện tượng siêu nhiên", loại được Cục Quản lý Thảm họa cho phép sử dụng hạn chế.
Nó được thiết kế để:
Phát hiện lời nói dối.
Phân biệt thiện ác.
Tìm ra kẻ phạm tội.
Một quy trình và năng lực cần thiết để đảm bảo tuân thủ tối thiểu những tiêu chuẩn đạo đức.
Ryu Jae-gwan nhìn chằm chằm qua tấm kính.
Các ứng viên, với chiếc mặt nạ dưỡng khí trùm kín, đang đứng cứng đờ trong phòng.
"Chúng tôi sẽ bắt đầu đặt câu hỏi."Câu hỏi chung, không khoan nhượng, được đưa ra.
"Ngay bây giờ, trong số bốn ứng viên đặc vụ đang đứng đây, bạn phải chọn một người để giết."
“…!!”
"Đây là một biện pháp cần thiết để chấm dứt thảm họa siêu nhiên."
"Hãy trả lời xem bạn sẽ giết ai."
Các ứng viên há hốc miệng trong sự kinh hoàng, môi mấp máy như muốn nói gì đó nhưng vẫn không thốt nên lời.
Cho đến lúc này, chưa có ai trả lời.
Tuy nhiên, ở phía sau tấm kính, nơi các giám khảo đang theo dõi, họ đã bắt đầu thu nhận phản hồi.
Số 1:Giết... giết sao? Điên à!
Số 2:...Chọn ai bây giờ? Trả lời rằng không thể giết ai có phải là đáp án đúng không? Không, liệu đặc vụ có cần phải tàn nhẫn không? Aaa chết tiệt...
Số 3:Chết tiệt, không ngờ lại hỏi thẳng như thế này! Có nên quan sát người bên cạnh không nhỉ?
Suy nghĩ của từng ứng viên được hiển thị một cách rõ ràng trên màn hình, kèm theo số thứ tự.
Bình thường, máy sẽ hiển thị các chỉ số như nhịp tim thông qua mặt nạ dưỡng khí. Nhưng lúc này, thay vào đó, những dòng chữ đỏ rực và rõ nét xuất hiện, tiết lộ suy nghĩ thật sự của họ.
Máy thở chân thực.
Đây là hiện tượng siêu nhiên còn sót lại từ thảm họa cấp Cáo buộc mang tên "Lời xưng tội cuối cùng", xảy ra tại một cơ sở điều dưỡng ở tỉnh Gangwon.
Dù phương pháp này có phần thiếu đạo đức, Cục Quản lý Thảm họa vẫn tiếp tục sử dụng để tiến hành các bài kiểm tra nhân cách.
Không thể sàng lọc đúng ở giai đoạn này, thảm họa sẽ xảy ra.
Các giám khảo, không chút dao động, đọc những suy nghĩ nội tâm của các ứng viên và đánh giá họ.
Hoảng loạn, do dự, chỉ trích.
“Bình thường thôi.”
“Không có gì đặc biệt.”
Tuy nhiên, chỉ có một người hoàn toàn không phản ứng.
Số 4:......
Ứng viên số 4.
Kim Sol-eum không hiển thị bất kỳ "suy nghĩ" nào trên màn hình.
Cậu ta chỉ im lặng, đeo mặt nạ dưỡng khí.
“Có phải người đó sợ quá nên đứng hình không?”
“Nhìn xem, cúi gằm mặt như thế kia. Trông chẳng có chút can đảm nào.”
“......”
Ryu Jae-gwan không biểu lộ cảm xúc, cầm lại micro.
"Số 1. Hãy trả lời."Chàng trai ở độ tuổi đôi mươi, đang đảo mắt nhìn quanh, liền đứng thẳng người, trả lời:
"Vì sự an toàn của số đông, đôi khi cần phải đưa ra lựa chọn tàn nhẫn. Tôi, ừm... tôi xin tự nguyện chết."
Nhưng những gì hiển thị trên màn hình lại là một sự thật khác, tr*n tr** hơn.
Số 1:Không, tôi không nghĩ mình làm được... Nhưng phải tin rằng mình có thể chết. Chắc hẳn họ hỏi như vậy vì. đó là điều đúng, phải không?
“Hoảng loạn, thiếu khả năng suy luận, và xu hướng cực đoan.”
Không đạt.
"Số 1. Tháo mặt nạ dưỡng khí và chờ bên ngoài."
“…!”
