Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 42: Văn Nhạc Tri mất tích


Tiếng bước chân một người trong đó nhỏ dần, Văn Nhạc Tri nghe thấy cửa một chiếc xe khác mở ra, tiếng động cơ xe từ từ đi xa, bốn bề quay về với tĩnh lặng.


Hai tay Văn Nhạc Tri đã bị dây thừng trói cứng, toàn thân ê ẩm mềm oặt, cậu đoán chắc là mình đã trúng một thứ gì đó kiểu thuốc mê, không thì đã chẳng ngủ say đến vậy. Cậu nhạy bén phát hiện chiếc xe hiện giờ không phải chiếc xe taxi trước đó cậu ngồi nữa, cậu không biết mình bị đưa đến đâu, đã ngủ mất bao lâu.


Lúc này cửa xe thình lình bật mở, Văn Nhạc Tri cố gắng ngóc đầu dậy, trông thấy một gương mặt tươi cười xấu xa.


Dựa vào ngoại hình tương tự và cách xưng hô của đối phương với Tạ Từ, Văn Nhạc Tri đoán ra ngay hẳn kẻ này sẽ là Tạ Dương, con trai út lâu nay vẫn ở nước ngoài của nhà họ Tạ.



“Tỉnh rồi à?” Ánh mắt Tạ Dương lướt một vòng quanh Văn Nhạc Tri từ trên xuống dưới, khóe môi cong cong, “Nghe thấy hết rồi chứ? Nghe rồi thì biết điều vào, tao sẽ không làm khó mày. Dẫu sao suýt tí nữa mày thành chị dâu tao rồi mà đúng không?”


Giọng Văn Nhạc Tri khản đặc, cậu thử thương lượng với Tạ Dương: “Tôi với Trình Bạc Hàn đang làm thủ tục ly dị rồi, anh lấy tôi ra uy h**p anh ấy cũng vô dụng thôi.”


“Vô dụng hay không thì thử là biết.” Tạ Dương rướn người vào trong chộp lấy vai Văn Nhạc Tri, kéo cậu xuống khỏi ghế sau.


Tay bị trói, Văn Nhạc Tri bèn nhấc chân lên đạp, giãy giụa cố thoát khỏi tay Tạ Dương. Nhưng thực sự cậu đã mất hết sức lực, cả người cứ nặng trình trịch như rót chì, nỗ lực vùng vẫy chẳng thấm vào đâu.


Thấy cậu chống đối Tạ Dương mới cười lạnh một tiếng, đá thẳng vào bụng cậu. Phần bụng dưới mềm mại không chịu nổi đòn đánh nặng thế, Văn Nhạc Tri bật ra tiếng ư hử, cuộn tròn người lại ngã lăn ra đất. Tạ Dương còn chưa chịu bỏ qua cho cậu, xông lên đạp túi bụi mấy cái vào vai vào ngực cậu, mãi đến lúc thấy Văn Nhạc Tri không thể nhúc nhích nổi nữa mới thôi.



**


Buổi chiều hôm ấy, sau nửa tháng đàm phán bàn bạc khó khăn, cuối cùng Trình Bạc Hàn cũng thống nhất thỏa thuận được với đối tác lớn nhất phía bắc, tiến vào khâu kí kết hợp đồng mấu chốt. Đúng 10 phút trước khi kí hợp đồng thì Trình Bạc Hàn nhận được cuộc gọi từ A Uy.


Văn Nhạc Tri mất tích.


Cậu rời khỏi tứ hợp viện ở ngoại ô phía tây rồi lên một chiếc taxi, sau đó không còn tin tức. A Uy đi theo chiếc xe một đoạn song rõ ràng đối phương thuộc loại huấn luyện bài bản, gã nhanh chóng bị cắt đuôi.



Thực ra kể từ khi Văn Nhạc Tri quay về nhà họ Văn A Uy vẫn âm thầm đi theo cậu, cũng không phải nhằm giám sát mà thuần túy để đảm bảo an toàn. Khu ngoại ô phía tây mênh mông vắng vẻ nên A Uy không dám bám sát quá, sợ bị Văn Nhạc Tri phát hiện. Lần này cũng chính vì cố giữ khoảng cách mới để kẻ khác thừa cơ lợi dụng.


A Uy lập tức gọi điện báo Trình Bạc Hàn, tiếp đến tìm người kiểm tra biển số xe. Đúng như dự đoán chiếc xe này dùng biển giả, chỉ lát sau là phát hiện ra nó đã đỗ lại ở một sườn núi bỏ hoang vùng ngoại ô phía tây.


