Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu

Chương 34

Trong đêm tối mịt mờ, hòa quyện với hơi nước ẩm ướt, mùi bạc hà nồng nàn lan tỏa giữa hai người.

Trước đây Quý Tiềm chỉ thoáng tiếp xúc với dư vị còn sót lại trong không khí ở những nơi Lâm Thừa An từng lưu lại, nhưng chưa bao giờ được tiếp xúc gần với mùi hương đậm đặc như vậy.

Cậu hít sâu vài hơi, lập tức không chống đỡ nổi, giống như bị say nhẹ, dần mất đi quyền kiểm soát cơ thể, hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa quỳ rạp xuống trước mặt Lâm Thừa An.

Mùi pheromone của Lâm Thừa An quá dễ chịu, mê hoặc tâm trí Quý Tiềm, khiến Quý Tiềm không kiềm chế được muốn lại gần, đồng thời lại ép buộc cậu phải khuất phục.

“Ngài Lâm…” Quý Tiềm mạnh mẽ cấu vào đùi mình một cái, tìm lại được sự tự chủ đã tan nát.

Cậu gắng gượng hỏi: “Tôi phải giúp anh thế nào? Anh có gọi tài xế đến đón không?”

Nhìn thấy omega đang quỳ bên chân mình chìm vào mê ly tức thì do pheromone rò rỉ, ánh mắt Lâm Thừa An càng thêm sâu thẳm, như mực không tan. So với sự bồn chồn khi vừa biết mình đang ph*t t*nh, giờ đây anh đã hoàn toàn chấp nhận sự thật này, trong tâm thái, anh đã tính toán kỹ lưỡng.

Anh thao tác vài cái trên điện thoại, sau đó thản nhiên điều chỉnh mức độ của vòng tay ức chế ngay dưới mắt Quý Tiềm. Mùi bạc hà ngay lập tức xộc thẳng vào Quý Tiềm với mức độ nồng nặc đến khó chịu. Sự tỉnh táo mà Quý Tiềm vừa tìm lại được duy trì chưa đến hai giây đã tan biến.

Do thiếu hụt pheromone nên Quý Tiềm không cần dùng đến vòng tay ức chế, thứ này rất xa lạ với cậu. Cậu hoàn toàn không biết Lâm Thừa An đã làm gì.

Cậu chỉ biết mùi hương trên người Lâm Thừa An ngày càng nồng hơn, cậu bị nhấn chìm vào biển bạc hà, các giác quan dần bị che mờ, gần như sắp chết đuối trong đó.

Có phải tình trạng của Lâm Thừa An nghiêm trọng hơn rồi không? Quý Tiềm mơ hồ nghĩ.

“Tài xế có việc không đến được.” Lâm Thừa An trầm giọng nói, tuyệt nhiên không nhắc đến việc anh vừa nhắn tin cho tài xế nói không cần đến nữa.

“…Và có lẽ tôi cũng không thể đợi lâu như vậy.” Lâm Thừa An trên ghế dài từ góc nhìn từ trên cao nhìn xuống Quý Tiềm, mỗi hơi thở của đối phương đều không thoát khỏi mắt anh.

Rõ ràng anh thấy khi mình nói ra câu này, tiếng hít thở của omega cũng trở nên nặng nề hơn vài phần.

“Vậy… phải làm sao đây?”

Quý Tiềm vẫn quan tâm đến người phía trên, không biết rằng mình đã bị dụ dỗ sa vào lưới, sớm muộn gì cũng trở thành miếng mồi ngon của người khác.

“Thuốc ức chế cũng không được sao?” Cậu hỏi.

Lâm Thừa An yếu ớt lắc đầu, “Tôi đã thử rồi, không có tác dụng.”

Trông anh rất khó chịu, tay ôm trán, ánh mắt thâm trầm ẩn mình trong màn đêm: “Kỳ mẫn cảm lần này có lẽ khác so với trước, tôi có thể cảm nhận được, nếu thuốc ức chế không có tác dụng… tôi không biết phải làm sao nữa.”

Quý Tiềm nghe xong như bị sét đánh ngang tai, trong tai vang lên tiếng ong ong. Dù cậu không có kỳ ph*t t*nh, nhưng những kiến thức sinh lý cơ bản thì vẫn có.

