Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 45: Cái ác ban đầu
Một hồi lâu sau, Văn Nhạc Tri nghe thấy tiếng động sột soạt bên ngoài chăn, có ai đang kéo giật cái chăn của cậu xuống.
Cậu giở chăn ra, trừng mắt nhìn Trình Bạc Hàn.
“Làm gì đó!” Nói dứt lời Văn Nhạc Tri phát hiện ra ngay vẻ bất thường ở Trình Bạc Hàn.
Hắn ngồi cạnh giường, rất gần với Văn Nhạc Tri, hai đầu gối tì vào mép giường, tay phải gác trên chân cứ run bần bật suốt. Văn Nhạc Tri nhìn lướt qua, thoáng cau mày rất khẽ. Trình Bạc Hàn cũng chú ý thấy cái tay mình, càng muốn bình tĩnh thì lại càng không bình tĩnh được, đành đưa tay trái nắm lấy tay phải, đan hai tay vào nhau đặt ở đầu gối, dường như cũng ghét bỏ bộ dạng mất kiểm soát trước mặt người khác của bản thân lắm.
“Tôi chẳng biết mình đến đó thế nào, chỉ biết không thể dừng lại được, bất kể làm gì cũng không được ngừng lại. Sợ chậm mất một phút thậm chí một giây thôi, em cũng không chịu nổi nữa.” Đột nhiên Trình Bạc Hàn nói một câu không đầu không đuôi.
Văn Nhạc Tri chầm chậm ngồi dậy, đối mặt với Trình Bạc Hàn. Sau đó cậu nghe thấy đối phương gọi tên mình, nói “Xin lỗi em” cực kì trịnh trọng.
Từ khi xảy ra biến cố tới giờ, đây là lần đầu tiên Trình Bạc Hàn kể về trải nghiệm trực tiếp từ phía mình – trước đó sợ Văn Nhạc Tri bị k*ch th*ch, bản thân Trình Bạc Hàn cũng tương đối tránh né cảnh tượng này, vậy nên cả hai chưa từng nhắc đến – hắn đã muốn nói câu xin lỗi từ lâu lắm nhưng cứ mắc kẹt mãi trong họng chẳng thốt ra nổi, cảm giác nói nó ra rồi là sẽ phải lần giở thêm rất nhiều chuyện khác nữa.
Văn Nhạc Tri hiểu ý hắn.
Không phải xin lỗi vì không bảo vệ được em, khiến em bị giày vò đau đớn, cũng không phải xin lỗi vì gây ra cái chuyện tồi tệ như thế với em trong trạng thái mất kiểm soát ghen tuông cuồng dại, mà là xin lỗi vì quay trở lại thuở đầu đã cưỡng chế thay đổi cuộc đời em, giam giữ em bên mình bất kể em có muốn hay không.
Chính bởi cái ác ban đầu mới dẫn đến những tổn thương tựa domino về sau.
Chỉ khi tự mình trải qua nỗi sợ hãi vì mất kiểm soát, nỗi sợ hãi vì không thể khống chế được an nguy của Văn Nhạc Tri, sợ hãi vì kẻ nào đó khác có thể hành hạ cậu bừa bãi tùy thích, chỉ khi lặp lại một lần cái cảnh kẻ khác làm những chuyện giống mình từng làm, Trình Bạc Hàn mới thực sự ý thức được rằng hành vi ban đầu của mình tồi tệ tới mức nào, mới biết những tổn thương đã gây ra cho Văn Nhạc Tri lại chân thật rõ rệt đến thế.
Vỏn vẹn 2 ngày thôi mà gương mặt Văn Nhạc Tri sọp hẳn đi. Má bánh bao biến mất, song mọi sự xinh đẹp trên trần gian vẫn cứ tập trung ở cậu, còn nổi trội hơn nữa. Nét đẹp của Văn Nhạc Tri thiên về hướng hài hòa nam nữ, không hề liên quan đến giới tính.
