Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 139

(Chú ý chương này có 3 góc nhìn, qua * là góc nhìn người khác rồi)

***

Buổi tối hôm đó, ngày mà Kim Sol-eum đồng ý với Giám đốc Ho về việc xâm nhập Cục quản lý Thảm họa siêu nhiên với vai trò gián điệp.

Cùng thời điểm, tại khu nhà ở dành cho nhân viên, Baek Sa-heon đang tận hưởng cuộc sống riêng tư vô cùng thoải mái.

Tất cả đều nhờ vào việc gã bạn cùng phòng tâm thần chết tiệt đã biến mất!

‘Thằng đó, cứ làm càn như thế thì cũng đến lúc chết thôi mà.’

Baek Sa-heon nở một nụ cười đắc thắng.

Dù sao thì, đúng là có một sự phiền toái nho nhỏ: trưởng nhóm điên khùng của Tổ D, kẻ giống hệt gã bạn cùng phòng kia, đã cố gắng bám riết lấy anh với hàng tá yêu cầu phỏng vấn về "Chuyến tàu tốc hành đến đảo Tamra".

Điều này dẫn đến một trải nghiệm tồi tệ… mức độ nhiễm bẩn tâm trí của anh ta đã tăng lên đáng kể. Tuy nhiên, bây giờ mọi thứ đã ổn định hơn. Anh không còn cảm thấy buồn nôn hay suy sụp tinh thần mỗi khi nghĩ đến những cuộc trò chuyện vĩ đại chết tiệt đó nữa.

Nhờ vậy, anh ta đã có thể tiếp cận Phòng Tham Vấn Linh Hồ một cách dễ dàng.

Và điều tuyệt nhất? Không tốn một xu nào!

‘Bình thường thì phải đạt cấp Trưởng Phòng mới được hưởng phúc lợi này… Nhưng giao dịch như vậy cũng đáng giá chứ, đúng không?’

Nhờ vào sự xử lý của trưởng phòng Tổ D, anh ta đã có được Biển Hiệu của Phòng Tham Vấn Linh Hồ. Một lợi thế rõ ràng!

Hơn thế nữa, vị cố vấn trong lời đồn đáng sợ đó lại còn tặng thêm một Tấm vé khác mỗi lần anh nhận tư vấn. Theo cách mà công ty đã sắp xếp, anh có thể sử dụng nó "cho đến khi phục hồi vừa đủ".

‘Dùng xong lại lén lút chuyền tay cho người khác cũng được mà, phải không?’

(sẽ cung cấp vé tư vấn đến khi nào khỏi bệnh, và ngài dê tính giả bệnh để lấy vé và bán lại)

Chỉ cần xử lý khéo léo một chút thôi.

‘Chắc chắn là đến trước khi mình được thăng cấp Trưởng Phòng… ít nhất cũng tận dụng được ba tháng nữa.’

Hôm nay, anh quyết định sẽ tự mình sử dụng thêm một lần nữa.

Baek Sa-heon vừa huýt sáo vừa đi đến phòng của gã bạn cùng phòng đã chết từ lâu, treo Tấm vé lên cửa.

Rồi anh mở cửa bước vào…

“À… Hôm nay nghỉ tư vấn.”

“...?!?”

Một người đàn ông trẻ tuổi với mái tóc đen, vẻ ngoài lạnh lùng, đứng bên kia cánh cửa, thản nhiên mở lời.

Rồi anh ta bước ra khỏi phòng.

Đó là một gương mặt quen thuộc, đến mức không thể nào quên được – dù chỉ trong giấc mơ.

Không thể nào…

“Ki, Kim Sol-eum.”

Người bạn cùng phòng cũ, từng được thông báo mất tích và đã bị xử lý như người chết, vừa nhìn thấy Baek Sa-heon đã nhếch môi cười nhẹ.

Hả?

Hả… hả?

“……?!?”

Baek Sa-heon bắt đầu nghi ngờ nghiêm trọng.

‘Chẳng lẽ… mình đang mơ sao?’

