Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 44: Người không liên quan không được phép lại gần em ấy
Trong phòng riêng giường đơn ở bệnh viện, Văn Nhạc Tri đã tỉnh, đang từ tốn húp canh.
Văn Sơ Tĩnh vác cả đống đồ đạc đến, đều là các thứ Văn Nhạc Tri hay dùng, mang đủ từ dép lê, quần áo ngủ, tinh dầu cho đến cả ấm siêu tốc. Trong phòng chỉ có hai chị em, Văn Nhạc Tri ăn được nửa bát canh là không nuốt trôi nữa.
Cậu đã thực hiện kiểm tra toàn thân, không bị thương đến xương cốt hay nội tạng song tinh thần khá kém, khủng hoảng sợ hãi khó ngủ yên giấc, cũng không ăn uống được bao nhiêu. Cậu được đưa đến bệnh viện rồi Văn Sơ Tĩnh mới hay tin em trai mình bị hai anh em nhà họ Tạ bắt cóc, lòng như lửa đốt phóng đến bệnh viện, xác nhận cậu không gặp vấn đề quá lớn mới yên tâm lại.
Văn Sơ Tĩnh đến gần như đều đặn hàng ngày, sợ Văn Nhạc Tri ở không thoải mái nên thu dọn một loạt đồ dùng quen thuộc của Văn Nhạc Tri mang sang.
“Chị, em không sao, chị cứ đi làm việc đi.” Văn Nhạc Tri tựa vào đầu giường, khóe môi có vết bầm nho nhỏ, nó hơi rung rung theo động tác nói chuyện, “Không cần mang nhiều đồ thế đâu ạ, em muốn về nhà sớm sớm.”
“Cứ ở lại theo dõi thêm một thời gian, kiểm tra hết toàn diện, khỏi hẳn rồi hẵng về nhà.” Văn Sơ Tĩnh nói, “Lần này em làm chị sợ chết đi được, còn hơn lần trước…”
Đang nói dở bỗng Văn Sơ Tĩnh nhận ra gì đó, phanh lại kịp thời, chị ngước mắt ngó thử Văn Nhạc Tri, may là trông cậu không có vẻ lạ, sắc mặt vẫn bình thản.
Hai chị em trò chuyện thêm mấy câu, Văn Nhạc Tri buồn ngủ, Văn Sơ Tĩnh bèn bảo cậu nằm xuống ngủ còn mình thì quay về công ty.
Ra khỏi phòng, Văn Sơ Tĩnh đi qua hai vệ sĩ đứng gác ở cửa, nói với trợ lý đang tiến lên đón “Đi thôi” rồi bước về phía thang máy. Trình Bạc Hàn đứng hút thuốc ở chỗ cửa sổ sát cạnh thang máy, thấy Văn Sơ Tĩnh đến gần thì khẽ gật đầu chào.
Sắc mặt Văn Sơ Tĩnh không vui song chị cũng không phát cáu lên nữa, chỉ hất tóc rồi bước cộp cộp cộp bỏ vào thang máy, chẳng thèm nhìn Trình Bạc Hàn cái nào.
Thực ra hôm Văn Nhạc Tri được cứu chị đã cãi nhau với Trình Bạc Hàn một trận ở ngay bệnh viện. Nội dung cụ thể vẫn xoay quanh chuyện nhà họ Trình liên lụy nên em trai chị mới bị Tạ Dương bắt cóc. Nhưng nhân quả ân oán trong đây quá lằng nhằng, nối tiếp lồng ghép nhau hết việc này sang việc khác, đã khó lòng bóc tách rõ ai đúng ai sai nữa, đến lúc này rồi còn truy cứu xem trách nhiệm thuộc về ai thì cũng hoàn toàn vô nghĩa.
Con người ta luôn quen suy xét vấn đề từ góc độ của mình mình. Về sau bình tĩnh lại chị cũng thừa nhận bản thân hơi bị cảm tính quá, thiết nghĩ kể cả không có Trình Bạc Hàn, Văn Nhạc Tri bước chân vào nhà họ Tạ thật thì cũng là một vũng nước đục thôi.