Trình Bạc Hàn ngắm cậu chăm chú mãi chẳng thôi, thấy mình cứ như tên b**n th** đang gìn giữ một báu vật tuyệt thế, rồi lại muộn màng nhận ra sự “b**n th**” của mình đã khiến Văn Nhạc Tri phải chịu đủ mọi khổ sở.
Cái nhìn đau đáu của hắn làm Văn Nhạc Tri bồn chồn, cậu nhẹ nhàng dịch người tránh. Cậu sợ thì sợ thật nhưng được cứu tức là được cứu rồi, chứ không chìm đắm trong dư âm hoảng sợ bởi suýt nữa đánh mất, trì trệ luẩn quẩn suốt bao lâu nay như Trình Bạc Hàn.
“Dù thế nào đi chăng nữa, vẫn cảm ơn anh đã cứu em.” Văn Nhạc Tri nói.
Câu này có phần khách sáo, Trình Bạc Hàn không muốn nghe, đang định nói gì thì nghe thấy Văn Nhạc Tri hỏi tiếp: “Nếu quay lại lần nữa, anh có còn làm thế không?”
Trình Bạc Hàn ngẩn ra, nhất thời chưa phân biệt được là lần nào.
“Ở nước D.” Văn Nhạc Tri nhắc.
Nếu cuối cùng đã trải nghiệm đã đồng cảm, nếu đã biết mình sai thật rồi, nếu đã nói xin lỗi, vậy Văn Nhạc Tri rất muốn biết giả sử làm lại lần nữa liệu Trình Bạc Hàn có còn giống hồi xưa, vừa bắt đầu đã chăm chăm sử dụng loại thủ đoạn ấy.
Trình Bạc Hàn chưa từng kiểm điểm lỗi lầm vì hắn rất ít khi sai sót. Huống hồ hắn cho rằng kiểm điểm vô dụng, sai tức là sai, hắn sẽ trả lại bằng cái giá tương ứng, hắn cũng trả được thật. Lắm lúc người ngoài thấy hắn nói “Xin lỗi” rất khách sáo lịch sự chứ thực ra trong lòng chẳng hề ăn năn chút nào, hắn chỉ đang thực hiện một thủ tục xã giao dựa theo đạo đức luân lý hay phép tắc đời thường thôi.
Song thủ tục này không thể áp dụng với Văn Nhạc Tri. Người hắn muốn dè dặt nâng niu trong lòng lại bị vùi dập hành hạ chỉ bởi sự ngạo mạn trước các quy tắc của hắn. Nếu cái giá phải trả là Văn Nhạc Tri thì hắn tuyệt đối không chấp nhận.
Bây giờ đừng nói là kiểm điểm, bắt hắn bị sét đánh hắn cũng chịu.
Nhưng nếu làm lại lần nữa…
Hắn biết mình sai rồi, nhưng không có nghĩa hắn sẽ sửa.
Bầu không khí trầm mặc dần trở nên lúng túng, khoảng trống chờ cũng hơi dài. Trình Bạc Hàn không muốn nói những lời trái với lương tâm để lừa Văn Nhạc Tri.
“Thời gian gấp quá, tôi không thể mạo hiểm.” Trình Bạc Hàn lên tiếng cực kì chậm chạp, có phần hơi khó ăn nói, song hắn bình thản thẳng thắn từng chữ, “Hồi trước là sĩ diện, về sau do thời gian không cho phép, tôi không thể chịu được khả năng em sẽ đóng vai trò thân mật nào đó của người khác dù chỉ rất nhỏ, vậy chẳng thà giết tôi đi cho xong.”
“Giả sử làm lại lần nữa, chắc là tôi…” Trình Bạc Hàn cụp mắt, sau cùng vẫn nói ra hết, “vẫn sẽ làm thế thôi.”
Văn Nhạc Tri nghiêng mặt đi, không muốn để ý đến hắn nữa.