Hay là mình đã rơi vào bóng tối loại gây ảo giác?

Nếu không, tại sao một gã điên đã mất tích và được xem là đã chết lại bước ra từ cánh cửa của Phòng Tham Vấn Linh Hồ…

Chát!

Baek Sa-heon tự tát vào mặt mình.

Cái đau nhói lập tức truyền đến.

Vậy là không phải mơ.

‘Chết tiệt.’

Ngay lúc đó, anh cảm nhận được ánh mắt đầy vẻ thương hại, như thể đang nhìn một tên ngốc tự đánh vào mặt mình.

“Hmm… tôi đoán là tôi hiểu lý do cậu muốn nhận tư vấn.”

“…!?”

“Nhưng như tôi vừa nói, hôm nay Phòng Tham Vấn nghỉ rồi. Tốt nhất là gỡ biển hiệu xuống và để dành lần khác.”

Cạch!

Kim Sol-eum hoàn toàn bước ra khỏi phòng, đóng cánh cửa lại sau lưng mình.

Rồi, với một động tác dứt khoát, hắn gỡ biển hiệu từng được treo trên cửa – cánh cửa từng là phòng của Kim Sol-eum – và ném về phía Baek Sa-heon.

“…!”

Baek Sa-heon lúng túng chụp lấy.

“Nhưng mà… tại sao lại đúng lúc cậu mở cửa thế nhỉ?”

“……”

"Không ngờ lại có ngày gặp lại cậu thế này."

Baek Sa-heon nuốt khan, đồng thời, đầu óc anh bắt đầu xoay chuyển nhanh chóng.

Trong tình huống đầy bất ngờ và khó tin này, khi bản thân vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh nhận ra một điều rõ ràng.

Từ phía sau tấm bịt mắt, một ánh hào quang tối tăm xuyên qua, như một lời cảnh báo.

- Đừng nhìn thứ mà không được phép nhìn.

Một nhân viên đã được xử lý như người chết lại đang đứng sừng sững trước mặt, điều đó có nghĩa là có một âm mưu ở cấp cao công ty – hoặc thậm chí vượt xa hơn thế.

‘Chưa kể, họ còn biến mình thành nhân chứng mất tích của cậu ta…!’

Baek Sa-heon cố gắng không nhớ lại những điều kinh khủng mà anh đã phải chịu khi cố gắng truy tìm tung tích của Kim Sol-eum, người đã biến mất trong nhà vệ sinh.

Cơn giận và sự hoang mang khiến đầu óc anh như muốn nổ tung, nhưng một lời cảnh báo lại nhanh chóng đập vào trí óc anh.

‘…Khoan đã, nhưng nếu gã điên này đang sống sờ sờ trước mặt mình thế này…’

Liệu mình…

Có nên thấy điều này không?

"……."

"……."

Và chắc chắn nhất tên tâm thần này sẽ xử lý mình…

- Giết người diệt khẩu.

‘Không, không phải vậy!’Ý nghĩ vô lý vừa thoáng qua lập tức bị Baek Sa-heon bác bỏ.

Trong xã hội hiện đại, chẳng ai lại chọn cách xử lý thiếu hiệu quả như vậy.

‘Chiếc bút thôi miên của mình… tên đó đang giữ nó.’

Món đồ anh đã trao đổi bằng chính con mắt này. Baek Sa-heon siết chặt nắm tay.

Đúng vậy. Hắn chắc chắn sẽ dùng chiếc bút đó để thôi miên và xóa sạch ký ức của mình, sau đó chuồn êm. Một cách đơn giản và dễ dàng như thế, không cần gì phức tạp hơn…

“Cậu mong tôi sẽ xóa ký ức của cậu bằng chiếc bút đó, đúng không?”

“…!!”

“Không đời nào.”

Trong đầu Baek Sa-heon, hàng loạt phương án đối phó lướt qua nhanh như chớp: đấm hắn, dùng thiết bị chuyên dụng, báo cáo, hoặc thậm chí là van xin.

