Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu

Chương 35

Sự tự chủ của Alpha mà Lâm Thừa An luôn tự hào đã bị phá vỡ hoàn toàn trong kỹ mẫn cảm lần này. Anh có thể dùng cách tiêm chất ức chế liên tục để vượt qua hết đêm dài này đến đêm dài khác, cắn răng kiên trì cho đến khi cánh tay chi chít vết kim tiêm, nhưng anh lại không thể vượt qua đôi mắt trong suốt, thuần khiết của Quý Tiềm khi cậu nhìn mình.

Trong mắt Quý Tiềm chỉ có mình anh, không còn chỗ cho bất cứ thứ gì khác.

Lâm Thừa An cuồng nhiệt hôn cậu, xâm nhập lãnh địa của đối phương, tự nhiên thay thế Quý Tiềm kiểm soát cơ thể cậu.

Dưới sự kiểm soát của anh, Omega thậm chí hít thở cũng trở thành một điều xa xỉ, chỉ có thể nhờ Lâm Thừa An cho phép mới có được những hơi thở ngắn ngủi.

Những giọt nước mắt sinh lý bị ép ra, treo lủng lẳng trên hàng mi của Quý Tiềm như sắp rơi nhưng lại không rơi, đôi tay cậu bất lực bám víu vào ngực Lâm Thừa An, khuôn mặt đỏ bừng không thể đỏ hơn được nữa.

Quý Tiềm nghĩ rằng mình đã đến giới hạn, nhưng Lâm Thừa An lại không có ý định buông tha cậu. Sau khi lau đi những giọt nước mắt cho Quý Tiềm, anh lại cúi đầu hôn xuống, như thể đang đối xử với món đồ chơi yêu thích của mình, chơi đùa thế nào cũng không thấy chán.

Omega hoàn toàn tiếp nhận tất cả những gì Alpha ban cho mình, dù tốt hay xấu, dù là kh*** c*m hay khó chịu. Ngay cả khi bị hôn đến mức dường như đánh mất bản thân, hành động phản kháng duy nhất của cậu cũng chỉ là kéo nhẹ ống tay áo của Lâm Thừa An.

Tất nhiên, điều này cũng bị Lâm Thừa An trấn áp một cách vô tình.

Lâm Thừa An đặt bàn tay vô lực của Quý Tiềm lên sau eo của mình, khoảng cách giữa hai người càng được rút ngắn lại. Quý Tiềm hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của anh.

Anh không kìm được mà hôn lên khóe mắt ướt đẫm lệ của Quý Tiềm. Trước đây anh chưa từng để ý, hóa ra Quý Tiềm khi bị bắt nạt đến mức không nói nên lời lại quyến rũ đến vậy.

Mỗi động tác và biểu cảm của đối phương đều đang mê hoặc anh.

Trước đây, Lâm Thừa An không mấy xem trọng những Alpha chìm đắm trong sự dịu dàng của Omega, nhưng hôm nay anh bỗng nhiên có thể hiểu được phần nào. Nếu là anh khi nhìn thấy Quý Tiềm trên giường, cũng sẽ có một hai giây thất thần.

d*c v*ng bị kìm nén bấy lâu nay đã tích tụ đến mức đáng sợ, hoàn toàn không thể giải quyết bằng một vết đánh dấu tạm thời đơn giản.

Hơn nữa, sau khi hành hạ chỗ nhô ra đó đến sưng đỏ, Lâm Thừa An nhạy bén nhận ra anh không ngửi thấy một chút mùi pheromone nào của Omega.

Việc để Quý Tiềm từ đầu đến chân đều dính đầy pheromone của Alpha là một điều rất đáng mừng, giống như đóng dấu lên mặt đối phương vậy, mọi người sẽ biết Omega này thuộc về ai. Nhưng Lâm Thừa An vẫn nhận ra một chút điều bất thường.

“Quý Tiềm.” Lâm Thừa An cúi đầu ngửi kỹ lại.

“Tại sao tôi không ngửi thấy pheromone của em?”

Cơ thể người trong vòng tay cứng đờ trong thoáng chốc, sau đó là sự giãy giụa nhẹ, đẩy ngực Lâm Thừa An muốn thoát khỏi vòng ôm của đối phương, nhưng lại bị ngăn lại bởi sự chênh lệch sức mạnh quá lớn.

“Sao, bây giờ hối hận muốn chạy rồi à?” Lâm Thừa An cảm thấy buồn cười, cắn một miếng vào d** tai đỏ tươi của Quý Tiềm, trừng phạt hành động không tự lượng sức của cậu.

Quý Tiềm lại không dám động đậy nữa, tai bị Lâm Thừa An l**m láp, cắn xé, cảm giác đau đớn vụn vặt và ngứa ngáy cùng lúc ập đến.

Nhưng để xoa dịu Alpha, cậu cố ý nghiêng đầu sang một góc thuận tiện cho Lâm Thừa An.

“Em không, không hối hận…” Cậu nói.

“Vậy là sao?” Lâm Thừa An lật khuôn mặt muốn che giấu của Quý Tiềm lại, hỏi: “Pheromone của em lẽ nào vốn dĩ không có mùi sao?”