“Nhạc Tri, tôi nói thật lòng, tôi không muốn lừa em. Nếu chọn dỗ dành giả dối có thể khiến em vui thì ngày xưa tôi sẵn lòng làm. Nhưng giờ tôi không muốn vậy nữa. Tôi thật vốn như thế đấy, bất kể ra sao tôi cũng không thay đổi được.” Trình Bạc Hàn cười tự giễu một tiếng, hỏi Văn Nhạc Tri, “Thất vọng cực kì luôn đúng không?”
“Không nhắc chuyện hồi trước nữa, sau này, sau này tôi sẽ thể hiện thật tốt được không? Em cho tôi thêm một cơ hội đi mà.”
Văn Nhạc Tri níu góc chăn, không chịu trả lời hắn. Trình Bạc Hàn bèn hỏi đi hỏi lại mấy lượt liền, cảm giác Văn Nhạc Tri mà không cho hắn cơ hội hắn sẽ nổ tung tại chỗ hay suy sụp đến chết thật ấy.
“Anh cứ toàn thế thôi.” Văn Nhạc Tri hơi hơi ngửa ra phía đầu giường, “Như này không được như kia cũng không xong, làm người ta không thể thở nổi. Hôn nhân có phải vậy đâu, hai người ở bên nhau cơ bản nhất phải thấy thoải mái mới đúng chứ!”
“Ừ, tôi sẽ cố gắng, thế em cho tôi một cơ hội nữa được không?”
Lải nhà lải nhải quanh đi quẩn lại, Văn Nhạc Tri cạn lời chống trán, bực dọc đáp: “Quá hạn rồi.”
“Sao cơ?”
“Quá hạn 3 tháng rồi.”
“Thế em cho tôi thêm 3 tháng nữa được không?”
Văn Nhạc Tri bắt chước cái vẻ diễn chuyện nào ra chuyện đó của Trình Bạc Hàn đợt ly dị: “Vấn đề này không thuộc phạm vi giải thích của em, em phải về bàn bạc với luật sư đã. Cơ mà bình thường thì cứ làm theo đúng quy trình thủ tục thôi.”
Trình Bạc Hàn: “…”
**
Hàng ngày Trình Bạc Hàn cắm rễ ở bệnh viện, không đi đâu cả, các việc còn lại giao hết cho Lộ Tân lo liệu.
Vụ việc nhà họ Tạ ầm ĩ rất rầm rộ, mới nay mai mà toàn bộ Nguyên Châu đã hay tin. Đám Tạ Dương và Tạ Từ nhanh chóng bị phạt tù vì tội bắt cóc gây thương tích, Tạ Dương phải tạm chấp hành án tù treo để điều trị tại bệnh viện do bị thương quá nghiêm trọng. Đồng thời chỗ tài sản ít ỏi còn lại trong nước của Tạ Tử Lý cũng bị phong tỏa điều tra, truy cứu trách nhiệm sang tận nước ngoài, sau cùng trốn chui trốn lủi vào đâu không rõ, thấy đồn là chết rồi hoặc điên rồi. Dĩ nhiên ấy là chuyện về sau.
Khó lòng mô tả cụ thể Trình Bạc Hàn đã góp “bao nhiêu công sức” trong sự việc này, tóm lại từ ấy trở đi nhà họ Tạ hoàn toàn biến mất khỏi Nguyên Châu.
2 tuần sau Văn Nhạc Tri được ra viện. Trước khi ra viện Trình Bạc Hàn đã cho cậu làm trọn vẹn quy trình kiểm tra, không bỏ qua kể cả chỉ là cái kẽ móng tay, còn yêu cầu bác sĩ thực hiện một lượt đánh giá tâm lý, sợ cậu có bóng ma trở ngại gì.
Đến Văn Nhạc Tri trông bộ dạng cẩn trọng nơm nớp của Trình Bạc Hàn cũng thấy hơi chuyện bé xé ra to. Song sau biến cố lần này nhà họ Văn cũng đã tăng cường hệ thống an ninh, không dám tùy tiện để Văn Nhạc Tri đi đâu một mình nữa.