Nhưng ngay khi vừa nghĩ tới, anh lập tức loại bỏ tất cả.

‘Không được.’

Nếu hành động thiếu suy nghĩ, hậu quả sẽ không thể lường trước được.

Dù rất ghét phải thừa nhận, nhưng đúng như một tên tâm thần không có chút cảm xúc nào, hắn lại cực kỳ giỏi trong việc xoay chuyển tình thế.

Muốn tránh việc bị kéo xuống vực thẳm hoặc mất mạng, cách duy nhất là giữ bình tĩnh.

‘Rốt cuộc hắn muốn gì?’

Không lẽ… thật sự định giết mình?

‘…Không đời nào!’

Một tia sáng lóe lên trong đầu Baek Sa-heon, khiến mọi suy nghĩ hỗn loạn được sắp xếp lại.

- Có vẻ như anh muốn gì đó.

Tên đó chắc chắn phải đang mong đợi điều gì đó từ mình, nếu không thì tại sao hắn lại đối mặt với mình như thế này?

Baek Sa-heon cuối cùng cũng giữ được bình tĩnh.

Anh khoanh tay lại, cố tỏ ra thoải mái để che giấu sự bất an đang sôi sục bên trong.

“…Trưởng phòng, có vẻ như anh đang muốn điều gì đó, đúng không?”

“Hm.”

Đúng là vậy rồi!

“…À, chẳng lẽ anh cần lời kể của tôi sao? (nhân chứng) Giống như lần mất tích trước đây ấy! Như là, báo cáo với công ty rằng tôi có cảm giác đã nhìn thấy Trưởng phòng Kim Sol-eum ở khu nhà ở…”

“Không phải.”

Chết tiệt.

Baek Sa-heon nghiến răng, cố gắng kiềm chế không buột ra lời chửi thề.

Anh nhìn thẳng vào người đối diện với vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể.

Trong lúc đó Kim Sol-eum cũng lặng lẽ quan sát Baek Sa-heon.

Giờ nhìn kỹ, đối phương mặc đúng là trang phục công sở, nhưng tóc hơi ngắn đi một chút và một bên tay lại được cố định bằng nẹp. Nói cách khác, trông hắn không hoàn toàn “ổn thỏa”.

‘Bị thương ở đâu thế nhỉ?’

Thêm nữa, bộ đồ này cũng có chút khác thường.

Nó trông giống một thứ dành cho ai đó muốn phô trương hơn là trang phục văn phòng thông thường – kiểu thiết kế tinh tế, đắt tiền, như thể dành riêng cho truyền thông hoặc sự kiện gì đó…

‘Như thứ chỉ thấy trên TV vậy.’

…Hả?

Ngay khi một mối liên hệ lạ lùng bắt đầu lóe lên trong đầu Baek Sa-heon, Kim Sol-eum nói điều mà anh không thể bỏ qua.

“Cậu vẫn tham lam với vật phẩm, đúng không?”

“…!”

“Không phải mấy thứ tầm thường đâu, mà là hàng chất lượng ấy. Như thôi miên, khống chế, chữa trị… Cậu có muốn thêm vài món như thế không?”

Mọi h*m m**n và nhu cầu lập tức chiếm vị trí ưu tiên trong đầu Baek Sa-heon.

Anh lập tức ngẩng đầu lên.

Kim Sol-eum đang cười.

“Nếu vậy, hãy thường xuyên báo cáo cho tôi về mọi thứ đang diễn ra tại Công ty Mộng Mơ Ban Ngày.”

“…….”

Đó là một lời đề nghị – một thỏa thuận.

Một cuộc trao đổi thông tin.

“…Ý anh là như các cuốn sổ hướng dẫn bóng tối cấp cao mà công ty đang sở hữu, phải không?”

Kim Sol-eum nhìn anh với vẻ mặt như thể đang nghe điều gì hết sức ngớ ngẩn.

“Những thứ nhàm chán như vậy thì báo cáo làm gì.”

“…….”