Quý Tiềm bị khống chế không thể trốn thoát, ánh mắt cậu lướt qua chỗ hai người tiếp xúc, hai chân cậu quấn quanh eo Alpha, quần đã bị c** s*ch, nửa dưới chỉ còn một chiếc q**n l*t che thân, và đang co ro trong vòng tay Lâm Thừa An trong một tư thế cực kỳ thân mật.

Trong tình huống này, dường như cậu không còn bí mật nào để giấu giếm nữa.

Quý Tiềm ngẩng đầu lên, lấy hết dũng khí, dùng giọng nói yếu ớt nhưng rõ ràng nói: “Em… tuyến thể của em bẩm sinh đã có vấn đề, không có pheromone, cũng sẽ không bị đánh dấu, nên anh không ngửi thấy là chuyện bình thường.”

Đối mặt với Alpha mà mình thầm yêu, cuối cùng hôm nay Quý Tiềm đã thú nhận khuyết điểm cơ thể của mình.

Chuyện này luôn bị cậu coi là nỗi hổ thẹn, khiến cậu trở thành kẻ khác biệt so với những Omega bình thường khác.

Nhưng ngay lúc này, khi thực sự nói ra, cậu bỗng cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Cậu chỉ là một Omega không có pheromone, không cần phải che giấu gì nữa, cậu cũng nên học cách chấp nhận bản thân.

Hơn nữa, mọi thứ đều có hai mặt, Quý Tiềm suy nghĩ một chút, phát hiện ra trong cái rủi lại có những điều may mắn mà trước đây cậu chưa từng nhận ra.

Cậu không thể bị đánh dấu, điều đó có nghĩa là sẽ không trở thành sự phiền phức mà Lâm Thừa An không thể bỏ đi, Lâm Thừa An hẳn sẽ yên tâm hơn về cậu.

Mắt Quý Tiềm sáng lên, có vẻ hơi sốt ruột bổ sung: “Em vừa nói sẽ không quấy rầy anh cũng vì lý do này, về điểm này em có thể đảm bảo.”

“…”

Lời vừa dứt, ánh mắt Lâm Thừa An trong khoảng khắc đó bỗng trở nên khó dò.

Anh không nói gì, nhưng lại cúi xuống ngửi kỹ tuyến thể ở gáy Quý Tiềm, quả nhiên trên đó không có một chút hơi thở nào khác, chỉ có mùi bạc hà thanh khiết tràn ngập.

Nghĩ lại thì, khi anh vừa tiêm pheromone vào tuyến thể, quả thật đã không nhận được phản ứng của Quý Tiềm.

Lâm Thừa An hiếm hoi cảm nhận được cái gọi là cảm giác thất bại. Anh tự cho rằng có thể khiến Quý Tiềm không thể thoát khỏi lòng bàn tay mình, nhưng đột nhiên phát hiện con bướm trong lòng bàn tay không thuộc về bất cứ ai, kể cả chính bản thân anh.

Quý Tiềm nín thở căng thẳng khi Lâm Thừa An ngửi tuyến thể của mình. Vừa nãy cậu chỉ lo giải thích rằng mình sẽ không quấy rầy Lâm Thừa An, nhưng lại bỏ qua một vấn đề: Tuyến thể của cậu bị khiếm khuyết, Lâm Thừa An sẽ không nghĩ rằng cậu không thể giúp anh vượt qua kỳ mẫn cảm sao? Nếu Lâm Thừa An muốn đổi người thì sao?

Sự im lặng của Lâm Thừa An càng làm Quý Tiềm hiểu lầm sâu sắc hơn, cậu bắt đầu lo lắng, rất sợ đến lúc này Lâm Thừa An lại bảo cậu mặc quần áo rồi đi ra ngoài.

Tim Omega đập thình thịch, cậu nói: “Lâm Thừa An, những chỗ khác của em đều phát triển tốt, có thể giúp anh vượt qua kỳ mẫn cảm lần này.”

Lo lắng Lâm Thừa An không tin, Quý Tiềm trong lúc cấp bách đã nắm lấy tay Lâm Thừa An đặt lên bụng mình, muốn dùng sự thật để chứng minh bản thân.

“Bác sĩ nói chỗ này không có vấn đề gì, anh thử xem có được không, em không lừa anh.”

“…” Khóe miệng Lâm Thừa An khẽ cử động, d*c v*ng hiện rõ trong mắt anh.

Làn da dưới tay anh ấm áp và mềm mại, Lâm Thừa An xoa vài cái, Quý Tiềm lập tức nổi một lớp da gà mỏng, cũng có thể là vì xấu hổ khi nói ra những lời vượt quá giới hạn.

Quý Tiềm bây giờ trông như đang công khai quyến rũ, dùng gương mặt ngây thơ nhất để nói ra những lời gợi trí tưởng tượng nhất, khiến người ta chỉ muốn lập tức chiếm lấy cậu. Nhưng Lâm Thừa An không vội vàng làm như vậy.