Lý do hai người cãi nhau thì không bắt nguồn từ lời chỉ trích của Văn Sơ Tĩnh, những điều này Trình Bạc Hàn chịu hết, trông hắn khổ sở hơn bất kì ai khác, hắn đổ tai họa lần này lên đầu mình từ lâu, chỉ khao khát nghiền nát thiêu đốt những kẻ tổn thương Văn Nhạc Tri thành tro bụi.
Nguyên nhân trực tiếp khiến cả hai tranh chấp là Văn Sơ Tĩnh dẫn vệ sĩ nhà mình đến, tỏ thái độ không tin tưởng Trình Bạc Hàn, muốn đích thân trông nom Văn Nhạc Tri. Lúc ấy Văn Nhạc Tri đang truyền nước đã thiếp ngủ, Trình Bạc Hàn đứng bên ngoài phòng bệnh kiên quyết không nhượng bộ.
“Bắt đầu từ bây giờ tôi sẽ không để em ấy rời khỏi tầm mắt tôi một bước, người không liên quan không được phép lại gần em ấy.” Trình Bạc Hàn nói, “Người của cậu cũng không được.”
Điều kiện ở bệnh viện tư nhân này rất tốt, tính bảo mật cao, không có nhân viên linh tinh ra vào, cộng thêm việc đã bố trí hẳn mấy lớp vệ sĩ đứng canh trong ngoài từ dưới cổng lên tận cầu thang, đến con ruồi cũng chẳng bay lọt. Dù vậy Trình Bạc Hàn vẫn khước từ rất nhiều khách thăm bệnh, ví dụ Văn Sơ Tĩnh vào được nhưng trợ lý của chị thì chỉ có thể chờ ở ngoài cửa.
Văn Sơ Tĩnh ngứa mắt với cái tác phong chuyên chế này từ lâu, cứ trông thấy Trình Bạc Hàn là lại bực mình.
“Bây giờ tôi biết Nhạc Tri ở với cậu phải trải qua cuộc sống thế nào rồi,” Văn Sơ Tĩnh nhìn Trình Bạc Hàn mất bình tĩnh, rất dễ tưởng tượng hắn sẽ kiểm soát Văn Nhạc Tri trong đời sống hàng ngày ra sao, “ở với cậu khiến người ta ngạt thở.”
Câu này khiến Trình Bạc Hàn biến sắc liên tục.
“Cậu trông đi, cậu cứ lấy cớ là muốn tốt cho Nhạc Tri, trên thực tế đều chỉ nhằm thỏa mãn sự ích kỉ của mình cậu thôi. Nhạc Tri không phải vật sở hữu của cậu, nó có nhân cách độc lập có cảm xúc tâm trạng riêng của mình, có phạm vi cuộc sống của cá nhân nó nữa, cậu đối xử với nó như thế thì có khác gì so với không tôn trọng hay xem nhẹ nó đâu?” Văn Sơ Tĩnh lạnh lùng cười nhạt, đưa ra kết luận cực kì thẳng thừng về cuộc hôn nhân của họ, “Nó bỏ cậu đi là đúng.”
Sắc mặt Trình Bạc Hàn lạnh lẽo đến nỗi đủ đông cứng thành băng vụn, lần đầu tiên không tài nào phản bác.
**
Mấy hôm tiếp nữa thấy cậu không vấn đề gì là Văn Sơ Tĩnh ít ghé hẳn. Chủ yếu là do cứ đến trông thấy mặt Trình Bạc Hàn là lại bốc hỏa muốn cãi nhau, dứt khoát khỏi gặp cho đỡ phiền.
Trình Bạc Hàn vẫn trông nom cậu sát sao không rời nửa bước, hắn trưng dụng luôn phòng bệnh cạnh đó làm văn phòng. Có điều hắn cũng hiếm khi dùng đến, hàng ngày vẫn ở yên trong phòng cậu, chỉ khi Văn Nhạc Tri ngủ, hắn sợ quấy rầy cậu nghỉ ngơi hoặc có việc bắt buộc phải xử lý mới sang.