Lúc A Uy mò tới nơi thì trong xe chỉ chỏng chơ chiếc điện thoại của Văn Nhạc Tri, ngoài ra không còn gì nữa.



Trình Bạc Hàn cúp điện thoại, gục đầu, mất mấy giây để ép mình bình tĩnh lại.


Thậm chí hắn không buồn quay về phòng họp chào hỏi sếp tổng bên đối tác nữa mà lập tức đi thẳng ra thang máy. Hắn sải bước rất rộng, biểu cảm trên mặt tạm duy trì ổn thỏa, chỉ có Lộ Tân theo sau hắn vào thang máy mới biết nội tâm người này giờ đã nổ tung.


Trên xe dọc đường ra sân bay, Trình Bạc Hàn cởi áo vest, kéo cà vạt ra, th* d*c rất nặng nhọc, không kìm nén tâm trạng nữa.


Hắn gọi cho Văn Quân Hà trước, tường thuật giản lược tình hình rồi bảo: “Chắc chắn tối nay Tạ Từ sẽ hành động, nghĩ cách ngăn nó lại bằng được.”


“Xác định là họ Tạ làm?” Còn một câu Văn Quân Hà chưa hỏi, số người xích mích với Trình Bạc Hàn không ít, chưa chắc chỉ họ Tạ sẽ ra tay với Văn Nhạc Tri.


Nhưng Trình Bạc Hàn khẳng định chắc nịch: “Đảm bảo. Không thì Tạ Dương quay về vào thời điểm này quá trùng hợp. Muốn trả thù tôi thì đầy cách, chỉ riêng họ Tạ và Tạ Từ, Nhạc Tri cũng là đối tượng chúng căm hận.”


Văn Quân Hà trầm mặc giây lát. Lâu nay bên gã vẫn giám sát họ Tạ, mấy hôm trước Tạ Dương vừa theo một đoàn khảo sát chính thức nhập cảnh vào từ một nước nhỏ, người của Văn Quân Hà không tiện hành động mà chỉ có thể theo dõi bề nổi, tiếp đó Tạ Dương ở lại một khu bất động sản hẻo lánh của nhà họ Tạ, im hơi lặng tiếng không động tĩnh gì thêm.


“Tôi biết đại khái phạm vi hoạt động của Tạ Dương, sẽ cho người đi tìm trước, ông đừng vội. Còn Tạ Từ, bất kể tối nay cậu ta định làm gì thì cũng không thành công được đâu.” Văn Quân Hà nói.


Trình Bạc Hàn đáp “Được” rồi dập máy.



Lộ Tân theo sát Trình Bạc Hàn, cảm nhận được rõ rệt nhất những biến đổi tâm trạng ở hắn. Đồng thời vừa rồi anh ta cũng đang gọi một số cuộc khẩn cấp, lúc này cả hai cùng cúp điện thoại, cái lặng ngắt ngột ngạt dâng lên trong khoang xe. Anh ta nghiêng đầu thử liếc sang Trình Bạc Hàn, hai tay đối phương đang chống trán, chỉ trông thấy đôi môi mím lại thật chặt.


Một hồi lâu sau, Lộ Tân vỗ nhẹ mấy cái lên chân Trình Bạc Hàn yên ắng trấn an hắn thả lỏng, hệt một người bạn lâu năm.



“Tại sao…” Đột nhiên Trình Bạc Hàn mở miệng, cảm giác cổ họng như lả tả than nóng. Tại sao lại là Văn Nhạc Tri, tại sao có kẻ nỡ đối xử với em ấy như thế.


Trình Bạc Hàn chộp lấy mu bàn tay Lộ Tân, dồn sức rất mạnh, lần đầu tiên không giấu được vẻ sợ hãi và hoảng loạn trước mặt người khác, “Nếu… nếu như…”


“Không có nếu như.” Lộ Tân bình tĩnh phân tích, “Thời điểm này rồi riêng anh không thể rối. Chúng bắt cậu Nhạc Tri đi thì mục tiêu là anh. Bây giờ họ Tạ sa cơ lỡ vận muốn báo thù nốt đòn cuối, chắc chắn không dám gây thương tích đâu, cùng lắm là đòi tiền thôi. Chúng muốn bao nhiêu thì mình cho bấy nhiêu là được.”


Có lẽ nhờ những lời nói từ người tin cậy nhất bên cạnh phát huy tác dụng, Trình Bạc Hàn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Chỉ cần Văn Nhạc Tri có thể trở về an toàn, hắn nghĩ, hắn sẵn sàng không tiếc bất cứ giá nào.