Hôm ra viện Văn Sơ Tĩnh tới đón, Trình Bạc Hàn đứng lù lù trong phòng bệnh dõi theo đối phương thu dọn đồ đạc, mặt mũi rất khó ở. Nhưng hắn cũng không có lập trường ngăn Văn Nhạc Tri về nhà, dẫu sao thủ tục ly dị hãy còn đang tiếp diễn. Hắn cũng từng thử thương lượng với Văn Sơ Tĩnh, muốn dẫn Văn Nhạc Tri về Thịnh Tâm.
Nghĩ thôi là biết vô vọng. Văn Sơ Tĩnh chặn họng hắn chỉ bằng một câu.
“Sếp Trình, cậu lại muốn giở thói cũ đấy à?”
Nói xong lạnh lùng hừ bỏ đi.
**
Tiếp đó chớp mắt đã đến Tết. Văn Nhạc Tri sang tuổi 24, đúng năm tuổi, cuối năm còn vừa gặp họa lớn, người nhà họ Văn đặc biệt chú trọng đợt Tết âm lịch này.
Vừa bắt đầu tháng chạp nhà họ Văn đã treo kín đèn lồng từ trong ra ngoài, khắp nơi đỏ rực rỡ, ngay đến thân cây trong vườn cũng được quấn đèn dây màu sắc. Tuy chị em họ Văn còn trẻ nhưng các cô chú bác trong nhà thì đã làm ở đây từ hồi ba Văn mẹ Văn, đặc biệt cầu kì dịp Tết nhất, tư duy cũng khá cũ, nhất quyết phải thực hiện đủ bộ các loại nghi lễ trừ tà tránh hạn cần thiết.
Ra viện xong Văn Nhạc Tri cũng ít khi rời nhà, có lần cậu đến thư viện mà dì hớt hải chạy ra theo, đòi dán chữ Phúc lên cửa kính xe xong mới chịu thả cho cậu đi.
Trình Bạc Hàn từng gọi điện bảo muốn sang thăm Văn Nhạc Tri, cũng không nói rõ lý do cụ thể, đơn giản là “muốn gặp một lần”.
“Thôi không gặp đâu!” Văn Nhạc Tri đang uống trà sữa hút rồn rột, giọng điệu nghe rất thoải mái.
“Tôi phát hiện em cứ về nhà cái là lòng dạ cứng rắn hơn hẳn.” Trình Bạc Hàn nói.
“Hở?” Văn Nhạc Tri chớp mắt, không hiểu sao tự dưng lại có câu này.
“Người ta nói đúng thật, dần dà lâu ngày, e là em cũng chẳng nhớ nổi còn có tôi đây nữa rồi.”
“Ai nói cơ?”
“Ai chả được, em kệ đi.”
Đảm bảo là Văn Quân Hà. Văn Nhạc Tri nghĩ bụng, nói tiếp, “Sớm muộn sẽ thế thôi mà!”
Sớm muộn sẽ ly dị, sớm muộn sẽ không còn quan hệ, sớm muộn sẽ quên nhau giữa đời.
Trình Bạc Hàn vòng một vòng quanh văn phòng, giày da giẫm lên sàn bình bịch bình bịch, cảm giác vượt tầm kiểm soát lan từ lòng bàn chân đi khiến hắn hơi cáu kỉnh vì bất lực. Con người Văn Nhạc Tri ấy, bề ngoài trông có vẻ hiền lành dễ bắt chẹt, lại còn suốt ngày tự nhận mình mềm lòng chứ thực tế thì lạnh nhạt vô cùng tận. Giả sử mày ngo ngoe trước mặt em ấy hàng ngày thì em ấy hãy còn nhớ ra có mày, chứ ví dụ im hơi lặng tiếng cái là em ấy sẽ quên phắt mày đi nhanh lắm. Kiểu người tính cách bị động thế trái lại mới thật lãnh đạm triệt để.
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 45: Cái ác ban đầu
10.0/10 từ 17 lượt.