Chuyện công việc thường giải quyết qua điện thoại và email, chỉ khi gặp tình huống quan trọng Lộ Tân sẽ đến báo cáo trực tiếp. Vấn đề loanh quanh dăm ba câu, Trình Bạc Hàn trao đổi với Lộ Tân ngay trong phòng bệnh, cũng không tránh Văn Nhạc Tri.
Bàn luận xong xuôi, Trình Bạc Hàn ra hiệu cho Lộ Tân về song người trước nay chững chạc bất ngờ vờ như không thấy, trái lại còn bước tới cạnh giường hỏi thăm Văn Nhạc Tri: “Hôm nay vừa ghé viện điều dưỡng, ông cụ bảo nhớ cậu, thấy cúc đồng tiền trong sân nở đẹp quá nên tự tay hái mấy bông đấy ạ.”
Dứt lời anh ta liếc sang bình mấy bông hoa đồng tiền đỏ tươi nở rộ mình cắm từ lúc đến, Văn Nhạc Tri cũng nhìn theo tầm mắt Lộ Tân, biết đối phương có ý khác bèn hỏi theo: “Sức khỏe ông ngoại đã khá hơn chưa?”
Nhắc đến Trình Bỉnh Chúc, Lộ Tân dừng lại giây lát, đáp: “Yên tâm, giờ cũng nguôi giận rồi ạ, ông cụ bảo chỉ cần cậu khỏe mạnh là được.”
Giai đoạn cậu mới vào viện Trình Bỉnh Chúc từng ngồi xe lăn sang thăm, thấy Văn Nhạc Tri gặp nạn thế thì vừa xót xa vừa giận dữ. Cơ thể ông lão hóa không có nghĩ khí thế và thủ đoạn cũng già nua theo. Ông cụ lập tức gọi điện cho mấy ông bạn già, lần này không chỉ mỗi họ Tạ mà e cả đám họ hàng dính dáng cũng gặp tai ương cùng.
Văn Nhạc Tri hơi lo lắng, nói với Lộ Tân: “Anh bảo với ông ngoại, chờ ra viện tôi sẽ sang thăm ông.”
“Ừm…” Lộ Tân trầm ngâm, “Không vội đâu.”
“Có vấn đề gì sao?” Thấy bộ dạng anh ta cứ ngập ngừng úp mở, Văn Nhạc Tri đành hỏi thêm.
“Không có chuyện gì lớn.” Trình Bạc Hàn chen ngang, liếc Lộ Tân một cái ra hiệu cấm đối phương nói tiếp.
Văn Nhạc Tri mím môi, ngó Lộ Tân rồi ngó sang Trình Bạc Hàn, “Ông ngoại có việc muốn nói với em đúng không?”
Trình Bạc Hàn thở dài, bảo Lộ Tân: “Cậu về trước đi, nhắn ông ngoại là tôi sẽ xử lý ổn thỏa.”
Giờ Lộ Tân mới gật đầu, nhanh nhẹn ra về.
Trong phòng bệnh chỉ còn hai người họ, Trình Bạc Hàn rót một cốc nước mật ong ấm, thả thêm lát chanh tươi, lấy ống hút quấy đều rồi đưa tới bên miệng Văn Nhạc Tri đút cho cậu uống.
Văn Nhạc Tri quay mặt đi, tỏ ý rõ ràng anh chưa nói thật thì em từ chối uống nước.
“Trước lúc đi tìm em thì tôi còn cái hợp đồng chưa kí. Xong việc tôi đã gọi điện giải thích rồi, đối phương cũng thông cảm, dẫu sao nhà ai gặp biến cố lớn vậy thì lòng dạ đâu mà công với chả việc nữa.” Trình Bạc Hàn nói rất thản nhiên, “Ông ngoại lo nghĩ hơi quá, thấy tôi phải đích thân ghé sang một chuyến mới đủ chân thành.”