Nửa tiếng sau, Trình Bạc Hàn đã ngồi trên máy bay nhận được một cuộc gọi, đối phương sử dụng dụng cụ đổi giọng, bảo Văn Nhạc Tri nằm trong tay chúng, chúng chỉ cần tiền, không làm hại người, sau đó đưa ra một con số lớn tới độ khủng khiếp, bắt Trình Bạc Hàn chuyển tiền vào một tài khoản nặc danh ở nước ngoài.


Trình Bạc Hàn đáp được, nhưng hắn phải nhìn thấy Văn Nhạc Tri đã.                          


“Nhìn thì không đâu, nghe tiếng tí thôi là được.” Đối phương nói, giơ điện thoại ra xa, tiếp đến có tiếng thở rất nông vang lên ở đầu bên kia.


“Nhạc Tri, Nhạc Tri.” Trình Bạc Hàn trầm giọng gọi hai câu, chắc là người ở đầu kia cuộc gọi nghe ra, tiếng thở bỗng trở nên dồn dập hơn, ngay sau đó là tiếng nghẹn ngào rất nhỏ, có vẻ do bị chặn miệng.


Kể cả chỉ có tiếng thở cực khẽ thôi, hắn cũng nhận ra được ngay đó là Văn Nhạc Tri.



Từng khối cơ bắp khắp toàn thân Trình Bạc Hàn lập tức c*ng tr**ng lên, trái tim như bị thứ gì xé toạc, phải hít thở sâu mấy lần mới nén được cơn buồn nôn nhộn nhạo đã ộc lên rìa cổ họng.


“Đừng sợ, không sao,” Trình Bạc Hàn cố gắng hướng dẫn Văn Nhạc Tri cách bảo vệ bản thân tối đa trong thời gian ngắn nhất, “đừng phản kháng, đừng chọc giận họ, ở yên đó, tôi đến đón em.”


Phía bên kia “Ư ư” hai tiếng. Trình Bạc Hàn biết Văn Nhạc Tri nghe thấy rồi.



Sau đấy điện thoại lại quay trở về tay kẻ bắt cóc.



“Tao muốn nhìn thấy bằng chứng chuyển khoản trong vòng 1 tiếng đồng hồ, cấm báo công an, cũng cấm giở trò gì khác.”


“Được, tao đồng ý điều kiện của mày.” Trình Bạc Hàn không hề do dự dù chỉ một giây. Nhưng hắn cần cố kéo dài thời gian hết sức có thể, nên hắn nói khoản vốn lưu động trong tài khoản mình rút ra không nhanh vậy được, nhờ đối phương thư thả thêm vài tiếng. Miễn chưa chuyển tiền thì chí ít Văn Nhạc Tri vẫn an toàn.


Rồi hắn cắn răng nói: “Đừng có để người bị thương tí nào, không thì tao đảm bảo sẽ không để chúng mày rớ được một xu.”



Lúc Trình Bạc Hàn đáp xuống Nguyên Châu trời đã tối mịt, Văn Quân Hà chờ hắn ở sân bay.


“Người đâu?” Trình Bạc Hàn hỏi.


Văn Quân Hà ngoái đầu ra hiệu, hai người bèn sải bước rời khỏi bãi đỗ. Đây là sản nghiệp riêng của Văn Quân Hà, bãi đỗ trực thăng nằm trên tầng thượng, ở dưới là phòng tập gym và bể bơi.


Tạ Từ bị Văn Quân Hà chặn đường ở sân bay ngay tối hôm ấy rồi đưa đến đây. Anh ta vẫn còn đang mặc vest, bị trói vào ghế, hung ác bất bình thường, tương phản rõ rệt so với bộ dạng dịu dàng nho nhã mọi ngày.


“Hỏi rồi, nó bảo không liên quan, không biết người đang ở đâu. Tôi thử mấy cách ——” Văn Quân Hà chưa kịp dứt lời thì đã thấy Trình Bạc Hàn bước nhoay nhoáy lại gần giơ chân đạp đổ luôn cái ghế.



Khóe mắt Văn Quân Hà giần giật, gã quan sát xung quanh, nhặt con dao gọt hoa quả ở bàn trà lên đưa cho Trình Bạc Hàn rồi tự giác lùi bớt ra sau.


Trình Bạc Hàn không lảm nhảm thừa thãi một câu nào, cầm dao cứa đứt dây thừng đang trói Tạ Từ rồi lôi anh ta ra mép bể bơi, xách lên, dứt khoát dúi thẳng tay vào bể.