Muốn vượt qua kỳ mẫn cảm mà không dùng thuốc ức chế, thì chỉ còn một cách duy nhất…

Quý Tiềm lại cấu mình một cái, cậu mím chặt môi, vô vàn suy nghĩ xẹt qua trong đầu.

Nhưng khi thấy sắc mặt Lâm Thừa An ngày càng tệ đi, gân xanh nổi rõ trên cánh tay đang nắm chặt tay vịn, cậu chỉ có thể vứt bỏ lý trí hoàn toàn. Lâm Thừa An không thể cầm cự được lâu nữa, cậu phải nhanh chóng đưa ra quyết định.

Lâm Thừa An nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Quý Tiềm nhăn lại, ánh mắt dao động, như đang đưa ra một quyết định lớn ảnh hưởng đến cả đời.

Trong lòng anh cảm thấy vững vàng, còn chưa kịp vui mừng, thì đã nghe thấy Quý Tiềm kiên quyết nói: “Vậy bây giờ tôi đi tìm cô Quan, anh đợi một chút, đợi cô Quan đến là được rồi.”

“Xì…” Nói nhảm gì vậy chứ?

Quý Tiềm vừa nói vừa định chống tay đứng dậy, bị Lâm Thừa An nhanh tay ấn lại, cuối cùng vẫn không nhúc nhích quỳ bên chân Lâm Thừa An.

“Cậu tìm Daisy Quan làm gì?”

Lâm Thừa An bực tức gầm lên, nhìn chằm chằm vào tên ngốc trước mặt, “Chuyện này liên quan gì đến cô ta?”

“A, không liên quan sao, tôi tưởng hai người…” Quý Tiềm có chút khó hiểu, cậu đã vô tư đến mức này rồi, kết quả đối phương không những không biết ơn, mà còn mắng cậu.

Nhưng cậu lập tức phản ứng lại, đó là nói Lâm Thừa An không hẹn hò với Daisy Quan phải không, đây là do chính đương sự đã làm rõ.

“Vậy không tìm cô ấy nữa, không tìm nữa.”

Quý Tiềm luống cuống lặp lại. Bàn tay Lâm Thừa An đặt trên lưng cậu vẫn chưa rời đi, Quý Tiềm có thể cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể Lâm Thừa An truyền qua điểm tiếp xúc vào người cậu, khiến mặt cậu đỏ bừng.

Cậu nóng đến mức choáng váng, chắc chắn Lâm Thừa An còn đau đớn hơn cậu. Và Lâm Thừa An lúc này cũng vừa cúi đầu nhíu mày, lồng ngực không ngừng phập phồng lên xuống, mỗi hơi thở đều kèm theo sự run rẩy của toàn thân.

Quý Tiềm nhìn thấy, cậu vội vàng đứng dậy, đưa tay đỡ lấy đầu Lâm Thừa An, đặt đầu anh tựa vào ngực mình, cam tâm tình nguyện làm gối tựa bằng thịt.

“…Cô Quan không đến, vậy bây giờ phải làm sao?”

Lâm Thừa An không nói gì, chỉ một mực dồn trọng tâm cơ thể vào lòng Quý Tiềm, như thể anh càng gần Quý Tiềm một chút, nỗi đau của anh có thể giảm bớt một chút.

Nhiệt độ trong tay càng ngày càng cao, nóng đến mức lòng bàn tay Quý Tiềm run rẩy. Pheromone của alpha đã lan tỏa khắp xung quanh, không thể chờ đợi thêm nữa. Nếu thu hút thêm nhiều người, cảnh tượng sẽ không phải là điều cậu có thể kiểm soát.

“Ngài Lâm, anh còn đi được không? Chúng ta đi khỏi đây được không?” Quý Tiềm khẽ hỏi.

Lâm Thừa An khẽ “ừ” một tiếng. Không cần Quý Tiềm nhờ vả, anh đã tự giác đặt cánh tay lên vai Quý Tiềm. Cơ bắp mạnh mẽ của alpha lướt qua tuyến thể của Quý Tiềm, rõ ràng là muốn Quý Tiềm đỡ anh đi.

Tuyến thể là bộ phận nhạy cảm của omega, nếu bị Lâm Thừa An chạm vào một cách thô bạo như vậy, những omega khác chắc chắn sẽ bị k*ch th*ch đến mức run rẩy như sàng sảy ngay tại chỗ.