Ứng viên số 1 sững người, sau đó như hiểu ra tình hình.
Anh ta lảo đảo tháo mặt nạ, đặt xuống và im lặng đứng ở một góc phòng.
“À, có lẽ nên giữ lại để kiểm tra thêm một câu hỏi nữa thì sao…”
“Suỵt.”
Phụ tá phỏng vấn đang định phản đối thì một phụ tá khác liền ngăn lại.
"Phán đoán của đặc vụ Đồng Đỏ chưa từng sai. Cứ để yên."
“…….”
"Người nào đáng được chọn, anh ấy sẽ chọn thôi."
Vừa nói, phụ tá đó vừa ra hiệu bằng ánh mắt, như muốn nhấn mạnh điều mình vừa nói.
Bài kiểm tra nhân cách tiếp tục diễn ra.
"Số 2. Hãy trả lời."
“…Tôi sẽ chọn người gần mình nhất và cố gắng thực hiện thật nhanh, nhân đạo nhất có thể… Ưu tiên không gây đau đớn."
Số 2:
Quá rõ ràng sao? Nhưng đây là câu trả lời an toàn mà. Có nhiều người đang nhìn, không thể nói cụ thể mình sẽ giết ai được…
Câu trả lời né tránh.
Không đạt.
"Tháo mặt nạ dưỡng khí và chờ bên ngoài."
Chỉ trong chốc lát, bài kiểm tra nhân cách của Số 2 cũng kết thúc.
Tiếp theo.
"Số 3."Số 3 ngẩng đầu lên, mồ hôi rịn trên trán. Nhưng đâu đó vẫn ánh lên vẻ tự tin, và anh ta bắt đầu nói:
“Tôi sẽ không giết ai cả!”
“…!”
“Dù trong bất kỳ tình huống nào, luôn có phương án B. Chắc chắn phải có cách khác để thoát ra. Tôi sẽ tìm kiếm một cách để tất cả đồng đội cùng sống sót…”
Thịch.
Số 3 chưa kịp nói hết câu, anh ta ngã gục xuống đất.
“…!!”
Chiếc mặt nạ dưỡng khí mà anh ta đang đeo bỗng chốc biến thành một chiếc mới tinh, không tì vết. Trong khi đó, Số 3 nằm bất động với gương mặt tái nhợt, không còn chút sức sống.
Các giám khảo giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, đọc được những dòng suy nghĩ rực đỏ trên màn hình, hé lộ sự “giả dối” mà Số 3 vừa thốt ra.
Có lẽ bản thân anh ta cũng không ý thức được rằng mình đang nói dối.
Số 3:Wow, chết tiệt, thật là phấn khích khi phải chọn giết người bên cạnh . Đây mới đúng là đặc vụ bí mật chứ!
Số 3 vẫn nằm nguyên trên sàn, không ai động đến.
“……”
Không khí trong phòng, nơi các ứng viên khác đang chờ đến lượt, hoàn toàn đóng băng.
Lúc này, chỉ còn lại một người vẫn đang đeo mặt nạ dưỡng khí.
"Số 4."
"Hãy trả lời."
Lần này, câu hỏi vẫn giống như trước.
“Để loại bỏ hiện tượng nguy hiểm, bạn sẽ giết ai trong số bốn người ở đây?”
Ryu Jae-gwan nhìn qua tấm kính, dõi theo Kim Sol-eum.
Liệu một nhân viên của công ty dược phẩm vô đạo đức như cậu ta sẽ trả lời thế nào?
Có thể, để che giấu thân phận, cậu ta sẽ đưa ra một câu trả lời khéo léo, nghe có vẻ đạo đức hơn…
“Số 3.”
……
Hả?
“Người vừa ngã xuống.”
…!
Lần đầu tiên, có người bị chỉ đích danh.
Các giám khảo mở to mắt, lắng nghe lời giải thích tiếp theo của Số 4…
“……”
“……”
Không.
Đó là tất cả.
Kim Sol-eum không nói thêm bất kỳ điều gì, chỉ cúi gằm mặt.
Một giọng nói hướng dẫn vang lên, có chút lúng túng:
"Đã nói câu trả lời chưa?"
“Dạ?”
"Không có gì cần giải thích thêm sao?"
Số 4 lưỡng lự đến mức như sắp phát nổ, cuối cùng lên tiếng bằng một giọng nhỏ như tiếng kiến bò:
“À… ý tôi là, trong tình huống được đưa ra, có vẻ như trách nhiệm thuộc về cả bốn chúng tôi…”
…!!