Tạ Từ vùng vẫy điên cuồng nhưng Trình Bạc Hàn sừng sững bất động, một tay đè đầu đối phương, tay kia tiếp tục ấn giữ bả vai anh ta chìm xuống. Khoảng tầm 1 phút sau Tạ Từ được kéo ra khỏi mặt nước, anh ta ho sù sụ, ọc ọe như muốn nôn cả phổi ra, song còn chưa hoàn hồn thì đã bị nhấp nước tiếp. Lặp đi lặp lại như thế 3 lần, cuối cùng nỗi sợ vì ngạt thở cận tử khiến Tạ Từ vỡ tan.


Mặt anh ta xanh tím vì thiếu dưỡng khí, anh ta bắt đầu gào lên xin tha.


“Nhạc Tri ở đâu!?” Trình Bạc Hàn chỉ hỏi đúng một vấn đề.


“Khụ… khụ…” Tạ Từ lắp ba lắp bắp, mãi rồi cũng nói được hết địa chỉ.



Nơi này nằm trên một ngọn núi ở ngoại thành, là khu nhà đã bỏ hoang vài chỗ. Trình Bạc Hàn lôi giật cái cổ áo sũng nước của Tạ Từ lên, mắt sắc như dao: “Em ấy mà thiếu một sợi tóc tao cũng tuyệt đối không bỏ qua cho bọn mày.”



Xe đã chờ sẵn sàng từ lâu, Trình Bạc Hàn đẩy Tạ Từ cho hai thuộc hạ, bảo: “Dẫn nó theo. Không tìm được người thì chặt một ngón tay nó, lúc nào tìm thấy mới thôi.”


Không rõ câu này khích phải cái gì ở Tạ Từ, tự dưng anh ta há miệng cười hô hố.


“Tổn thương? Bao lâu nay ai mới là kẻ tổn thương nó? Giờ mày ra vẻ tình sâu nghĩa nặng gì cơ!” Mặt Tạ Từ đỏ gay gắt, nụ cười cũng dữ tợn kh*ng b*, “Bắt cóc thì làm sao, chả phải mày cũng làm cả rồi! Mày tưởng mày khá hơn tao được là bao? Chả phải hồi trước Văn Nhạc Tri cũng không thích mày, rồi vẫn phải kết hôn với mày! Thế thì nó có thích tao hay không cũng quan trọng gì, tao cũng dùng cách của mày để có được nó vậy là xong!”


Xe lao vùn vụt giữa màn đêm, ánh sáng lạnh lẽo trong khoang chiếc xe van rọi lên gương mặt người xanh tái đi.


Trình Bạc Hàn nhìn chòng chọc vào mặt Tạ Từ, chợt một ý nghĩ sượt qua trong đầu.


Đại khái cũng biết kế hoạch sắp thất bại triệt để, Tạ Từ dứt khoát bất chấp đạp đổ luôn: “Kể cả Nhạc Tri hận tao thì cũng đã sao, chính tại mày nó mới rơi vào tình cảnh hôm nay! Nó còn hận mày hơn mới đúng!”



“Nhạc Tri biết chúng mày là người bắt cóc em ấy?” Trình Bạc Hàn đột ngột hỏi.


Tạ Từ nhếch khóe môi lên cười cợt, anh ta không trả lời nhưng đáp án đã rõ rành rành.


Không biết nghĩ đến điều gì mà đùng cái Trình Bạc Hàn biến sắc.


Tạ Dương không hề giấu giếm thân phận mình trước mặt Văn Nhạc Tri, nhưng lúc tống tiền Trình Bạc Hàn lại dùng máy đổi giọng. Chứng tỏ hai anh em họ Tạ hoàn toàn chẳng bận tâm việc Văn Nhạc Tri có biết thủ phạm bắt cóc là ai không, vậy nên vốn dĩ chúng không hề có ý định thả Văn Nhạc Tri quay về.


“Chúng mày không ngờ là tao tìm được đến mày nhanh thế, kế hoạch ban đầu là mày chạy trước, sau đấy Tạ Dương sẽ cầm theo tiền sang tập hợp với mày.” Trình Bạc Hàn cắn nghiến hàm răng, gằn từng chữ một thuật lại kế hoạch của đối phương, rồi hỏi, “Thế Nhạc Tri thì sao, chúng mày định làm gì em ấy?”


Đưa cậu đi theo, hay… thủ tiêu bịt miệng.


Bất kể là kết cục nào, chỉ cần nghĩ thử thôi Trình Bạc Hàn cũng cảm giác cả người mình như bị xé xác tan nát.


Khoảnh khắc này hắn căm hận những kẻ tổn thương Văn Nhạc Tri đến tận xương tủy, trong số ấy bao gồm cả bản thân hắn.


Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 42: Văn Nhạc Tri mất tích
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...