May mắn thay, tuyến thể của Quý Tiềm bẩm sinh có vấn đề, không nhạy cảm, vì vậy cậu chỉ loạng choạng một chút rồi đứng vững.

Và cậu không hề hay biết rằng vào lúc này, ánh mắt của Lâm Thừa An đã quét qua sau gáy cậu, dừng lại ở chỗ nhô lên đó một lúc lâu, rồi mới l**m răng quay đi.

Ban đầu Quý Tiềm còn lo lắng mình sẽ không kéo được Lâm Thừa An, nhưng thực ra Lâm Thừa An chỉ có một phần cánh tay đè lên người cậu, hai chân vẫn có khả năng di chuyển.

Cậu không nghĩ nhiều, còn thầm mừng Lâm Thừa An có thể đi được, nếu không cậu chắc chắn không thể tự mình đưa Lâm Thừa An đi được.

Quý Tiềm đưa Lâm Thừa An quay trở lại khách sạn InterContinental, cậu thở hổn hển nói với lễ tân muốn thuê một phòng.

Lễ tân nhìn thấy họ liền hiểu được tình huống khẩn cấp, nhanh nhẹn mở một phòng suite sang trọng rồi đưa thẻ phòng cho họ.

Phòng của họ ở tầng 15. Cửa phòng vừa đóng lại, Quý Tiềm bị Lâm Thừa An đẩy mạnh vào tường. Hai cánh tay của alpha chặn lối đi hai bên, dồn Quý Tiềm vào trong.

Mắt Lâm Thừa An đỏ hoe, anh đã chịu đựng suốt quãng đường đi, cho đến bây giờ mới hoàn toàn lộ ra nanh vuốt.

Kỳ mẫn cảm mà không được thỏa mãn, lại còn có người cứ liên tục dụ dỗ anh. Anh sắp bị dồn ép đến phát điên rồi, chỉ muốn cắn ngay một miếng vào cổ Quý Tiềm, xé xác nuốt chửng omega không biết sống chết này dám ở riêng với một alpha đang trong kỳ mẫn cảm.

“Lâm Thừa An.” lần đầu tiên Quý Tiềm gọi đầy đủ tên của alpha. Cậu thực ra rất sợ hãi, bắp chân vẫn không ngừng run rẩy.

Nhưng cậu phải làm vậy, đây là cách duy nhất có thể giúp Lâm Thừa An, cậu không còn lựa chọn nào khác.

Từ lúc cậu bước vào căn phòng này, cậu đã không còn đường lui nữa. Cậu đã ngầm chấp nhận việc Lâm Thừa An có thể làm bất cứ điều gì với mình, bao gồm cả những tiếp xúc cơ thể sâu hơn.

Cậu biết Lâm Thừa An đang kiềm chế, cậu có thể nghe thấy tiếng Lâm Thừa An nghiến răng, nhưng alpha mãi không hành động.

Cậu không nỡ nhìn Lâm Thừa An như vậy, nên cậu chủ động bước tới một bước, đưa chiếc cổ yếu ớt ra trước mặt alpha, nuông chiều nói: “Anh cắn em đi, em nguyện ý.”

“Quý Tiềm…” Lâm Thừa An nhìn chằm chằm vào Quý Tiềm, ánh mắt sâu thẳm đáng sợ, giọng nói gần như được nặn ra từ kẽ răng: “Đây là do chính cậu tự dâng đến cửa.”

“Em biết.” Quý Tiềm đưa tay ôm lấy eo Lâm Thừa An, cùng chia sẻ mọi thứ mà Lâm Thừa An đang phải chịu đựng: “Vậy nên anh không cần phải có gánh nặng tâm lý, cứ cắn đi.”

Dứt lời, răng Lâm Thừa An cắn vào phần thịt mềm đó. Quý Tiềm phát ra một tiếng ư ưm, cơn đau dữ dội truyền đến não khiến cậu bản năng muốn bỏ chạy, nhưng bị alpha nắm chặt hai tay, không thể giãy giụa một chút nào.

Hai mắt Quý Tiềm tối sầm lại. Sau khi nhớ ra alpha trước mặt là Lâm Thừa An, cậu liền không còn phản kháng nữa, ngoan ngoãn dán vào Lâm Thừa An, giao quyền chủ động của cơ thể cho đối phương.