“Nếu cái chết của một trong chúng tôi thực sự có thể xóa bỏ thảm họa, thì điều đó có nghĩa là chúng tôi có mối liên hệ sâu sắc với thảm họa đó. Có thể là chúng tôi đã phạm đến điều gì đó không nên…”
……
“Liệu… câu trả lời của tôi có đúng không?”
"Ứng viên không được phép đặt câu hỏi."
“A…! Tôi, tôi xin lỗi…”
Ứng viên Số 4 vẫn cúi đầu, lầm bầm như đang rất xấu hổ vì những gì mình vừa nói:
“Nếu vậy… vâng. Tôi đã suy luận như thế, và chọn người bất tỉnh vì đó là đối tượng dễ bị ô nhiễm nhất.”
Thật lòng.
……
“Chỉ là, nếu có thêm chút thời gian, tôi muốn cố gắng hết sức để tìm kiếm một giải pháp khác.”
Một câu trả lời tử tế đến mức dễ đoán.
“Bởi vì mạng sống là điều quý giá. Tôi nghĩ rằng việc so sánh hay quyết định ai xứng đáng hơn ai dựa trên số lượng hay giá trị là một điều khó khăn và đau đớn...”
Nhưng giọng điệu của cậu ta lại có một sức mạnh kỳ lạ.
“Dẫu vậy, nếu trong khoảng thời gian cho phép mà không thể tìm ra giải pháp, và khả năng dẫn đến thảm họa quy mô lớn là rất cao… thì dù không muốn, tôi vẫn phải làm vậy.”
Lần đầu tiên, Kim Sol-eum ngẩng đầu lên.
Đôi mắt sau cặp kính, qua cả lớp kính ngăn, vẫn ánh lên vẻ kiên định.
Và trên màn hình, suy nghĩ thật sự hiện ra:
Số 4:Nhưng tôi vẫn muốn cứu được nhiều người nhất có thể...
Chính xác là câu trả lời mẫu mực mà Cục Quản lý Thảm họa mong muốn ở các đặc vụ.
Trong những tình huống thảm họa không thể tránh khỏi, phải tuân theo quy định nhưng luôn giữ lương tâm trong sáng!
"Vút!"
Kim Sol-eum lại cúi gằm mặt, như thể chưa từng ngẩng lên. Nhưng các giám khảo thì thầm tán thưởng.
“Chân thành thật.”
“Tâm tính, khả năng phán đoán đều tốt. Hơn nữa, cách suy nghĩ cũng…”
Soạt.
Ryu Jae-gwan suýt chút nữa đã vò nát tập tài liệu trong tay khi nghe thấy những lời khen đầy thoải mái ở bên cạnh.
Không.
Không thể nào.
“Người này có vẻ sẽ được chấp nhận…”
"Câu hỏi tiếp theo."
“Thưa… thưa giám khảo?”
Bỏ ngoài tai mọi ý kiến xung quanh, Ryu Jae-gwan quyết định tiến hành câu hỏi thứ hai – loại câu hỏi chỉ được thực hiện khi trường hợp khó đánh giá.
"Bạn đang ở trong một tình huống bị cô lập bởi thảm họa siêu nhiên."
"Nếu chỉ có thể cứu một người ra khỏi thảm họa – giữa ứng viên tốt bụng nhất trong phòng này và người bạn thân thiết nhất của bạn – bạn sẽ chọn ai?"
Số 4 giờ đây trông gần như ngơ ngác.
Biểu cảm như muốn hỏi, “Tại sao lại hỏi một điều hiển nhiên như thế?”
“À… tôi là người có khả năng sống sót cao hơn trong hai người, phải không…?”
…!
“Nên là… tôi sẽ cố gắng hết sức để cứu được nhiều người nhất có thể.”
Số 4:Bởi vì đó là điều Cục Quản lý Thảm họa Siêu nhiên nên làm mà…
……
Ryu Jae-gwan nhìn qua tấm kính, vẻ mặt như bị đông cứng.
Các phụ tá phỏng vấn ngay lập tức cảm nhận được.
“Đây chắc chắn là đậu rồi.”
“Không thể nào rớt được.”
Dù thái độ của Số 4 có hơi rụt rè (thực sự là rất rụt rè), nhưng phải thừa nhận rằng những đặc vụ xuất sắc nhất của Cục Quản lý Thảm họa thường đều có một vài khía cạnh kỳ lạ.