Dĩ nhiên Văn Nhạc Tri không tin là sự việc chỉ đơn giản thế, nếu không Lộ Tân đã chẳng khó xử đến vậy, chắc ông ngoại cũng hi vọng cậu có thể khuyên nhủ Trình Bạc Hàn.
“Hợp đồng đã kí chưa?” Văn Nhạc Tri hỏi.
Trình Bạc Hàn khựng lại, đáp: “Để sau rồi tính.”
Vậy tức là chưa kí.
“A Uy bảo anh đi công tác phía bắc bận rộn suốt nửa tháng, chính là vụ này đúng không! Bây giờ không sao nữa rồi, ông ngoại đã lo thì anh đi một chuyến đi, không là em áy náy với ông ngoại lắm.” Nói xong Văn Nhạc Tri im lặng giây lát, bổ sung, “Anh thế này em sẽ thấy áp lực.”
Trình Bạc Hàn rũ mắt, có vẻ rất kháng cự trước thái độ tách biệt rõ ràng anh với tôi của Văn Nhạc Tri. Hắn trầm mặc không đáp, thoáng hụt hẫng, còn hơi bực bội, tóm lại tâm trạng cực kì phức tạp.
Văn Nhạc Tri nghĩ ngợi, còn một vấn đề nữa chưa hỏi, dứt khoát tranh thủ giờ hỏi luôn thể.
“Những cái này không cần em lo.” Trình Bạc Hàn nói.
“Sao mà không lo được? Xét ra em là đương sự cơ mà!”
Trình Bạc Hàn lạnh mặt hỏi: “Làm sao? Em định AA với tôi à?”
Văn Nhạc Tri bị chặn họng, không hiểu Trình Bạc Hàn lại cáu kỉnh gì nữa. Tuy ngoài mặt chị mắng mỏ Trình Bạc Hàn, bảo Trình Bạc Hàn liên lụy nên Văn Nhạc Tri mới bị bắt cóc nhưng thực ra mọi người đều rõ ràng trong bụng, nguyên nhân vụ việc lần này không chỉ xuất phát từ một mình ai. Bây giờ xoắn xuýt những chuyện ấy cũng chẳng nghĩa lý gì, quan trọng nhất là người còn lành lặn. Vậy nên đúng là Văn Nhạc Tri có cân nhắc nghiêm túc sẽ san sẻ một nửa tổn thất với Trình Bạc Hàn thật.
“Còn lần theo lấy về được không ạ?” Văn Nhạc Tri liếc thử sắc mặt Trình Bạc Hàn, nhỏ giọng hỏi.
“Chuyển sang cái là tẩu tán đi ngay, qua tay chợ đen hoặc chỗ nào khác nữa, cơ bản xác định là mất thôi.” Trình Bạc Hàn nói.
Đã chuyển rồi là hắn không định truy vết đòi lại nữa. Khoản tiền có lớn đến mấy cũng không thể quan trọng bằng một sợi tóc của Văn Nhạc Tri.
Hắn nói một con số – dù hắn không nói Văn Nhạc Tri cũng sẽ biết thôi, cảnh sát đã lập án điều tra, đây không phải bí mật – rồi tiếp lời luôn như thể chỉ sợ Văn Nhạc Tri phun ra thêm câu đòi bù đắp gì đó, “Em không phải tính đâu, chia tài sản ly dị còn chưa xong kìa, bây giờ em cứ nhất quyết cộng khoản này vào là mất thêm nửa năm nữa đấy.”
Hắn lèm bèm mấy câu xong Văn Nhạc Tri cũng bực nốt. Cậu nói lý hẳn hoi với Trình Bạc Hàn đối phương mãi mãi không bao giờ thông, bèn dứt khoát nằm xuống trùm chăn đi ngủ.
—
Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát:
Người ngợm vẫn rời rạc lắm, mị sẽ cố hết sức đảm bảo 10K chữ 1 tuần nha, muah muah.
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 44: Người không liên quan không được phép lại gần em ấy
10.0/10 từ 17 lượt.