Cậu bị Lâm Thừa An ôm lên giường. Pheromone của Lâm Thừa An đã đi vào cơ thể cậu qua tuyến thể, nhưng cả hai đều biết, như thế vẫn chưa đủ.

Phải nhuộm đẫm mùi hương của mình lên omega này từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài mới được. Lâm Thừa An cắn mạnh tuyến thể trong miệng.

“Lâm Thừa An… không sao đâu.” Tay Quý Tiềm vòng qua cổ đối phương. Lâm Thừa An cắn càng mạnh, cậu lại càng ghì sát hơn, như một tín đồ trung thành dâng hiến bản thân cho thần linh, không màng nguy hiểm của chính mình, chỉ cầu mong giúp đối phương thoát khỏi cảnh khốn cùng.

“Anh muốn làm gì cũng được, trong căn phòng này em thuộc về anh.”

Quý Tiềm nhẹ nhàng v**t v* sống lưng Lâm Thừa An, mỗi cái vuốt đều mang theo sự cam chịu. Nếu sự dày vò của Lâm Thừa An có thể giảm bớt dù chỉ một khoảnh khắc nhờ sự hiện diện của cậu, thì việc cậu làm là có ý nghĩa.

Cậu kéo tay Lâm Thừa An, tự tay đặt lòng bàn tay nóng bỏng của đối phương lên eo mình, sau đó từng khuy áo sơ mi được cởi ra, để lộ làn da trắng nõn mịn màng và hơi ửng hồng.

Cảnh tượng tuyệt đẹp khiến Lâm Thừa An không thể rời mắt. Anh ngẩn người nhìn Quý Tiềm từ từ phơi bày bản thân, dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói.

“Em không cần anh chịu trách nhiệm.” Để Lâm Thừa An không còn lo lắng gì, Quý Tiềm thậm chí còn nghĩ sẵn lý do cho Lâm Thừa An, “Em đã nói với anh rồi, em sẽ không kết hôn, sau này cũng sẽ không quấn lấy anh.”

Quý Tiềm nghĩ mình đang gánh vác nỗi lo và khó khăn cho Lâm Thừa An, có lẽ Lâm Thừa An sẽ cảm thấy vui mừng. Nhưng cậu có thể cảm nhận rõ ràng rằng khi cậu nói như vậy, bàn tay Lâm Thừa An nắm chặt eo cậu càng siết chặt hơn, như đang trút giận sự bất mãn.

Cậu chưa kịp hỏi tại sao, nụ hôn của Lâm Thừa An đã rơi xuống ngay sau đó.

Vẻ điềm tĩnh thường ngày của alpha trước mặt mọi người đột nhiên biến mất, sự mạnh mẽ, áp chế trở thành từ đồng nghĩa mới để miêu tả anh, giống như một con thú đang đối xử với chiến lợi phẩm mà nó khó khăn mới giành được, một khi đã cắn thì tuyệt đối không buông.

Hơi thở bị đối phương chiếm lấy, bộ não thiếu oxy không thể suy nghĩ gì được, quần áo không biết từ lúc nào đã bị lột bỏ.

Đến khi cậu được buông ra, có được hơi thở quý giá, Lâm Thừa An từ trên cao nhìn xuống cậu, không nói lời nào đã nhét vạt áo sơ mi đang tuột xuống vào miệng cậu.

“Cắn lấy.” Lâm Thừa An nói.

Mặt Quý Tiềm đỏ bừng, nhưng ngoan ngoãn cắn lấy.

Quần áo của cậu chưa cởi hết, vắt vẻo trên người. Lâm Thừa An bảo làm gì thì làm nấy, rõ ràng là vô cùng xấu hổ, nhưng vẫn d*ng h** ch*n ra.

Thái độ mặc cho Lâm Thừa An muốn làm gì thì làm của omega đã làm hài lòng alpha trên người cậu. Sự không hài lòng vừa trỗi dậy dễ dàng bị xoa dịu. Sóng mắt Lâm Thừa An cuồn cuộn. Đối với đóa hoa chỉ nở vì anh như vậy, anh làm sao có thể nhịn được mà không hái?


Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu Truyện Đối Nghịch – Chó Con Khóc Hu Hu Story Chương 34
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...