“Trước đây em nói sẽ không muốn kết hôn cũng vì tuyến thể sao?” Lâm Thừa An trầm giọng hỏi.

Quý Tiềm bị anh xoa đến mức đ*ng t*nh, ánh mắt long lanh nước, cơ thể run rẩy từng đợt dưới sự điều khiển của bàn tay anh, nhưng vì sự keo kiệt của Lâm Thừa An mà cậu không nhận được chút an ủi nào, cậu hơi uất ức nhìn Lâm Thừa An, nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của đối phương.

“Ừm, tình huống của em thế này thì đừng nên làm phiền người khác nữa, với lại kết hôn hay không dường như cũng không có gì khác biệt.”

Quý Tiềm dừng lại một chút, ánh mắt lướt sang bên cạnh, tránh ánh mắt của Lâm Thừa An nói, “Như chúng ta mỗi người đều có nhu cầu, chẳng phải cũng rất tốt sao?”

“Mỗi người đều có nhu cầu?”

Lâm Thừa An rút tay khỏi người Quý Tiềm, nhiệt độ trong mắt anh đột ngột giảm xuống, “Em nghĩ vậy sao?”

Quý Tiềm không biết mình đã làm sai điều gì, cậu chẳng phải đang nghĩ cho Lâm Thừa An sao? Ai lại muốn bị trói buộc cả đời với một Omega không được yêu thích? Cậu đã cố gắng hết sức đặt mình vào vị trí của Lâm Thừa An để suy nghĩ, tại sao đối phương vẫn tức giận?

“Ừm.. có gì không đúng sao?” Quý Tiềm do dự dùng tay chạm vào cơ bụng của Lâm Thừa An, cảm giác cứng rắn không mấy dễ chịu, vì vậy cậu lại sờ lên mu bàn tay đối phương, cẩn thận ra hiệu làm lành.

“Có em ở đây, anh vừa có thể vượt qua kỳ ph*t t*nh, lại không ảnh hưởng đến việc anh lựa chọn bạn đời kết hôn sau này, điều này rất tốt mà. Hơn nữa, ra khỏi cánh cửa này, chúng ta có thể trở về cuộc sống vốn có của mình, không còn làm phiền nhau nữa.” Quý Tiềm vẫn đang kể lể những ưu điểm của mình cho Lâm Thừa An, nào ngờ cậu càng nói càng đổ thêm dầu vào lửa, khiến Lâm Thừa An từ ba phần tức giận tăng lên bảy phần.

Lâm Thừa An hoàn toàn không ngờ mọi chuyện lại diễn biến thành thế này, anh tức đến mức tim phát đau, nhưng lại không tiện phát tác, chỉ có thể nghiến răng hỏi Quý Tiềm.

“Đây là lợi ích tôi có được, vậy còn em? Em muốn nhận được gì từ tôi?”

“Em?” Quý Tiềm hơi sững sờ, cậu nhất thời bốc đồng bịa ra một lý do để lừa Lâm Thừa An, khi Lâm Thừa An tiếp tục đào sâu, cậu liền không nói nên lời.

“Sao không nói gì?” Lâm Thừa An ép sát từng bước, “Em chắc cũng không thiếu thốn gì chứ?”

“Chỉ là…” Quý Tiềm chớp chớp mắt, vắt óc nghĩ cách đối phó, lý do thông thường e rằng không lừa được Lâm Thừa An.

Cậu do dự một lúc, rồi cứng rắn nói dối: “Ừm, tuy em không kết hôn, nhưng em cũng có nhu cầu mà… Cho nên, là như vậy đấy.”

Cậu không nói rõ, nhưng ai cũng có thể nghe ra, Quý Tiềm đã coi Lâm Thừa An là gì.

Lâm Thừa An cảm thấy có gì đó đang cuộn trào trong lồng ngực. Với thân phận của anh, người khác đều rất thận trọng khi đối xử với anh, chưa từng có ai dám nói chuyện với anh như vậy.

Chỉ có Quý Tiềm, dám táo bạo đề nghị Lâm Thừa An làm bạn giường của cậu.

Và điều đáng giận hơn là giới hạn của Lâm Thừa An đã bị hạ thấp hết lần này đến lần khác trong quá trình ở chung với Quý Tiềm. Bây giờ anh muốn tức giận, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn lo lắng chờ đợi câu trả lời của Quý Tiềm, anh lại không thể phát ra chút tức giận nào, chỉ có thể kìm nén trong lòng.

Thôi vậy, anh còn mong đợi điều gì chứ, lẽ nào muốn nghe Quý Tiềm nói thích anh nên liều mạng muốn leo lên giường anh sao, điều này không phải càng không thể sao?

Theo lời Quý Tiềm, mỗi người đều có nhu cầu dường như phù hợp hơn với mối quan hệ hiện tại của họ, như vậy cả hai sẽ không có gánh nặng. Bạn giường thì bạn giường đi, dù sao cũng sẽ không kéo dài mãi.

“Được.” Anh ánh mắt u ám nói, “Chúng ta mỗi người đều có nhu cầu vậy.”


Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu Truyện Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu Story Chương 35
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...