“Những tin đồn lan truyền trong công ty cũng được, thông báo điều chuyển nhân sự, hoặc thậm chí là mấy câu chuyện phiếm của nhân viên. Cậu chỉ cần mang về thứ mà cậu nghĩ là ‘có giá trị đối với nhân viên nội bộ’.”

“…Tại sao?”

“Vì tò mò thôi.”

“……!!”

“À, thực ra là do tôi bị đuổi việc nên không còn nghe được gì nữa, buồn chán quá mà.”

Cái quái gì vậy, chết tiệt!

Baek Sa-heon gần như phát điên.

Nếu là người khác, họ sẽ nói một cách vòng vo để từ chối hoặc bày tỏ sự không thoải mái. Nhưng đối phương lại là Kim Sol-eum.

‘Tên này có vẻ thật lòng đấy chứ!’

Hắn thực sự giống như một kẻ điên sẵn sàng nghe chuyện phiếm trong công ty chỉ để thỏa mãn cơn khát dopamine của mình, điều này càng làm Baek Sa-heon khó đoán hơn.

‘Haa…’

“Vậy sao? Cậu sẽ mang thông tin về để đổi lấy vật phẩm chứ?”

“Thông tin…”

……

……

“Tôi có thể… mang về được.”

Baek Sa-heon thầm nghĩ.

‘Quan tâm làm quái gì.’

Nếu công ty phát hiện?

Cứ nói rằng bị ép buộc hoặc bị thôi miên là xong.

Dù sao thì, công ty cũng khá dễ dãi với Đội Thám Hiểm Hiện Trường, miễn là họ không làm gì quá đáng như bán mặt nạ hay thiết bị thu thập.

Trả lời vài câu hỏi của một người đã nghỉ việc về "bầu không khí công ty" thì có sao đâu!

Dù người nghỉ việc đó bị công ty "hiểu lầm" là đã chết… nhưng thành thật mà nói, chuyện đó đâu liên quan gì đến mình?

Càng nghĩ, Baek Sa-heon càng thấy công ty sẽ không đời nào đưa ra hình phạt chỉ vì mấy chuyện này.

‘Có phải tôi bán thông tin cho Cục quản lý Thảm họa siêu nhiên đâu?’

Bản thân anh không phải cấp quản lý, cũng không thuộc nhóm nghiên cứu để có thể làm lộ bí mật phát triển.

‘Được rồi.’

Càng suy nghĩ, anh càng thấy đây là một giao dịch đáng nhận lời.

…Dù không muốn thừa nhận, nhưng Kim Sol-eum chưa bao giờ quỵt phần thưởng đã hứa hay bày trò hạ nhục ai trong những việc thế này.

‘Thôi thì.’

Nhận trước đã!

Ngay khi nhận ra mình có đường lui, vẻ mặt Baek Sa-heon lập tức trở nên láu cá.

“Nhưng mà này, Trưởng Phòng… À mà, ồ quên mất, giờ không còn là Trưởng Phòng nữa nhỉ?”

“…….”

“Dù sao thì, tôi cũng không rõ vì sao anh lại tin tưởng mà giao việc này cho tôi… Ai biết được, có khi vì sợ anh mà tôi lại nói dối thì sao?”

Ý ngầm là nếu muốn xây dựng lòng tin, thì hắn nên trả trước một vài vật phẩm.

Kim Sol-eum bật cười rạng rỡ.

“Nói dối à? Nghe hay đấy. Vậy thử đi.”

“…….”

Không có chút cơ hội nào.

‘Đồ khốn.’

“Nhưng nếu cậu mang về những thông tin thú vị và giá trị hơn, thì thứ tôi trao đổi lại cho cậu cũng sẽ tương xứng thôi. Đó chẳng phải là nguyên tắc cơ bản của giao dịch sao?”

“…!”

Rõ ràng, chỉ cần thông tin đủ tốt, sẽ không bị đối xử qua loa.

Cuối cùng, Baek Sa-heon đành toát mồ hôi lạnh, nở một nụ cười gượng gạo và chìa tay ra.