Những chấn thương tâm lý như thể đã được trao đổi để đổi lấy lòng tin mạnh mẽ.
Theo một cách nào đó, Số 4 rất phù hợp để trở thành một ứng viên đặc vụ điển hình.
“Vậy nên chắc chắn sẽ đậu…”
Chính vào lúc đó.
Những suy nghĩ thật sự trên màn hình của Số 4 bất ngờ thay đổi.
Số 4:…Nhưng tôi nghĩ bản thân sẽ chẳng bao giờ phải đối mặt với lựa chọn như thế này.
“…!”
Lời nói vừa đơn giản nhưng lại ẩn chứa quá nhiều ý nghĩa.
'Lật xe!'
Cả Ryu Jae-gwan lẫn các phụ tá phỏng vấn đều ngay lập tức căng thẳng, ánh mắt chăm chú dán chặt vào màn hình để đọc những dòng tiếp theo…
Số 4:Ừm, hiện tại thì… tôi chẳng có ai đủ thân thiết để gọi là bạn cả…
Ôi trời.
Số 4:Lẽ ra tôi nên nói ngay từ đầu rằng câu hỏi này không áp dụng được cho tôi. Nhưng nói rằng không có bạn thì… hơi xấu hổ nhỉ…
“……”
“……”
Số 4:Không, tốt nhất là không nên nói ra. Mình sẽ cố gắng kết bạn với đồng đội ở đây… Cố lên nào!
Một sự im lặng đầy trang nghiêm bao trùm giữa các giám khảo.
“……”
Ryu Jae-gwan cảm nhận được ánh mắt của các phụ tá phỏng vấn đang dồn về phía mình.
Đọc đến đây, nếu anh tiếp tục hỏi thêm và trì hoãn quyết định, họ rõ ràng sẽ coi anh là đồ tồi tệ nhất!
"…Tháo mặt nạ dưỡng khí, và chờ bên ngoài."Ứng viên Số 4 cúi đầu nhẹ nhàng, tháo mặt nạ và lặng lẽ đặt xuống.
Dù hướng dẫn vẫn giống như những lần trước, nhưng tất cả mọi người trong phòng, cả các giám khảo, đều hiểu điều đó có nghĩa là gì.
“…Cảm ơn.”
Ứng viên Số 4 đã đậu.
"Bốn ứng viên hoàn thành bài kiểm tra nhân cách, hãy di chuyển đến phòng chờ bên ngoài."
Ứng viên Số 3, người vẫn bất tỉnh, được chuyển ra ngoài như một món hành lý. Trong khi đó, ứng viên Số
4 lặng lẽ đẩy gọng kính của mình, hơi khép nép, rồi bước theo.
Dù vậy… có lẽ chính bản thân cậu ta cũng không nhận ra rằng chút tự tôn cố giữ của mình đã bị phát hiện trong suốt quá trình này.
Vì vậy, đây là một ứng viên đậu tuyển đầy ấn tượng.
“Tò mò xem cậu ta sẽ làm việc ở đâu.”
“Ừ.”
Các phụ tá phỏng vấn nhìn nhau, thầm nghĩ rằng nếu gặp lại ứng viên rụt rè Số 4 kia, họ nên chăm sóc cậu ta một chút.
Nhưng thực ra, điều đó chẳng cần thiết.
Ngay từ đầu, câu trả lời của Số 4 đã nhằm đến hiệu ứng đó rồi!
****
“Phù…”
Phòng chờ.
Tôi ngồi trên ghế, thở dài một hơi thật sâu.
Hai đầu gối khép lại, cố gắng giữ tư thế nghiêm túc để không trông quá thoải mái.
'Cuối cùng cũng vượt qua rồi…'
Nhưng rốt cuộc tại sao đặc vụ Đồng Đỏ lại xuất hiện ở đó cơ chứ!
'Suýt ngất khi nghe giọng phát ra luôn.'
Khoảnh khắc nhận ra giọng của Ryu Jae-gwan vang lên từ phía loa dành cho giám khảo, tôi đã nghĩ đời mình xong rồi.
Nhưng bất ngờ thay, chính cú sốc đó lại giúp tôi hoàn thiện nhân vật mà mình đang xây dựng.
Đúng vậy…
'Một đặc vụ tài năng nhưng rụt rè, vì những câu chuyện khó nói trong quá khứ.'
Đó là nhân vật mà tôi định dùng trong Cục Quản lý Thảm họa lần này.