“Được thôi. Tôi sẽ cố gắng mang về… ‘những thông tin thú vị.’”

“Được.”

Kim Sol-eum bắt tay anh.

*

Vậy là Kim Sol-eum đã thành công gieo một gián điệp thu thập thông tin cực kỳ khôn ngoan ngay trong nội bộ công ty.

‘Phù…’ (Kim Sol-eum )

Kim Sol-eum thầm thở phào nhẹ nhõm.

‘Đã có được nguồn thông tin không chính thức… hoàn tất.’

Giám Đốc Ho đã cố tình nhắc đến “những đồng nghiệp sẽ làm việc cùng” để tạo bầu không khí khiến Kim Sol-eum không thể nắm rõ tình hình. Nhưng anh thừa biết sự thật.

Anh và các đồng nghiệp ấy hoàn toàn ở những điều kiện khác nhau.

‘Chỉ có mình mình là người đã chính thức bị tuyên bố chết.’

Thêm nữa, anh đã nghỉ việc.

Điều đó có nghĩa là mọi kênh để nắm bắt thông tin trong nội bộ công ty đều bị chặn đứng.

‘Và Giám Đốc Ho chắc chắn sẽ tận dụng triệt để sự cô lập thông tin của mình.’

Kim Sol-eum nhớ rõ những lời mà Phó phòng Eun Ha-je đã từng nói.

"Trong dự án này, tôi chẳng biết những thành viên khác đang làm gì. Giám Đốc Ho cấm các nhân viên đảm nhận phần việc khác nhau giao tiếp với nhau luôn."

Giám Đốc Ho hoàn toàn không có ý định hỗ trợ gì thêm cho anh.

Vì vậy, anh cần một đường dây khác.

‘Nhưng Tổ D thì không thể.’

Dù nghĩ cách nào, Kim Sol-eum cũng chắc rằng kết nối đó đã nằm trong tầm kiểm soát của Ho Yoo-won. Việc gửi tấm biển hiệu qua phó phòng Eun Ha-je là một bằng chứng rất rõ ràng.

Vì thế, cậu đã nhắm đến Baek Sa-heon hoặc Kang Yi-hak từ trước. Và thật may, tình hình đã diễn ra theo hướng vô cùng thuận lợi.

‘Thành thật mà nói, Kang Yi-hak… nếu có ai trả nhiều tiền hơn, cô ta chắc chắn sẽ bán sạch thông tin của tôi không chớp mắt.’

Chỉ nghĩ đến đó thôi cũng đủ khiến mồ hôi lạnh túa ra.

Với suy nghĩ ấy, Baek Sa-heon – người vừa đủ sợ anh, vừa dè chừng mọi người xung quanh, lại có bản năng sinh tồn mạnh mẽ – trở thành một quân bài hoàn hảo.

Kim Sol-eum liếc nhìn người bạn cùng phòng cũ của mình, rồi gật đầu.

“Vậy, tôi đi đây.”

“Hả? À… vâng, chắc anh bận lắm nhỉ.”

Trước lời nói vô hồn của Baek Sa-heon, Kim Sol-eum chỉ gật đầu đáp lại.

“Còn nhiều việc phải làm.”

Chỉ còn chưa đầy vài tuần trước khi anh được cài vào Cục quản lý Thảm họa siêu nhiên.

‘Thời gian rất gấp.’

Anh phải bắt đầu chuẩn bị ngay từ bây giờ.

Không còn là một nhân viên mới của Công ty Mộng Mơ Ban Ngày, mà phải là một nhân viên Cục quản lý Thảm họa siêu nhiên thực thụ – một nhân vật hoàn toàn mới!

****

Ngày 22 tháng 2.

“Thưa đặc vụ Đồng Đỏ, bài kiểm tra đánh giá năng lực cho nhân viên mới đã sẵn sàng.”

“Vâng.”

Ryu Jae-gwan, một đặc vụ của Cục quản lý Thảm họa siêu nhiên với mật danh “Đồng Đỏ”, cầm tập tài liệu trong tay và đứng trước cửa sổ kính.