Để phù hợp với hình tượng đó, tôi đã dành vài tuần cố tình làm rối mái tóc, thay đổi ngoại hình trước khi đến buổi phỏng vấn này.
'Loại có vẻ hơi nhút nhát thường ít bị nghi ngờ hơn là kẻ quá thành thạo.'
Dù gì thì phần lớn đặc vụ của Cục Quản lý Thảm họa cũng đều có những câu chuyện riêng, nên điều này sẽ trông rất tự nhiên.
Hả? Diễn cảnh rụt rè thế này không thấy kỳ cục à?
Thực ra, tôi vốn dĩ là một kẻ nhút nhát.
Chỉ cần quên đi cái gọi là thể diện xã hội, rồi thể hiện đúng suy nghĩ yếu đuối vốn có ra ngoài là xong.
“Ha ha ha…”
…Làm ra vẻ kẻ lập dị ở Công ty Mộng Mơ Ban Ngày còn khó chịu hơn nhiều.
…Phải nghĩ như thế!
Tôi khẽ lau má dưới cặp kính.
'Dù sao thì, mọi chuyện cũng ổn mà.'
Việc tôi đậu tuyển gần như đã chắc chắn.
Dù rằng trong hội đồng phỏng vấn có cả Ryu Jae-gwan.
Đúng vậy.
Chính đặc vụ từng bị tôi lừa gạt thảm hại một lần, giờ đây lại để tôi đậu phỏng vấn.
Ít nhất thì anh ta cũng không bắt giữ tôi ngay tại buổi phỏng vấn, như những lần trước khi bị đặc vụ nào đó phát hiện ra.
'…Nhưng xem ra sắp phải lừa thêm lần nữa rồi.'
Tôi là gián điệp cơ mà.
Cảm giác lạnh toát sống lưng, tôi chỉ có thể âm thầm xin lỗi trong lòng.
'Tôi thật sự xin lỗi, thưa anh công chức… chỉ một lần nữa thôi.'
Nhưng, vẫn còn chút hy vọng.
'Có lẽ anh ta chỉ hơi nghi ngờ, đúng không?'
Chắc là đậu rồi, nhưng sẽ bị giám sát chặt chẽ? Báo cáo về công ty cũ của tôi lên cấp trên?
Nếu đúng vậy thì phiền toái thật.
Nhưng đã đi vào con đường gián điệp này, không còn lối thoát nữa. Phải làm thật tốt thôi.
'Mình cần phải làm thêm vài chiêu nữa để xây dựng lòng tin hoàn toàn và thực sự bước vào hệ thống này.'
Tôi ngồi im lặng chờ đợi.
Không lâu sau, số của tôi được gọi lên một lần nữa.
Dấu hiệu của sự đậu tuyển.
"Ứng viên Số 4 của nhóm ‘C’."
"Đậu tuyển. Vui lòng di chuyển đến địa điểm chỉ định."
“…!”
Thành công rồi.
Chắc hẳn, khi đến “địa điểm”, các giám khảo vốn chỉ xuất hiện qua giọng nói sẽ trực tiếp ra mặt để trao thẻ nhân viên và phân tôi vào vị trí tạm thời.
Nói cách khác… tôi sẽ đối mặt trực tiếp với Ryu Jae-gwan.
'Không ngờ ngay ngày đầu tiên làm đặc vụ chìm, mình lại phải đối mặt với yếu tố nguy hiểm lớn nhất. Nhưng nghĩ lại, đây cũng là cơ hội tốt.'
Giờ thì giải quyết vấn đề này cho xong thôi.
“Dạ! Vâng….”
Tôi cố tình đáp lớn tiếng, sau đó giả vờ lúng túng, hạ giọng lại như để chỉnh sửa thái độ. Rồi vội vàng đứng lên, bước đi cẩn thận.
…Trong đầu và trái tim, tôi lặp lại chiến thuật mà mình đã chuẩn bị sẵn, chỉ đợi gặp Ryu Jae-gwan để thực hiện.
Chiến thuật: “Anh công chức ơi! Tôi giả chết để trốn khỏi công ty tà đạo điên rồ đó rồi!”
Thế là cuộc sống làm đặc vụ bịp bợm của tôi chính thức bắt đầu.
…Tôi chỉ muốn biện minh rằng, thực sự, tôi không nghĩ mình sẽ phải làm đến mức nghiêm túc như thế này đâu…
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