Thực ra, cửa sổ này chỉ là kính một chiều, nên người ở phía bên kia chỉ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của bản thân, giống như một tấm gương.

Đằng sau lớp kính, những ứng viên tiềm năng sắp trở thành công chức mới của Cục đang chờ đợi.

Họ ngồi xung quanh căn phòng, vẻ mặt căng thẳng nhưng không che giấu được quyết tâm mạnh mẽ.

Chỉ còn lại bước cuối cùng: bài kiểm tra đánh giá năng lực.

Nhưng đây cũng chính là cánh cửa quan trọng nhất.

‘Nếu rớt bài kiểm tra này, họ sẽ quên luôn việc từng tham gia kỳ thi và trở về như chưa từng xảy ra chuyện gì.’

Họ cũng sẽ không có cơ hội thử lại lần nữa.

Bởi điều đó là vô nghĩa.

Nếu một người không thể đáp ứng yêu cầu về tính cách để làm việc tại Cục quản lý Thảm họa siêu nhiên, hoặc có đạo đức mơ hồ và không đáng tin cậy, họ sẽ bị loại ngay lập tức.

Những người như vậy tuyệt đối không thể trở thành công chức ở đây.

“…….”

Tuy nhiên, Ryu Jae-gwan hiểu rằng hầu hết những người nộp đơn tại đây đều mang trong mình những câu chuyện riêng, nên trong lòng anh thực sự hy vọng nhiều người có thể vượt qua bài kiểm tra đánh giá năng lực.

Đặc biệt là những ứng viên đang tìm kiếm người thân mất tích hoặc có mục tiêu xóa sổ một thảm họa siêu nhiên nào đó.

“Bắt đầu thôi.”

“Vâng!”

Dù vậy, anh không phải kiểu người dễ dãi khi cho điểm, nên mong muốn này hoàn toàn không được thể hiện ra ngoài.

Những giám khảo phụ, cùng làm việc với anh, chỉ biết nuốt khan và cảm nhận áp lực từ “đặc vụ Đồng Đỏ”.

‘Nghe nói tiêu chuẩn để đậu ở đây* nghiêm ngặt lắm.’ (cơ sở này)

‘Các ứng viên trong phòng này chắc căng thẳng lắm nhỉ.’

Họ trao đổi ánh mắt, rồi bắt đầu bài kiểm tra đánh giá năng lực theo chỉ đạo của Đồng Đỏ.

“Nhóm ‘C’, từ số 1 đến số 4. Mời bước lên.”

Tiếng loa vang lên từ căn phòng bên kia kính.

Bốn ứng viên cuối cùng được gọi tên bước ra giữa phòng.

Số 1, 25 tuổi, gương mặt lộ rõ vẻ căng thẳng. Số 2, 38 tuổi, cố tỏ ra bình tĩnh nhưng sắc mặt nhợt nhạt.

Số 3, 31 tuổi, ánh mắt cháy bỏng nhiệt huyết. Và cuối cùng…

“Khụ… khụ!”

“Thưa đặc vụ, ngài ổn chứ?”

Ryu Jae-gwan vội ho nhẹ để che giấu sự bối rối.

Anh tự hỏi liệu mình có nhìn nhầm không, nhưng hình ảnh qua tấm kính vẫn không hề thay đổi.

Người mà anh đã không ngờ sẽ gặp lại – một gương mặt từng xuất hiện trong những tình huống kỳ lạ và bất ngờ liên quan đến hiện tượng siêu nhiên suốt nửa năm qua.

‘…Đặc vụ Nho!’

Kim Sol-eum.

Người từng là nhân viên của Công ty Mộng Mơ Ban Ngày, giờ đây đứng bên kia tấm kính, chỉnh lại cặp kính trên mặt với vẻ ngượng ngùng, vai hơi rụt lại.

Ứng viên số 4 của nhóm ‘C’, dành cho các đặc vụ tương lai của Cục quản lý Thảm họa siêu nhiên.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 139
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...